Mẫn Nhu vội vàng chạy lên lầu. Khi cô đẩy cửa phòng bệnh vào Lục Thiếu Phàm đang đứng bên cửa sổ, ánh nắng vàng rọi vào người anh. Đôi mắt trầm lắng của Lục Thiếu Phàm nhìn xuống dưới lầu, lông mi dài hơi cong rũ trên gương mặt tạo thành những vết cắt. Nghe tiếng cửa, anh liền nghiêng đầu, đôi mắt dừng lại trên gương mặt ửng hồng do phải chạy gấp của Mẫn Nhu, gương mặt tuấn tú nở nụ cười ngọt ngào.
“Anh chờ lâu rồi đúng không?!! Chúng ta chuẩn bị đi thôi.”
Mẫn Nhu điều chỉnh lại hơi thở, tự nhiên đi về phía Lục Thiếu Phàm, trên gương mặt xinh xắn, nụ cười lúm đồng tiền xuất hiện.
Lục Thiếu Phàm mặc bộ đồ thun giản dị, bên ngoài khoác chiếc áo màu xám, phía trên cổ áo có một ít lông thú màu trắng, phía dưới mặc quần dài màu sẫm làm giảm bớt khí chất giỏi giang của con người anh. Dưới ánh mặt trời, nó mang lại cảm giác ôn hòa và anh tuấn.
Ngón tay nhỏ bé lành lạnh phủ lên bàn tay anh đang để trên bậc cửa sổ, dịu dàng kéo nó, mười ngón tay đan vào nhau. Mẫn Nhu cười yếu ớt. Khi thấy chiếc cổ trắng noãn của Lục Thiếu Phàm phơi ra giữa không khí rét lạnh thì lông mày nhíu lại, buông bàn tay Lục Thiếu Phàm ra.
Bàn tay linh hoạt cởi chiếc khăn choàng màu cà phê trên cổ mình ra, nhón chân, vươn tay, quấn chiếc khăn mang theo hơi ấm của cô còn lại lúc nãy đeo nó vào cổ Lục Thiếu Phàm.
“Mang vào thì ra ngoài sẽ không thấy lạnh.”
Hài lòng nhìn thảnh quả của mình, Mẫn Nhu cười rạng rỡ, bàn tay mềm mại bé nhỏ đặt trên vai Lục Thiếu Phàm giúp anh sửa lại quần áo, đầu ngón tay vô tình chạm vào gò má ấm áp của Lục Thiếu Phàm. Mẫn Nhu cười khẽ, lè lưỡi, mắt ngước lên mới nhận ra Lục Thiếu Phàm vẫn im lặng nhìn cô, đôi mắt thâm sâu âu yếm khiến Mẫn Nhu thẹn thùng bật cười.
“Anh thấy vợ mình rất hiền lành và dịu dàng đúng không? Nếu thế phải giấu em thật kĩ, đừng để người khác lấy mất.”
Mẫn Nhu không ngờ câu nói đùa của cô đáp lại là cái ôm bất ngờ của Lục Thiếu Phàm, cánh tay dài mạnh mẽ siết chặt lấy cô, giống như muốn giam cô cả đời trong lòng anh không bao giờ buông ra. Nơi cổ là hơi thở ấm áp ẩm ướt của Lục Thiếu Phàm cùng giọng nói bỡn cợt của anh.
“Nếu có người đến giành em với anh, bà xã có dao động không?”
Mẫn Nhu ngẩng đầu, cong môi cười muốn phản bác. Ánh mắt lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi này hướng xuống bãi đậu xe bệnh viện. Một chiếc xe màu đỏ đập vào mắt cô, biển số xe quen thuộc đến mức khiến cô ngẩn người, là xe của cô.
Lục Thiếu Phàm đứng ở đó bao lâu rồi? Mẫn Nhu hơi hoảng hốt, nhìn cảnh tượng dưới lầu cô suy nghĩ rất nhiều, trước câu hỏi ngược lại của Lục Thiếu Phàm cô cũng quên mất.
Từ nơi này nhìn xuống có thể thấy tất cả chiếc xe ra vào cửa bệnh viện, anh đợi cô sao? Nhưng kết quả khi xe ngừng lại, anh nhìn thấy gì.
Nhìn thấy người vợ mình trông mong chờ đợi lại cùng người yêu cũ ôm ấp đi vào bệnh viện, hành động mờ ám cho dù là ai cũng sẽ hiểu lầm. Mẫn Nhu ảo não cắn môi, ngầm thở dài, lại càng dùng sức ôm Lục Thiếu Phàm.
Lúc nãy, tâm trạng của Lục Thiếu Phàm có lẽ không hề bình thản như dáng vẻ bên ngoài. Khóe môi anh nở nụ cười nhạt, cô có nên cho rằng anh đang cố gắng làm giảm đi mâu thuẫn giữa anh và cô?
Bàn tay nhỏ vỗ về lưng Lục Thiếu Phàm, nhón chân, cằm tựa vào đầu vai Lục Thiếu Phàm, giống như người mẹ dỗ dành con mình, dịu dàng đáp:
“Ông xã là người đàn ông tốt nhất, dù có đi khắp trái đất cũng khó tìm người thứ hai, em làm sao có thể dao động được.”
Lục Thiếu Phàm im lặng ôm chặt cô, cánh tay từ từ thả lỏng lui về sau một bước. Vẻ mặt nghiêm túc, bỗng nhiên ngước đầu, nụ cười bình thản đó lại khiến Mẫn Nhu hốt hoảng, bàn tay dưới ống tay áo nắm chặt lại.
“Nếu như thật sự có người đàn ông giỏi hơn anh, thì cũng xin xem đừng bỏ anh.”
Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm mỉm cười, nhưng đôi mắt lại không như thế. Đau lòng lan tràn khắp cơ thể, đi về trước một bước, tiến sát lấy Lục Thiếu Phàm, nâng bàn tay đang nắm chặt của anh lên, bất mãn nói:
“Lục Thiếu Phàm, anh không tự tin vào bản thân mình hay em làm chưa tốt khiến anh không tin vào cuộc hôn nhân giữa chúng ta?”
“Không phải anh không tự tin, chỉ vì anh quá để tâm, sợ sẽ mất đi em.”
Lục Thiếu Phàm đưa mắt lắng đọng nhìn cô. Nỗi lo lắng toát lên từ trong mắt. Một người đàn ông phong tư trác tuyệt như vậy lại vì cô mà lo âu, Mẫn Nhu không hề cảm thấy hạnh phúc mà thấy rất áy náy.
“Lúc nãy, em đi trên đường nhìn thấy Kỷ Mạch Hằng ngất xỉu, nên tiện đường đưa anh ta tới bệnh viện. Sau đó em tính vào đón anh, em ôm Kỷ Mạch Hằng chỉ vì anh ta đứng không vững, phải có người đỡ mới đi được.”
Mẫn Nhu vội vàng giải thích chỉ sợ Lục Thiếu Phàm không tin lời cô, nhất định không buông tay anh ra, hai mắt mở to chăm chú quan sát sự biến hóa trên gương mặt Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm chỉ kéo nhẹ khóe môi, đôi mắt dịu dàng thoáng lấp lánh, nhưng chỉ nhìn cô mà không nói. Vẻ nghiêm nghị trên gương mặt không mất đi khiến Mẫn Nhu cũng không biết làm sao cho phải, cô ôm chặt lấy Lục Thiếu Phàm, cất giọng:
“Người đàn ông em yêu là chồng em, Lục Thiếu Phàm. Còn Kỷ Mạch Hằng, anh ta chỉ là người qua đường, ông xã, đừng giận nữa, cùng lắm sau này thấy anh ta có ngã trên đường nữa, em sẽ không cứu anh ta.”
Mẫn Nhu ngây thơ làm nũng, cẩn thận lưu ý đến biểu tình của Lục Thiếu Phàm. Cô thấy anh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị như cũ, đôi mắt đen nhíu lại, phản xạ nỗi buồn. Mẫn Nhu liền dùng cách đơn giản nhất, kiễng mũi chân, bàn tay giữ lấy mặt Lục Thiếu Phàm, chủ động hôn.
Mẫn Nhu dịu dàng hôn lên đôi môi mỏng của Lục Thiếu Phàm, đôi mắt khép hờ, gương mặt đỏ bừng sáng rực ánh nắng, vừa xinh đẹp lại quyến rũ, tràn đầy vẻ quyến rũ.
Sau ót, một lực nặng giữ xuống, giữa răng và môi, lửa nóng mãnh liệt đột nhiên ập tới khiến Mẫn Nhu chưa kịp đề phòng. Trong mơ màng, Mẫn Nhu thấy nụ cười xấu xa của Lục Thiếu Phàm, giận mình vì bản thân vừa bị Lục Thiếu Phàm lừa, muốn đẩy Lục Thiếu Phàm ra nhưng cô càng làm thế anh càng hôn mãnh liệt.
Trước sự bá đạo của Lục Thiếu Phàm cô chỉ biết khuất phục cam chịu. Mẫn Nhu đẩy nhẹ tay Lục Thiếu Phàm ra, tay vòng lấy cổ anh tựa như bị mê hoặc, lông mi khẽ run lên nhắm mắt lại, cùng Lục Thiếu Phàm đan vào nhau trầm luân trong biển tình.
Mẫn Nhu thở hổn hển tựa vào ngực Lục Thiếu Phàm, hai mắt tức giận nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, lên án nói:
“Lục Thiếu Phàm, anh lừa em, em còn tưởng rằng anh giận thật.”
“Bà xã, gia gia và mẹ đang chờ chúng ta về ăn cơm, mau đi thôi.”
Lục Thiếu Phàm kéo tay cô, tao nhã lịch sự đi về phía giường bệnh cầm lấy túi hành lý, trước cơn giận và nỗi bất mãn của cô, anh coi như không thấy. Quay đầu trước gương mặt ửng hồng của Mẫn Nhu, sắc mặt Lục Thiếu Phàm tự nhiên như thật.
Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm vừa xấu hổ vừa ai oán, Lục Thiếu Phàm xem như chẳng có gì xảy ra. Nghe tiếng rít qua kẽ răng đầy giận dữ của Mẫn Nhu, anh chỉ mỉm cười đắc ý, bước chân so với mọi ngày cũng nhẹ đi không ít.
“Đừng cởi ra, anh không thấy em mặc áo cổ cao sao?”
Đi ra thang máy, Mẫn Nhu mỉm cười lúm đồng tiền, chỉ vào chiếc áo khoác lông của mình nói với Lục Thiếu Phàm trong khi anh đang tính cởi khăn quàng cổ trả lại cho cô.
“Ông xã em quả là người đàn ông đẹp nhất tốt nhất, rất nhiều y tá đang nhìn anh đó.”
Mẫn Nhu nghịch ngợm trêu Lục Thiếu Phàm, tay nắm lấy tay Lục Thiếu Phàm không hề buông lỏng. Nghe giọng nói ghen tị của Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm cười khẽ, ngón tay thon dài nắm lấy đầu mũi cô, cưng chìu nhìn Mẫn Nhu, coi như không thấy những ánh mắt ái mộ xung quanh.
“Thế có muốn dán nhãn lên để anh trở thành vật riêng của em không, tránh để người khác mơ mộng?”
“Nhãn? Có bán sao?”
Mẫn Nhu ngờ vực quay đầu lại, ngay lập tức Lục Thiếu Phàm hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô khiến hai má Mẫn Nhu đỏ bừng. Cô ngẩn ra, bên tai là giọng nói mang theo mùi bạc hà thanh mát của Lục Thiếu Phàm:
“Nhãn này cả thế giới chỉ có một, độc nhất vô nhị.”
“Anh đi tính tiền viện phí, em ở đây chờ anh.”
Trên trán rớt xuống một nụ hôn nhẹ, Mẫn Nhu quét mắt nhìn xung quanh, đầu ngón tay chạm nhẽ nơi Lục Thiếu Phàm vừa hôn, ngại ngùng mỉm cười.
Nhìn theo bóng lưng cao to của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu ngồi xuống ghế công cộng, buồn chán nhìn xung quanh, không ngờ đập vào mắt là Kỷ Mạch Hằng, nụ cười thẹn thùng hạnh phúc trong nháy mắt biến mất.
Anh ta không phải đang truyền dịch sao? Tại sao lại ở đây?
Mẫn Nhu kinh ngạc nhíu mày, nhưng chỉ vài giây sau lại bình tĩnh lại. Cô đã hoàn thành bổn phận của mình, còn anh ta có bệnh hay không cũng là chuyện của anh ta, không liên quan gì đến tám đời nhà cô.
Kỷ Mạch Hằng cũng thấy rõ được Mẫn Nhu. Lúc đôi mắt trầm lặng quét qua vẻ mặt lãnh đạm của Mẫn Nhu, gương mặt tuấn tú liền cứng lại. Mẫn Nhu nhẹ nhàng di chuyển ánh mắt, hướng đầu về phía Lục Thiếu Phàm.
“Hằng, anh nghe em giải thích đã, em không có ý đó…”
Giữa hàng lang yên tĩnh, giọng nói thanh minh của một cô gái cất lên đầy vội vã, tiếng giày cao gót chát chúa nện xuống đất. Đó là giọng của Mẫn Tiệp, giọng nói dịu dàng có thể kích thích cảm giác bảo hộ của đàn ông, Mẫn Nhu chán ghét nhíu mày.
“Vậy ý cô là thế nào? Anh tôi bị bệnh dạ dày nghiêm trọng như thế, cô chỉ nghĩ tới hôn lễ. Trong mắt cô, anh tôi quan trọng, hay thân phận địa vị của cô quan trọng?”
Giọng nói phản bác chế giễu theo sát Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu quay đầu nhìn ra sau lưng Kỷ Mạch Hằng. Mẫn Tiệp trên vai đeo túi hàng hiệu, chạy chầm chậm về phía Kỷ Mạch Hằng, Kỷ Nguyệt Hân cũng bám sau không rời.
Lông mày Kỷ Mạch Hằng nhíu chặt, sâu thẳm trong đôi mắt từ từ dâng lên cảm giác lạnh lẽo, không hề vui vẻ. Anh ta cũng không quay đầu lại nhìn Mẫn Tiệp đang chạy tới, cất bước bỏ đi, ánh mắt hờ hững khi tiếp xúc với ánh mắt tò mò của Mẫn Nhu thì bước chân khựng lại, để cho Mẫn Tiệp cũng kéo được tay Kỷ Mạch Hằng lại.
“Hằng, em không muốn tới lúc đó vác bụng bầu mà kết hôn. Dù là đối với Mẫn gia hay Kỷ gia chắc chắn cũng không tốt đẹp gì!”
Mẫn Tiệp kiên nhẫn giải thích, gương mặt nhỏ dịu dàng đầy vẻ ủy khuất đáng thương, ngước mắt nhìn bóng người cao lớn của Kỷ Mạch Hằng, cơ thể như cành liễu chập chờn trong gió, bất cứ khi nào cũng có thể ngã xuống đất.
Màn trình diễn đau khổ của Mẫn Tiệp, cô đã sớm quen thuộc. Mẫn Nhu bĩu môi khinh bỉ, không muốn lội xuống vũng nước đục này, liền thừa dịp Mẫn Tiệp không để ý đến cô, nuốt cơn khó chịu vào người, nhún vai đứng dậy bỏ đi.
“Nó… nó sao lại ở đây?”
Mẫn Nhu vừa mới nhấc một chân đặt xuống đất. Sau lưng, giọng nói tức giận chất vấn của Mẫn Tiệp cất lên, âm thanh chói tai đến mức khiến Mẫn Nhu phải mím môi, bước chân cũng trở nên gấp gáp.
“Mẫn Nhu, mày đứng lại đó!”
Chó cắn người, chẳng lẽ người còn phải cắn ngược lại chó? Mẫn Nhu đút hai tay vào túi, thong thả đi về phía Lục Thiếu Phàm đang tính tiền viện phí. Trước câu ra lệnh của Mẫn Tiệp, cô nhắm mắt làm ngơ.
“Mẫn Nhu, mày có phải cứ quấn chặt lấy không buông!”
Khuỷu tay mảnh khảnh bị kéo mạnh về sau, Mẫn Nhu mất thăng bằng thiếu chút nữa ngã xuống. Ánh mắt lạnh lùng nhìn Mẫn Tiệp đuổi theo cô, muốn hất cánh tay đang làm đau cô ra.
“Buông ra!”
Giọng nói lạnh lùng bình thản của Mẫn Nhu khiến Mẫn Tiệp hơi chột dạ. Nhưng nỗi oán