Một cái bóng đen bay lên trời, từ bên cạnh nàng xẹt qua, rồi mới thẳng tắp văng lên vách tường.
Ách, vật vừa mới bay qua kia là cái gì?
Lăng Lung khẩn cấp sắp xếp gọn gàng, hồ nghi quay đầu, rõ ràng phát hiện dính ở trên vách tường, đúng là một trong những tên xâm nhập kia.
Nàng trừng lớn mắt, khẩn cấp quay đầu, nhanh đến mức thiếu chút nữa gãy cổ. Chỉ thấy trước mắt lại một người bay lên không trung, trung thực theo bay thành một ‘đường bay trên không’ thẳng tắp văng mạnh lên vách tường, lại chậm rãi, chậm rãi rơi từ từ xuống, xụi lơ trên mặt đất rên rỉ.
Tay nàng còn nửa vươn về phía trước, bàn chân vừa mới bước được hai bước, ngay cả chữ ‘chị’ cuối cùng kia dư âm vẫn còn ở trong miệng, thì năm hung thần ác sát kia sớm bị Oa Oa một tay ném tất cả văng vào tường.
Lăng Lung mờ mịt nháy mắt mạnh mẽ, bộ óc nhỏ bé như hóa thành tương hồ, không thể tiêu hóa sự phát triển đột ngột quỷ dị trước mắt này.
Phút chốc, tên ngoại quốc ngã ở một góc, giãy dụa đứng dậy, bộ mặt so với lúc trước càng dữ tợn hơn gấp mười lần. Hắn rít gào một tiếng, lấy chiêu mãnh hổ bắt dê, không từ bỏ ý định triển khai công kích lần nữa.
“A, cẩn thận!” Lăng Lung hét thất thanh cảnh báo, nhưng chưa kịp ra khỏi cổ họng
Nhưng Oa Oa không quay đầu, chỉ khẽ nhưỡng đôi mày liễu, thuận tay nắm lấy một cái dao cắt bít tết, cũng không thèm nhìn về phía sau.
Một ánh sáng chớp lên, thanh âm xé rách không khí rõ ràng có thể nghe được, tiếp theo là… Một tiếng trống vang lên, chiếc dao nhỏ cắt bít tết đã thẳng tắp ghim phập vào vách tường, nhân tiện đem áo của tên hung hăng kia ghim vào đó, chỉ kém mấy xen ti mét, sẽ cắt qua yết hầu của hắn. Sắc mặt người nọ tái xám, toàn thân run run, khó có thể tin nhìn chuôi dao này gần trong gang tấc, sợ tới mức thiếu chút nữa muốn tiểu quần.
“Thật chính xác!” Lăng Lung chuyển sang kinh hỉ, vẻ mặt tán thưởng, kìm lòng không đậu bắt đầu dùng sức vỗ tay.
Oa Oa khiêm tốn mỉm cười, giọng nói kiều ngọt có chút ảo não. “Chị lỡ tay.”
Lời này vừa nói ra, bọn lưu manh co đầu rụt cổ lại, biết lúc này là đá thiết bản, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa, vội vàng nằm xuống lần nữa, nhắm mắt lại giả chết.
Bởi vì khinh địch, bọn họ tất cả đều tay không tiến đến, không mang vũ khí gì, nghĩ đến dựa vào nắm đấm là có thể hoàn thành nhiệm vụ, bắt được người phụ nữ có thai này. Làm sao dự đoán được, những trinh thám về báo cáo hoàn toàn sai lầm, năm người đàn ông to lớn cư nhiên không địch lại một cô gái nhỏ nhắn, không được mấy phút, tất cả đều bị đánh cho nằm úp sấp.
Không chỉ là bọn hắn trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Lăng Lung cũng kinh ngạc cực kỳ.
Nàng vạn vạn không nghĩ tới, chị dâu bình thường là thiếu phụ thẹn thùng mảnh khảnh, nhưng một khi gặp phải nguy hiểm liền hóa thân thành một nữ siêu nhân, chỉ duy nhất không giống là chị ấy không xoay người biến hình, lại càng không cần sử dụng đến buồng điện thoại, mọi lúc đều có thể là kì tích hóa giải hiểm nguy, đánh cho bọn người xấu đến sứt càng gãy gọng.
“Lăng Lung, trong phòng có băng dán không?” Oa Oa hỏi.
Nàng liên tục gật đầu, vọt tới ngăn tủ kéo ra, lấy ra một cuộn băng dán lớn, cung kính dâng lên bằng hai tay.
Tay nhỏ bé mảnh khảnh đón lấy băng dán, thuận tay liền vứt cho đám người đang nằm trên mặt đất kia. “Tự mình xử lý, đừng để cho tôi ra tay lần nữa.”
Kẻ bắt cóc hung ác, bị thân thủ gọn gàng của Oa Oa sợ tới mức không dám phản kháng, trở nên ôn thuần như con mèo nhỏ, vô cùng sao ngoan ngoãn đứng lên, lấy băng dán đem hai tay trói lại, lại run run chen chúc tại giữa phòng khách, co rúm lại chờ đợi xử lý.
Oa Oa bước nhẹ nhàng tiêu sái đến sô pha, vô cùng thoải mái ngồi xuống, một bên còn phân phó.
“Em gọi điện thoại đến công ty đi, tìm bảo vệ Tiểu Trần, bảo anh ấy lại đây lập tức. Còn có, nhớ rõ, đừng nói gì cả.”
“Tại sao?” Trong mắt Lăng Lung lóe ra dấu chấm hỏi.
“Sau khi Tiểu Trần đến đây, tự nhiên sẽ thông suốt biết gọi cảnh sát.” Oa Oa lộ ra ra ngọt ngào mỉm cười.
“Vì trước tiên chị có một số vấn đề muốn hỏi bọn hắn.”
“Bọn họ nói không chừng nghe không hiểu tiếng Trung, chị muốn hỏi như thế nào –“
“Không sao.” Oa Oa cười đến càng ngọt, vươn tay nhỏ bé mềm mại, vỗ vỗ mặt một người trong số đó.
“Mỉm cười cùng bạo lực, đều là ngôn ngữ chung của thế giới.”
Lăng Lung chậm rãi lui về phía sau cũng không dám hỏi nhiều nữa, thậm chí ở trong lòng bắt đầu đồng tình, với những kẻ đáng thương kia sắp nhận sự thẩm vấn của đại tẩu.
Nàng tránh ở trong phòng, dùng bàn tay run run nhấn số điện thoại, theo lời Oa Oa phân phó, báo với bảo vệ trong công ty, rồi mới vào trong ngồi co ro trên ghế sô pha ngồi chờ, cố gắng không thèm nghĩ nữa, những người đó sẽ bị ‘chiêu đãi’ như thế nào.
Sau một lúc lâu, khi nàng cố gắng lấy lại dũng khí lại lần nữa giao thiệp với phòng khách, thì Oa Oa sớm hỏi ra đáp án, đem đám người kia bỏ mặc ở góc tường, tự mình nằm trên ghế sô pha, thưởng thức chương trình trình diễn thời trang mùa xuân trên ti vi.
“Cái kia, ách, chị à –”Lăng Lung nhỏ giọng kêu to, trong ánh mắt hơn mười hai vạn phần sùng bái.
“Ừm?”
“Những người này là ai?”
“Lính đánh thuê cho doanh nghiệp.” Oa Oa ánh mắt vẫn nhìn chăm chú trên tivi. “Những người này làm thuê cho một công ty Anh quốc. Bọn họ đến Đài Loan, là muốn cướp đoạt quyển sách trên người của chị, dọ thám biết giá quy định phí tổn. Khi cần thiết cũng bắt cóc con tin, uy hiếp Lăng Vân, muốn anh ấy khoanh tay rời khỏi thị trường Âu Châu.”
Kia vài câu nhẹ nhàng bâng quơ tự thuật, lại làm cho Lăng Lung nghe được run run không thôi. Nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng, chuyện cạnh tranh trên thương trường, thế nhưng lại diễn biến thành hành động phạm tội đáng sợ như vậy.
“Nói như vậy, những người này là đến nhầm tầng, nên mới có thể vào nhà của Hướng Cương?”
“Ừm, hừ.” Oa Oa gật đầu, tắt tivi, kiên nhẫn nhìn nàng giải thích.
“Chuyện rắc rối khu đất hôm trước, cũng là do công ty Anh quốc kia đang làm trò quỷ, vọng tưởng muốn kéo dài thời gian, ngăn cản việc kinh doanh của hai người họ.”
Vì quyền lợi, rất ít có người không đỏ mắt, vì cướp đoạt quyền lợi, những người đó không chuyện ác nào là không làm, hành vi hạ lưu xấu xa đến mức độ nào cũng vì tiền tài mà bán rẻ lương tâm.
Lăng Lung nếu có chút đăm chiêu gật đầu, trong lòng lại hiện lên một nghi vấn.
“Anh hai em có biết, những người này muốn cướp đoạt quyển sách không?”
“Đương nhiên biết.” Nhắc tới trượng phu, Oa Oa liền cười như xuân về hoa nở. “Đem quyển sách để ở trên người của chị, là chủ ý của anh ấy.”
Ngô, xem ra anh trai nếu không hiểu biết chị dâu có thân thủ gọn gàng, còn đối nàng phi thường có tin tưởng, còn dùng mưu kế bày ra cạm bẫy này, dùng hình tượng kiều thê nhu nhược, dụ dỗ bọn xấu xa lừa đến, dễ dàng một lưới bắt hết.
Hai người đang nói chuyện, cửa lớn lại đột nhiên bị dùng sức đẩy mạnh ra, một người nam nhân tuổi còn trẻ vọt vào đến, thùng thùng thùng chạy đến trước mặt Oa Oa, lo lắng hỏi.
“Đại tỉ, ngài không có việc gì chứ?”
“Không có việc gì.” Oa Oa đơn giản trả lời, giơ tay chỉ vào năm tên ngoại quốc mặt mũi bị bầm dập. “Thay tôi gọi điện đến sở cảnh sát. Còn việc nên nói như thế nào, trong lòng cậu chắc biết rõ rồi chứ?”
“Dạ”
Tiểu Trần nghiêm túc vâng lời, tất cung tất kính gật đầu lên tiếng trả lời. “Tôi đã thông báo với Lăng đại ca, bọn họ lập tức sẽ đuổi tới.” Nói xong, hắn lấy điện thoại cầm tay ra, đi đến bên vách tường, một bên đá vài đá vào bọn ngu ngốc xui xẻo đá nhầm thiết bản, một bên gọi điện thoại báo cho cảnh sát.
Nghe Tiểu Trần cùng Oa Oa đối thoại, Lăng Lung chỉ cảm thấy một cảm giác nóng ấm không hiểu từ đâu lại dâng lên trong lòng. Mỗi cái hình ảnh nhiều năm D_E_L_E_T_E, đột nhiên chạy nhanh ra ngoài trình diện, hai mắt nàng đăm đăm, ngây ngốc nhìn Oa Oa đang cầm một cây quạt nhỏ bên trên có một đồ án màu hồng, trên đó còn thêu cánh hoa hồng tinh xảo .
“Chị hai.” Nàng nhỏ giọng gọi, ánh mắt còn nhìn chăm chăm vào đồ án hoa hồng kia, càng lúc càng cảm thấy cái đồ án kia nhìn thật sự quen mắt, dường như từng gặp qua ở nơi nào.
“Cái kia – anh ấy vì sao lại xưng hô chị -- ách – Đại tỷ --“
Oa Oa cười ngọt ngào, xếp cây quạt nhỏ màu hồng thật dài kia lại, không đáp hỏi lại.
“Em có nhớ câu chuyện cổ tích 『 bạch hạc báo ân 』không?”
Cảnh sát vừa đến, Tiểu Trần dẫn đầu tiến ra đón.
Hắn đem chuyện mấy nam nhân xâm nhập bất hợp pháp vào nhà dân, tỉ mỉ rành mạch nói cho cảnh sát, duy chỉ việc nữ siêu nhân dũng mãnh phi thường thì giấu nhẹm hắn nhận lấy công lao thay cho Oa Oa.
Anh hùng chân chính ngồi ở trên sô pha, lại lần nữa xuất ra tuyệt kĩ-- giả vờ yếu ớt. Bộ dáng mềm mại kia. lại gợi lên mọi người cảm xúc thương hương tiếc ngọc, làm cho cảnh sát lòng đầy căm phẫn, đau lòng không thôi.
Vào nhà cướp của đã là tội ác tày trời, khi dễ phụ nữ có thai -- nhưng lại là phụ nữ có thai xinh đẹp nhu nhược như vậy – như thế tội lại đáng chết vạn lần!
Năm kẻ bắt cóc kia, bị khảo thành một chuỗi, ở mọi người căm tức cùng mắng nhiếc, cúi đầu bị mang đi ra ngoài, người người đều thành hũ nút, không dám nói nửa lời, thậm chí ngay cả dũng khí ngắm trộm Oa Oa cũng không có.
Đến nỗi Lăng Lung vừa mới phát hiện「 thân phận chân thật 」của chị dâu, còn đang ngồi ở trong phòng, bàn tay ôm chặt lấy đầu gối, vắt hết óc suy tư, vì sao vị「 bạch hạc báo ân 」kia lại gả vào Lăng gia, thành chị dâu của nàng.
Trong lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nàng cau đôi mày liễu, ở trong lòng âm thầm quyết định, thế nào cũng phải tìm cơ hội, lén tra hỏi Lăng Vân, hảo thăm dò sở trong đó chân tướng --
Một bóng đen to lớn đang đứng lặng ở cửa phòng ,tầm mắt lợi hại như tia chớp dạo một vòng quanh phòng, nhanh chóng tìm được thân ảnh nhỏ nhắn kia.
“Lăng Lung!”
Tiếng rít gào thật lớn vang lên, dọa nàng bị cú sốc, thiếu chút nữa đem nàng oanh ngã xuống giường.
Bóng đen cao lớn nhanh chóng dọa người, trong lúc nàng vẫn chưa kịp nhìn thấy rõ, hắn đã mình đi vào bên giường, ánh mắt sắc bén nhìn trưng trừng nàng.
“Ách -- em -- em –”Nàng càng siết chặt cái gối vào lòng hơn, lén nhìn Hướng Cương giận đến mức khuôn mặt tuấn tú biến thành màu đen, đoán hắn đại khái bởi vì nàng chạy trốn mà cuồng nộ không thôi.
Nàng vối dĩ đã đáp ứng, sẽ ở lại 「 Phúc Nhĩ Ma Sa 」, ngoan ngoãn chờ đợi hắn. Nhưng do phóng viên xuất hiện, làm cho nàng rối loạn suy nghĩ, lập tức chạy như bay về nhà bỏ trốm. Chẳng những như thế, nàng còn bị cuốn vào kế hoạch dụ địch của chị dâu, bị đám người bắt cóc truy đuổi, rất nguy hiểm, làm cho người ta không khỏi một phen đổ mồ hôi lạnh, cũng khó trách hắn từ trong miệng Tiểu Trần biết được mọi chuyện, lại tức giận đến mức đỉnh đầu bốc hơi nước.
Lăng Lung ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn sắc mặt hung ác nham hiểm của nam nhân trước mắt, Tâm nhi đập bịch bịch, cho tới bây giờ mới phát hiện, Hướng Cương khi phát hỏa thần sắc âm trầm, gương mặt như thế so với nhóm bắt cóc còn dữ tợn dọa người hơn.