Mẫn Nhu tự nhiên mở mắt ra, cả cơ thể mệt mỏi đau nhức, dưới chăn, bàn tay nhỏ khẽ để sang bên cạnh nhưng chỉ tiếp xúc với không khí lạnh lẽo.
Từ từ ngồi dậy, Mẫn Nhu sửa sửa mái tóc quăn, sau đó sắp xếp chăn nệm chỉnh tề, bên trong không khí dường như còn lưu lại hơi thở của Lục Thiếu Phàm, cô thở dài, khóe miệng nở nụ cười.
Khi cô rửa mặc bận đồ xong liền đi xuống lầu, trên bàn cơm chỉ còn có bà Lục, cử chỉ tao nhã uống sữa, thấy Mẫn Nhu đi tới liền gật đầu: “Ngồi xuống đi, uống chút canh bổ sung sức khỏe.”
“Dạ, cảm ơn mẹ.”
Mẫn Nhu ngồi xuống, dì Mai từ trong bếp mang chén canh đặt đến trước mặt, mùi hương thơm ngào ngạt khiến Mẫn Nhu tò mò cầm lấy thìa, múc một muỗng nếm thử hương vị.
“Nếu thích thì uống nhiều một tí, là xương bò sáng nay mẹ dặn dì Mai ra chợ mua cho con.”
Mẫn Nhu múc muỗng canh cho vào miệng, nhìn luồng khói nóng từ bát canh bốc lên không thể nào uống muỗng thứ hai.
“Phụ nữ chúng ta phải có con thì mới có thể giữ được tình cảm của đàn ông.”
Bà Lục nói bang quơ, nhưng hàm ý trong Mẫn Nhu dĩ nhiên hiểu, ngẩng đầu, nhìn bà Lục cười.
“Con biết thưa mẹ.”
Dưới ánh mắt kì vọng của bà Lục, Mẫn Nhu cố gắng uống xong chén canh thịt bò, thấy bà Lục tỏ vẻ hài lòng rồi đứng dậy chuẩn bị đi làm, Mẫn Nhu hít sâu, muốn đè nén cảm giác khó chịu trong bụng.
“Con nếu đã gả vào Lục gia, người làm mẹ này cũng sẽ đứng về phía con.”
Bà Lục tay cầm túi xách, trước khi đi còn cố gắng mang đến cho cô niềm tin vào hôn nhân, Mẫn Nhu cười tươi một cách kiên định: “Mẹ, mẹ yên tâm con sẽ không vì người ngoài mà từ bỏ Lục Thiếu Phàm.”
“Nếu đã nói là người ngoài vậy thì đừng để trong lòng.”
Bên ngoài tiếng động cơ xe khởi động, bà Lục vội vàng nói với Mẫn Nhu rồi tao nhã đi ra ngoài.
Bắt đầu từ tối qua, bà Lục vẫn luôn đứng về phía cô, đối với thái độ của Mục Lâm Thu cũng thêm phần khách sáo, không hề thân thiết. Nếu Mục Lâm Thu trước đây từng là người yêu của Lục Thiếu Phàm, vậy những hành động của bà Lục đã chứng tỏ bà không tán thành để Mục Lâm Thu chen chân vào cuộc hôn nhân của cô Lục Thiếu Phàm.
Nhớ tới lúc trước, Bà Lục là một vị phu nhân nghiêm khắc, bây giờ Mẫn Nhu hoàn toàn phủ định cái nhìn này, bà là người hiểu lí lẽ, một khi đã chấp nhận ai sẽ bảo vệ người đó, đối với Mẫn Nhu cũng như thế.
Di động ở trên bàn phát ra chấn động nhỏ, Mẫn Nhu nhìn màn hình là Chân Ni gọi.
“Nhu, mình vừa nhận được điện thoại, Ông Piaget muốn gặp cậu.”
Giọng nói đầy kích động của Chân Ni tiến thẳng vào mang tai, bàn tay cầm di động khẽ căng cứng, trên gương mặt bình thản của Mẫn Nhu xuất hiện sự dao động,
“Ông ấy không phải đang ở Thụy Sĩ sao?”
“Vừa rồi trợ lý của ông ấy gọi đến công ty, bảo chúng ta đến khách sạn Lôi Địch gặp ông ấy, oa, Ông Piaget là ông hoàng CEO, cậu sẽ làm người phát ngôn của họ ở thị trường trung quốc, chính vì thế hôm nay cậu cố gắng làm cho tốt.”
Mẫn Nhu hé miệng cười, không để tâm đến sự hưng phấn và kích động của Chân Ni, ánh mắt nhìn xuyên qua rèm cửa quan sát ánh mặt trời ngoài cửa sổ, đôi mắt nhu hòa bị cắt nát thành từng mảnh vụn từ từ chìm vào sâu trong im lặng.
“Chân Ni, cậu tới Lục gia đón mình đi!”
Đứng trước cửa, Chân Ni sợ đầu sợ đuôi như bảo mẫu đứng cánh cửa xe, khi thấy bóng Mẫn Nhu ở xa, tính bước tới đón thì nhìn cảnh vệ liền im bặt dừng lại, ngại ngùng vẫy tay với Mẫn Nhu.
“Sao lại mặc như thế”- Chân Ni đánh giá Mẫn Nhu, trong lòng kinh ngạc nhưng cũng tức giận. “Tốt xấu gì người ta cũng là nhân vật lớn, cậu mặc như thế có phải rất không tôn trọng ông ấy không?”
Mẫn Nhu miễn cưỡng cười nhìn Chân Ni nhíu mày, không phản bác gì cả bước vào xe: “Ông Piaget khi nào thì tới?”
Chân Ni thuận tay khép cửa xe, lấy laptop ra, đem tư liệu tìm được để trước mặt Mẫn Nhu.
“Theo cách nói của trợ lý ông ấy thì ông ấy vừa về tối qua, lần này đến Thành phố A là để giải quyết vấn đề kinh doanh ở thành phố A, mặc khác, hình như muốn cậu chụp quảng cáo cho quý này.”
Lông mày Chân Ni bỗng nhiên trở nên lo lắng, đôi mắt quét sang Mẫn Nhu đang an tĩnh ngồi một bên: “Nhu, lần đầu tiên gặp ông Piaget, chúng ta cũng nên đi mua một bộ quần áo đàng hoàng.”
Thấy Chân Ni ra hiệu cho tài xế quay đầu xe, Mẫn Nhu vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Ông Piaget không phải là người nhìn bề ngoài đánh giá ai đó, không cần phô trương, nếu không sẽ phản tác dụng.”
“Cậu làm sao mà biết thế?”
Chân Ni nghi ngờ quan sát kĩ Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ tươi như nắng, trừ bỏ đôi mắt xinh đẹp, chút phiền muộn nhàn nhạt bên trong hiện lên rồi biến mất thì Chân Ni không thể tìm được bất kí tin tức gì.
“Mẫn tiểu thư, ngài ấy đang chờ cô.”
Vừa tới cửa phòng tổng thống ở khách sạn, trợ lý đã đứng túc trực ngay cửa đặc biệt đợi cô, vừa thấy bóng cô liền chào đó.
Vì để tiện cho công việc, nên mỗi nơi khác nhau đều có an bài trợ lý riêng, tiếp đãi Mẫn Nhu là trợ lý người Trung Quốc, cũng nói được tiếng Trung.
“Vị tiểu thư này xin mời sang phòng cách vách để chờ?”- Chân Ni tính đi vào thì bị bảo vệ ngăn lại.
“Nhu.”
Chân Ni lo lắng nhìn trợ lý và Mẫn Nhu đi vào, Mẫn Nhu dừng lại quay đầu chấn an Chân Ni: “Cậu đi qua phòng đó chờ đi, lát nữa mình sẽ ra.”
Trên ghế sô pha bằng da, một người đàn ông ngoại quốc tuổi trung niên mặc bộ tây trang màu đen, hai chân thon dài tay cầm ly rượu vang nhấm nháp, nghe tiếng bước chân liền quay đầu lại, cơ thể cường tráng gương mặt nở nụ cười hiền lành.
Mẫn Nhu đi tới trước ghế, nhìn người đàn ông buông lu rượu đứng dậy, vươn tay, gương mặt nhỏ nhắn không hề rụt rè, mỉm cười tươi:
“Rất vui khi có thể gặp được ngài, Ông Piaget.”
Người đàn ông nở nụ cười lịch sự, phong độ cầm lấy bàn tay nhỏ của Mẫn Nhu, dùng tiếng Trung không lưu loát để nói:
“Mẫn tiểu thư đã lâu không gặp, mau ngồi đi.”
Mẫn Nhu cũng không từ chối, vừa ngồi xuống đã có quản gia riêng bưng tách Cappuchino để đến trước mặt.
“Tôi biết cô thích Cappuchino nên cố tình kêu họ chuẩn bị, không biết có hợp khẩu vị của cô không?”
Ông Piaget nói tiếng Trung bập bẹ, phát âm không chính xác nghe có chút buồn cười, Mẫn Nhu bưng tách Cappuchino mím môi hớp một ngụm, trên mặt là nụ cười hài lòng:
“Cảm ơn ngài.”
“Một năm không gặp, Mẫn tiểu thư xinh đẹp hơn rất nhiều.”
Đôi mắt màu xanh sâu thẳm của ông Piaget dừng lại trên gương mặt kiều mị của Mẫn Nhu, tự đáy lòng ca ngợi nói, giọng nói không hề nghe thấy tia khinh bạc.
Trong mắt Mẫn Nhu khẽ mỉm cười, môi khẽ cong lên nhưng lại khiến người ta thấy được luồng ánh sáng hạnh phúc toát ra từ trên người cô.
“Mẫn tiểu thư, lần trước cô vừa tới Thụy Sĩ đã vội vã đi, phu nhân của tôi rất nhớ cô, lần này cố ý bảo tôi mời cô sang Thụy Sĩ, tiện thể mang theo cả bạn trai của cô, bà ấy rất muốn gặp người đàn ông đã khiến cho Mẫn tiểu thư bất chấp như thế.”
Mẫn Nhu khẽ mấp máy môi, trên mặt không còn nụ cười nhạt, mà thay vào đó là nụ cười gượng gạo: “Nếu có thời gian, tôi nhất định sẽ sang đó chào phu nhân.”
Mẫn Nhu trả lời tránh nặng tìm nhẹ, trong đôi mắt ông Piaget lóe lên tia sáng sâu xa, nhưng không vạch trần, vừa định mở miệng nói tiếp với Mẫn Nhu thì tiếng cửa vang lên, trên mặt ông nở nụ cười bí ẩn.
“Mẫn tiểu thư, tôi cố ý chuẩn bị một niềm vui cho cô, không biết cô có thích hay không?”
Mẫn Nhu khó hiểu nhìn theo mắt ông, nhìn ra cửa, cùng lúc thấy hai bóng người đi tới, giật mình một chút nhưng lập tức khôi phục sự bình lặng, tự nhiên cầm lấy tách Cappuchino uống.
“Ông Piaget thật hân hạnh khi được ông mời tới, đây là bạn gái của tôi, Mẫn Tiệp.”
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, Mẫn Nhu để tách xuống cạnh bàn, đưa mắt nhìn hai người, Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng đều kinh ngạc khi nhìn thấy Mẫn Nhu.
Chẳng qua Kỷ Mạch Hằng ngay lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, còn Mẫn Tiệp chỉ giận dữ nhíu mày, liếc nhìn Mẫn Nhu đầy mất mãn, bộc lộ sự chán ghét không hề che dấu.
Bên trong căn phòng xa hoa, sau khi Kỷ Mạch Hằng giới thiệu xong, mọi thứ đều rơi im lặng, Mẫn Nhu có thể nhìn thấy nụ cười cứng ngắc trên mặt ông Piaget, ánh mắt liếc nhìn Mẫn Nhu hơi phần lúng túng.
Mẫn Nhu chỉ nhìn Kỷ Mạch Hằng cười nhạt, không khóc lóc không oán trách, nhạt như nước, tưởng như Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp chỉ là người xa lạ.
Lông mày đen của Piaget nhíu chặt, không biết đang suy nghĩ gì, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Mạch Hằng mang theo chút suy nghĩ và dò xét, sau đó liếc sang Mẫn Tiệp, ông nhìn ra địch ý của Mẫn Tiệp dành cho Mẫn Nhu vẻ nghi hoặc càng sâu.
“Ngài Piaget, chuyện quầy kinh doanh…”
Kỷ Mạch Hằng cất tiếng hỏi thăm, nhưng không hề có vẻ khép nép, cứ đứng đó, trên người không nhìn thấy chút lo lắng hay nịnh hót.
Đây chính là Kỷ Mạch Hằng, dù đối mặt với một đại doanh nghiệp cũng luôn, anh vẫn luôn duy trì sự kiêu ngạo nghiêm nghị, không hề cúi người cũng không xua nịnh
“Chuyện quầy kinh doanh, hôm nay tôi không muốn nhắc đến, tối qua làm tới khuya nên hơi mệt, để lần khác tôi sẽ bàn bạc với Kỷ Tổng.”
Lời nói của ông Piaget uyển chuyển như ý cự tuyệt rất rõ, sắc mặt Kỷ Mạch Hằng cứng đơ, một tay giữ Mẫn Tiệp đang tính mở miệng nói, trên gương mặt lạnh lùng là vẻ khiêm tốn và cảm thông.
“Vậy chúng tôi xin cáo từ, ngài cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Kỷ Mạch Hằng xoay người rời đi, Mẫn Tiệp không cam lòng, ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng quét sang gương mặt nhỏ nhắn thản nhiên của Mẫn Nhu, Mẫn Nhu nghênh đón ánh mắt thâm sau đó, hai lưng thẳng không hề trốn tránh, cằm dưới nâng lên.
Hai mắt Kỷ Mạch Hằng ngẩn ra, môi mím lại không nói thêm gì nữa, ánh mắt dò xét ý tứ không rõ ràng, kéo Mẫn Tiệp nghênh ngang bỏ đi.
“Nếu ông mệt, vậy tôi cũng không quấy rầy.”
Mẫn Nhu mỉm cười đứng dậy, vẻ mặt ông Piagat đầy suy tư, lúc chuẩn bị bỏ đi, ông liền mở miệng gọi lại.
“Mẫn tiểu thư, tôi cảm thấy chúng ta cần phải sửa đổi hợp đồng một chút.”
Ngay cửa phòng tổng thống, Chân Ni thấy Mẫn Nhu từ trong bước ra, lập tức chạy lại quan tâm hỏi: “Không sao chứ? Lúc nãy mình thấy Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp đi vào.”
Mẫn Nhu lắc đầu một cái, người trợ lý cúi đầu tiễn cô ra ngoài, sau đó cô cùng với Chân Ni đi về phía thang máy.
“Nhu, có thật là ổn không?”
Chân Ni cẩn thận quan sát sắc mặt Mẫn Nhu, chỉ sợ lúc nãy ở trong phòng Mẫn Nhu bị ấm ức, cố gắng chịu đựng không nói ra.
Mẫn Nhu bấm nút thang máy, đôi mắt nhìn chăm chú thần sắc lo lắng của Chân Ni, cô bật cười một tiếng, bàn tay khoác lên vai Chân Ni, nghiêm túc nói: “Mình không sao, Kỷ Mạch Hằng là quá khứ, Lục Thiếu Phàm là hiện tại và tương lai của mình, cậu nghĩ mình sẽ một người không có ý nghĩa gì mà làm tổn thương đến những người quan tâm mình sao?”
Mẫn Nhu nở nụ cười nhạt, đôi mắt kiên định khiến cho Chân Ni thở phào nhẹ nhõm, lúc nhìn thấy bóng người cao lớn sau lưng Mẫn Nhu thì vẻ mặt liền căng ra, tính nói nhưng không biết nói gì.
Mẫn Nhu thấy Chân Ni muốn nói lại thôi, tò mò xoay người lại, nhìn thấy gương mặt tuấn tú lạnh như tờ của Kỷ Mạch Hằng, đứng ở phía sau cô không xa.