hưng không thu được manh mối nào có ích, vi thần làm việc bất thành, xin Thái tử trách phạt.” Trọng Cẩn nói xong liền quỳ xuống.
"Nếu vô cớ trách phạt ngươi thì Y Hoàng sẽ trách ta, Trọng Cẩn, ngươi đứng lên đi,” thấy Trọng Cẩn ngập ngừng đứng dậy, Phượng Trữ Lan nói: “Không có manh mối cũng không sao, tối qua ngươi có để nàng ở một mình trong phòng tối không?”
"Vi thần không dám, đều ở cùng Thái tử phi suốt đêm." Trọng Cẩn khom lưng đáp.
"Vậy được rồi, nếu không chắc chắn Y Hoàng sẽ khóc," thạch quan thô ráp, lại rất nặng, đầu ngón tay Phượng Trữ Lan nhẹ nhàng lướt qua mặt đá, chỉ cảm thấy làm đau, không khỏi nhíu mày: "Tại sao lại cho nàng thứ đồ cồng kềnh này? Nàng không thích… Trọng Cẩn, ta đã từng nói với ngươi, Y Hoàng không thích bị bỏ lại một mình trong nơi vừa tối vừa lạnh, nàng sợ sẽ khóc…”
"Thái tử," Trọng Cẩn cắn răng, thình lình quỳ xuống: “Xin ngài đối diện với sự thật! Thái tử phi đã qua đời, ngài đừng tiếp tục chìm đắm trong ảo ảnh, xin ngài!”
"Lần đầu tiên Y Hoàng khóc trước mặt ta là ở Bình Tâm điện…” Phượng Trữ Lan giật mình, không để tâm đến lời Trọng Cẩn nói, dường như đang đắm chìm trong hồi ức, tuyết rơi đầy trời, Bình Tâm điện tối đen như mực, còn có tiếng khóc của nàng: “Ta nghe thấy nàng khóc, ta chỉ biết rằng nàng đang rất sợ hãi… Nhưng ta lại không thể tự tay lau nước mắt cho nàng… Lúc đó, ta không nên cố kỵ nhiều thứ như vậy, tại sao không phá cửa đi vào… Trọng Cẩn, ta thực sự rất hối hận.”
"Thái tử!" Trọng Cẩn ngẩng đầu nhìn hắn: "Xin ngài hãy tỉnh táo lại!"
"Ta rất tỉnh táo, Trọng Cẩn, chưa bao giờ ta tỉnh táo như lúc này… Ngươi muốn nói Y Hoàng đã chết, nàng cũng không bao giờ về đây nữa đúng không?” Phượng Trữ Lan cúi đầu cười nhìn Trọng Cẩn, đôi mắt không có tiêu cự.
"Thái tử, ngài biết, Thái tử phi mất, mọi người cũng đau khổ như ngài.”
"Đau khổ sao? Nhưng tại sao… Ta lại nhìn thấy rất nhiều người đang cười.” Phượng Trữ Lan nhìn xa xa, tại cửa trạm dịch, Vân Phượng Loan ôm con trai mới sinh lên xe ngựa, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ hạnh phúc, Phượng Ly Uyên đỡ ả đi lên, nét cười nhàn nhạt.
Hoàng đế đứng xa xa nhìn bọn họ, khóe môi nhếch lên nụ cười ôn hòa, Hoàng hậu lúc nào cũng đầy mưu kế cũng đang cười cùng Hoàng đế.
"Hôm nay ngày hồi cung?" Phượng Trữ Lan hỏi.
"Vâng..." Trọng Cẩn nhỏ giọng trả lời.
"Được rồi, Y Hoàng, chờ ta mang Kỳ Hàn về, chúng ta cùng về Thái tử phủ… Chúng ta không bao giờ ở lại hoàng cung nữa, nàng đồng ý không?” Phượng Trữ Lan nhìn thạch quan như đang độc thoại.
"Thái tử..."
"Trọng Cẩn, xe ngựa của ta đã chuẩn bị xong chưa? Lát nữa ta muốn đi cùng thạch quan đến Hoàng lăng..." Phượng Trữ Lan nói.
Trọng Cẩn kinh hãi, đang muốn nói gì thì Phượng Trữ Lan lại đoạt lời hắn: "Đừng từ chối, Y Hoàng bị các ngươi xiềng xích nặng nề đã rất hoảng sợ rồi, nếu ta lại cách xa nàng, nàng thực sự sẽ khóc."
"Vâng, vi thần đi báo một tiếng với Hoàng thượng và Hoàng hậu trước.” Trọng Cẩn chắp tay khom lưng nói
"Y Hoàng, ta tuyệt đối sẽ không để nàng ở một mình nữa, nàng đừng sợ, ta ở đây…” Phượng Trữ Lan thì thào, bàn tay khẽ đặt lên thạch quan, cười: “Y Hoàng, nàng muốn gặp Kỳ Hàn không? Chờ ta ôm nó về nhất định sẽ dẫn con đến thăm nàng được không? Cho nên nàng đừng vội, có lẽ phải chờ vài ngày… Nhưng ta sẽ đem nó về, nhất định làm được.”
Xe chở thạch quan được thị vệ đẩy ở phía sau, bánh xe chầm chạp lăn bánh, Phượng Trữ Lan đi được một đoạn thì quay đầu nhìn thị vệ đang cố sức đẩy xe tiến về phía trước liền dừng lại, cũng đẩy cùng bọn họ, Trọng Cẩn bối rối: “Thái tử, vết thương của ngài…”
"Đừng ồn ào, Trọng Cẩn ngươi thật sự lắm mồm,” Phượng Trữ Lan hơi cúi đầu, tóc dài rơi xuống vai, dừng trước ngực: “Y Hoàng ghét nhất người khác đứng trước mặt nàng nói đến vết thương của bản thân, nàng sẽ bảo kẻ đó rất giả tạo.”
Trọng Cẩn câm miệng, không đành lòng, đành không thể làm gì khác hơn là giúp Phượng Trữ Lan cùng đẩy thạch quan đi ra ngoài, đội ngũ dừng lại trước cửa trạm dịch, cùng những người khác nâng thạch quan lên xe.
Sắc mặt Phượng Trữ Lan trắng bệch, mồ hôi đầy trán, hắn cười nói: “Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên ta nâng vật nặng thế này, không nghĩ rằng lần đầu tiên làm lại là nâng quan tài của Y Hoàng…”
Trọng Cẩn không dám nhìn hắn, vội vàng đi đến trước mặt Hoàng đế và Hoàng hậu, không biết đã nói gì mà tầm mắt của hai vị này nhìn về phía Phượng Trữ Lan, Hoàng đế hơi khó chịu, vẻ mặt Hoàng hậu bất đắc dĩ, chỉ nói một câu, tùy hắn thôi, giờ tâm tình hắn không tốt, nói gì cũng vô ích.
Trọng Cẩn truyền đạt y nguyên lời Hoàng hậu cho Phượng Trữ Lan, Phượng Trữ Lan gật đầu, sau đó lên xe ngựa, thạch quan đi phía trước, hắn luôn nhìn nó, làm sao cũng không thấy phiền chán.
Chẳng phút chốc đội ngũ khởi hành, thình lình rèm xe được nhấc lên, một cô gái được cung nữ hầu hạ bước lên xe.
Phượng Trữ Lan chỉ nhìn ả một cái, sau đó rũ mắt, ngón tay vuốt bụi trên thạch quan một lần lại một lần.
Cô gái che mặt, vóc dáng thướt tha, y phục, búi tóc, trang sức, đều giống như Y Hoàng, nhưng chỉ liếc mắt một cái Phượng Trữ Lan cũng không muốn.
Có lẽ đó là một cung nữ không có tên trong danh sách, còn bây giờ, vì muốn che dấu sự thật Long Y Hoàng đã chết nên tìm ả thay thế, có thể là hơn một năm rưỡi, đợi cho đến khi tuyên bố Thái tử phi tạ thế thì hoàng thất mới lo liệu tang lễ.
Cô gái ngồi ngay ngắn bên cạnh Phượng Trữ Lan, sống lưng thẳng tắp, cả người cứng đờ, thỉnh thoảng có lén nhìn Phượng Trữ Lan rồi nhanh chóng trốn tránh, dường như rất sợ hắn phát hiện, xem ra căng thẳng đến nỗi không dám hó hé.
Thế nhưng đã khiến ả thất vọng, ngoại trừ cái nhìn đầu tiên lúc mới lên xe thì Phượng Trữ Lan không ngẩng đầu nhìn thêm lần nào nữa, tầm mắt không rời thạch quan một giây nào.
Về đến hoàng cung, nơi Phượng Trữ Lan đi đến đầu tiên chính là Hoàng lăng.
Vì không thể để cho quá nhiều người biết, chỉ có thể âm thầm tiến hành vận chuyển thạch quan đến Hoàng lăng, trước tiên phong tỏa tin tức hoàn toàn, Phượng Trữ Lan ngồi một mình ở đó thật lâu, lầm bầm lầu bầu nói rất nhiều rất nhiều chuyện với thạch quan, vẫn luôn nói lời ân hận, sau đó luôn lặp lại nhiều lần lời cam đoan và thề độc, rồi ngồi ở đó một hồi lâu mới rời đi.
Hắn nói: "Xin lỗi…, Y Hoàng, có lẽ có một khoảng thời gian ta không thể đến thăm nàng, nhưng một khi ta xử lý xong vài chuyện ra nhất định sẽ đến gặp nàng, sau đó dẫn nàng và Kỳ Hàn về nhà, không bao giờ ở lại chỗ này nửa khắc, nàng phải khỏe mạnh… Đừng sợ, biết không? Nàng khóc ta rất đau lòng..."
"Y Hoàng, nàng đừng sợ Kỳ Hàn sẽ quên mất nàng, ta sẽ vẽ nàng, mỗi ngày đều đặt trong phòng để mỗi ngày Kỳ Hàn đều thấy nàng..."
"Nhưng mà Y Hoàng, ta lại sợ ta vẽ không giống..." Ngón tay đặt trên thạch quan khẽ run: "Vì sao không cho ta nhìn nàng kỹ một lần mà nàng đã đi? Ta sợ ra không nhớ được dáng vẻ của nàng… Ta sợ mình vẽ xấu..."
"Y Hoàng, ta muốn nhìn nàng một chút, nàng ra đây được không?"
Những lời này phiêu đãng trong Hoàng lăng trống trải, không hề có một chút tiếng vang đáp lại, còn thạch quan vẫn luôn lặng lẽ.
Cuối cùng Long Y Hoàng không có xuất hiện, mà Phượng Trữ Lan, thất lạc hồn phách ra khỏi Hoàng lăng.
Bây giờ hắn chỉ có hai chuyện muốn làm… Tìm ra hung thủ, giết người đã hại chết Y Hoàng, còn chuyện thứ hai chính là đem Kỳ Hàn về.
Bên ngoài Hoàng lăng có rất rất nhiều hoa đào, nhưng không hề nở, ở đây oán khí quá nặng, dù là mùa xuân thì không khí vẫn nặng nề.
Cửa ngọc thạch vào Hoàng lăng từ từ hạ xuống, trên mặt có khắc phượng múa rồng bay.
Ngay lúc ngọc thạch hạ xuống hoàn toàn, Phượng Trữ Lan như nghe được có thứ gì cũng rơi xuống giống nó, chôn vùi trong đồng cỏ hóa thành cát bụi.
"Y Hoàng..." Phượng Trữ Lan gắng sức nhếch môi, kìm nén nước mắt, cố gắng cười: "Y Hoàng, nàng có nghe thấy không?"
"Y Hoàng... Ta yêu nàng, ta yêu nàng..."
...
Trưa hôm sau, Mộ Dung Xá Nguyệt đồng ý với Minh Yên, nói là muốn nhìn Thực ức cổ trước khi cho nó vào người Vị Ương.
Minh Yên cũng không nói gì, xoay người bước đi, nửa canh giờ sau cầm một cái hộp trở lại, mở ra, bên trong là một con trùng nhỏ màu vàng nhạt.
Mộ Dung Xá Nguyệt nhịn không được hỏi: "Thật sự sẽ mất mạng sao?"
"Nếu không chống cự thì cũng không có chuyện gì, đợi đến khi cổ nuốt hết toàn bộ ký ức, thế thì trong cuộc sống của nàng cũng chỉ có một mình ngài mà thôi, minh chủ." Minh Yên nói.
Mộ Dung Xá Nguyệt ngoảnh đầu nhìn Long Y Hoàng còn mê man trên gường, quyết tâm: "Được!"
Hắn ôm lấy Long Y Hoàng, cuộn tay áo lên, đặt cánh tay trắng noãn trước mặt Minh Yên.
Minh Yên rút ngân châm châm hơ qua lửa vài lần, dùng vải xoa xoa, nhẹ nhàng đâm vào cánh tay, không bao lâu liền có máu chảy ra, hắn không hề nao núng, chầm chạp lau sạch vết máu, lộ ra vết tích nhỏ, lúc này mới lấy ra con trùng cổ nhỏ như hạy gạo đặt trên cánh tay nàng.
Trùng cổ bị máu thu hút, từng bước từng bước lần về phía trước, thân mình tròn vo từ từ dịch chuyển từ vết thương chui vào bên trong!
Cùng lúc đó, người đang mê man nằm trong lòng Mộ Dung Xá Nguyệt đột nhiên có động tĩnh!
Hình như không chịu được đau đớn giày vò trên cánh tay mà tỉnh lại, chân mày nhăn lại, mồ hôi lạnh chảy đầy trán, môi tái nhợt mấp máy, phát ra tiếng rên đau đớn.