hận cùng tính kiêu ngạo của cô ta đã che lấp tất cả, sống chết giữ chặt Mẫn Nhu, cao giọng mắng, dường như muốn tất cả mọi người đều nghe được, khiến Mẫn Nhu phải mất mặt:
“Hằng đã nói là không thích mày, vì sao cứ tới phá hạnh phúc của tao? Chẳng lẽ, Lục Thiếu Phàm không yêu mày, cho nên mày không chịu nổi cô đơn mà chạy tới đây quấn lấy Hằng? Mẫn gia nuôi mày nhiều năm như thế chẳng lẽ đây chính là cách mày báo đáp sao?”
Mẫn Nhu giống như đang xem kịch, môi nở nụ cười lạnh. Dáng vẻ oai phong lẫm liệt tỏ ra chính nghĩa của Mẫn Tiệp khiến Mẫn Nhu ghê tởm, rất may sáng nay cô cũng không ăn quá nhiều đồ.”
Mẫn Nhu còn chưa kịp phản bác lại sự sỉ nhục của Mẫn Tiệp, có người đã ra tay trước, đẩy mạnh Mẫn Tiệp ra, cầm lấy tay cô, thuận thế đẩy Mẫn Tiệp sang bên.
“A!”
Mẫn Tiệp kinh hoàng thét chói tai vang lên giữa hành lang nhưng cô ta không ngã xuống đất. Mẫn Nhu nhíu mày, nhìn Kỷ Mạch Hằng sắc mặt tái nhợt ôm lấy Mẫn Tiệp, chịu đựng cơn đau do Mẫn Tiệp ngã thẳng vào người. Ngược lại, Mẫn Tiệp cũng được thế nhào vào lòng Kỷ Mạch Hằng, nhẹ giọng nức nở.
“Hằng, con của chúng ta thiếu chút nữa đã không còn.”
Kỷ Mạch Hằng nhíu chặt lông mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn Kỷ Nguyệt Hân đứng bên cạnh Mẫn Nhu, giọng nói lạnh như băng không để cho bất cứ ai kháng cự:
“Mau xin lỗi tiểu Tiệp.”
Mẫn Nhu không muốn ân oán giữa cô và Kỷ Mạch Hằng bị đẩy sang cho Kỷ Nguyệt hân, cô lo lắng nhìn Kỷ Nguyệt Hân, ngước mắt lại thấy vẻ mặt khinh thường dành cho Mẫn Tiệp, căn bản không hề nhận ra là mình làm sai.
“Xin lỗi? Anh hai đang nói đùa sao? Anh muốn em xin lỗi thứ phụ nữ dối trá này thì trừ khi mặt trời mọc hướng Tây”
Thái độ kiên quyết của Kỷ Nguyệt Hân khiến môi Kỷ Mạch Hằng mím chặt, bất mãn trước hành động vô lễ của Kỷ Nguyệt Hân.
“Em vừa rồi thiếu chút nữa đã giết cháu mình, mau nói xin lỗi.”
Kỷ Nguyệt Hân từ trước tời giờ thích mềm không thích ứng. Bị Kỷ Mạch Hằng ép buộc hai lần cũng áp chế không nổi cơn giận liền đi về trước một bước, chỉ tay vào Mẫn Tiệp đang khóc lóc, chỉ tiếc không thể vạch trần mọi thứ cho Kỷ Mạch Hằng thấy:
“Anh hai, em cảm thấy anh không phải bị bệnh dạ dày, mà là đầu óc anh bị rút đi hết rồi. Em nói gì anh cũng kêu em bịa chuyện, còn cô ta nói gì thì anh cũng tin. Trong bụng cô ta là dã chủng, không biết là mang thai con ai, sau đó đổ tất cả lên đầu Kỷ gia chúng ta.”
Hai mắt Kỷ Nguyệt Hân trừng trừng nhìn Mẫn Tiệp đang trốn trong lòng Kỷ Mạch Hằng: “Tôi cảnh cáo cô, cái thứ con rớt này mà dám gọi tôi là cô, tôi sẽ khiến nó không thấy được mặt trời ngày mai.”
“Ba.”
Trên gương mặt trắng nõn của Kỷ Nguyệt Hân chớp mắt liền sưng đỏ, in dấu tay, cũng ngăn cản những lời nhục mạ phát ra từ miệng Kỷ Nguyệt Hân. Mẫn Nhu không ngờ Kỷ Mạch Hằng ra tay đánh em gái mình, cô khinh bỉ nhìn anh ta, nghênh đón ánh mắt sâu thẳm lãnh khốc của Kỷ Mạch Hằng. Sau đó cô đưa mắt sang nhìn vết thương của Kỷ Nguyệt Hân.
Kỷ Nguyệt Hân không dám tin, ôm hai má sưng đỏ, đối với Kỷ Mạch Hằng cực kì thất vọng và hận ý: “Ba mẹ trước giờ chưa từng đánh em, anh hai vì con đàn bà đó mà đánh em? Về sau, em không quản chuyện của anh nữa, anh đáng bị lừa, tốt nhất mang nón xanh trên đầu cả đời đi.”
Cuộc cãi vã trên hành lang thu hút không ít người xem, rất nhiều người bâu lại, Kỷ Nguyệt Hân và cô là kẻ đuối lý, Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp lại thành đôi vợ chồng ân ân ái ái.
“Tiểu Nhu, chuyện gì xảy ra vậy?”
Giọng nói ôn hòa dễ nghê như luồng gió mát thổi qua không khí hành lang đang đông cứng. Mẫn Nhu nghe thấy liền quay đầu nhìn Lục Thiếu Phàm từ từ bước tới, lông mày anh hơi nhíu lại, ánh mắt linh động nhìn những người đang có mặt xung quanh, cuối cùng nhìn vẻ mặt không vui của Mẫn Nhu.
“Không phải anh nói em ngaon ngoãn ngồi ở đây sao, sao lại dính vào chuyện của người khác.”
Lục Thiếu Phàm đứng lại bên cạnh Mẫn Nhu, ánh mắt dịu dàng cưng chiều trách cứ nhưng không hề giận dữ, vòng tay giữ lấy thắt lưng Mẫn Nhu, hai mắt nhìn Mẫn Nhu, tự thủy nhu tình, hàm ý che chở bảo vệ rất rõ.
Sự xuất hiện của Lục Thiếu Phàm như tát vào mặt Mẫn Tiệp một cái, những lời chỉ trích của cô ta lúc nãy đã thành phỉ báng, gương mặt vương lệ có chút cứng đơ, cũng không cởi bỏ phòng bị với Mẫn Nhu, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm Mẫn Nhu.
Mẫn Nhu đối với hành động buồn cười của Mẫn Tiệp không nói câu nào, Mẫn Tiệp tự cho mình làm quân xanh, lúc nào cũng đề phòng cảnh giác, sống như thế không mệt sao?
Mẫn Nhu thả lỏng dây thần kinh, thuận theo cái ôm của Lục Thiếu Phàm rúc vào ngực anh. Nhìn đôi mắt đen và vẻ mặt ôn nhu của Lục Thiếu Phàm, khóe môi cong cong, buồn buồn nói:
“Ai bảo anh không cho em đi cùng, bây giờ còn trách em, anh không thấy bà xã anh bị người ta công kích sao?”
Hàng mi dài của Lục Thiếu Phàm rũ xuống, ánh mắt dời khỏi người Mẫn Nhu. Vẻ mặt yêu thương dịu dàng cũng biến mất. Lúc nhìn về phía Mẫn Tiệp, ánh mắt sáng quắc nhưng lạnh lùng, chỉ còn vẻ nghiêm túc:
“Đạo đức của Mẫn tiểu thư thật khiến cho tôi phải kinh ngạc lần nữa, cũng cảm thấy thật may mắn khi trước đây kiên trì với sự lựa chọn của mình.”
Sắc mặt Mẫn Tiệp cứng đờ, lại không tìm được lý do phản bác Lục Thiếu Phàm, chỉ yếu ớt đáng thương giữ chặt quần áo Kỷ Mạch Hằng, Kỷ Mạch Hằng chỉ lãnh đạm nhìn Lục Thiếu Phàm, không hề mở miệng ngăn cản Lục Thiếu Phàm cảnh cáo Mẫn Nhu:
“Thay vì cả ngày nơm nớp lo sợ, phòng cháy phòng trộm, sợ người thứ ba thì Mẫn tiểu thư nên an phận làm người vợ hiền sau lưng Kỷ tổng thì hơn. Nếu lần sau, Mẫn tiểu thư tiếp tục nói những lời khó nghe như thế, tôi nhất định khởi tố tiểu thư tội xâm phạm danh dự người khác, tôi tin, tới lúc đó Mẩn tiểu thư sẽ có cơ hội đi lao động cải tạo.”
“Lục Thiếu Phàm, anh!”
Mẫn Tiệp bị Lục Thiếu Phàm nói đến sắc mặt giống như Palette, thay đổi liên tục, giận đến nói không nên lời, chỉ có thể đưa mắt nhìn người đàn ông của mình. Lúc này, Kỷ Mạch Hằng lại bỏ đi không nói câu nào không biết là vì không khỏe hay vì lý do khác
“Hằng, anh đi đâu vậy, đợi em với, Hằng!”
Kỷ Mạch Hằng cùng Mẫn Tiệp bỏ đi, khiến cho cuộc khắc khẩu chỉ còn lại dấu chấm tròn. Mẫn Nhu cũng không tựa vào người Lục Thiếu Phàm nữa, lo lắng nhìn Kỷ Nguyệt Hân đang đưa ngón tay cái tán dương Lục Thiếu Phàm:
“Không hổ là Lục đại thị trưởng, giết người không thấy máu, được rồi, không quấy rầy vợ chồng hai người nữa, mình đi trước.”
Kỷ Nguyệt Hân vừa nói xong liền đi ra ngoài cổng bệnh viện, không quên đưa tay vẫy chào Mẫn Nhu, nhưng cũng không quay đầu lại nhìn. Cái tát của Kỷ Mạch Hằng hôm nay cũng vẽ lên một vết nứt trong mối quan hệ anh em.
Nếu như Mẫn Tiệp vào Kỷ gia chỉ sợ một núi không thể có hai hổ, chuyện này liên hệ đến cô thật khiến người khác khó xử.
“Đồ ngốc, em đang suy nghĩ gì thế?”
Lục Thiếu Phàm dùng ngón tay búng vào trán Mẫn Nhu. Mẫn Nhu kêu đau một tiếng, đem những suy nghĩ quăng ra sau đầu, cười tủm tỉm túm lấy cánh tay Lục Thiếu Phàm:
“Em không nghĩ gì cả, chỉ là hơi đói bụng, muốn về nhà thôi.”
Gương mặt trắng nõn của Mẫn Nhu đột nhiên đỏ bừng, không dùng tay thúc vào ngực anh chỉ có thể bước nhanh hơn. Bàn tay nhỏ bị kéo lại, ngã vào ngực Lục Thiếu Phàm, để anh ôm lấy cô.
“Tiểu Đậu Đậu lớn lên sẽ giống ai? Giống mẹ nó hay giống cha?”
Mẫn Nhu để tay lên bụng, vẻ mặt trước sau như một hết sức bình thản nhưng trong lòng cô lại lo lắng, tháng này “nghỉ lễ” đã qua mấy ngày? Nếu nó không tới, có nghĩa trong bụng cô đã có tiểu sinh mệnh không?
Trở lại Lục gia, Lục Thiếu Phàm được bà Lục cho phép về phòng ngủ của mình nhưng Đậu Đậu lại ăn vạ nhất định không đi. Đậu Đậu vừa ôm Mẫn Nhu vừa khóc vừa la, lăn ra đất không chịu đứng lên. Khi Đậu Đậu cầm chiếc gối nhỏ xuất hiện trước cửa phòng thì gương mặt Lục Thiếu Phàm sa sầm lại, ôm lấy Đậu Đậu đi ra ngoài.
“Buông Đậu Đậu ra, buông Đậu Đậu ra, mẹ cứu con, ba ba xấu xa muốn đuổi Đậu Đậu đi.”
Mẫn Nhu nghe tiếng liền từ phòng tắm chạy ra ngoài. Lúc ra đến cửa, hai tay Đậu Đậu giữ chặt khung cửa, môi mím chặt hai chân dùng sức giãy giụa. Lục Thiếu Phàm tay cầm gối đầu, một tay nắm áo Đậu Đậu dắt ra ngoài.
Hai mắt Đậu Đậu không ngừng đảo qua lại, vừa thấy Mẫn Nhu liền oa oa kêu to: “Mẹ cứu con, ba ba xấu không để Đậu Đậu ngủ với mẹ.”
Trên mặt Lục Thiếu Phàm vừa buồn bực vừa không biết làm sao, hai loại cảm xúc này đan xen tất cả đều nhờ tiểu bồ tát này. Mẫn Nhu đẩy tay Lục Thiếu Phàm đang giữ áo Đậu Đậu ra, Đậu Đậu liền nhào vào người Mẫn Nhu, hai mắt mở to gian xảo nhìn sắc mặt đã tối đen một nửa của Lục Thiếu Phàm.
Lục Thiếu Phàm mím môi, nghiêm túc nhìn Đậu Đậu giảng giải: “Đậu Đậu, nam tử hán phải ngủ một mình, mau về phòng con đi, ba và mẹ buồn ngủ rồi.”
Nói đến chữ ngủ thì Lục Thiếu Phàm liền đưa mắt Mẫn Nhu, Mẫn Nhu tựa nhiên hiểu được mặt ửng đỏ, nhưng Đậu Đậu nhất định không đồng ý, la lên:
“Đậu Đậu muốn ngủ cùng mẹ, Đậu Đậu không muốn ngủ một mình.”
Lục Thiếu Phàm không biết làm sao, dùng cách vừa đấm vừa xoa nhưng Đậu Đậu cũng không chọi. Anh liền giận dữ nói: “Đậu Đậu ngủ với mẹ, vậy cha ngủ với ai, Đậu Đậu là đứa trẻ ngoan phải nghe lời chứ.”
“Không, không chịu, Đậu Đậu ngủ với mẹ, cha ngủ với bà nội đi.”