Tay Mẫn Nhu siết chặt tấm mền bên dưới, cố gắng kiềm nén nỗi tuyệt vọng đang khuếch tán, chăm chú nhìn từng nét mắt của anh, tận lực ép bản thân tỉnh táo lại:
“Bất kể người khác nghĩ thế nào, em chỉ cần anh nói cho em biết, bắt đầu giữa chúng ta là dựa vào bóng hình của người khác sao?”
Cô đánh cuộc tất cả, thua thì sao, cùng lắm quẹo một vòng, quay về lúc khởi điểm không có Lục Thiếu Phàm, không có gia đình ấm áp, cũng không có tình yêu mà cô khát vọng.
“Phải.”
Lục Thiếu Phàm bình thản nói, từng chữ một đem cô đẩy xuống mười tám tầng địa ngục, khiến cho niềm hạnh phúc trong cô vô tình đảo ngược, anh, giống như một kẻ độc tài ở trên cao giam cầm cô, lạnh lùng nhìn dáng vẻ thảng thốt của cô.
Thì ra cô chỉ là thế thân, giúp anh giảm bớt đi cảm giác tội lỗi, tình yêu sâu đậm, tất cả chẳng qua là do cô vọng tưởng sao?
Nước mắt chảy xuống, trong mắt mọng nước, cố ép nó chảy ngược lại nhưng nó lại không tiếng động rơi xuống. Cô không muốn để anh nhìn thấy vẻ yếu ớt của mình, nhưng lại đau lòng đến mức không thể không rớt nước mắt, dùng tay lau đi, càng lau càng nhiều, nước mắt thấm ướt cả lớp băng của Lục Thiếu Phàm.
“Lục Thiếu Phàm, anh làm sao có thể… có thể tàn nhẫn đến thế!!”
Kỷ Mạch Hằng tổn thương cô nhưng cũng không đau như bây giờ, niềm hạnh phúc cô vẫn tưởng đã nắm trong tay nay bị Lục Thiếu Phàm cướp đi, mọi ước mơ và tương lại đẹp đẽ của cô.
Anh, hoàn mỹ như một vị thần, xuất hiện giữa lúc cô tuyệt vọng, mang đến cho cô cuộc sống đẹp như trong truyện. Khi cô đang chìm đắm trong hạnh phúc đến mộng mị đầu óc thì anh giáng một đòn cảnh cáo, hất đổ tòa thành mộng ảo của cô. Lúc này cô nhận ra người tàn nhẫn nhất không phải Kỷ Mạch Hằng mà là Lục Thiếu Phàm!!
“Em muốn hạnh phúc, nhưng không muốn làm kẻ thế thân nhận sự bố thí của người khác… em không cần.”
Cô quả quyết nhìn anh, như con thú bị thương, trong mắt không che dấu đi được nỗi đau, muốn thoát khỏi sự trói buộc của anh lại bị anh một lần nữa ngăn cản.
Cho đến giờ phút này, khi biết anh tàn nhẫn, cô vẫn không muốn làm đau anh, vẫn nằm yên trong lòng anh, Mẫn Nhu âm thầm phỉ nhổ bản thân, yêu, có phải cô lại một lần nữa đánh mất đi tôn nghiêm của bản thân?
Ngón tay thon dài êm ái lau đi nước mắt của cô, nó đã từng khiến cô mê đắm nhưng bây giờ lại trở thành một hạnh động mỉa mai, Mẫn Nhu quật cường né đầu ra thoát khỏi tay anh.
Trước mặt Lục Thiếu Phàm, cô còn có tư cách tỏ ra kiên cường được sao? Nếu không, vì sao anh lại lau đi hai gò má ướt đẫm của cô, khiến cho trái tim cô không tự chủ mà rung lên, nước mắt lại một lần nữa tuôn trào che đi tầm nhìn của cô.
“Lần đầu tiên anh gặp cô gái đó vào một đêm giá rét. Cô gái đó một thân một mình ngồi trên ghế đá bên ngoài cổng, hình ảnh quen thuộc đến mức khiến anh phải dừng mọi công việc lại, đứng phía trước cửa sổ nhìn. Nhìn gương mặt đỏ bừng vì lạnh nhưng vẫn cười rất hạnh phúc của cô, cách cô gái cẩn thận giấu túi giấy vào trong ngực…”
Giọng nói trầm thấp, mang theo niềm vui phát ra từ đáy lòng, bàn để bên eo cô siết chặt, không để cô có bất cứ cô hội nào bỏ đi.
“Cũng vì cô gái đó, lần đầu tiên anh phá lệ, dùng quyền lực trong tay làm chuyện tư, đồng ý đóng mộc, nhưng cô gái đến rồi đi không hề nhìn lấy anh dù chỉ một lần, bởi vì ở trong đôi mắt xinh đẹp của cô ấy đã có hình bóng của một người đàn ông khác…”
Mẫn Nhu sững sờ quên cả cử động, nước mắt đọng lại nhưng không rớt xuống, đôi mắt kinh ngạc nhìn gương mặt anh tuấn, anh chỉ lau nhẹ đi nước mắt của cô, tiếp tục nói:
“Lần kế tiếp anh nhìn thấy bóng người quen thuộc đó là khi cô ấy đang thất thần đi trên vỉa hè, chỉ cần liếc mắt nhìn cũng khiến anh kích động va phải song sắt trên đường, nhưng cô ấy không quay đầu lại nhìn mà từ từ biến mất khỏi tầm mắt của anh.”
“Hai năm sau khi anh nhớ đến cô gái đó, cô ấy lại một lần nữa xuất hiện. Dưới ánh đèn đường Hồ Nam, cô ấy kinh ngạc nhìn anh, lúc đó anh mới nhận ra suốt hai năm qua hình bóng anh giữ trong tim không phải là Tư Tình, người khiến anh nhớ mãi không quên là hình bóng cô gái ngốc ngồi trong đêm.”
Lời của Lục Thiếu Phàm nói như chiếc máy chiếu phim đang chạy, từng hình ảnh hiện lên trong đầu cô, kí ức chôn sâu trong cô liền bừng tỉnh, những quá khứ không muốn nhớ lại nay vì Lục Thiếu Phàm mà nó lại mang một ý nghĩa khác.
“Khi anh thấy cô ấy tuyệt vọng đứng trên cầu, không hề nghĩ ngợi, anh liền chạy tới kéo cô ấy xuống, nhưng cô ấy vẫn không để ý đến anh, chỉ vì người đàn ông đó vẫn nằm trong tim cô, dù anh ta có làm tổn thương cô ấy đến thế nào.”
Mẫn Nhu không dám tin che miệng lại, hai mắt mở to, nhìn Lục Thiếu Phàm. Trong đôi mắt đen trong suốt của anh là tình cảm thắm thiết mang theo chút bất mãn. Nỗi kinh ngạc khiến cô rơi lệ, bàn tay lướt qua cánh tay anh, nóng bỏng để trên ngực.
“Trong mắt em, chỉ có người đàn ông đó, chưa từng có chỗ cho anh.”
Lục Thiếu Phàm đột nhiên ngồi dậy, cố gắng chịu đau, khiến cho cô lo lắng nâng người dậy muốn đỡ lấy anh, nhưng cằm bị nâng lên, anh hôn khẽ lên khóe môi cô, dưới ánh nắng mặt trời cô chỉ nhìn thấy tình yêu chân thành từ anh.
“Thật may, đến lần thứ năm, cô ấy cũng nhìn thấy anh.”
Đêm đông đó, luồng ánh sáng ấm áp kia; trên đường chiếc xe chạy như bay; trước cửa Mẫn gia, người đàn ông tao nhã tựa như vương tử; ở cầu, cái ôm ấm áp mang theo mùi thơm ngát; lúc ở trong bệnh viện, đôi mắt đen đó khiến cô đỏ mặt, những hình ảnh mơ hồ lướt qua mắt cô.
Nhìn gương mặt anh tuấn nở nụ cười nhạt, Mẫn Nhu đột nhiên cảm thấy vừa hạnh phúc vừa xót xa, thì ra lúc cô khó khăn nhất người luôn ở bên cô vẫn là người đàn ông này.
Môi cong lên, Mẫn Nhu say mê nhìn ngắm Lục Thiếu Phàm, hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại giữ lấy mặt anh, ánh mắt lướt qua lướt lại lưu luyến không rời, cúi thấp người, đôi môi đỏ nhẹ nhàng đáp xuống trên đôi môi mỏng của Lục Thiếu Phàm.
Gương mặt nhợt nhạt của Lục Thiếu Phàm xuất hiện nụ cười rạng rỡ, khép mắt lại, giữ lấy ót cô, dịu dàng đáp trả, khiến cho cô cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm của anh.