y lên không, bị kéo vào trong ngực hắn. Đôi tay hắn siết chặt nàng thật nhanh, vô cùng mạnh mẽ, như muốn hòa tan thân thể nàng vào hắn làm cho nàng cơ hồ không thể hô hấp.
“Em có bị thương không?” Hắn ôm chặt nàng, khuôn mặt chôn sau gáy thơm tho của nàng đặt câu hỏi, thanh âm có chút mơ hồ không rõ, thân hình cao lớn cư nhiên đang run rẩy.
Cảm xúc này rất nhẹ mà khắc sâu, sự run run của hắn đã khắc sâu vào trong nội tâm của nàng. Nàng thật cảm động, không nghĩ tới đại nam nhân này nhìn như hoàn toàn không chỗ nào sợ hãi, nhưng lại lo lắng cho nàng như vậy.
Lăng Lung vươn cánh tay mảnh khảnh, thử ôm hắn, không nghĩ tới hắn cũng không cảm kích, một tay liền kiềm trụ cổ tay nàng, đem song chưởng của nàng giơ lên cao quá đầu, tay kia thì cẩn thận sờ soạng, kiên trì muốn kiểm tra hoàn toàn, xác định nàng có bình yên vô sự hay không.
“A, em thật sự không có việc gì, anh, anh, anh không cần sờ loạn –”Nàng trốn trái tránh phải, bị hắn mò mẫm làm gương mặt đỏ bừng.
Ngay cả hai người đã từng có da thịt chi thân, ngay cả khi hắn giờ phút này chạm đến, cũng không hay, vẫn mang nửa điểm tình dục, nhưng hành động quá mức vô cùng thân thiết làm cho nàng rất ngại ngùng.
Hướng Cương bá đạo không tiếp thu sự kháng nghị cùng phản kháng, đem nàng từ đầu đến chân cẩn thận sờ soạng một lần, xác nhận nàng hoàn toàn không có việc gì, thế này mới buông tay, một lần nữa đem nàng ôm vào trong lòng.
“Anh muốn giết mấy tên đó.” Hắn gằn giọng, con ngươi đen lóe lên sát khí, tròng mắt hằn đầy tơ máu làm cho người ta sợ hãi, sự bình tĩnh ngày thường sớm bay đến lên chín tầng mây.
“Ách, không cần, trải qua trừng trị của chị dâu, những người đó cũng chỉ còn có nửa cái mạng.” Nàng dựa vào ở trước ngực hắn nhỏ giọng nói, tuy rằng cảm động hắn để ý đến nàng, nhưng cũng không hy vọng hắn thật sự chạy tới giết người, vì nàng phạm tội.
“Hướng Cương,” Ngoài cửa bay tới một câu mềm mại, ngọt ngào kêu to, Oa Oa xuất hiện ở cửa. “Cảnh sát nói, mời chúng ta đến cục, để hợp tác điều tra một chuyến. Tôi cùng Lăng Vân đi trước một bước, các người nhớ theo nhanh nhé.”
“Đã biết.” Hướng Cương giương giọng đáp, thay nàng cầm một cái áo khoác màu bạc, đến góc phòng nhặt từng chiếc giày ngổn ngang ban này mang vào chân cho nàng.
Mười phút sau, hai người bước ra cửa phòng, dưới sự hộ tống của cảnh sát, tiến vào thang máy.
Chính là, khi thang máy dần dần tiếp cận lầu một, thanh âm ồn ào đánh trống reo hò càng lúc càng thật lớn. Lăng Lung tò mò xoay người, dán đôi mắt vào thang máy trong suốt trên vách đá, muốn xem thử tại sao lại ồn ào đến thế.
Nhưng khi vừa nhìn thấy, làm cho nàng sợ tới mức thiếu chút nữa chân đã mềm nhũn.
Chỉ thấy ở trước cửa thang máy lầu một người ta tấp nập, tề tụ mấy trăm người, bọn họ có mang máy chụp ảnh, có lấy Microphone, đều tự hối hả, bốn phía quần chúng còn vây phần đông xem náo nhiệt, trên đường xe chạy ùn tắc liên tục, xe đậu dày đặc trên đường, đám người đông đến mức so với hoan nghênh siêu sao quốc tế càng long trọng hơn.
“Những người này là ai?” Lăng Lung sắc mặt trắng nhợt, hai chân bắt đầu run run.
Hướng Cương nhướng mày, hí mắt vừa nhìn.
“Phóng viên.”
“Phóng viên?” Nàng kinh hãi lặp lại. “Vì sao phóng viên lại tụ ở trong này?”
“Đại khái là tin tức để lộ, bọn họ biết được em cùng Oa Oa bị tập kích, nên chạy đến để đưa tin.” Hắn thấp rủa một tiếng, nắm chặt tay nhỏ bé của nàng đang rét run. “Không có việc gì, nắm chặt tay của anh, anh mang em ra ngoài .”
Đại chúng đối với chuyện riêng tư của danh nhân cảm thấy rất hứng thú, hơi có gió thổi cỏ lay sẽ đưa tới rất nhiều phóng viên. Mà hắn cùng với Lăng Vân từ trước đến nay luôn là tiêu điểm của giới truyền thông, chẳng những có năng lực, còn có những tin tức nóng hổi, ở trong mắt phóng viên, giống như bảo chứng cho doanh thu của bọn họ.
Thang máy từ từ càng xuống gần, sắc mặt Lăng Lung càng lúc càng tái nhợt.
Đinh!
“Đừng rời khỏi anh.” Hắn thận trọng dặn dò.
Nhưng nàng không ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị. Ngược lại, nàng còn rút bày tay nhỏ bé ra, từng bước một lui về phía sau, dần dần tạo ra khoảng cách giữa hai người trong này.
Hướng Cương xoay đầu lại, nheo ánh mắt lại cảnh cáo.
Cửa thang máy mở, các phóng viên vội vàng đồng loạt tiến lên, ầm ầm tranh nhau đặt câu hỏi. Dưới tia sáng huỳnh quang của máy chụp ảnh, vẻ mặt hắn từ hoang mang chuyển sang chợt hiểu, đôi mắt đen kia lóe lên ánh lửa tức giận.
“Em dám?” Hướng Cương hỏi vô cùng mềm nhẹ, trong giọng nói tràn đầy vẻ uy hiếp nguy hiểm.
Cho đến tận lúc này, nàng vẫn là nao núng muốn chạy trốn. Nếu cứ như thế này, hắn không phải cả đời cùng nàng lén lút, đem người vợ thân yêu của hắn giống như tình nhân lén lút, như thế chuyện hôn sự của hắn và nàng, càng lúc thấy càng xa vời.
Đùa giỡn cái gì, hắn đã đợi nhiều năm như vậy, nếu còn tiếp tục đợi, đầu của hắn không trắng mới là lạ!
Lui ở góc Lăng Lung, chớp đôi mắt đầy cảm giác tội lỗi, nhìn trái rồi đến nhìn phải, rồi lại phải nhìn lại trái, quay tròn chung quanh loạn xạ, nhưng hoàn toàn không dám tiếp xúc cùng tầm mắt hắn.
“Cái kia -- Loại trường hợp này anh ứng phó thì được rồi.” Thanh âm của nàng càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng nhỏ đến mức cơ hồ nghe không thấy. “Em… cái kia -- em đi trước –“
Không dám nhìn Hướng Cương sẽ có phản ứng gì, nàng thì thào nói cho hết lời, liền cúi đầu thật thấp, giả vờ như nàng và hắn không hề quen biết, vọng tưởng bắt chước tình huống năm đó, bỏ hắn ở lại một mình.
Nhưng mà, đương nhiên không giống như mười năm trước, trên tay Hướng Cương lúc này cũng không có hòm thư cần phải đỡ.
Nàng ở trong biển người cố gắng chui ra, ra sức muốn đột phá vòng vây. Nhưng là lượng phóng viên cùng đám người xem náo nhiệt, đã vây thành ba lớp đông nghẹt, ba lớp người đó đem bọn họ vây chặt ở trước cửa thang máy, còn tổ chức thành một bức tường người, chiếm đi tất cả mọi khoảng trống, làm cho nàng hoàn toàn không thể bước tới nửa bước.
Mới hoạt động không đến một m, cả người nàng liền bị lôi về phía sau, dễ dàng bị Hướng Cương tha trở về.
“A, buông buông,” Ánh mắt mọi người, làm cho chân tay nàng luống cuống, miệng nói lung tung.
“Tôi không biết anh a, mau buông tay, buông tay –”Nàng dùng hết sức lực giãy dụa, muốn thoát khỏi hai bàn tay to bên hông, bất đắc dĩ bị hắn ôm nàng vô cùng chặt, nàng hoàn toàn giãy không ra.
Hướng Cương cúi xuống gần sát nàng, trong mắt toát ra lửa giận, khóe miệng lại dương một chút cười.
“Lăng Lung.” Hắn kêu.
Nàng vốn dĩ đang cúi đầu giãy dụa, theo tính phản xạ ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy nụ cười trên mặt hắn, cả người lâm vào cứng đờ. Nháy mắt, trên cánh tay nàng nổi da gà.
Mỗi lần hắn lộ ra loại tươi cười này, loại ánh mắt này, nàng sẽ gặp xui xẻo.
Lăng Lung trừng lớn mắt, kinh hoảng mãnh liệt xoay đầu sang hướng khác. Hắn lại kiên định gật đầu, còn đem nàng vòng ôm càng chặt hơn.
“Em yêu à.” Hai mắt hắn lóe sáng, liên tục tiến sát mặt nàng.
Xưng hô vô cùng thân thiết này, làm cho tất cả mọi người trong ngoài thang máy thở dốc vì kinh ngạc, tia sáng huỳnh quang lại lần nữa chớp nhá liên tục, chiếu sáng lên khuôn mặt nhỏ nhắn kinh hoảng đang của nàng, cùng với nụ cười đầy thâm ý trên môi hắn.
Lăng Lung trốn không ra vòng ôm ấp của hắn, chỉ có thể kinh hoảng nhìn trái nhìn phải, bất lực muốn hỏi mượn cảnh sát khăn trùm đầu của phạm nhân để che mặt.
“Hướng Cương tiên sinh, Hướng Cương tiên sinh, xin hỏi một chút, vị tiểu thư này là gì của ngài?” một cái Microphone đột phá vòng vây, đụng đến trước mặt Hướng Cương, hỏi ra câu hỏi mà trong lòng mọi người nghi hoặc.
“Vị hôn thê của tôi.” Hắn mỉm cưòi, chuẩn bị lợi dụng tin tức truyền thông chiêu cáo thiên hạ, dám đem gạo nấu thành cơn, làm cho tiểu nữ nhân này ngoan ngoãn “Đi vào khuôn khổ.”
Hiện trường lại một trận xôn xao, càng nhiều ánh đèn huỳnh quang chiếu vào trên mặt Lăng Lung, các phóng viên lại bắt đầu xôn xao, tranh nhau tìm hiểu tin tức sốt dẻo này.
Nàng kinh ngạc nhìn hắn, khẩn trương bắt đầu lắp bắp.
“Không không không… không phải đâu.”
“Phải.” Hướng Cương trả lời như chém đinh chặt sắt, tươi cười hoàn toàn không tan.
“Tôi, tôi chưa nói muốn gả cho anh…” Em kinh hãi quay đầu, nhìn máy chụp ảnh, phi thường dùng sức lắc đầu.
“Em không muốn gả cho anh>”
Nàng thực dùng sức gật đầu, tiếp theo lại thực dùng sức lắc đầu, những đôi mắt nhìn theo thần sắc kinh hoảng tiểu nữ nhân kia, cũng lay động theo choáng váng.
Nha, chiêu này thật sự rất độc ác!
Tin tức rộng lớn của giới truyền thông một khi đã có được thông tin giống như quả bom đã được châm ngòi, một khi mặt của nàng xuất hiện trên màn hình, thì những việc nhỏ nhất như lông gà vỏ tỏi đều sẽ bị xới tung lên. Nói cách khác, chỉ là trang web kia của A Gia, bên trong còn chứa phim nhựa và những bức ảnh chụp, liền đủ để thuyết minh hết thảy, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, nàng làm sao có thể phủ nhận được.
Ai, từ nay về sau, quan hệ của chạy thoát… bọn họ sẽ bị mọi người đều biết, nàng hoàn toàn không có cách nào.
Nói trở về, nàng là thật muốn chạy trốn sao?
Bởi vì tuyệt vọng, Lăng Lung ngược lại dần dần trở nên yên tĩnh, lúc trước ở tại phòng bếp, bị kẻ bắt cóc cắt ngang suy nghĩ, chậm rãi tiếp tục đứng lên.
Nàng có thể rời khỏi Hướng Cương, vứt bỏ cơ hội hạnh phúc sao?
Giấc mộng mà tất cả các cô gái khác đều ước ao có được, toàn bộ đã nằm trong tay nàng, dường như không nên lại xa xỉ so đo ánh mắt bên ngoài nhìn bọn họ như thế nào. Dù sao nàng yêu hắn như vậy, nếu thật sự dời khỏi hắn, cho dù nàng có cuộc sống bình thường yên tĩnh suốt cuộc đời, nàng cũng cả đời sẽ sống trong cảm giác bi thảm không thể vượt qua.
Tuy rằng, làn sóng khi bị các cô gái ghen tị thật đáng sợ, nhưng Hướng Cương ở trong lòng nàng nặng hơn rất nhiều.
Thang máy trong ngoài đều an tĩnh lại, tất cả mọi ánh mắt đều nhìn nàng, chờ nàng mở miệng.
“Em nguyện ý hay là không muốn?” Hướng Cương hỏi lại, trong tiếng nói trầm thấp kia có mang theo một tia khẩn trương cực kỳ nhỏ bé.
Lăng Lung thở dài một hơi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng thương vô cùng nhìn hắn.
“Nếu còn có người đem em kéo đi toilet thân thiết thì sao?”
Hắn nở nụ cười, hạ giọng nói vào tai nàng “Chân trời góc biển đều cùng em.” Hắn cúi đầu xuống, vẻ mặt vạn phần ôn nhu
“Bé con, anh yêu em.” Hắn thốt lên tiếng nói tận đáy lòng của mình, nhẹ nhàng như rót mật vào tai nàng, không cho người ngoài biết được thâm tình của hắn đối với nàng.
“Anh luôn khi dễ em.” Nàng thầm oán nói nhỏ.
“Sau này sẽ không.” Hướng Cương mỉm cười, đem nàng ôm vào lòng, nhỏ giọng hỏi lại lần nữa: “Em có đồng ý gả cho anh không?”
Lăng Lung dựa vào trong ngực hắn, nghe tim hắn đập cấp tốc, biết hắn cũng không giống như vẻ bề ngoài trầm tĩnh mà lạnh lùng như thế. Hắn cũng đang khẩn trương, chờ đợi sự đồng ý của nàng, điều này