ng ai chê tiền!” Vương Tư Nguy vốn đang nửa tin nửa ngờ. Thấy Vương Cư An không từ chối, anh ta nghĩ: Bình thường ra vẻ ta đây, bây giờ cũng chỉ thế mà thôi! Anh ta bắt đầu để ý đến hành vi, cử chỉ của Vương Á Nam, càng nghĩ càng cảm thấy bất thường. Trong lòng anh ta không thoải mái, lại có ý dò xét giới hạn chịu đựng của đối phương nên cố tình gây khó dễ trong công việc. Sau hai, ba lần như vậy, Vương Á Nam cảm thấy còn mệt mỏi hơn thời gian trước, khi không có người tương trợ. Bà ta vốn tưởng cháu trai là loại người “gió chiều nào theo chiều đó” xử sự kém, dễ bề thao túng và điều khiển, ai ngờ mấy ngày nay không biết cháu bà ăn nhầm thứ gì, bỗng giở trò không nói lý lẽ, lên cơn bướng bỉnh, công tư bất phân khiến bà ta chẳng con dám trông mong anh ta gần gũi với Thiên Bảo. Vương Á Nam nhẫn nhịn nhiều lần, cuối cùng không chịu nổi, hai cô cháu cãi nhau một trận trong văn phòng. Sự việc vốn không nghiêm trọng, chẳng qua chỉ là thấy năng lực của cháu trai không ra sao, Vương Á Nam có ý chỉ bảo. Bà ta nhất thời sốt ruột nên khó tránh khỏi trách mắng vài câu, ai ngờ cháu trai trở mặt ngay lập tức, nói bà thấy anh ta chướng tai gai mắt, khi cần thì tỏ ra thân thiết, không cần liền ném sang một bên. Vương Á Nam tức đến mức lại đau ở vùng gan. Lần nay không giống những lần trước, đau một lúc lâu cũng không đỡ, bà ta chợt hoảng loạn, tính ra cũng phải hơn một năm rồi chưa đi kiểm tra sức khỏe. Bà ta vội gọi điện thoại tới bệnh viện hẹn ngày tới khám. Phía bệnh viện sắp xếp phòng bệnh, yêu cầu Vương Á Nam kiểm tra tỉ mỉ toàn diện, đại khái mất ba, bốn ngày. Vương Á Nam đành gác bỏ công việc, nhưng nhớ đến con trai ở nhà, bà ta định nhờ một người thân cận trông nom. Nghĩ đến bộ dạng phớt đời của thằng cháu, bà ta lập tức từ bỏ ý định, cuối cùng đành nhờ Tô Mạt. Tô Mạt vừa chuyển sang công ty mới, cần thời gian làm quen với tình hình. Cô vừa ký xong hợp đồng bổ nhiệm thành viên hội đồng quản trị độc lập của An Thịnh, lập tức có phóng viên gọi điện thoại xin phỏng vấn hoặc ở ngoài công ty chờ chụp ảnh. Cô gần như trở thành nhân vật được chú ý trong thời gian ngắn. Bất luận thế nào, Tô Mạt cũng không thể liên lạc với Vương Cư An. Khi cô gọi bằng số khác, vừa nghe thấy giọng cô, anh liền cúp máy. Hỏi lão Trương, lão Trương cũng mơ hồ. Bên này, cô lại nhận được sự nhờ vả Vương Á Nam. Tô Mạt đột nhiên cảm thấy nợ nần đè nặng đôi vai, món nợ ân tình khó trả. Không ngờ sau khi công việc suôn sẻ mọi bề, cô lại rơi vào tình thế khó xử. Hết giờ làm, Tô Mạt lái xe đến biệt thự của Tống gia. Nhìn thấy cô, Tống Thiên Bảo vô cùng mừng rỡ. Vương Á Nam có về nhà hay không, anh ta cũng chẳng bận tâm. Buổi tối, Tô Mạt không dám ở một mình với anh ta. Cô dỗ Tống Thiên Bảo vẽ tranh, chơi cờ ở tầng dưới. Phòng của người giúp việc ở ngay bên cạnh, hai người giúp việc thỉnh thoảng pha trà, rót nước. Buổi tối trôi qua yên lành, đợi Tống Thiên Bảo mệt nhoài, về phòng đi ngủ, cô mới thoát thân. Tình trạng này kéo dài liên tục trong ba ngày. Vương Á Nam không về nhà, nghe nói cũng không tới công ty. Tô Mạt đứng ngồi không yên, cô tranh thủ nghỉ làm sớm, tới bệnh viện xem xét tình hình. Bên cạnh Vương Á Nam chỉ có hai thư ký, một nam một nữ. Cô thư ký ngoài hai mươi tuổi, làm việc nhanh nhẹn nhưng dù sao cũng chỉ là cô gái trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm sống. Thư ký nam tuổi trung niên, nhà có mẹ già con nhỏ nên khó tránh khỏi suy nghĩ không chu đáo, vậy là Tô Mạt về nhà nấu canh mang đến bệnh viện. Vương Á Nam nằm ở phòng bệnh dành cho cán bộ cấp cao. Vừa vào cửa, Tô Mạt phát hiện tóc bà ta bạc đi nhiều, người cũng yếu ớt, sắc mặt ủ rũ, hoàn toàn khác mọi ngày. Tô Mạt cảm thấy sự việc không bình thường. Hai thư ký ở bên cạnh cũng có bộ dạng nghiêm nghị, Tô Mạt không tiện hỏi nhiều, chỉ nói sơ qua tình hình của Tống Thiên Bảo. Vương Á Nam im lặng gật đầu. Một lúc sau, bà ta mới cất giọng thê lương. “Tôi đã sống đến từng này tuổi, chết thì chết, điều duy nhất không thể buông xuôi chính là thằng bé ở nhà”. Tô Mạt giật mình kinh ngạc, dè dặt hỏi: “Đã có kết quả kiểm tra chưa ạ?” Vương Á Nam không trả lời. Cô thư ký đáp thay: “Chưa. Nhưng đầu tiên là kiểm tra chức năng gan, sau đó họ yêu cầu soi dạ dày, hôm qua lại kiểm tra tuyến lụy”. Tô Mạt an ủi: “Chưa có kết quả, chứng tỏ bác sĩ không phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng”. Vương Á Nam lắc đầu. “Cơ thể của tôi, tôi biết rõ nhất. Chắc chắn có vấn đề gì đó. Gần đây tôi không được khỏe nhưng chẳng để ý”. Tô Mạt vừa đổ canh ra bát vừa an ủi: “Chủ tịch cứ yên tâm. Có lẽ gần đây quá mệt mỏi vì công việc, chủ tịch nghỉ ngơi vài ngày sẽ đỡ ngay ấy mà!” Lúc này đúng giờ ăn cơm. Vương Á Nam không muốn ăn, đồ ăn do hộ lý mang đến cũng bị bỏ sang một bên. Bà ta không ăn không uống, hai người thư ký khuyên nhủ thế nào cũng vô ích. Tô Mạt hiểu rõ tính tình của bà ta, liền nói một câu: “Chủ tịch luôn miệng nói không nỡ rời xa Thiên Bảo, nhưng thực ra Chủ tịch sợ chết thì có!” Từ trước đến nay, Vương Á Nam chưa thấy người nào dám nói câu đó với mình, lúc này ngẩn người rồi quay sang Tô Mạt. Vẻ mặt bà ta hơi ngượng ngập nhưng ánh mắt tối sầm. Hai người thư ký đứng bên cạnh không dám lên tiếng. Tô Mạt nói tiếp: “Nếu đúng là muốn tốt cho Thiên Bảo, sẽ không có chuyện người vẫn chưa chết mà một chân đã bước sẵn vào quan tài chờ đợi”. Vương Á Nam đột nhiên mỉm cười. “Mang canh lại đây, để tôi thưởng thức tay nghề của cô”. Bà ta uống canh, miễn cưỡng ăn chút cơm. Thấy Tô Mạt mấy ngày nay bôn ba vất vả, còn nhớ đến mình, bất kể xuất phát từ mục đích nào, coi như cô cũng có tâm, trong khi cháu trai chẳng thèm gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm. Vương Á Nam có chút cảm khái, trong lòng ấm áp. Bà cất giọng ôn hòa: “Mấy ngày nay cô vất vả nhiều!” Đúng lúc này, bác sĩ mang kết quả kiểm tra đến, cho biết không phát hiện ra bệnh trạng ở bộ phận đã làm xét nghiệm, phán đoán sơ bộ là viêm ruột thừa, chỉ cần tiến hành ca mổ bình thường là được. Vương Á Nam tỏ ra phấn chấn, quay sang cười với Tô Mạt. “May thật, cô vừa đến là có kết quả”. Trong lòng vui vẻ, bà nói với người bên cạnh: “Tiểu Tô là phúc tinh của tôi”. Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm. Rời khỏi bệnh viện, đi ngang qua sạp báo, cô vô tình nhìn thấy tờ Nhật báo Nam Chiêm của số mới ra hôm nay. Nhớ tới cuộc phỏng vấn lần trước, cô liền mua một tờ báo, giở ra xem. Đến trang tin tức chứng khoán, cô tìm thấy bài báo liên quan với có tiêu đề: “Thành viên hội đồng quản trị độc lập trẻ tuổi nhất Nam Chiêm (ba mươi tuổi) đã xuất hiện.” Ở phần nội dung, ngoài đoạn đầu tiên giới thiệu ngày tháng năm sinh, quê quán và tình hình công việc của Tô Mạt, đoạn dưới cho biết, cô còn ít tuổi, lý lịch quá ngắn gọn, không rõ thân phận. Tô Mạt quay lại sạp báo, lật giở trò Thời báo chứng khoán kỳ này. Cô tìm thấy tin tức tương tự, tiêu đề còn trực tiếp hơn: “Lý lịch của thành viên hội đồng quản trị độc lập trẻ tuổi nhất của thành phố chúng ta còn nhiều điểm nghi vấn”. Bài báo nhấn mạnh, việc chọn cô làm thành viên hội đồng quản trị độc lập không phù hợp với điều lệ có kinh nghiệm làm việc ở các ngành pháp luật, kinh tế hay chức vụ thành viên hội đồng quản trị từ năm năm trở lên. Cuối cùng, bài báo đưa ra nghi vấn: “Thành viên hội đồng quản trị trẻ tuổi nhất rốt cuộc dựa hơi ai?” Tô Mạt xem một lượt. Mọi sự chất vấn, nghi ngờ đều nằm trong dự liệu của cô. Cứ mặc kệ giới truyền thông kêu ca vài ngày, sự việc sớm muộn cũng qua đi. Tô Mạt lên xe, ném tờ báo ra ghế sau. Cô còn chưa khởi động máy, điện thoại chợt đổ chuông. Tô Mạt tưởng là phóng viên, định khéo léo từ chối, ai ngờ người ở đầu máy bên kia nói thẳng: “Ủy viên Tô, dạo này chị nổi quá đấy! Đúng là một việc đáng chúc mừng”. Tô Mạt cảm thấy giọng nói này rất quen, một lúc sau mới nhớ ra. “Lộ Chinh?” Lộ Chinh cười. “Vì chuyện của chị, có phóng viên chạy đến tận chỗ tôi lấy tư liệu”. Tô Mạt ngạc nhiên. “Chạy đến chỗ cậu? Tại sao?” “Chị quên rồi à? Tôi đoán chị đã quên sự việc lần đó”. Anh ta vẫn cười. “Vào một ngày nào đó, có người phụ nữ yếu đuối gọi điện báo cảnh sát ở bên ngoài một câu lạc bộ, dẫn đến một vụ phong tình…” Tô Mạt ngẩn người, tim đập thình thịch. Bàn tay cầm điện thoại bất giác run run. Lộ Chinh nói tiếp: “Người sợ nổi danh, lợn sợ vỗ béo0. Chị gái à, chị hãy cẩn thận đấy!” 0 Người sợ nổi danh: con người một khi nổi tiếng dễ bị nhòm ngó, ghen ghét, dễ nảy sinh chuyện thị phi giống như lợn béo dễ bị làm thịt. 3. Lộ Chinh nói tiếp: “Bất kể là món nợ “đào hoa”, thực tế hai bên có quan hệ thật sự hay là vụ cưỡng dâm một trăm phần trăm, tôi cũng không có hứng thú can dự, dù sao tôi cũng sắp rời khỏi nơi thối tha này. Nhưng tốt xấu gì cũng là chỗ quen biết, coi như tôi nhắc nhở chị, người biết rõ vụ này không chỉ có một mình tôi…” Đối phương không lên tiếng, tựa như đang vô cùng hoảng loạn , Lộ Chinh thở dài một tiếng, cúp máy. Vai anh ta đột nhiên bị vỗ một cái, người vừa đến hỏi: “Anh gọi điện cho ai vậy?” Lộ Chinh quay đầu. “Sao cô lúc nào cũng như ma ấy, đến tiếng bước chân cũng chẳng nghe thấy”. Chung Thanh cất giọng bực dọc. “Tôi hỏi anh gọi điện thoại cho ai? Anh đừng đánh trống lảnh! Lén lút thế này chắc chắn là phụ nữ”. Lộ Chinh nhìn cô. “Chuyện gì cũng hỏi bằng được, cô là gì của tôi hả?Gọi điện cho chị họ cô ôn lại chuyện cũ, thế đã được chưa?” “Anh và chị tôi thì có gì để nói?” Chung Thanh ngồi xuống chiếc ghế dài, mũi chân đá ngọn cỏ dưới đất. “Sao đàn ông các anh đều như vậy? Chị ấy thì có gì tốt?” “Câu này nghe rất có nội hàm”. Lộ Chinh tỏ ra hứng thú, ngồi xuống cạnh cô. “Ý của cô là những người đàn ông cô thích đều cảm mến chị họ cô?” “Anh tránh sang một bên đi!” “Bị tôi nói trúng rồi”. “Tôi chẳng thèm để ý đến anh”. “Vậy cô tìm tôi làm gì?” Chung Thanh im lặng, một lúc sau mới lên tiếng. “Chẳng phải bố anh còn thiếu gần hai mươi vạn mới có thể thay thận hay sao? vài ngày nữa tôi có thể đưa cho anh số tiền đó”. “Cô lấy đâu ra tiền?” Lộ Chinh quay đầu nhìn cô. “Câu được rồi à?” Chung Thanh không trả lời. Lộ Chinh lẩm bẩm một câu. “Nha đầu ngốc!” Chung Thanh đứng dậy. “Anh nói ai vậy?” Lộ Chinh tựa vào ghế, hai tay đan ra sau gáy, bình thản trả lời. “Cảm ơn cô, nhưng tôi không cần đến nữa”. “Ý anh là gì? Bệnh tình của ông cụ khá hơn rồi à?” Lộ Chinh ngước nhìn trời xanh. “Bố tôi không thể đợi người cho thận, hai hôm trước đi rồi”. Chung Thanh sững sờ, Lộ Chinh liếc nhìn cô. “Haizz, thế cũng tốt, cuối cùng ông cụ cũng được giải thoát. Lát nữa tôi sẽ đi?” Chung Thanh hỏi dồn. “Anh đi đâu? Về nhà ư?” Lộ Chinh vỗ vỗ vào chiếc ba lô ở bên cạnh. “Không về nữa. Tôi sẽ rời khỏi nơi này. Thành phố này khiến tôi thấy buồn nôn”. Chung Thanh sốt ruột, nói. “Anh định đi đâu?” “Tôi cũng chưa biết mình sẽ đi đâu. Tôi không muốn ở lại chốn này dù chỉ một giây, một phút. Tốt nhất là đến một nơi không ai quen biết”. Chung Thanh ủ rũ. “Sao bây giờ anh mới nói cho tôi biết?” Lộ Chinh cười. “Việc gì tôi cũng phải báo cáo với cô sao? cô là mẹ tôi à?” Chung Thanh ngoảnh mặt đi chỗ khác, bất động hồi lâu. Lộ Chinh ghé mặt lại gần. “Cô khóc đấy à?” Nói xong, anh ta giơ tay lau nước mắt trên mặt Chung Thanh. “Cô sao vậy? Tự nhiên khiến tôi có áp lực”. Chung Thanh tựa đầu vào vai anh ta, khịt mũi. “Anh đừng giả bộ nữa!” “Tôi giả bộ gì chứ?” Chung Thanh im lặng. Lộ Chinh tiếp tục: “Đừng nói rằng cô thích tôi đấy nhé! Nếu cô thật sự thích tôi thì dù người đó có núi vàng núi bạc, cô cũng sẽ thấy chẳng liên quan đến mình”. “Đây là hai chu