ô có thể thản nhiên nói ra sự sợ hãi cùng khiếp đảm tận đáy lòng như vậy. Anh làm cho cô có một loại cảm giác an toàn mà yên ổn dựa vào chăng.
Nghe xong những lời nói thành thật của cô, ánh mắt Lăng Chấn Vũ trở nên ôn nhu hơn nhiều. anh có thể tưởng tượng được cuộc sống của cô suốt một tuần này bất an, khẩn trương mà sợ hãi thế nào. Hướng Vân Đào cùng Phan Phượng Khanh hiển nhiên cứ thế liền đem cô làm quân cờ thế mạng, lại một chút cũng không quan tâm đến cảm thụ của cô, cô tuổi còn trẻ như vậy lại phải chịu nhiều áp lực như thế, khiến kẻ luôn luôn tâm địa lãnh ngạnh như anh không khỏi cảm thấy đau lòng.
“Em…Dì của em không có dạy cho em biết như thế nào giả dạng nghi dung, ứng đối tiến lui cùng một chút lễ nghi hay thưởng thức cùng kĩ xảo sao?” Anh biết Phan Phượng Khanh không phải là mẹ ruột của cô, mới đem xưng hô đổi thành dì.
Hướng Hải Lam thần sắc ảm đạm khẽ lắc lắc đầu. Lăng Chấn Vũ liếc mắt ngắm cô một cái, quần áo rộng thùng thình bình thường cùng diện mạo chưa phát hình, đột nhiên vỗ trán, như thế này còn phải hỏi nữa sao? Đã một tuần rồi, cô vẫn giống cái cô cô ngốc ngếch chẳng ra sao, Hướng gia hiển nhiên không đem lời nói của anh đặt ở trong lòng rồi.
“Em muốn tôi giúp em như thế nào?” Anh ôn nhu hỏi.
Hướng Hải Lam trộm liếc mắt nhìn mặt anh, biểu tình không có sinh khí hay không duyệt, điều này làm cho dũng khí của cô tăng thêm. “Tôi…tôi nghĩ muốn nhờ anh tìm giúp một chỗ ở, tôi không định sẽ quay trở lại nhà, sau đó còn phải phiền anh giúp tôi tìm một người thầy, dạy tôi mấy chuyện quan hệ lễ nghi cùng cách ăn mặc…”
Lăng Chấn Vũ nghe vậy, trước là nhăn mày không duyệt, như vậy được không, anh thử cấp cho mình một ví dụ. Nhưng nói đi nói lại, anh cần cô để hoàn thành kế hoạch của mình, khoảng cách đến hôn sự cũng không còn nhiều thời gian, anh không thể bởi vì cô mà thất bại trong gang tấc.
Trầm ngâm sau một lúc lâu, anh đột nhiên hỏi: “Em vì điều gì mà thay đổi tâm ý, đáp ứng hôn sự này?”
Hướng Hải Lam mở to mắt mê hoặc xem xét Lăng Chấn Vũ, cô không hiểu anh vì sao lại hỏi vấn đề này, dù gì cô đáp ứng không phải là tốt hay sao?
Việc đã thế, cô vẫn là thành thật trả lời thì hơn: “Tôi không có đường để đi, cũng không thể làm cho cha vì thế mà đắc tội với Lăng bá bá. Hơn nữa tôi cũng không có chỗ để trốn, học còn chưa xong, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, tôi không muốn vì trốn chạy hôn sự này mà buông tha cho việc học.”
Nói đến đây, cô tạm dừng một chút, mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm anh khiếp khiếp hỏi han: “Kết hôn xong, anh sẽ cho tôi tiếp tục đi học chứ?”
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tràn ngập hi vọng, Lăng Chấn Vũ không tự giác được khẽ mỉm cười nói: “Không vấn đề! Em vẫn có thể quay trở lại trường đi học. ”
Đối với cô vừa rồi ăn nói thẳng thắn như vậy, anh tuy có thể nhận ra, nhưng đáy lòng lại có một tư vị không vui! Tâm trí mất hứng chính là bởi vì, hóa ra cô vì điều này mà đáp ứng gả cho anh.
Lăng Chấn Vũ đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng, cố đem xua khỏi đầu cảm giác cùng ý nghĩ vớ vẩn kia. Anh cùng cô chính là kết hợp vì lợi ích, rốt cuộc không có mặt khác! Anh không có dư thừa cảm tình để đặt trên người phụ nữ, cô cũng không ngoại lệ!
“Được rồi! Tôi có thể giúp em, nhưng điều kiện trước hết là—em phải hoàn toàn nghe lời của tôi. Về phần chỗ ở, tôi ở Thiên Mẫu có một căn hộ, em cứ ở tạm đó đi, đến trước hôn lễ hãy quay về Hướng gia.” Anh định trụ thân mình, xoay người hướng cô nói.
Anh đáp ứng yêu cầu khiến Hướng Hải Lam thở dài một hơi nhẹ nhõm! Cô rốt cuộc không cần phải đối mặt với không khí quỷ dị trầm buồn trong nhà, cùng bà mẹ kế luôn khiêu khích với ngôn ngữ lạnh lùng, lại càng không còn có cảm giác giống như tội phạm bị người ta lúc nào cũng giam giữ nữa.
“Có thể hay không phiền toái anh đi theo tôi nói cho cha biết một tiếng, tôi sợ bọn họ…” Cô do dự một chút, đưa ra thỉnh cầu cuối cùng.
Lăng Chấn Vũ ngẩng đầu nhanh chóng liếc mắt nhìn cô toàn thân một cái, không tự giác được nhướn lông mày, khuôn mặt tuấn tú đã khôi phục vẻ lạnh nhạt lộ ra một tia hiểm ác, bằng vào cái bộ dạng hiện tại này của cô, ba tuần này phải cải tạo lại thật đúng là có điểm miễn cưỡng mà. Nhưng anh đã không còn đường lui nữa, chỉ có cách lập tức tiến hành quá trình cải tạo lại cô thôi. “Đi thôi! Tôi đưa em về nhà. Về nhà xong, em lập tức sửa sang hành lý, hôm nay liền chuyển đến căn hộ của tôi, về phía cha em tôi sẽ nói chuyện sau.” Anh nhanh chóng khoác áo vào, kéo cô hướng ngoài cửa đi ra.
Trở lại Hướng gia, phòng khách chính tràn ngập một không khí âm trầm bão táp đến như sắp nổi gió lốc ầm ầm. Hướng Hải Lam đi vào trước, lòng của cô đã chuẩn bị sẵn tâm lí đối mặt với cơn tức giận của cha. Quả nhiên, Hướng Vân Đào vừa nhìn thấy cô đến lập tức mở miệng mắng: “Convừa chạy đi nơi nào ……” Lời còn chưa dứt, lại nhìn đến Lăng Chấn Vũ theo sau cô, người đang một bụng tức giận sắp sửa phát ra khỏi miệng ngay lập tức nuốt vào.
“Tôi có chuyện muốn cùng Hướng lão gia thương lượng…….” Lăng Chấn Vũ chưa cho Hướng Vân Đào cơ hội mở miệng đã trực tiếp nói, sau đó xoay người hướng Hướng Hải Lam ý bảo. “Em trước lên lầu sửa sang lại hành lý đi, tôi ở trong này chờ em.”
Hướng Hải Lam trầm mặc gật đầu, cũng không dám nhìn về phía Hướng Vân Đào liếc mắt một cái, rất nhanh chóng chạy vội lên lầu. Về phần Hướng Vân Đào cùng Phan Phượng Khanh trừng lớn hai mắt, vẻ mặt mờ mịt khó hiểu nhìn chằm chằm Lăng Chấn Vũ, đầu óc nghe không hiểu vừa rồi trong lời nói của anh có ý gì, cũng không khỏi hoài nghi liệu tai mình có vấn đề hay không.
**********
Hướng Hải Lam tay trái kéo một rương hành lý, trên lưng đeo một chiếc balô lớn, vai phải còn khoác giá vẽ, trong tay thì cầm giường của Tiểu Hoa. Cả thân mình nhỏ xinh dường như sắp bị đống hành lí kia nuốt chửng mất. Cô thở hổn hển đi xuống lầu, phòng khách tĩnh lặng không có tiếng động, nói vậy tức là Lăng Chấn Vũ đã đem mọi chuyện xử lí xong, cô lắc lắc thân mình đi về hướng Lăng Chấn Vũ. Thấy cô một thân mang đủ túi lớn túi nhỏ, Lăng Chấn Vũ không duyệt, khẽ nhướn mày, nhưng vẫn không nói tiếng nào tiếp nhận hành lý của cô. Đang lúc anh muốn đi tới cổng của Hướng gia(à, cái này ko chắc=_=), Hướng Hải Lam bỗng vội vàng hô: “Chờ một chút, trên lầu còn có một rương nữa.”
Lăng Chấn Vũ bỗng dưng xoay người trừng mắt nhìn cô liếc một cái, không tức giận trả lời: “Căn hộ chỉ là chỗ ở tạm, khi nào em được vào ở trong nhà Lăng gia thì hành lý đến lúc đó hẵng bàn lại.”
Hướng Hải Lam nhất thời không nói được tiếng nào. Quay đầu lại nhìn cha cùng dì liếc mắt một cái, giờ phút này cô sắp sửa rời khỏi nhà, bọn họvẫn là vẻ mặt hờ hững cùng lãnh đạm, so với kẻ xa lạ còn muốn xa lạ hơn. Cô cảm thấy trong lòng chợt lạnh, căn nhà này thật sự không còn gì đáng để quyến luyến nữa!
Cắn răng một cái, cô xoay người bước theo thân ảnh thật dài của Lăng Chấn Vũ……
********
Hướng Hải Lam đi theo Lăng Chấn Vũ bước vào căn hộ của anh ở Thiên Mẫu. Căn hộ vi vu ở tận tầng mười lăm thật đúng là có tầm nhìn tốt, không chỉ có không gian rộng mở, hướng nhìn cũng sung túc mà sáng ngời. Duy nhất mỹ trung không đủ chính là, thiết kế cùng bày trí tuy cực đáng thưởng thức, cũng rất hiện đại, nhưng chính là thiếu đi cảm giác ấm áp và hương vị con người. Giống như chủ nhân của nó–Lăng Chấn Vũ, cũng làm cho người ta có cái cảm giác đạm mạc mà lạnh như băng, Hướng Hải Lam trong lòng âm thầm suy nghĩ.
“Đem đồ đạc của em sửa sang lại một chút, trừ bỏ phòng ngủ chủ ở ngoài, còn có hai phòng cho em chọn lựa.” Lăng Chấn Vũ buông hành lí của cô xuống, chỉ thị.
Hướng Hải Lam khẩn trương nuốt nuốt nước miếng. Không thể nào! Căn hộ rộng thế này chỉ có cô và anh cùng ở, tuy nói rằng cô cũng không có tự luyến đến mức cho rằng mình sẽ bị xâm phạm, nhưng cô nam quả nữ chung sống dưới cùng một mái nhà, vẫn là làm cho cô thấy vạn phần kinh hãi! Cô chính là một đứa con gái mười phần bảo thủ truyền thống a.
Nhìn ra cô trong lòng suy nghĩ điều gì đó, Lăng Chấn Vũ hơi hơi xuy thanh cười(cười khẽ ah^^), vẻ mặt ki tiếu nói: “Đừng lo lắng đến vấn đề‘an toàn’ của em, tôi cũng không thường ở nơi này, huống hồ…” Anh cố ý khinh miệt nhìn cô một lượt từ cao đến thấp. “…Bộ dáng này của em thực sự rất khó khiến kẻ khác sinh ra hứng thú!” (Momo: nói trước bước không qua đó anh^^)
Anh dám nói trực tiếp, ngôn ngữ lại mang theo ý vị trào phúng khiến cho Hướng Hải Lam tức giận ngút trời, hai gò má nhanh chóng biến thành hai đám mây đỏ.
Hừ! Cô thừa nhận bản thân mình một chút cũng không xuất sắc, lại không biết cách ăn mặc, đến nay cũng chưa từng có ai theo đuổi, nhưng anh có cần phải nói bằng cái kiểu đả thương người đó không chứ?!
“Hừ, tôi tuy không phải mỹ nữ, nhưng anh trông khá vậy mà cũng đâu phải là kẻ quân tử gì cho cam.” Cô phẫn nộ nói, cũng không quên anh là kẻ khuyết thiếu tình yêu và cực kì bất lương. Đang lúc cô tức giận xách hành lí lên bỏ đi, Lăng Chấn Vũ bỗng ngăn lại. “Tôi quay lại công ty, có thể sẽ không trở về trong hôm nay, bữa tối em có thể tự lo được hay không?” Anh hỏi.
Hướng Hải Lam nhất thời giống như quả cầu bị xẹp hơi, nhụt chí hẳn, trên người cô căn bản không có ‘bác Mao’ nào, mới vừa rồi lúc rời khỏi Hướng gia, cha cùng dì cũng chưa cho cô tiền. (Momo: Bác Mao là hình Mao Trạch Đông in trên tờ tiền đó áh, theo ta nhớ là vậy. Giống chúng ta, có pác Hồ^^)
Cô ngước ánh mắt đáng thương lên nhìn anh. “Tôi…tôi không có tiền a!”
Không nghĩ tới anh lại không nói hai lời lấy ví, rút ra một chiếc thẻ đưa cho cô. “Chừng này đủ cho em sử dụng trong ba tuần. Ngày mai sau khi học xong lập tức trở về, tôi sẽ thay em an bài một ít khóa học mỹ tư, mỹ nghi(?!!), em chỉ cần ở nhà chờ tôi đưa đến là được.” Anh mặt không chút thay đổi nói, giống như là đang bàn luận công việc vậy.
Hướng Hải Lam gật đầu mạnh, nhưng lại chỉ lo trợn to ánh mắt nhìn chằm chằm một xấp tiền trong tay, số tiền này so với số mà dì cô cho trong một năm là quá nhiều ấy!
Lăng Chấn Vũ phân phó xong thì xoay người rời đi, lại không cẩn thận đá trúng một bên chân vào chiếc giỏ nhỏ bên dưới, cúi đầu vừa thấy đúng là con mèo con ngày ấy ở hoa viên làm loạn một trận. Tâm tình có chú ý tới Lăng Chấn Vũ, Tiểu Hoa thân thủ nhanh nhẹn nhảy ngay lên đầu vai anh. Điều này làm cho anh cực kì phật ý, một phen đặt Tiểu Hoa xuống, hai tròng mắt phẫn nộ nheo lại, ngữ khí lành lạnh nhìn Hướng Hải Lam gầm nhẹ nói: “Ai cho phép em mang cả nó đến đây? Nơi ở của tôi không được nuôi thú cưng!”
Hướng Hải Lam ngẩng đầu nhìn liếc mắt một cái biểu tình phẫn nộ trên mặt anh, rất nhanh sau đó đoạt lại Tiểu Hoa ở trong tay anh, đem ôm ấp trong ngực mình. “Xin anh, cho nó lưu lại đi mà!” Cô lại mở to đôi mắt vô tội đáng thương nhìn hắn. Thấy anh vẫn ngây người không hề phản ứng, cô khẽ cụp hai hàng lông mày ủ rũ nói: “Từ trước đến giờ tôi đều là một kẻ cô đơn, chỉ có Tiểu Hoa bên cạnh bầu bạn, tôi hứa sẽ quản nó thật tốt, không cho nó làm bẩn căn hộ của anh, được không?” Tiếng nói chậm rãi truyền đến khiến kẻ khác thực nhịn không được muốn bảo hộ cô, cũng muốn đáp ứng mọi thỉnh cầu của cô.
Lăng Chấn Vũ bỗng nhiên phát hiện chính mình lại không thể đối với cô tâm địa ác độc được, cô lúc vui lúc buồn đều là một bộ dáng kiều nhẫm nhu nhược, khiến cho ở trong