n Nhu biết Lục phu nhân là chủ quản lý các xí nghiệp, có thể nói kế thừa mạch sống kinh tế của Lục gia, cũng là người uy tín trong ngành công nghiệp. Nhưng lúc này, bà im lặng ngồi đó, tao nhã ngâm trà, lấy xuống vẻ mạnh mẽ thủ đoạn trên thương trường chỉ như một quý phụ hiền lành.
Lục phu nhân từ từ ngâm trà, từng hành động đều hết sức chú tâm, tuyệt đối không cẩu thả, không hề liếc mắt nhìn hai người đứng ngoài lấy một lần, bàn tay tinh tế cầm lấy muỗng múc ít trà, động tác liên tục chứng tỏ rất thành thạo.
Mùi trà bay thoang thoảng trong đình thấm vào ruột gan, Mẫn Nhu ngoan ngoãn đứng đó không dám tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, quá trình pha trà của Lục phu nhân cô cũng thấy được một nửa, Lục phu nhân tuy cao nhã nhưng không tầm thường.
Có lẽ Lục Thiếu Phàm di truyền tính cách của Lục phu nhân? Nhớ đến gương mặt anh tuấn cao nhã kia thật giống với khí chất ung dung của Lục phu nhân, Mẫn Nhu kiềm không được khóe môi cong lên.
Ngay lúc Mẫn Nhu mỉm cười thì bị Lục phu nhân nhìn thấy, ánh mắt chớp tắt, mi mắt cụp xuống. Lục phu nhân xem như không có chuyện gì cầm lấy khăn lau tay, sau đó đi ra ngoài đình lịch sự cười.
“Mẫn tiểu thư, cô vào đi.”
Bảo mẫu nhắc Mẫn Nhu, đi trước cởi giày chỉ mang vớ vào đình ngồi xuống bên bàn trà bắt đầu dọn dẹp dụng cụ.
Lần đầu tiên thấy các vị tiền bối Lục gia Mẫn Nhu hơi khẩn trương, cẩn thận cởi giày đi nhẹ về phía Lục phu nhân, đến trước khay trà cũng không dám tự ý ngồi xuống, tính chào hỏi Lục phu nhân thì bà lại mở miệng trước:
“Mẫn tiểu thư, nếu cô không ngại cứ gọi tôi một tiếng dì Lục, mạo muội mời tiểu thư tới xin cô đừng trách.”
Thái độ khiêm tốn khiến áp lực trong lòng Mẫn Nhu càng lớn, Lục phu nhân tuy ôn nhu hiền hào nhưng lời nói sắc bén không hề thua kém bà Kỷ, nếu như đem bà Kỷ so với Từ hi Thái hậu thì Lục phu nhân lại là Thái Hậu Hiếu Trang, tuy không sắc bén bằng bà Kỷ nhưng lại cơ trí, vô hình trung có thể tạo ra đòn sát thương cho đối thủ.
Chuyện cô và Lục Thiếu Phàm, Lục Thiếu Phàm không thể không nói qua với người nhà, nếu không bà Lục cũng không chủ động tìm cô. Nhưng nếu biết sự thật, bà Lục lại kêu cô gọi là dì điều này chứng minh Lục gia chưa thừa nhận cô là con dâu sao?
Mẫn Nhu hơi nản lòng, không dám thể hiện ra mặt, thái độ lễ phép gọi một tiếng “dì Lục”, sau đó mỉm cười. :”Dì Lục cứ gọi cháu là Tiểu Nhu, không cần gọi là Mẫn tiểu thư đâu ạ!”
Bà Lục hiểu ý mỉm cười, bàn tay bạch ngọc chỉ vào chỗ đối diện. “Nếu Mẫn tiểu thư không chê thì ngồi xuống giùm bà lão này.”
Thấy bà Lục gọi mình như thế, Mẫn Nhu hơi lúng túng, cũng không dám không nghe lời bà Lục, ngoan ngoãn ngồi đối diện khay trà, đợi bà Lục lên tiếng.
Bảo mẫu thu dọn xong thì bà Lục cũng dịu dàng cất giọng: “Dì Mai, dì lui xuống đi, tôi có chuyện muốn nói với Mẫn tiểu thư.”
“Vâng, phu nhân.”
Bảo mẫu gọi là dì Mai không nói thêm, bưng bộ trà xuống. Trong đình chỉ còn còn Mẫn Nhu và Lục phu nhân, Mẫn Nhu khẩn trương tới mức thở mạnh cũng không dám.
Bà Lục thanh nhã mím môi, hai lúm đồng tiên như ẩn như hiện, cầm lấy ấm tử sa rót một chén trà đẩy tới trước mặt Mẫn Nhu: “Đây là do ta vừa ngâm, Mẫn tiểu thư nếu không ngại xin nếm thử.”
Mẫn Nhu xưa nay không hiểu trà đạo, hơn nữa trà vào miệng cô như bò nhai mẫu đơn, phí của trời, giống như uống nước lọc.
Nhìn vẻ mặt cười mỉm của bà Lục, Mẫn Nhu như đứng trên đống lửa ngồi trên đóng than, bưng chén trà nhỏ uống một ngụm, trước ánh mắt dò hỏi của bà Lục cô nuốt xuống, xấu hổ hạ giọng nói: “Dì Lục, cháu không hiểu về trà, cho nên…”
Bà Lục nghe vậy hơi nhíu mi nhưng không có vẻ giận, chỉ an ủi cười: “Không sao, đây chẳng qua là sở thích thôi, không biết thưởng thức trà không có gì phải ngại cả.”
Bà Lục hẳn nhiên đang an ủi cô, nhưng ở trong tai Mẫn Nhu lại trở nên khó chịu, nếu nói bà Kỷ khiến cô mất mặt mũi thì bà Lục lại trấn áp tinh thần cô từ trên cao.
“Nghe Thiếu Phàm nói, Mẫn tiểu thư cách đây không lâu đã đi Hollywood?”
Chuyện Mẫn Nhu đi Hollywood ai cũng biết, trên tivi không nói nhưng báo chí cũng đề cập, nhưng khi bà Lục hỏi vậy lại khiến cô co ro, nguyên do là trong đó có liên quan Lục Thiếu Phàm.
“Vâng, mấy ngày trước có tham dự lễ trao giải dành cho phim ảnh.”
Đối với sự khách sáo của Mẫn Nhu bà Lục không quan tâm, nhấp một ngụm trà nóng, mỉm cười nhìn Mẫn Nhu, ôn nhã nói tiếp: “Thiếu Phàm mấy ngày trước cũng trùng hợp đi LA, nói vậy chắc Mẫn tiểu thư cũng gặp Lục Thiếu Phàm?”
Bà Lục như tự nhiên thăm hỏi nhưng khiến Mẫn Nhu lúng túng, vội vàng sắp xếp ngôn từ suy nghĩ trả lời sao cho đúng, không để bà Lục giận dữ.
Bà Lục thầm thì ôn nhu nói: “Người trẻ tuổi cũng nên quen nhiều bạn bè, Thiếu Phàm bận công việc cả ngày ngay cả bạn bè cũng không có. Ta cũng đã dặn nó rất nhiều lần, bảo người còn trẻ nên tham gia nhiều thứ. Lúc này có thể quen được một người tri thức lễ nghĩa như Mẫn tiểu thư thì lão bà cũng yên tâm, ít nhất tên tiểu tử đó cũng không phải cá gỗ.”
Mẫn Nhu nghe những lời tâm sự của bà Lục không hiểu, chỉ phối hợp nói: “Dì Lục quá khiêm tốn rồi, thanh niên tài cao như Lục Thiếu Phàm không biết có bao nhiêu danh môn tiểu thư muốn gả.”
Dĩ nhiên cô lúc này không dám nói mình là vợ Lục Thiếu Phàm tránh nghịch phải mông cọp, chọc giận bà Lục, không có gì vui.
Bà Lục ưu nhã cười khẽ, nghe Mẫn Nhu tán dương Lục Thiếu Phàm cũng không đắc ý, đem chén trà đặt xuống, tò mò hỏi: “Nghe nói, Mẫn tiểu thư từng gặp qua Tạ tiểu thư?”
Tạ tiểu thư? Trí nhớ lui về nửa tháng trước, ở tiệm cà phê vô tình gặp Lục Thiếu Phàm, lúc đó có thành nữ trung hào kiệt làm lá chắn ngăn cản Lục Thiếu Phàm hẹn hò.
“Vâng, từng gặp một lần.”
Nghe Mẫn Nhu thừa nhận, Bà Lục hài lòng nhướng mày, đôi mắt xinh đẹp hơi cười liếc nhìn hai tay để trên gối của Mẫn Nhu đang tạo thành quả đấm.
“Tạ tiểu thư là cô gái tốt mà ta đã chọn lựa trong ngàn vạn người cho Lục Thiếu Phàm, dù sao cũng là du học trở về, là người đứng đắn, có giao giáo, cùng Lục Thiếu Phàm môn đăng hộ đối. Gần đây, Lục Thiếu Phàm lại bận rộn công việc, lạnh nhạt với người ta, Mẫn tiểu thư nếu có cơ hội nên khuyên nhủ Lục Thiếu Phàm thay lão bà này, tuổi cũng không nhỏ cũng nên bàn chuyện hôn sự.”
Bà Lục nói xa nói gần không chỉ châm chọc Mẫn Nhu, cũng muốn khiến cô liên quan vào, chỉ cần một gậy mà lật tung thuyền, không thể không nói cô bị Mẫn Tiệp làm cho liên lụy.
Sắc mặt Mẫn Nhu khiêm tốn nhưng da lại méo mó, đầu gối tựa trên nệm da hơi biến hình nhưng cô vẫn cố nén cười gượng: “Thiếu Phàm là người trưởng thành, dì cũng biết chuyện tình cảm nên thuận theo tự nhiên sẽ tốt hơn nếu không sẽ phản tác dụng.”
Bà Lục không ngờ Mẫn Nhu lại chống đối, nụ cười trên mặt cứng đờ, không che giấu nổi vẻ giật mình nhưng lại thư thả nói tiếp: “Lời của Mẫn tiểu thư nói rất đúng, nhưng nếu xử lí theo tình cảm về sau người chịu thiệt là mình, ta có nên phản đối không?”
Nhìn vào ánh mắt sâu xa của bà Lục, Mẫn Nhu liền cảm thấy rất chật vật giống như bị ánh mắt tinh nhuệ của bà Lục nhìn thấu từng chút một, không biết nên trả lời ra sao.
Bà Lục xem như không thấy dáng vẻ khổ sở của Mẫn Nhu, chỉ im lặng nhấp chén trà từ từ thưởng thức, bên trong đình tỏa ra một luồng không khí bất thường
“Xèo xèo…”
“Xèo xèo..”
Một tiếng động nhỏ cổ quái phá vỡ sự yên tĩnh trong đình, Mẫn Nhu mơ màng chớp mắt không dám ở trước mặt bà Lục vô lễ nhìn quanh.
“Xèo xèo…”
Mẫn Nhu có hơi đau đầu là tiếng gì vậy, giống như tiếng chuột kêu, nhưng ban ngày ban mặt con chuột nào dám ra ngoài?
Bà Lục để tách trà xuống, nhìn về phía sau lưng Mẫn Nhu, khóe môi giãn ra mỉm cười đầy yêu thương, thân mật kêu: “Đậu Đậu, có phải nhớ bà nội không? Lại đây?”
Đậu Đậu, là đứa trẻ cô vừa nhìn thấy ở trước nhà sao?
Mẫn Nhu quay đầu nhìn theo đôi mắt hiền lành của bà Lục, một đứa trẻ cuộn mình trong tấm thảm, hai đôi chân nhỏ đạp loạn bò lên thảm.
Đôi chân trắng như tuyết nhảy lên nhả xuống trên tấm nệm nhung, cơ thể bé nhỏ chạy về hướng bên khay trà, hai cánh tay ngắn ôm một con chuột lông xù màu vàng thi thoảng phát ra tiếng kêu xèo xèo.
“Cháu ngoan đến đây với bà nào!”
Gương mặt của bà Lục lúc nãy khi nhìn Mẫn Nhu như miên lý tàng châm, vừa nhìn thấy kim tôn bảo bối liền cười không khép miệng, là một bà nội hiền lành.
Đậu Đậu chần chừ bước chậm lại, chiếc răng trắng nhỏ cắn môi hồng, hai hàng lông mày rối rắm chau lại nhau, đôi mắt đen sáng như ngọc nhìn Mẫn Nhu và bà Lục, cuối cùng lại nhìn về phía Mẫn Nhu.
Mẫn Nhu có thể thấy ánh mắt của đứa trẻ dừng trên người mình hơi luống cuống, bối rối nhìn bà Lục. Sắc mặt bà Lục không phải tốt lắm, nụ cười yếu ớt mất đi, nhàn nhạt cầm tách trà xuống.
Đậu Đậu đột nhiên vươn tay đặt con chuột lông màu vàng để vào tay Mẫn Nhu, hai bàn tay mũm mĩm cầm lấy tay kia Mẫn Nhu bảo cô sờ đầu nó, trên gương mặt bầu bĩnh nở nụ cười thuần khiết.
Nhìn đôi mắt đen to tròn và nụ cười Mẫn Nhu cũng bị sự thuần khiết chân thật làm cho rung động, làm theo đứa trẻ, nhẹ nhàng mỉm cười lộ ra lúm đồng tiền, theo bàn tay nó vuốt ve con vật màu vàng, không quên tán dương: “Rất dễ thương.”
Hai mắt Đậu Đậu sáng như sao, chớp chớp hàng lông mi dày nhẹ nhàng run lên, hai má phấn hồng, ánh mắt sung sương, bàn tay nhỏ bụ bẫm giữ lấy tay Mẫn Nhu tính bò lên người cô.
“Đậu Đậu, không được làm loạn”- Giọng bà Lục trở nên nghiêm khắc, đôi mắt ôn hòa cũng có chút không hài lòng, nhìn chằm chằm hành động của Đậu Đậu cau mày lại.
Mẫn Nhu bị kẹp ở giữa, nửa ôm đứa trẻ ngồi trên người mình, còn lại đang ngồi trên thảm ôm lên.
“Đậu Đậu, nếu không ngoan, tối nay ba ba cháu sẽ không tới.”
Quả nhiên nghe tới hai chữ ba ba, hai mắt Đậu Đậu sáng lên, rõ ràng ba ba có sức hấp dẫn lớn, nó hướng đôi mắt mâu thuẫn về Mẫn Nhu vặn vẹo đôi chân mày thanh tú như suy nghĩ nên chọn hay bỏ cái gì. Tựa như tiểu đại nhân, thật đáng yêu và thông minh.
“Đậu Đậu.”
Khi bà Lục lại kêu to, Đậu Đậu cắn môi quyết định, tự giác rời khỏi người Mẫn Nhu, đón lấy con chuột chạy như điên về phía bà Lục.
“Đến với bà nào!”
Bà Lục gần gũi ôm lấy Đậu Đậu, hôn lên hai chiếc má bầu bĩnh, cọ cọ mặt vào đầu Đậu Đậu, dịu dàng nói: “Đậu Đậu nhớ ba có đúng không?”
“Dạ.”
Chiếc đầu nhỏ gật gật, trong mắt lóe lên tia sáng chân thành. Lúc ở trong lòng bà Lục vẫn không quên liếc trộm Mẫn Nhu, cùng với con chuột trong lòng cũng dùng đôi mắt nhỏ như hạt đậu nhìn Mẫn Nhu.
Nhìn hai người thân thiết, Mẫn Nhu cũng cảm thấy rỗi rãnh, nhưng tốt nhất không nói chen, dù sao trong mắt bà Lục cô chỉ là kẻ ngoài cuộc, nói quá nhiều lại bị hớ.
“Đậu Đậu, hôm nay có khách tới cha, Đậu Đậu mau nói cho cô biết, ba Đậu Đậu tên gì?
Mẫn Nhu để tách trà xuống, duy trì nụ cười, cùng phối hợp với đứa trẻ tỏ vẻ tò mò, nhìn Đậu Đậu ngoan ngoãn nằm trong lòng bà Lục.
Đậu Đậu thấy ánh mắt tha thiết của Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa tự hào cười, đôi mắt đen long lanh vuốt lông con vật, rung đùi đắc ý cao giọng nói: