r/> "Thái tử, tâm trạng của con rất tốt.” Ngẩng đầu lên, Hoàng hậu thoáng liếc nhìn Phượng Trữ Lan nhếch môi cười nhạt: “Thấy con đã thoát khỏi bóng ma Y Hoàng bị sát hại, Bổn cung rất vui mừng.”
Phượng Trữ Lan cười cười: "Mẫu hậu, nhi thần tìm ngài có việc."
"Bổn cung có rất nhiều việc muốn con làm, nhưng không thể,” Hoàng hậu cũng cười, trong dịu dàng cất giấu thanh đao sắc bén: “Kỳ Hàn đã mất mẹ, mà con còn có việc của mình, Bổn cung sẽ chăm sóc nó cẩn thận, chờ nó lớn lên hiểu chuyện đương nhiên sẽ trao lại cho con.”
Phượng Trữ Lan cười càng đậm, lại càng thê lương: “Mẫu hậu, Y Hoàng đã chết.”
Hoàng hậu quay đi, bốc một nắm thức ăn trong chén mà cung nữ đang cầm vẩy vẩy cho cá trong hồ, thấy rất nhiều con cá tranh nhau thức ăn, nghiêm mặt nói: “Bổn cung biết, trong lòng Bổn cung cũng không dễ chịu.”
"Y Hoàng không có nguyện vọng gì khác, nguyện vọng duy nhất của nàng chính là Kỳ Hàn được trở bề bên cạnh nàng.” Phượng Trữ Lan cười khổ.
"Trữ Lan! Ngươi đừng hồ đồ!” Hoàng hậu nổi giận xoay người lại: “Ngươi biết những lời ngươi vừa nói có ý gì không! Y Hoàng qua đời là bất hạnh, chẳng lẽ ngươi còn muốn bồi thường bằng tính mạng của con trai mình sao!”
“Y Hoàng không chết, nàng luôn ở đây, luôn tồn tại,” Phượng Trữ Lan chỉ vào trái tim mình, cười hàm súc: “Tất cả mọi thứ của nàng, dáng điệu giọng nói đều không mất, ta luôn nhớ rõ tất cả.”
“Trữ Lan, ngươi thế này, Bổn cung nên làm thế nào mới phải?” Hoàng hậu nhìn hắn, khẩu khí mềm xuống.
"Trước kia người đoạt lấy Kỳ Hàn, mục đích chính là khống chế Y Hoàng, nhưng bây giờ Y Hoàng mất, ta chỉ là một người cha muốn con trai mình được trở về, không liên quan gì đến thân phận địa vị hay quyền thế, mẫu hậu, ngài muốn tiếp tục giữ lấy Kỳ Hàn, còn giá trị gì nữa?” Tầm mắt Phượng Trữ Lan sắc bén nhìn thẳng Hoàng hậu đầy uy hiếp, Hoàng hậu hơi chột dạ, lại bốc thức ăn ném vào hồ cá: “Thái tử, ngươi coi lại mình đi, địa vị của ngươi bây giờ cũng như những con cá này, nếu ngươi vứt xuống sẽ có rất nhiều con cá tiến lên tranh giành, đến lúc đó nếu hối hận thì không còn con đường nào để đi nữa.”
"Ta chỉ muốn Kỳ Hàn," Phượng Trữ Lan kiên định, tầm mắt lướt qua Hoàng hậu nhìn chằm chằm nhũ mẫu, nhũ mẫu như bị ánh mắt chằm chằm của hắn làm hoảng sợ ôm đứa bé lùi vài bước.
"Không được! Đây chính là quy tắc của Hoàng gia! Sao có thế vì chuyện Y Hoàng mà làm trái! Sau này chẳng lẽ phải có thêm nhiều trường hợp khác, sao có thể thống trị thiên hạ!” Hoàng hậu cả giận
"Mẫu hậu, nhi thần nuôi nấng Kỳ Hàn thật tốt."
"Chỉ sợ ngươi một lòng một dạ vào nó! Sau đó sẽ quên đi bổn phận của mình phải làm gì,” Hoàng hậu vung tay, xoay người, cả giận: “Trữ Lan, con không phải những công tử thường dân, có rất nhiều việc là thân bất do kỷ, con phải làm cho mình đứng ở vị trí cao nhất, làm cho mình luôn bất bại, mới có tư cách, mới có năng lực nuôi nấng Kỳ Hàn!”
"Mẫu hậu, thà người nói thẳng không muốn nhi thần vì Kỳ Hàn mà bỏ lỡ đế vị, còn không người nói là sợ nhi thần không chí tiến thủ, bị phụ hoàng phế truất, địa vị của người cũng có nguy cơ mất đi, sợ là không làm Nữ hoàng được.” Phượng Trữ Lan lạnh nhạt nói, mắt thấy Hoàng hậu nổi điên xoay lại muốn cho một bạt tay, nhanh chóng lùi về sau một bước, tát vào không khí Hoàng hậu càng tức giận, ngón tay đeo kim sắc bị lực mạnh nắm chặt phát ra tiếng vang.
"Ngươi đang nói cái gì! Thái tử! Chú ý ngôn từ của mình!” Không nén được giận quát lớn: “Tại sao ngươi có thể nói ra lời đại nghịch bất đạo như thế! Nếu người ngoài nghe thấy, ngươi, ta. Kỳ Hàn, tất cả đều mất mạng!”
Phượng Trữ Lan cười nhạo: "Với thế lực của mẫu hậu, chẳng lẽ còn sợ cái gì sao? Là muốn diễn kịch cho nhi thần xem? Hay đang chột dạ?”
"Ta tuyệt đối không đồng ý với yêu cầu của ngươi!” Hoàng hậu cực kỳ phẫn nộ.
Phượng Trữ Lan ngẩng đầu, nhìn nhũ mẫu run run rời khỏi, hắn khẽ cười: “Ta sẽ không đi đến đoạt lại, như vậy, đối với ta không có lợi.”
Nhũ mẫu sững sốt, đứng tại chỗ, tiến thối lưỡng nan.
"Mẫu hậu, ngài hãy nghe ta nói..."
"Câm miệng!" Hoàng hậu tức đến xanh mặt: “Đây là quy tắc do Hoàng thái tổ định ra! Bổn cũng không có quyền thay đổi! Trừ phi tương lai ngươi đăng cơ, nếu không không biết Kỳ Hàn khi nào danh chính ngôn thuận trở lại bên cạnh ngươi, nếu ngươi động thủ với Bổn cung lại phải meng thêm tội danh bất hiếu! Ngươi phải suy nghĩ cho kĩ!”
"Nếu phụ hoàng phế bỏ quy tắc này, phải chăng mẫu hậu sẽ cho Kỳ Hàn về?” Trong mắt Phượng Trữ Lan hiện lên chút ánh sáng.
"Phụ hoàng ngươi sẽ phế nó sao? Trên triều đình không ít lão đại thần sẽ đồng ý ư? Đây là quy tắc truyền thừa mấy trăm năm, sẽ bì ngươi nhất thời kích động mà thay đổi sao!” Vẻ mặt Hoàng hậu vặn vẹo, tức giận không thôi.
Phượng Trữ Lan không muốn tiếp tục dây dưa, vội nói: “Nhi thần cáo lui.” Nói xong, xoay người vội vã rời khỏi sân.
Nhũ mẫu đi đến bên cạnh Hoàng hậu, lo lắng nói: “Thái tử người…”
"Mặc nó đi! Phỏng chừng với tính cách của nó đến chỗ Hoàng thượng cũng không nhận được kết cục tốt.” Hoàng hậu vỗ mạnh tay áo: “Mà những quy tắc đó, nếu Hoàng thượng nói sửa là sửa, thế thì, Hoàng thượng sớm đã không là Hoàng thượng!”
Trên đời này, có người khóc, thì sẽ có người cười, khổ sở và khoái hoạt, thường chỉ cách nhau một sợi tơ.
Phượng Trữ Lan hỏi cung nữ, biết Hoàng thượng đang ở hậu cung Thiên điện cùng Phượng Ly Uyên, Vân Phượng Loan cộng thêm con trai của hai người nọ là Phượng Nguyên Khải, Phượng Trữ Lan hơi do dự, hắn sợ nghe thấy tiếng cười chói tai của bọn họ.
Nhưng hắn nhất định phải đi, vì Y Hoàng, vì Kỳ Hàn.
Trong Thiên điện đặt một chậu than, cạnh chậu than là ba người đang ngồi, một người ngồi ghế trên, hai người ngồi ghế dưới, mà người ngồi ghế trên đang ôm một trẻ sơ sinh vừa chọc cười, là nam tử trung niên.
Phượng Ly Uyên vẫn luôn trầm mặc, không tập trung, Vân Phượng Loan lại rất vui vẻ, thấy con trai được hoàng thượng yêu thương sâu sắc thì trong lòng không nén được khoái trá, dù vẫn còn trong thời gian ở cữ thế nhưng từ vương phủ vào hoàng cung vẫn không thấy mệt mỏi.
Phượng Trữ Lan đứng ngoài cửa, chờ cung nữ đi vào thông báo, biết được hắn muốn vào, không khí trong Thiên điện cứng đờ, Hoàng đế chậm chạp nói: “Tuyên.”
Phượng Ly Uyên hơi hơi hoàn hồn, quay đầu nhìn lại, thấy Phượng Trữ Lan chậm rãi tiến vào, liếc mắt nhìn thẳng hắn rồi quay đầu đi.
"Thái tử có chuyện gì sao?" Hoàng đế cười hỏi hắn, mà Phượng Trữ Lan liếc mắt nhìn Hoàng đế đang vô cùng yêu thương ôm Phượng Nguyên Khải, chỉ cảm thấy con mắt như bị đâm đau xót, lại chậm rãi nói: “Tham kiến Phụ hoàng.”
"Miễn miễn, ở đây không có người ngoài, không cần câu nệ lễ tiết,” hoàng đế dùng mắt ra hiệu: “Ngồi đi, Thái tử, hôm nay không được đề cập tới chính sự.”
"Việc nhi thần muốn nói cũng không phải chính sự." Phượng Trữ Lan không ngồi xuống, ngược lại đứng càng thẳng.
"Vậy khoan nói, con có muốn ôm Nguyên Khải một cái không? Rất đáng yêu, con là thúc thúc của nó đấy." Hoàng đế cười nói.
Một khắc đó sắc mặt Vân Phượng Loan trắng bệch, lén nhìn Phượng Ly Uyên, mà lòng Phượng Ly Uyên hiện không đặt ở đây, chỉ tức tối nhìn chằm chằm Phượng Trữ Lan.
"Nhi thần có con trai của mình." Phượng Trữ Lan không tiếp thu, cũng không cự tuyệt, một câu rất đơn giản, hoàn toàn bác bỏ lời Hoàng đế.
"Ngươi vì Kỳ Hàn mà đến?" Hoàng đế nhẹ giọng nói, lời vừa dứt, toàn bộ Thiên điện đều an tĩnh, chỉ còn lại tiếng vang lách tách của chậu than.
"Phụ hoàng, Y Hoàng cũng không muốn gì, nàng chỉ muốn con trai mình được quay về.” Phượng Trữ Lan cười nói.
Tâm Phượng Ly Uyên bị chấn động mạnh, bỗng chốc ngẩng đầu nhìn Phượng Trữ Lan.
Phượng Trữ Lan đứng đó, kiên quyết không sờn, lộ ra sự quật cường.
Sắc mặt Hoàng đế hơi khó coi: “Thái tử, trẫm biết hiện trong lòng con rất khó chịu, chuyện này để hôm khác bàn đi?”
"Nhi thần không có khó chịu, chỉ muốn thay Y Hoàng hoàn thành tâm nguyện.” Phượng Trữ Lan lạnh lùng đáp.
"Thái tử, đừng cố tình gây sự," Hoàng đế hơi tức giận: "Con hiểu rõ phép tắc hoàng gia ra sao, không có quy tắc, không thể tồn tại."
"Quy tắc? Quy tắc chính là muốn chia cắt nhi thần và cốt nhục thân sinh ư?” Phượng Trữ Lan cười lạnh: “Quy tắc nực cười! Hiện giờ là con trai nhi thần bị đoạt lấy, đương nhiên phụ hoàng sẽ không để tâm, nhưng nếu là Duệ vương gia, nói không chừng phụ hoàng bây giờ còn vội vã muốn phế bỏ quy tắc này hơn cả nhi thần!”
"Thái tử! Lời của ngươi có ý gì!" Hoàng đế vỗ mạnh vào tay ghế, giọng điệu uy nghiêm vang vọng cung điện.
"Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng phế bỏ phép tắc vô lý này! Trả Kỳ Hàn lại cho nhi thần!" Bất giác giọng Phượng Trữ Lan lớn hơn, nhìn Phượng Nguyên Khải không thể không tránh khỏi nhớ đến con trai mình.
Ra đời hơn ba tháng, con trai chỉ ở cạnh mình vẻn vẹn hai tháng!