Liên tục mấy tuần liền, Hướng Hải Lam lâm vào tình cảnh bị người người canh giữ nghiêm mật, hệt như giam lỏng. Cô cảm thấy mình giống như đeo phải cái cùm vậy, trong lòng buồn bực quá đến nỗi tưởng như phát hỏa. Cô không khỏi hoài niệm những tháng ngày trước kia không được ai để trong mắt, bị bỏ qua, lơ đi. Ít nhất đi hay đến đều tự do vô ngại, không giống như bây giờ nửa bước cũng khó đi, tựa như bị giam hãm, cứ như vậy e là cô sẽ nổi điên lên mất! Hơn nữa mẹ kế luôn chế giễu cười nhạo, đúng là vẫn còn không cam lòng để cô chiếm được vị trí thiếu phu nhân Lăng gia, một bụng toàn khí phát ở trên người cô, còn không nói đến việc không ngừng bắt cô cải thiện bề ngoài, học tập lễ nghi.
Một hôm, sau khi Hướng Hải Lam học xong, trong lòng cô đột nhiên nảy sinh một chủ ý, cô quyết định đi tìm Lăng Chấn Vũ, ngoài việc cùng anh nói chuyện cho rõ ràng, còn muốn nhờ anh giúp cô một việc. Hướng gia cô thực sự là ở không nổi nữa, đi tìm anh chính là biện pháp tốt nhất.
Cô mất một ít thời gian mới có thể đánh lạc hướng lão Trương, biết rõ hắn trở về với cái xe trống như vậy, nhất định sẽ khiến cho cả nhà một trận kinh hoảng, thậm chí là dấy lên một cơn sóng lớn, nhưng cô đã nghĩ tới rồi, chỉ cần đến đợi ở văn phòng của Lăng Chấn Vũ, sau đó mới gọi điện trở về là ổn, trong khoảng thời gian này cứ để cho bọn họ nếm thử chút tư vị sợ hãi lo lắng đi!
Chặn một chiếc xe taxi, Hướng Hải Lam nói ra trụ sở tập đoàn Lăng Thị, lái xe đã biết địa điểm bèn gật đầu, tập đoàn Lăng Thị chính là thương hiệu có tiếng nổi danh bấy lâu, không ai là không biết mà! Đứng trước tòa nhà của Lăng Thị, Hướng Hải Lam ngẩng đầu lên, sợ run nhìn khắp cái kiến trúc cao ngất lên đến tận trời xanh này….Đây…đây chính là nơi Lăng Chấn Vũ quản lí. Cô rốt cuộc cũng đã hiểu, anh vì cái gì mà có được một thần thái bễ nghễ mà lãnh khốc như vậy. Tâm sinh khiếp ý, hai tay cũng hơi hơi run run, nhưng cô vẫn hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu bước vào.
“Thưa cô, phiền cô giúp tôi nhắn với Lăng Chấn Vũ tiên sinh, nói là Hướng Hải Lam có việc cần tìm.” Hướng Hải Lam đi đến quầy tiếp tuân, hướng tới chỗ cô gái nghi dung đoan chỉnh, ra dáng tiểu thư nói.(Momo: tiếp tân mà thế àh==). Cô gái kia vẻ mặt hồ nghi nhìn quét qua Hướng Hải Lam, ánh mắt xem xét khiến mặt cô chợt đỏ lên, thấy chính mình một thân quần áo rộng thùng thình mà bình thường nhàn hạ, ở cái chỗ cao sang quyền quý, lại uy nghiêm như thế này quả thật có vẻ đường đột, cô không khỏi cảm thấy xấu hổ.
“Cô có hẹn trước không?” Cô phục vụ kia hỏi. (Momo: chắc chị HL nhà mình tính vốn xuềnh xoàng, thấy ai bộ dáng nghi dung đoan chỉnh đều nghĩ tiểu thư hết, chứ ai lại đi gọi tiểu thư phục vụ==)
“Không có.” Hướng Hải Lam trả lời, sau đó lập tức bổ sung thêm một câu. “Lăng tiên sinh có dặn, tôi nếu có việc gì có thể trực tiếp tới tìm anh ấy, phiền cô nhắn lên một tiếng.” Cô thành khẩn nói, có ý thỉnh cầu. Cô phục vụ chần chừ trong chốc lát, cuối cùng cũng cầm ống nghe lên thay cô thông báo.
Nói đơn giản vài câu, cô phục vụ buông điện thoại, nhìn Hướng Hải Lam ý bảo nói: “Lăng tiên sinh mời cô đi thang máy đặc biệt, trực tiếp tới văn phòng quản lí của tổng giám đốc.”
Hướng Hải Lam cảm ơn xong bèn hướng tới chỗ thang máy chuyên dụng, đi thẳng lên lầu cao nhất.
************
Tầng cao nhất vô cùng rộng lớn, hiển nhiên là nơi của một mình Lăng Chấn Vũ, Hướng Hải Lam dễ dàng tìm được văn phòng tổng giám đốc. Cô khẩn trương đẩy chiếc kính mắt trên sống mũi, thân đổ chút mồ hôi, khẽ giơ tay gõ vài cái lên cửa.
“Mời vào!” Một giọng nói thấp đơn thuần mà dồi dào từ bên trong truyền đến. Hướng Hải Lam ngẩng đầu, bạo gan mở cửa, chậm rãi đi vào trong văn phòng của Lăng Chấn Vũ. Cô đến trước bàn làm việc của anh, hai tay không ngừng vặn vẹo vo tròn trước bụng(???trước người nghe hay hơn chứ=_=), hé mắt nhìn Lăng Chấn Vũ đang dựa lưng vào chiếc ghế da. Không biết vì sao, chỉ cần vừa tiếp xúc với ánh mắt sâu thẳm không lường được của anh, cô liền cảm thấy vô cùng bối rối và xấu hổ.
“Tìm tôi có việc?” Anh nhếch mi từ tốn hỏi han. Cô gái nhỏ này sẽ không phải là tự mình chạy tới đây yêu cầu anh hủy bỏ hôn ước đi?! Nếu thật như vậy, anh tuyệt đối không thể trợ giúp! Kết hôn là việc anh đã quyết định, mặc kệ cô có cam tâm tình nguyệnhay không.(Uhm, chỗ này thay đổi 1 tẹo, Momo thấy để ta và ngươi trong này không hợp lắm, vì bình thường chả ai gọi nhau như thế ngoài đời cả, nghe kì cục, lúc hai người ở hoa viên chưa có quen nhau còn chấp nhận được, bây giờ viết vào nghe xa lạ lại mất tự nhiên quá==, nghe chối tai==!Thế nên thay làm anh và tôi, sau sẽ thế bằng anh em^^) Bạn đang đọc truyện tại: WWW.77F1.XTGEM.COM (thích truyện chấm VN) - Website đọc truyện tương thích với mọi thiết bị di động.
“Tôi…tôi…” Hướng Hải Lam chậm chạp mở miệng, lại không nói ra được một câu, cô không khỏi hoài nghi với mình đến đây tìm anh có phải là hành động sáng suốt hay không? Trộm nhìn anh một bộ nhíu mày không thay đổi, giống như đang nghi ngờ cô, lời của cô càng thêm vội vã.
Nhìn thấy cô muốn nói lại thôi, bộ dáng cố nuốt vào rồi cân nhắc, Lăng Chấn Vũ không kiên nhẫn được khẽ hừ một tiếng, lập tức đứng dậy, đi nhanh tới gần Hướng Hải Lam, nắm lấy tay của cô dẫn đến ghế sôpha ngồi xuống.
Hướng Hải Lam sửng sốt ngơ ngẩn, không thể phản ứng, tùy ý để anh thao túng hành động của mình.
“Có chuyện gì không ngại cứ việc nói ra, thời gian của tôi không nhiều lắm.” Lăng Chấn Vũ nói thẳng, ngữ khí lạnh lùng, nét mặt thì xa lạ. Tuy rằng hai người bọn họ đúng là hai kẻ xa lạ, nhưng người kiên trì đến cùng để thực hiện hôn ước là anh, thế mà anh lại tỏ ra thái độ khinh thường mà chán ghét phiền nhiễu như thế, Hướng Hải Lam tính tình vốn ngoan cố bị chọc vào, ánh mắt đẹp đang ôn nhu như nước lập tức trừng lên hung tợn nhìn Lăng Chấn Vũ.
“Anh…..anh….Đây là thái độ kiểu gì vậy, kẻ muốn kết hôn là anh chứ không phải tôi, cố tỏ ra hoàn hảo…Hừ, hai mắt chó thấy kẻ thấp hèn.” (ah, câu này hay ah~~~). Hướng Hải Lam không thèm suy nghĩ cứ thế mà nói, ở trước mặt anh tính tình ôn tuần nhu thuận của cô hoàn toàn biến mất, kẻ gia hỏa trước mắt này chính là không có việc gì làm đi kích động sự ác liệt trong tâm cô đây mà.
Nhìn cô tức giận, gương mặt đỏ hồng vội vã, Lăng Chấn Vũ phát hiện trái tim vốn đã đóng băng từ lâu của mình dấy lên một chút ấm áp, anh phát giác được bộ dáng này của cô thực rất mê người, kẻ khác nhìn lại sinh cảm giác yêu thương. Bỗng dưng, trong đầu anh có ý định hứng thú muốn chọc ghẹo cô một chút, vì nhìn cô sinh khí bộ dáng rất yêu kiều.
“Em gọi đây là mắng người sao? Thế nào mà lại lắp bắp, bộ dạng tức giận không nổi thế kia…” Anh cười nói, vẻ mặt hài hước. Lại thở dài một cách khoa trương, tiếp tục nói: “Cha em còn khen ngợi em ôn tuần nhu thuận đâu! Như tôi xem thấy, em giống như là mèo nhỏ đang gương nanh múa vuốt còn chưa đủ sắc thì hơn.”
“Có cần hay không, để tôi dạy cho em một ít lời lẽ mắng người cùng kỹ xảo???” Anh cố ý trào phúng hỏi han, không kiềm chế được giương mi lên nén một ý cười.
“Anh…anh….” Hướng Hải Lam ảo não nói không nên lời, cô không khỏi cảm thấy bản thân thật vô dụng, chỉ cần tức giận là cả não đều trống rỗng, cái gì cũng không nói được, chỉ biết trơ mắt nhìn nam nhân tự cao tự đại mà tà ác này đem cô làm trò tiêu khiển.
Cô buồn bực di di chân, bộ ngực vì tức giận mà cứ kịch liệt phập phồng. “Tôi…tôi phải về đây.” Cô bèn đứng dậy, mọi ý định nhờ anh giúp đỡ trong đầu đã muốn biến mất, cô trộm nghĩ họa trời có sập mới có thể cho lão yêu thích khi dễ người này có thể giúp cô.
Đang lúc cô nghĩ muốn quay đầu mà đi thì Lăng Chấn Vũ lập tức tóm lấy cánh tay của cô. Không nghĩ tới cô nhìn gầy gò ốm yếu thế mà tính tình lại cố chấp như vậy, anh quả thật là xem thường cô.
“Đừng tức giận, em không phải có chuyện muốn nói với tôi sao?” Anh đem cô ngồi lại trên sopha, đứng đắn hỏi han.
“Hừ! Tôi…Tôi quên rồi, anh cứ coi như tôi chưa từng đến đi!” Dứt lời, cô lại định đứng dậy.
Hành động của cô làm Lăng Chấn Vũ nghi ngờ. Đối với đàn bà, anh không thích to tiếng ầm ĩ, lại càng không định thấp giọng hạ khí để nói chuyện. Hai tay anh đè nặng lên đôi vai gầy yếu của Hướng Hải Lam, không cho cô đứng dậy, hai tròng mắt nguy hiểm nheo lại, xem xét khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
“Tôi bảo em nói thì em phải nói, nơi này cũng không phải chỗ em nói đến liền đến, đi liền đi.” Anh ngưng thanh lạnh lùng nói.
Hướng Hải Lam kinh ngạc ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt tuấn tú mà ẩn hàm tức giận cùng bá đạo của anh, gương mặt chỉ cách cô có một tấc thôi, cô lại có thể cảm giác được hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phẩy qua mặt cô. Bỗng dưng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ thành một mảng, chẳng qua lần này không phải vì phẫn nộ, mà là…xấu hổ.
Cô đột nhiên ý thức được rằng gương mặt tuấn dật này cùng cả người anh đều tỏa ra một lực hấp dẫn đầy ma mị. Điều này làm cho tâm trí cô vốn đơn thuần lại mẫn cảm bối rối không thôi, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng anh.
Nhìn thấy phản ứng của cô sinh sáp mà động lòng người, Lăng Chấn Vũ vốn đang giữ gương mặt lạnh lùng, lập tức nở một nụ cười khinh tà mà sâu xa quỷ dị, xem ra vị hôn thê mềm mại này của anh dù sao vẫn là có một chút tự giác nữ tính.
Tầm mắt u ám của Lăng Chấn Vũ từ mái tóc đen dài như mặc bàn của Hướng Hải Lam chậm rãi dời lên vị trí lỗ tai của cô, nơi đó cũng phiếm một tầng ửng đỏ khiêu khích lòng người, ánh mắt mị hoặc, lại khiến anh đột nhiên dâng lên một cỗ dục vọng, ý niệm trong đầu vừa mới dấy lên, bàn tay anh đã không thể khống chế khẽ vuốt nhẹ vành tai mềm mại của cô. Cảm xúc này khiến hai tròng mắt anh càng thêm thâm trầm, mơ hồ loé lên dục vọng. Không nhịn được, anh chậm rãi xoa bóp lên.
Hành động của anh lại dọa phá hư Hướng Hải Lam, cô cảm thấy toàn thân tựa như có một luồng điện chạy qua, vành tai bị anh vuốt ve hệt như có lửa châm đốt. Loại tình triều xa lạ này khiến cô sợ hãi, vội thoát khỏi sự kiềm chế của anh, lui sang bên cạnh. Phản ứng của cô làm Lăng Chấn Vũ đang trầm mê trong hương thơm mềm mại cũng bừng tỉnh.
Đáng chết! Anh dưới đáy lòng âm thầm cắn răng mắng đạo. Một đứa con gái ngốc nghếch vậy cũng khiến cho anh rối loạn tâm trí!
“Mau đem ý định của em nói cho rõ ràng đi.” Anh ão não trầm giọng nói, nhân tiện đem mình đang mất kiểm soát mà tỉnh táo trở lại.
Bị anh nói vậy, Hướng Hải Lam chỉ còn cách ngoan ngoãn nói ra tính toán ban đầu của mình.
“Tôi muốn nhờ anh–”
Lời còn chưa dứt lập tức bị Lăng Chấn Vũ không kiên nhẫn đánh gãy.
“Nếu em là muốn yêu cầu tôi hủy bỏ hôn lễ, vậy thì đừng nói.” Anh trầm giọng nói.
“Tôi không phải muốn anh hủy bỏ hôn lễ, chỉ là nghĩ muốn nhờ anh giúp tôi một việc.” Hướng Hải Lam vội vàng nói.
“Thế ư? Giúp em việc gì?” Anh nghi hoặc giương mi hỏi.
Hướng Hải Lam theo thói quen lại cúi đầu, hai tay khẩn trương vặn xoắn lại không ngừng. “Tôi…Suốt một tuần nay đều bị người nghiêm ngặt giám sát, tôi đã muốn không chịu nổi. Hơn nữa…lại không có ai dạy tôi nên làm cái gì, còn lại ba tuần nữa là kết hôn, nhưng tôi cái gì cũng không hiểu, trong lòng thật sự rất sợ hãi.”
Lời vừa nói ra, cô chỉ cảm thấy toàn thân nhất thời tùng thỉ xuống dưới! Không biết vì cái gì, ở trước mặt anh, c