của Tư lệnh Tịch, lý do quan trọng nhất khiến anh phù hợp với môi trường quân đội chính là trong bất cứ hoàn cảnh nào anh cũng đều giữ thái độ vững vàng, tỉnh táo. Thế nhưng có một điểm anh không bằng được Thẩm Mạnh Xuyên, đó là tinh thần hăng hái. Tính cách của anh quá lạnh nhạt.
“Thẩm Mạnh Xuyên học cùng khóa với anh ở Học viện, nhưng sau khi tốt nghiệp thì không còn liên lạc nữa.” Sáu năm trước, sau khi anh được điều về sư đoàn A mới là lần đầu họ gặp lại sau ngày ra trường, nhưng đó cũng là khởi đầu cho những lần đối chọi giữa hai người.
“Vậy anh ta có biết vợ trước của anh đã qua đời không?”
Nghiêm Chân dò hỏi, Cố Hoài Việt lại không ngờ cô sẽ hỏi đến vấn đề này, tần ngần một lúc mới trả lời: “Không biết.” Chuyện này, cho dù hỏi khắp quân khu, cũng không mấy người biết.
Nghiêm Chân có phần hối hận vì đã hỏi câu này, cô xoay xoay chiếc cốc trong tay, đã lạnh ngắt, lạnh thấu tận tim gan, Dường như cô đã nhắc tới vấn đề không nên nhắc tới, động vào khu cấm không nên động tới, bởi nét mặt anh bây giờ nhuốm vẻ ảm đảm xưa nay chưa từng có.
“Xin lỗi, em…”
“Không sao.” Cố Hoài Việt ôm vai cô, đỡ cốc nước trong tay cô, “Nghỉ ngơi sớm đi.”
“Vâng.” Nghiêm Chân cúi đầu giấu đi hết thảy cảm xúc, trong lòng cô hiểu rõ, cô sẽ lại có một đêm mất ngủ.
Tuy đã gần đến Tết, nhưng ngay cả trong giấc mơ mọi người ở khu tập thể vẫn nghe thấy được tiếng xe tăng, xe bọc thép nối nhau rầm rập chạy qua. Người lính thời bình cũng như thời chiến, câu nói này không sai chút nào.
Hôm nay Cố Hoài Việt phải đi trực nên anh dậy rất sớm. Nghiêm Chân cũng đã dọn bữa sáng lên bàn ăn từ lâu, lúc Cố Hoài Việt đánh răng rửa mặt xong xuôi từ phòng vệ sinh đi ra, cô đang rót sữa cho cậu bé. Thấy một bàn đầy ắp thức ăn, Cố Hoài Việt nhướng mày vẻ ngỡ ngàng. Anh nhìn Nghiêm Chân, phát hiện ra trong mắt cô nhàn nạt sắc xanh xao, liền hỏi: “Đêm qua em không ngủ được à?”
“Cũng được ạ.” Nghiêm Chân vừa xới cơm vừa nói, “Ăn sáng đi đã, hôm nay anh đi trực phải không?”
“Ừ.” Tuy thời gian có phần gấp gáp nhưng Cố Hoài Việt vẫn ngồi xuống bàn nhanh chóng ăn xong bữa sáng, trước khi đi anh nói với Nghiêm Chân: “Hôm nay có tuyến xe vào thành phố đấy, em cần thêm gì thì cứ đi mua.” Hôm qua, anh đã vét sạch mọi thứ ở cửa hàng dịch vụ, nếu chị Lương chủ cửa hàng không khẩn khiết nài nỉ anh để lại chút ít cho chị mang về nhà, chắc chắn anh đã khoắng hết rồi.
“Vâng.” Nghiêm Chân dõi mắt trông theo anh đi, rồi quay đầu lại nhìn cậu bé Cố Gia Minh. Chỉ thấy cậu bé đang ngậm miếng trứng lòng đào, đăm chiêu nhìn cô, miệng còn lầu bầu: “Càng ngày càng thấy có vấn đề…”
Nghiêm Chân lấy thìa gõ nhẹ lên đầu cậu: “Ăn đi!” Cô cố gắng không để mình nghĩ ngơi lung tung, cố gắng làm cho bản thân thêm vui vẻ.
Bộ chỉ huy Sư đoàn A cách rất xa trung tâm thành phố B, ngồi xe đi mất gần hai tiếng. Thế nên đi chuyến này, Nghiêm Chân dự tính mua sắm đầy đủ hết các thứ rồi mới quay về. Cô nắm tay Cố Gia Minh thật chặt, vì có quá nhiều đồ phải mua nên cô gần như sắp biến thành radar, đứng trước mỗi kệ hàng nhanh chóng dò quét. Cô xách một con gà lên, định để vào xe đẩy, không ngờ tiểu Tư lệnh Cố lên tiếng: “Bố không thích ăn đâu!”
Nghiêm Chân thoáng nhìn cậu: “Ồ, thế con nói xem bố con thích ăn gì?”
Cố Gia Minh chỉ vào mấy thứ: “Thủ trưởng thích ăn đồ nhẹ nhàng thôi, bà nội bảo, là vì bố làm Trinh sát, bụng dạ mới sinh ra cái tật ấy.”
Đây là kiểu logic gì thế? Nghiêm Chân lúng túng, nhìn chằm chằm con gà trong tay hồi lâu, cuối cùng vẫn nhét vào trong xe đẩy hàng. Lúc đã mua được kha khá các thứ, bạn Cố Gia Minh kéo Nghiêm Chân tới trạm cuối cùng của trung tâm mua sắm là… cửa hàng đồ chơi! Thú vui lớn nhất của người đàn ông nhỏ tuổi Cố Gia Minh khi dạo quanh mua sắm là mua đồ chơi, lần này lại càng quan trọng, vì trước khi tới thành phố B, thủ trưởng kêu đồ chơi của cậu quá nhiều, quá phiền phức, đã để hết ở nhà. Theo như lời của tiểu Tư lệnh thì phải trang bị lại từ đầu. Nghiêm Chân tựa người vào chiếc xe đẩy hàng, chăm chú ngắm nhìn cậu bé chọn đồ chơi, tầm mắt hơi chếch đi một chút, khi quét qua nơi nào đó, bỗng ngẩn người.
Là một người mặc quân phục, vóc người cao gầy rắn rỏi trông giống Cố Hoài Việt, nhưng trông dáng đứng chắc chắn không vững vàng bằng Cố Hoài Việt. Nghiêm Chân chợt thầm so sánh, đúng lúc này, người kia quay lưng lại, sau khi nhìn rõ gương mặt anh ta Nghiêm Chân tức khắc giật mình. Không phải Thẩm Mạnh Xuyên đây sao?
Rõ ràng Thẩm Mạnh Xuyên cũng đã trông thấy cô, mái tóc của anh ta bị vò loạn trong lúc bực dọc dựng đứng lên một cách khôi hài. Hai người nhìn nhau chốc lát, Nghiêm Chân lẳng lặng nghiêng đầu quay đi, ngoài lần trên thảo nguyên, cô chưa gặp anh ta thêm lần nào nữa. Bộ dáng hung hăng hống hách của anh ta khi đó cô vẫn còn nhớ như in, vậy nên nhìn anh trong tình trạng bây giờ, Nghiêm Chân càng lúc càng không nhịn được cười.
Thẩm Mạnh Xuyên định thần lại, cầm chiếc mũ trong tay đội lên đầu, sải bước rất nhanh đi về phía Nghiêm Chân: “Xin chào.”
“Xin chào.” Cô lặp lại theo lời anh ta.
“Sao cô lại ở đây?” Anh ta nhìn vào trong xe đẩy hàng của cô, “Sao, Tham mưu trưởng Cố được về phép mà không nghỉ ngơi đã chạy đến đơn vị để trực rồi à? Cậu này giỏi thật, nói sau Tết hai tháng sẽ diễn tập, còn chưa đến Tết đã sẵn sàng xung trận rồi, thay mặt Ban chỉ huy tôi xin tỏ lòng ngưỡng mộ.”
Nói xong, Nghiêm Chân còn chưa có phản ứng gì, cậu bé đã trừng mắt với anh ta trước. Thẩm Mạnh Xuyên chắp tay sau lưng cúi người xuống, quan sát oắt con trước mặt, bật cười: “Đừng trách tôi nói thật, cô vẫn trông con cho cậu ta à? Không chán sao?”
Nghiêm Chân thắc mắc: “Sao tôi lại thấy chán?”
“Vì cô là vợ của Cố Hoài Việt chứ có phải bảo mẫu của thằng oắt con này đâu.”
Vừa nghe thấy ba chữ thằng oắt con là cậu bé Cố Gia Minh nổi giận, thường ngày lúc cậu chọc tức Cố Hoài Việt cũng hay bị gọi như vậy, một ý nghĩ bật lên trong đầu, cậu nhắm thẳng vào đôi giày da màu đen bóng lộn của Thẩm Mạnh Xuyên mà dẫm. Sau khi đã làm xong việc lớn, lại chạy tuột về bên Nghiêm Chân, mặt vênh vênh dương dương tự đắc.
Thẩm Mạnh Xuyên chẳng thể ngờ cậu nhóc này lại biết tập kích bất ngờ, khom người xuống nhìn vết chân còn in trên giày mà không dám tin. Nghiêm Chân nhỏ giọng mắng cậu bé, kéo cậu ra phía sau mình để che chắn.
Anh ta nhìn hai người trong điệu bộ gươm súng sẵn sàng mà không nhịn được phá lên cười: “Này, hình như tôi không phải là người xấu đâu nhỉ? Tôi là quân nhân, PLA(1) đấy nhé!”
(1) PLA: tên tiếng anh viết tắt của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.
Lôi tiếng Anh ra với cậu bé chỉ có thể khiến cậu càng khịt mũi khinh thường hơn: “Hứ, bố cháu cũng là quân nhân nhé. Bố còn có chứng minh quân đội cơ, chú có không?”
Ô hay, tên oắt này quả thực khiến cho Thẩm Mạnh Xuyên được mở mang tầm mắt. Anh ta nhìn Nghiêm Chân, đưa tay lên túi áo ngực: “Muốn xem chứng minh quân đội của chú thật à?”
“Không cần đâu.” Nghiêm Chân xua tay: “Trẻ con không hiểu chuyện, mong anh đừng để bụng.”
Thẩm Mạnh Xuyên hậm hực bỏ tay xuống, anh ta nhìn quanh một lượt, nói: “Tôi là Thẩm Mạnh Xuyên.”
“Tôi biết.”
“Cô biết?” Thẩm Mạnh Xuyên nhìn cô bằng ánh mắt có thể nói là ngỡ ngàng, “Cô biết tôi là ai à?”
“Biết chứ.” Nghiêm Chân khó hiểu trước phản ứng của anh ta, “Anh nhờ người đưa tôi và Gia Minh tới 953 còn gì?”
Ý anh ta không phải chuyện này! Thẩm Mạnh Xuyên lại hạ mũ xuống, vuốt vuốt mái tóc ngắn: “Cô không nhớ thật à? Cô quen biết tôi từ rất lâu rồi mới phải, trước kia chúng ta từng gặp nhau mà, còn trước cả lần trên thảo nguyên cơ.”
Lời nói của Thẩm Mạnh Xuyên làm Nghiêm Chân thấy rối rắm, cô đăm chiêu nhìn anh ta giây lát, đang định cất lời thì một cô gái đứng ở đầu bên kia kệ hàng đã cao giọng gọi tên Thẩm Mạnh Xuyên. Lúc này Thẩm Mạnh Xuyên mới nhớ ra là mình đi mua đồ cùng với “thỏ con”, anh ta ngoảnh lại gào lên: “Đợi chút!”, rồi nghiêng đầu lại nói với Nghiêm Chân: “Cô nghĩ kỹ lại đi, chắc chắn cô có thể nhớ ra tôi!” Dứt lời, cầm mũ vội vã bước đi, chỉ còn lại Nghiêm Chân cùng Cố Gia Minh đứng đó ngơ ngác.
Cô quen biết với Thẩm Mạnh Xuyên, lại còn từ rất lâu trước đây? Đùa gì vậy!
***
Do biết sau Tết sẽ có đợt diễn tập quy mô lớn, nên cho dù đã cận kề ngày cuối năm thì công tác huấn luyện thường ngày cũng không được sơ xuất. Hôm nay, Cố Hoài Việt quay trở lại công việc, vừa gặp Tham mưu tác chiến Đường Lỗi đã nghe anh ta kêu rầm trời: “Tham mưu trưởng, đồng chí Lưu giam em gần tuần nay rồi, bắt em lên kế hoạch huấn luyện tác chiến cho anh ấy, giữ nguyên cường độ, nâng cao tiêu chuẩn lên, năm hết Tết đến làm thế này khác gì chường mặt ra cho anh em họ mắng chửi.”
Anh vỗ vai cậu Thiếu tá trẻ tuổi, đi về phía văn phòng của Lưu Hướng Đông. Người đàn ông Sơn Đông này đã mấy năm nay không về nhà ăn Tết, công tác huấn luyện trong đơn vị nặng nề, nhưng không đến mức không dành ra được vài ngày để nghỉ ngơi. Cố Hoài Việt cân nhắc nhiều lần, cuối cùng vẫn quyết định khuyên anh ta về nhà.
Ai ngờ Lưu Hướng Đông phất tay: “Không sao, chị dâu cậu đang trên đường đi rồi, mai là tới Sư đoàn!”
Cố Hoài Việt mỉm cười. Tết này, sẽ không hiu quạnh.
“Nghe lãnh đạo cấp trên nói, đợt diễn tập này sẽ điều một Sư đoàn trong Quân khu ta.” Lưu Hướng Đông suy tư, “Cậu đã nghe chuyện Sư đoàn D sắp chuyển đổi chưa?”
“Lan truyền nhanh thế à?”
Lưu Hướng Đông cười: “Lại còn không? Thẩm Mạnh Xuyên đã chạy thẳng tới chỗ Tư lệnh Tịch rồi, toàn quân trên dưới có ai mà không biết.”
Cố Hoài Việt lắc đầu: “Chắc hẳn cậu ta đã có tính toán. Dù gì Sư đoàn D cũng là đơn vị có thâm niên trong quân, cậu ta không thể đánh mất phiên hiệu trong tay mình được.”
“Ô, thế lần đối đầu trước chúng ta còn đánh cho cậu ta thê thảm vậy làm gì?” Lưu Hướng Đông hạ bút, khoanh tay trước ngực nhìn Cố Hoài Việt.
Cố Hoài Việt cười cười: “Lần đấy khác, chúng ta là Quân Xanh, Quân Xanh làm nhiệm vụ gì? Là kiểm nghiệm năng lực tác chiến của Hồng quân, tìm ra những điểm còn thiếu sót, thực hành huấn luyện khả năng đối kháng. Suy nghĩ của Thẩm Mạnh Xuyên có lúc cứng nhắc, chúng ta làm nhiệm vụ dạy cho cậu ta một bài học.”
“Bài học gì?” Lưu Hướng Đông thực sự tò mò.
“Binh giả, quỷ đạo dã.(2)”
(2) Cầm binh đánh giặc phải cơ động, linh hoạt, trong trường hợp cần thiết cũng phải sử dụng đến thủ đoạn.
Lưu Hướng Đông nghe xong, phải gọi là khâm phục.
Vì người nhà anh đã đến đơn vị nên trước bữa cơm tối nửa tiếng, Cố Hoài Việt bị Lưu Hướng Đông “đuổi” về nhà: “Được rồi, cậu mau về đi, nhà ăn Sư đoàn tối nay không định đón tiếp cậu đâu.”
Cố Hoài Việt bật cười, thu dọn đồ đạc ra khỏi trụ sở Bộ chỉ huy Sư đoàn. Sắc trời đã tối hẳn, chiến sĩ đứng gác nghiêm trang làm động tác chào, anh nhanh chóng chào lại, vẫn đứng nguyên trước cửa trụ sở. Một tốp lính của Tiểu đoàn Trinh sát vừa về từ trường bắn, cất giọng hát vang bài Tập bắn trở về, có mấy sĩ quan cấp Úy lái xe Jeep mui trần trông thấy anh còn nhăn nhở chào. Cố Hoài Việt mỉm cười, vẫy tay bảo họ về mau, người nọ người kia lăn lộn trong tuyết suốt cả buổi chiều, sợ là đều bị lạnh cóng hết cả.