Mạch Hằng, kéo Chân Ni bước vào thang máy, cho dù Kỷ Mạch Hằng bước vào theo, cô cũng không hề khó chịu.
Từ trái nghĩa với yêu không phải hận, mà là hờ hững, dần dần cô đã đẩy Kỷ Mạch Hằng về phía sau, hận từ đó theo gió bay đi, lúc nhìn thấy nhau, chỉ có sự hờ hững, yêu hay hận tất cả đều là những thứ ngu ngốc.
Trong không gian kín bưng, ai cũng không mở miệng, Mẫn Nhu ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng trệt, Chân Ni vẫn coi thường nhìn Kỷ Mạch Hằng lạnh lùng đứng kế bên.
Chuông điện thoại di động vang lên bên trong thang máy, Mẫn Nhu có thể cảm thấy chiếc điện thoại trong túi rung lên, lấy nó ra, trên màn hình là hình Lục Thiếu Phàm, lúc anh không chú ý cô đã lén chụp.
“Thiếu Phàm có chuyện gì thế?”
Giọng nói dịu dàng không biết tại sao lại như làm nũng, đôi môi đỏ khi nhìn thấy số Lục Thiếu Phàm thì không tự chủ tạo nên độ cong.
“Anh nhớ em, muốn cùng em ăn cơm trưa.”
Giọng của Lục Thiếu Phàm như luồng nắng ấm khiến cô nheo mắt lại, lười biếng tựa người vào vách thang máy, trên gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười ngọt ngào của người con gái đang yêu.
“Được, em sẽ tới tòa thị chính tìm anh, bây giờ em đang ở khách sạn của cha.”
Cô không có ý định lừa dối Lục Thiếu Phàm, cho nên giọng nói không mất tự nhiên, dù Kỷ Mạch Hằng ở bên cạnh thì sao, cô không phải đang diễn trò vời Lục Thiếu Phàm, chưa từng nghĩ dùng cách này báo thù Kỷ Mạch Hằng.
“Anh vừa lái qua khỏi Đại Kiều, thuận đường tới khách sạn, em ở đó chờ anh mười phút nữa anh tới.”
Mẫn Nhu đại khái đoán ra, Lục Thiếu Phàm tính sang Lục gia đón cô, nếu không sao lại đi v ề phía Đại Kiều, trong tim được hạnh phúc lấp đầy, Mẫn Nhu dịu dàng nói:
“Được, em ở đại sảnh chờ anh.”
“Chân Ni, cậu về trước đi, mình cùng Thiếu Phàm đi ăn cơm.”
Chân Ni nhìn thấy Mẫn Nhu tươi cười rạng rỡ e thẹn, niềm hạnh phúc chỉ có người con gái đang yêu mới cô, Chân Ni vui mừng gật đầu xem ra Lục Thiếu Phàm thật sự có thể mang đến tương lai cho Mẫn Nhu.
“Vậy mình đi trước, cậu đi cẩn thận.”
Mẫn Nhu tự nhiên biết Chân Ni bảo cô cẩn thận cái gì, gần đây cô trốn tránh, các tờ báo không tìm ra tin tức gì của cô thì không có nghĩa đám chó săn đã ngủ đông, bất cứ khi nào cũng sẵn sàng đem tin tức của cô công bố ra ngoài.
“Mình biết.”
Sau khi tạm biệt Chân Ni, Mẫn Nhu liền đeo kính, nhàm chán đi thong thả ra đại sảnh, ngồi xuống ghế sô pha dành cho khách cầm lấy quyển tạp chí tùy ý mở xem.
Trước mặt đột nhiên xuất hiện đôi giày da màu đen, Mẫn Nhu mở to mắt, mỉm cười dễ hiểu, ngẩng đầu nhìn người đi tới không phải là Lục Thiếu Phàm, nụ cười cứng đơ sau đó là vẻ lãnh đạm.
Cô cũng nhận ra Kỷ Mạch Hằng kiếm cô thì chẳng có gì tốt, chẳng lẽ lại cảnh cáo cô không nên quá đáng? Mẫn Nhu trào phúng cười một tiếng, mặc kệ Kỷ Mạch Hằng, đem tạp chí để lên bàn đứng dậy bỏ đi, cô sẽ không vì một người nhàm chán mà lãng phí thời gian của mình.
“Mẫn Nhu, cô nên dừng những hành động ngây thơ của mình lại, nếu không cuối cùng người bị thương sẽ là cô.”
Giọng nói lạnh thấp nghiêm túc cảnh cáo cô, Mẫn Nhu cười lạnh đáp lại, nghênh đón đôi mắt sâu không thấy đáy của Kỷ Mạch Hằng, nhìn thấy trong đó hình ảnh cô sửng sốt nhưng sau đó khôi phục vẻ kiêu ngạo.
“Ngây thơ? Tôi không hiểu Kỷ Tổng đang nói gì, đối với những lời khuyên vô nghĩa của Kỷ Tổng rất khó để lọt vào tai.”
Vẻ mặt Mẫn Nhu khinh khỉnh, mỉa mai cười vào mặt Kỷ Mạch Hằng, khóe môi cong lên, đứng dậy cầm túi xách xoay người bỏ đi.
Trải qua ba năm, sự lạnh lùng vô tình của Kỷ Mạch Hằng khiến cô bị thương bao nhiêu lần, lúc này rời khỏi anh ta, dù là thật hay giả cô cũng không cần sự quan tâm của Kỷ Mạch Hằng!
Mẫn Nhu thở hổn hển đi ra cửa khách sạn, đúng lúc xe thể thao của Lục Thiếu Phàm dừng lại, cửa kính hạ xuống, lọt vào mắt là gương mặt anh tuấn nho nhã, nụ cười ôn nhu khiến cô lệ thuộc.
“Ai khiến em không vui vậy?”
Vừa lên xe, ánh mắt minh mẫn của Lục Thiếu Phàm liền nhận thấy vẻ khác thường của cô, chân thành hỏi.
“Đâu có không vui, anh mau lái xe đi.”
Lục Thiếu Phàm cũng không hỏi nhiều, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua vẻ mặt tươi cười của Mẫn Nhu, sau đó nhìn ra cửa kính xem, rồi xoay người mở máy xe.
“Ngày mai chụp hình cưới, em muốn đi đâu?”
“Ừ… em thích Lavender Farm.”
Biết rõ mùa này hoa Huân Y chắc đã héo tàn, nhưng trước ánh nhìn ôn nhu của Lục Thiếu Phàm cô lại bắt đầu làm nũng.
Anh ngắm nhìn cô vì anh mà mỉm cười để lộ lúm đồng tiền, khóe miệng lại càng cong lên, bàn tay trắng vuốt qua mái tóc đen nhánh của cô, mang theo sự yêu thương cưng chìu. Cả bầu trời trong xanh, phía trước của một màu tím mênh mông, mùi hoa Huân Y thoang thoảng trong gió thổi qua hơi thở của cô. Mẫn Nhu có một cảm giác ngọt ngào, giờ phút này không có ngôn từ nào hình dung được sự cảm động trong cô.
“Đi thôi, thay quần áo đi.”
Bàn tay to nắm lấy tay cô, xúc giác khiến cho trái tim cô bao phủ cảm giác ngọt ngào, nhìn anh, đôi mắt đen như ngọc nhu hòa cúi xuống nhìn cô, ánh mắt lưu luyến thâm tình khiến cô không thể né tránh.
“Làm thế nào anh làm được vậy?”
Đi về phía xe thay quần áo, trong lòng Mẫn Nhu vẫn tò mò, nhẹ nhàng nhéo tay Lục Thiếu Phàm hỏi.
Lục Thiếu Phàm chợt dừng bước, cơ thể cao lớn chăm chú quan sát đôi mắt mơ màng trên gương mặt nhỏ nhắn của cô, mãi sau không hề nhìn đi, ánh mắt của anh quá mức nóng bỏng lại nhìn chăm chú khiến cô đỏ mặt. Sau đó, anh dịu dàng đáp:
“Chỉ cần Mẫn Nhu muốn, thứ Lục Thiếu Phàm có đều sẽ cho em.”
Giọng nói dịu dàng đầy yêu thương, vẻ mặt nghiêm túc khiến cô tin anh vì cô mà quan tâm, trong chớp nhoáng hình ảnh Kỷ Mạch Hằng và Mục Lâm Thu nhảy khỏi đầu cô, trong mắt cô chỉ có người đàn ông cao quý xuất sắc này.
Bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay Lục Thiếu Phàm, nhìn chiếc nhẫn tỏa ra ánh sáng, vẻ mặt chân thành của anh, trên mặt là nụ cười hạnh phúc vui vẻ hạnh phúc, dù giữa hai người chưa từng có quá khứ, nhưng bây giờ họ lại bên nhau đúng là trời cao ban ân.
Sự xuất hiện của Mục Lâm Thu là chướng ngại vật trên con đường hôn nhân của họ. Lúc này, sự nghiêm túc trịnh trọng của Lục Thiếu Phàm khiến Mẫn Nhu cảm nhận được, Mục Lâm Thu chẳng qua là hòn đá kê chân để đến được hạnh phúc.
Giữa hai người luôn có một khoảnh cách ngắn, nhưng khi Mục Lâm Thu đến đã chọ họ thấy rõ tình cảm của nhau.
Cô dâu mặc váy cưới chậm rãi đi vào trang trại hoa, gió thổi nhẹ qua, cả cánh đồng Huân Y rung chuyển tạo thành tầng tầng lớp lớp sóng màu tím đậm, Mẫn Nhu xoay người nhìn Lục Thiếu Phàm vừa bước xuống xe, trên mặt nở nụ cười vui vẻ.
Lục Thiếu Phàm thanh tao lịch sự bước tới, đón lấy ánh mặt trời chói lòa, ánh mắt chăm chú nhìn Mẫn Nhu không muốn dời đi.
Trong sóng biển màu tím chập chờn theo gió, cô như linh tinh lần đầu tiên hạ phàm, cười tủm tỉm nhìn anh, vẻ xinh đẹp đó khiến chút lý trí kiêu ngạo cuối cùng của anh gần gần thoát ra khỏi não, ánh mắt của anh mất không chế vừa nóng bỏng vừa trở nên thâm thúy.
“Lục tiên sinh?”
Nhân Viên nhắc nhở khiến cho Lục Thiếu Phàm tỉnh lại, thong dong cười một tiếng đuổi theo bóng cô, khung cảnh tuyệt mỹ như trong mộng.
“Chú rể, tân nương gần thêm chút nữa, đúng cứ như thế.”
Nhiếp ảnh gia hướng dẫn hai người ôm nhau thân mật hơn nữa, Lục Thiếu Phàm cực kì có kinh nghiệm ôm lấy eo cô, áp sát vào cơ thể anh không có tia hở.
“Lục Thiếu Phàm, đừng ôm chặt thế, thật sự rất khó thở.”
Cô có thể thấy nhân viên xung quanh cười trộm, vẻ mặt thẹn thùng, nhẹ giọng trách cứ, nhưng lời nói kia chẳng có bao nhiêu tác dụng, bàn tay kia vẫn như sắt giam cầm lấy cô, sau khi cô nói xong càng dùng sức.
“Này, Lục…”
Cô xấu hổ ngẩng đầu, cắn răng nghiến lợi dáng vẻ ngây thơ, nhìn thấy sự nóng bỏng đang bốc lên trong mắt anh thì liền bối rối, muốn xoay đầu đi thì nhiếp ảnh gia gọi:
“Cô dâu đừng cử động.”
“Bà xã, em phải nghe lời nhiếp ảnh gia nói, ngoan nào!”
Mẫn Nhu tức giận giậm chân, nhìn dáng vẻ bình thản của anh Mẫn Nhu đành ngậm bồ hòn làm ngọc, một luồng sáng lóe lên trong mắt, Mẫn Nhu cười trộm, đôi môi đỏ kiểu diễm mở miệng, ánh mắt đầy đùa cợt, bàn tay nhỏ bé để lên bên eo Lục Thiếu Phàm.
“Ông xã, cười đi đừng cau mày, sau lại trông có vẻ ủ rũ như thế.”
Mẫn Nhu dịu dàng cười nói, đôi mắt giảo hoạt giống như đứa trẻ nhỏ làm chuyện xấu mà chưa bị ai phát hiện, lông mày đen của Lục Thiếu Phàm nhướng lên, bên hông của anh liền thấy đau, môi kéo ra nụ cười u nhã.
“Dáng vẻ như vậy bà xã đã thấy vui chưa?”
Anh cúi người, hơi thở mập mờ phả vào tai cô, khiến cô run lên, ảo não quay đầu, trên gương mặt anh là nụ cười khẽ đắc ý, giống như thấy cô đỏ mặt xấu hổ là chuyện rất vui vẻ.
“Chuẩn bị, một hai ba!”
Khi nhiếp ảnh gia cao giọng kêu, chuẩn bị chụp thì điện thoại Lục Thiếu Phàm vang lên, cắt ngang quá trình chụp.
Gương mặt đang tươi cười của Lục Thiếu Phàm lại trở nên âm trầm, không hề để ý đến điện thoại di động, trực tiếp nhấn nút tắt, nhưng khi hai người tạo hình xong lần nữa thì tiếng chuông lại vang lên, âm thanh lớn khiến mọi người đều không vui.
Lục Thiếu Phàm tính tắt điện thoại thì Mẫn Nhu giữ lấy cổ tay anh: “Anh nghe đi, lỡ có gì quan trọng thì sao!”
Nhìn đôi mắt cô không hề có tia bất mãn, vẻ mặt âm trầm của Lục Thiếu Phàm tan đi, dịu dàng mỉm cười, giữ lấy gương mặt cô rút di động trong túi ra.
“Tôi không phải đã nói rồi sao, hôm nay tôi có chuyện quan trọng không muốn ai gọi điện thoại làm phiền!”
Giọng nói Lục Thiếu Phàm réo rắt mang theo tức giận, Mẫn Nhu nhướng lông mày nhìn theo bóng lưng cao ngất của anh, khẽ cười trộm chơi đùa với bó hoa bách hợp trong tay.
Một người trầm tĩnh như Lục Thiếu Phàm cũng có lúc giận sao?
“Được, tôi biết, mọi người cứ chuẩn bị đón tiếp đi, được.”
Khi Lục Thiếu Phàm cúp điện thoại thì đôi mắt Mẫn Nhu mở to chăm chú quan sát anh, Lục Thiếu Phàm khẽ cong môi đến gần cô giúp cô sửa lại khăn choàng lụa, dịu dàng hỏi:
“Sao lại nhìn anh như thế?”
Mẫn Nhu không phải thứ bình hoa vô não, vừa rồi cô cũng hiểu điện thoại có ý nghĩa gì, có lẽ Lục Thiếu Phàm nói xin nghỉ không cho thư kí gọi tới nhưng vẫn có điện thoại, như thế, chuyện này chắc chắn vô cùng quan trọng.
Mím môi cười một tiếng, Mẫn Nhu nghiêng đầu hai mắt giống như mỉm cười ngắm nhìn Lục Thiếu Phàm, tự hào nói: “Chồng em quả nhiên là chú rể đẹp trai nhất.”
Lục Thiếu Phàm chợt nhíu mày, nói tiếp: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó, thì người làm vợ như em cũng muốn làm người vợ hiền mẹ tốt, hối thúc ông xã anh mau mau đi xử lý công việc.”
“Chắc chắn muốn anh đi sao?”
Mẫn Nhu mỉm cười gật đầu, đưa hai tay giữ lấy bàn tay Lục Thiếu Phàm, đặt vào tay mình, nhìn đôi mắt thâm thúy của anh, nói: “Ảnh cưới chỉ là hình thức, em không muốn anh vì em mà ảnh hưởng đến công việc.”
Lục Thiếu Phàm thở nhẹ, nắm chặt tay cô, đôi mắt đen nhìn gương mặt mỉm cười yếu ớt tỏ vẻ không quan tâm của cô, trên gương mặt tuấn tú đầy yêu thương cũng mang theo bất mãn:
“Nếu như anh nói là Mục tư lệnh đến, thậm chí anh còn phải đi suốt mấy ngày, em còn để cho anh đi không?”
Mẫn Nhu nghe nói đến họ “Mục” nụ cười hơi khựng lại, nhưng lập tức lấy lại vẻ bình thường, thản nhiên nhìn anh, đáp: