Nửa khắc trước, Phượng Trữ Lan còn nằm bên cạnh ôm lấy nàng, sau đó Phượng Kỳ Hàn khóc hai tiếng, không đợi nàng có động tĩnh, hắn đã đi xuống trước.
Như vậy cũng tốt... Dù sao lúc này nàng cũng không có sức lực dư thừa, cũng không thể đi săn sóc Kỳ Hàn...
Không đúng, cái gì gọi là cũng tốt, nàng biến thành như vậy, trách ai!
Long Y Hoàng mới vừa nhắm mắt lại, bên giường lại truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo, hình như có ai đó đặt một vật gì cạnh gối đầu, giọng Phượng Trữ Lan mang theo thích ý cùng thỏa mãn, thậm chí còn có vênh vang đắc ý, nhẹ nhàng rơi vào tai nàng: "Kỳ Hàn vừa được nhũ mẫu cho ăn no, nên ta ôm nó lại đây."
Long Y Hoàng mới có một chút động lực cùng tinh thần, mở mắt ra, quả nhiên thấy Phượng Trữ Lan ôm Kỳ Hàn, đặt ở cạnh gối đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hàn đầy vui vẻ vì được ăn uống no nê... Long Y Hoàng vươn tay ra, muốn sờ sờ cái mặt trắng mịn mập mạp của nó, mới vừa rời khỏi chăn lập tức cảm thấy lạnh lẽo, vừa nhìn, ừm, cánh tay mình quả thật không tệ, tinh tế mảnh khảnh, làn da cũng hoàn hảo... Khoan đã! Bây giờ cái nàng muốn quan tâm không phải điều này!
Long Y Hoàng tức đến khó thở, vội vàng rụt tay về, sắc mặt khi thì trắng lúc lại xanh -- đến bây giờ nàng còn chưa có mặc quần áo, da tay lộ ra cũng chẳng có gì lạ.
Phượng Trữ Lan nghiêng người ngồi ở bên giường, rất rất dịu dàng, hắn sờ sờ tóc Long Y Hoàng, nhìn nhìn dấu hôn mình để lại trên cổ nàng, nở nụ cười: "Đứng lên đi, nên ăn tối thôi, nhìn xem, Kỳ Hàn cũng ăn no, nàng muốn mình bị đói sao?"
Long Y Hoàng càng chui vào trong chăn, sống không bằng chết than thở: "Đau thắt lưng... Phượng Trữ Lan, ngươi nói đi tại sao ngươi lại dùng sức như thế làm gì chứ... Cái eo đáng thương của ta a... Giống như bị bẻ gãy..."
"Được rồi, để ta xoa bóp giúp nàng." Nói xong Phượng Trữ Lan vươn tay chui vào chăn, Long Y Hoàng sợ tới mức nhanh chóng trốn sang một bên.
"Không cần không cần..." Long Y Hoàng kéo chăn, bọc mình kỹ càng, vội vàng nói: "Phượng Trữ Lan, ngươi đi ra ngoài trước đi, tự ta sẽ thay quần áo."
"Không phải nói thắt lưng rất đau sao..."
"Không đau không đau, ha ha... Hiện tại rất tốt." Long Y Hoàng cố chấp cười nói.
Nàng duỗi thẳng lưng, thừa dịp Phượng Trữ Lan quay đầu gọi cung nữ nhe răng trợn mắt, vẫn rất đau a...
Nhận lấy y phục từ tay cung nữ, Phượng Trữ Lan tự tay cầm lấy đưa đến bên giường cho Long Y Hoàng, ánh mắt này, thái độ này, thật sự vô cùng dịu dàng không giả dối, chậc chậc, nhìn xem ánh mắt đó kìa, ấm áp giống như ánh mặt trời ngày xuân.
Long Y Hoàng thấy xấu hổ, cách đó không lâu, ánh mắt Phượng Trữ Lan hừng hực lửa gần như muốn thiêu đốt nàng.
"Nếu không, ta giúp nàng mặc nhé." Nhìn Long Y Hoàng đã lâu chưa động đậy, Phượng Trữ Lan có thiện ý nói.
"Không cần không cần không cần không cần! Ta tự mình làm, ta tự mình làm được..." Long Y Hoàng nhanh chóng cầm lấy y phục che ngực, cười gượng hai tiếng: "Ngươi ôm Kỳ Hàn ra ngoài trước đi, để tránh ta không cẩn thận đụng phải nó."
Phượng Trữ Lan gật gật đầu, một tay ôm lấy con trai đang được quấn như lạp xưởng, đứng lên, đẩy bức màn ra, bóng dáng dần dần biến mất. Nhìn Phượng Trữ Lan đã đi xa, Long Y Hoàng chầm chậm bắt tay vào chăn mò mẫm, đau đến méo miệng, không dám lộn xộn, cuống quít mặc quần áo vào.
Lúc Long Y Hoàng đi ra tư thế cực kỳ mất tự nhiên, nhất là phần eo cùng hạ thân, động một chút liền đau đau nhức nhức, làm nàng liên tục xuýt xoa, suýt nữa không đứng thẳng lưng được, ra ngoài phòng, nàng liếc mắt nhìn người đã ngồi trước bàn cơm, đang ôm một đứa bé chơi đùa -- Phượng Trữ Lan.
Long Y Hoàng đành chịu, chỉ có thể lê tấm thân bước từng bước cứng ngắc đi đến trước bàn, hai tay chống trên mặt bàn từ từ ngồi xuống ghế, âm thầm chịu đựng đau nhức, suýt nữa cắn nát môi.
"Ta đã sai người chuẩn bị nước ấm cho nàng, lát nữa nàng ngâm mình một chút, có lẽ sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều." Phượng Trữ Lan nhìn cơ thể nàng cứng ngắc, cười nói.
Không công bằng! Tại sao người mệt lã là nàng, còn kẻ đầu têu là Phượng Trữ Lan lại nhìn rất thoải mái, vẻ mặt lại còn hồng hào hơn, nét u buồn mọi ngày cũng không còn.
"Ta muốn ôm Kỳ Hàn." Long Y Hoàng vươn tay.
"Được." Phượng Trữ Lan nhanh nhẹn giao Kỳ Hàn cho nàng, hai tay vừa rảnh, lập tức cầm chiếc đũa gắp đồ ăn: "Nàng ăn nhiều một chút, nhất định là rất mệt mà."
Xong, lời hắn vừa thốt ra, các cung nữ bên cạnh bắt đầu che miệng cười trộm.
Đột nhiên Long Y Hoàng cảm thất thực sự hận không thể biến mất khỏi đây ngay lập tức...
Phượng Kỳ Hàn còn quá nhỏ, hiện chỉ kêu y y a a, hai cánh tay mập mạp hồng hồng kéo cổ áo Long Y Hoàng ra, Long Y Hoàng dở khóc dở cười, chỉ có thể gỡ từng cánh tay của nó ra: "Kỳ Hàn, đừng quậy, nương muốn ăn cơm."
Phượng Kỳ Hàn không nghe lời, ngửa gương mặt nhỏ nhắn, hai tay túm vào phía trước, nhẹ nhàng chộp vào những dấu hôn lồ lộ in trên cổ Long Y Hoàng.
Long Y Hoàng nhất thời cả kinh, mặt mày biến sắc, mạnh mẽ ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn về phía Phượng Trữ Lan, ánh mắt đó như muốn lăng trì xẻ thịt người đối diện, một lần lại một lần càn quét trên mình Phượng Trữ Lan.
Phượng Trữ Lan thấy nàng uy hiếp, chỉ có thể cười khổ ôm Phượng Kỳ Hàn về: "Kỳ Hàn đừng làm ồn, mẫu thân con phải ăn cơm."
Long Y Hoàng tức đến phát run, ngay cả cầm đũa cũng không nổi, cuối cùng vỗ bàn đứng lên, lời lẽ nghiêm chỉnh: "Ta muốn đi tắm trước."
Nước trong thùng tắm gỗ đàn hương đã ấm, hơi nóng lượn lờ, những đóa hoa đỏ hồng lơ lửng trôi trên mặt nước.
Ngâm mình trong nước ấm, cảm thấy thoải mái vô cùng, đau nhức ở eo cũng nhẹ dần, Long Y Hoàng thở dài, vén vén mái tóc dài ướt đẫm sang một bên, tựa người vào vách thùng nhắm mắt lại.
Không biết tại sao, nàng vẫn không quên được hình ảnh vừa rồi, cảnh xuân kiều diễm khắp phòng làm nàng hận không thể chui đầu xuống nước, nín thở chết đi.
Xoa xoa cánh tay, nàng vừa cúi đầu, sắc mặt như sung huyết.
Phượng Trữ Lan để lại nhiều dấu hôn trên người mình thế này, lớn có nhỏ có, nào đậm nào nhạt, màu sắc so với cánh hoa thả trên mặt nước còn diễm lệ hơn
Nàng tiếp tục khóc thét, dựa vào thành bồn mà nghẹn ngào.
Một lát sau, bên ngoài lại truyền đến giọng Phượng Trữ Lan: "Đừng ngâm lâu quá, thức ăn sẽ nguội mất."
Long Y Hoàng không để ý tới hắn, tiếp tục ngâm mình trong nước.
Lại một lát sau, nàng nghe thấy tiếng đóng cửa, không khỏi kinh ngạc, đang chuẩn bị đứng lên để hỏi rõ ràng, lại thấy Phượng Trữ Lan đi qua bình phong, đến trước mặt nàng.
Long Y Hoàng dứt khoát trốn vào trong thùng tắm, Phượng Trữ Lan liền vươn tay vào trong nước vớt nàng ra, giống như mò cá, ngay cả y phục bị ướt cũng không quan tâm, giọng điệu oán trách: "Nước cũng đã lạnh, lại còn ngâm tiếp sẽ ngã bệnh, nàng cho rằng mình bệnh chưa nặng sao?"
Cả người trần như nhộng, toàn thân Long Y Hoàng ướt đẫm, chỉ cúi đầu trầm mặc.
Phượng Trữ Lan ôm lấy nàng, đi đến bên cạnh bình phong, kéo tấm khăn lông đã được chuẩn bị xuống, trùm lấy nàng, nhẹ nhàng lau bọt nước cho nàng.
Long Y Hoàng có phần nhận không nổi: "Phượng Trữ Lan, ta tự mình có thể ..."
"Đừng cãi." Phượng Trữ Lan nhẹ nhàng thốt ra hai chữ, dễ dàng đem những lời còn lại mà Long Y Hoàng muốn nói nhét vào bụng.
Lau khô người sạch sẽ cho nàng xong, Phượng Trữ Lan lại tiếp tục lau tóc giúp nàng: "Ngâm mình thế nào mà tóc ướt cả vậy, lát nữa không được phép để ướt mà ngủ."
Long Y Hoàng chỉ có thể gật đầu, hai tay vòng trước ngực, giữ chặt tấm khăn lông trên người.
Tóc cũng lau khô được một hai phần, đã làm người tốt thì làm đến cuối cùng, Phượng Trữ Lan tiện thể cầm y phục mặc vào cho nàng, Long Y Hoàng lén nhô đầu nhìn ra bên ngoài, cũng không còn một cung nữ nào.
Được người hầu hạ, không phải nàng chưa từng hưởng thụ lần nào, nhưng được Phượng Trữ Lan... Ách, quả thật cả người Long Y Hoàng đều không được tự nhiên.
Y phục đã được mặc vào hoàn chỉnh, Phượng Trữ Lan lại cẩn thận thắt đai lưng giúp nàng, vẻ mặt nghiêm túc cực kỳ.
Làm xong tất cả, lúc Long Y Hoàng đang chuẩn bị đi ra ngoài, chợt cảm thấy dưới chân nhẹ bẫng, cả người lại bị ôm đi.
Nàng muốn khóc, tại sao Phượng Trữ Lan làm thế này, là muốn chân nàng chỉ dùng để trang trí thôi sao?
Đặt Long Y Hoàng trên ghế cạnh bàn cơm, Phượng Trữ Lan lại xoay người đi thay y phục, Long Y Hoàng quay đầu nhìn thoáng qua khắp nơi: "Kỳ Hàn đâu?"
"Ngủ."
"A." Long Y Hoàng lại chuyển tầm mắt về, vừa nhìn phát hiện thức ăn lúc nãy đã được đem xuống, đổi thành một chén lớn canh gà nhân sâm cùng một chén lớn cháo tổ yến, cộng thêm mấy món ăn nhỏ.
Phượng Trữ Lan này, tên phá gia chi tử, lại đi lãng phí lương thực, hừ!
"Ăn nhanh đi, cũng đã trễ rồi, ta không tin nàng không đói bụng." Phượng Trữ Lan thay y phục xong, từ trong phòng đi ra, toàn thân sạch sẽ thoải mái.
Long Y Hoàng lại đành phải cúi đầu húp cháo.
So với kẻ khác nàng phải biết rõ hơn, nếu không phải tại mình ngâm mình trong nước quá lâu, thức ăn cũng sẽ không đến mức nguội lạnh, cũng không đến mức làm Phượng Trữ Lan lại đi chuẩn bị phần thức ăn mới... Hơn nữa, đầu sỏ gây tội lãng phí lương thực là nàng...
Đang lúc nàng vô cùng ảo não ân hận, bất tri bất giác Phượng Trữ Lan đã ngồi xuống cạnh nàng, tay chống cằm, vẻ mặt bình tĩnh cười cười, nhìn nàng không tha.
Long Y Hoàng suýt nữa ăn không nổi nói: "Ngươi chưa ăn cơm? Nếu không... Bây giờ cùng ăn một ít đi." Nàng cẩn thận hỏi.
"Ta ăn rồi."
Long Y Hoàng tiếp tục vùi đầu húp cháo, bỗng cảm thấy tối tối, thình lình ngẩng đầu, nhìn mặt Phượng Trữ Lan rất gần mình, tim đập liên hồi, thìa trong tay cũng rơi xuống đất.
"Đừng!" Nàng vội vàng ngăn cản hắn.
Phượng Trữ Lan coi nhẹ động tác của nàng, nhẹ nhàng chạm môi nàng, cũng không có thêm động tác gì, sau đó cười nhẹ nói: "No rồi?"
"Ách... No rồi..." Long Y Hoàng choáng váng.
"Chúng ta đi nghỉ ngơi thôi." Nói xong, Phượng Trữ Lan ôm lấy nàng khỏi ghế.
Long Y Hoàng buồn bực, tại sao trước đây nàng không phát hiện ra, Phượng Trữ Lan đúng là rất thích ôm người.
Song ...
Long Y Hoàng nhanh chóng đẩy hắn ra, phòng bị cẩn thận: "Không, không nên..."
"Yên tâm đi, ta không làm gì đâu, ta biết nàng rất mệt, hơn nữa nếu tiếp tục thì cơ thể nàng sẽ không chịu nổi." Phượng Trữ Lan sủng nịch cười, vẻ mặt rực rỡ...
Dù hắn đã cam đoan rất nhiều lần, nhưng Long Y Hoàng vẫn không dám gần hắn chút nào.
Có câu một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, hơn nữa con rắn này là đại mãng xà Phượng Trữ Lan …
Long Y Hoàng bước đi trước tới bên giường, thấy Kỳ Hàn nằm ở chính giữa đã ngủ say, gương mặt phúng phính đáng yêu, khiến người ta muốn nhéo một cái.
Thoáng thấy Phượng Trữ Lan cũng đã đi tới, Long Y Hoàng nhanh chóng lủi vào giường, nằm bên trong.
Phượng Trữ Lan cũng từ từ nằm xuống giường, giữa hai người đã có Kỳ Hàn ngăn cách.
Có Kỳ Hàn ở giữa làm phòng tuyến an toàn, Long Y Hoàng yên tâm rất nhiều, xoay người lại, ôm lấy nó.