đó ông tiếp tục viết, chữ viết ngay hàng thẳng lối. Nhìn dòng chữ ông già vừa viết, Vương Cư An không kìm được, nói: “Câu này có nghĩa là gì vậy?” Ông già đọc: “Chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị không, dịch vi thị giả danh, dịch thị trung đạo nghĩa. Cậu không hiểu à?” “Không hiểu”. Ông già nói: “Tôi cũng không hiểu lắm nhưng…” Ông cười với cháu trai. “Bé con, lấy hộp bi của cháu ra cho chú chơi đi!” Thằng bé không nỡ nhưng vẫn lấy từ túi xách ra một chiếc hộp bánh quy han gỉ. Nó mở ra, bên trong chứa đầy những viên bi trong suốt, Vương Cư An không hiểu. Ông già nói: “Hai tay cậu có thể cầm hết số bi trong hộp này không?” Vương Cư An thử cầm, vừa vặn đầy cả hai tay. Ông già lại hỏi cháu trai: “Viên bi cháu thích nhất đâu rồ? Viên cháu được tặng ấy”. Thằng bé ngẫm nghĩ, lấy từ trong túi áo ra một viên bi cao su rất đẹp. Ông già trêu cháu: “Cho chú nhé?” Thằng bé ra sức lắc đầu. “Cho chú mượn chơi một lát”. Ông già nói tiếp. Thằng bé đưa cho Vương Cư An. Anh muốn cầm nhưng không còn tay để cầm. Đống bi rơi xuống hộp sắt, vỗ vào tay anh. “Thả xuống đi!” Ông già thở dài. “Rơi vào cảnh bị lừa, bị người cười cợt, bị ức hiếp, không có tiền khám bệnh, anh chỉ biết oán trách trời đất, không xốc lại tinh thần tiếp tục tiến về phía trước, không biết buông tay và đặt xuống, anh chỉ có thể từ bỏ cơ hội chuyển biến sau này”. Vương Cư An lặng thinh. Ông già vừa viết chữ xong, trong chiếc bát sứ xuất hiện thêm mấy đồng xu. Trước mặt Vương Cư An, ai đó cũng ném tờ tiền giấy. Anh cúi đầu nhìn, là tờ một đồng. Cậu con trai ở bên cạnh phê bình bạn gái: “Cứ nhìn thấy ăn mày là em cho tiền, ai biết được là thật hay giả”. “Kiểu gì cũng có người cần sự giúp đỡ”. Cô giải đáp. Cậu con trai chỉ vào ông già. “Chỉ cần nhìn qua cũng biết là kẻ buôn bán trẻ em. Em làm vậy là giúp tội phạm đấy”. Anh ta lại chỉ Vương Cư An. “Còn người này nữa, có chân có tay sao phải làm ăn mày? Em không thấy người ta đẹp trai thế kia, dù đi bán “sắc” cũng có thể kiếm cả đống tiền”. Cô gái kéo áo bạn trai, nói nhỏ “Anh đừng nói nữa, cho cũng đã cho rồi, chúng ta đi thôi”. Vương Cư An bỏ tờ tiền giấy vào chiếc bát sứ, “Nếu thằng bé này…” Ông già hiểu ý, cắt ngang lời anh: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức mình”. Nghĩ đến con trai, cổ họng Vương Cư An bất giác tắc nghẹn. Anh lảo đảo đứng dậy, đi vài bước liền quay lại, cầm phấn viết một hàng chữ ở ngay sau hàng chữ của ông già. Cuối cùng, anh rút từ ví ra một tấm thẻ ngân hàng, chính là tấm thẻ Vương Tư Nguy ném xuống đất ngày hôm đó. Anh bỏ tấm thẻ vào cái hộp sắt chứa đầy những viên bi. Vương Cư An về ngôi biệt thự gần bờ biển. Anh ở trong nhà hai ngày liền, cho đến hôm anh phải tham gia đại hội cổ đông. Vương Cư An thức dậy từ sáng sớm, vừa tắm vừa cạo râu. Nước lạnh từ trên đầu chảy xuống, anh nhắm mắt một lúc rồi mới mặc áo choàng tắm đi ra ngoài. Anh đứng trước gương, người đàn ông trong gương hốc hác hơn trước nhưng đã lấy lại vẻ tỉnh táo, sắc bén của ngày nào. Vương Cư An mặc áo sơ mi. Khi cúi đầu cài cúc tay áo, anh chợt nhớ đến hôm tới An Thịnh lật đổ Vương Á Nam, có người mới sáng sớm đã chuẩn bị quần áo cho anh. Cô là phẳng áo sơ mi, đưa tận tay cho anh nhưng anh chẳng thèm cầm. Lúc đó, cô đang vội đi làm, phải dỗ anh mặc áo như dỗ đứa trẻ. Anh còn nhớ rõ cảm giác ấm nóng khi bàn tay cô chạm vào ngực mình. Cô không hề hay biết, vì cuộc chiến ngay sau đó, trái tim anh đang hưng phấn, đập loạn nhịp… Vương Cư An lại cởi cúc tay áo rồi thay áo khác. Đang thắt cà vạt, điện thoại ở bên cạnh đổ chuông. Anh cầm lên nghe, người ở đầu máy bên kia nói: “Chúc mừng chú. Sau ngày hôm nay, chú được tự do rồi”. Anh nhìn vào gương chỉnh cà vạt. “Chuyện này không kết thúc nhanh như vậy. Các cổ đông sẽ tìm đến thương lượng cách xử lý cổ phần trong tay tôi trước khi công bố tin tức”. “Chú định bán cho ai?” Vương Cư An cười. “Bán ra thị trường. Sau đại hội cổ đông, chủ tịch tiền nhiệm của An Thịnh sẽ bán tháo tất cả cổ phần hiện có trong tay”. Người kia hỏi: “Lần này chắc phải treo chữ ST?” Vương Cư An không trả lời câu hỏi đó, nói: “Số đồ cổ, thư pháp, tranh vẽ tôi gửi ở chỗ anh, anh hãy nhanh chóng bán đấu giá hộ tôi. Cả ngôi biệt thự này nữa, giúp tôi tìm người mua”. “Chú định làm gì?” “Tôi còn có thể làm gì ngoài việc mở công ty, tiếp tục làm ăn?” >>>>>Diễn Đàn Lê Quý Đôn<<<<<
Cả đêm trằn trọc khó ngủ không chỉ có một người.
Tô Mạt dậy từ sáng sớm, lái xe đến bệnh viện đón Vương Á Nam. Vương Á Nam đã bình phục sau ca phẫu thuật nhưng vẫn đang trong quá trình dưỡng bệnh. Sắc mặt bà ta nhợt nhạt nhưng trông vẫn có tinh thần.
Hai người đến phòng hội nghị của khách sạn trực thuộc trong thành phố. Bảo vệ đang giám sát ở bên ngoài. Để tránh những thông tin “lệch lạc” lãnh đạo cấp cao của tập đoàn chỉ định hai cơ quan truyền thống “thân tín” như mọi năm, còn lại chặn tất cả phóng viên ở bên ngoài.
Trong phòng hội nghị, một nửa số ghế đã có người ngồi. Nhân viên của công ty bận rộn chuẩn bị, phóng viên cũng đã đến, lãnh đạo cấp cao lục tục kéo vào. Công nhân viên nắm giữ cổ phần, các cổ đông nhỏ lẻ cũng đến đông hơn mọi năm.
Tô Mạt và các cổ đông lớn cùng luật sư ngồi ở phía trước. Nhìn xuống dưới, cô phát hiện Tùng Dung, lão Triệu cũng có mặt. Tùng Dung mỉm cười, nháy mắt với cô. Tô Mạt có tâm sự nên miễn cưỡng mỉm cười với chị ta.
Trước đây thái độ của Tùng Dung đối với cô là từ xem thường chuyển sang khách sáo, nhưng đến bây giờ, chị ta có vẻ tỏ ra tự hào về cô. Cả quá trình này diễn ra hết sức tự nhiên, không khiến cô cảm thấy ngượng ngùng và khó chấp nhận.
Tâm trạng của Tô Mạt không hề nhẹ nhõm, dường như người dự “tiệc Hồng Môn0” chính là bản thân cô. Khi đưa mắt về phía cửa ra vào, cánh cửa lớn đã đóng chặt lại bị đẩy ra, Tô Mạt giật mình thon thót.
*: Tiệc Hồng Môn được tổ chức vào năm 2006 trước công nguyên tại Hồng Môn. Người tham gia là Hạng Vũ và Lưu Bang, hai nhân vật đứng đầu công cuộc chống quân Tần. Bữa tiệc có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc chiến Hán - Sở, được xem là nguyên nhân gián tiếp thúc đẩy sự diệt vong của Hạng Vũ và sự thành công của Lưu Bang khi lập nhà Hán. Sau này, “ tiệc Hồng Môn” là cụm từ ám chỉ những bữa tiệc hoặc những buổi tụ họp không mang ý tốt.
Phòng hội nghị huyên náo. Vương Cư An là người cuối cùng đi vào, anh mặc com lê màu đen thẳng tắp, càng tôn thêm dáng vẻ uy nghiêm. Sự xuất hiện của anh giống như hiệu ứng ngôi sao, khiến những người chưa biết sự thật có mặt trong hội trường vỗ tay nhiệt liệt, tiếp theo là tiếng cười vui vẻ.
Vương Cư An bình thản bước lên sân khấu. Sau lời mở đầu, anh tổng kết tình hình kinh doanh và lợi nhuận đầu tư của công ty trong thời gian nhậm chức. Từng nội dung và con số đã ăn sâu vào đầu óc nên anh không cần nhìn giấy tờ trong suốt quá trình báo cáo.
Nhắc đến đề án hội nghị, Vương Cư An điềm nhiên phát biểu: “Tiếp theo, tôi sẽ không tham gia vào việc công bố đề án và tiết mục hỏi đáp, vì kể từ giây phút này trở đi, tôi sẽ rời khỏi chức vụ chủ tịch và tổng giám đốc của tập đoàn”.
Hội trường xôn xao.
Có cổ đông nhỏ đến đây để chất vấn về bản đề án. Nghe anh nói vậy, người đó đứng dậy, nói lớn tiếng: “Chỉ trong vòng nửa năm, An Thịnh không dưới một lần đổi chủ khiến doanh nghiệp lâm vào tình trạng bất ổn. Các anh đúng là không nghĩ tới lợi ích của cổ đông”.
Một lãnh đạo cấp cao lập tức trả lời: “Bây giờ vẫn chưa đến phần hỏi đáp, đề nghị mọi người yên lặng!”
Một cổ đông nhỏ lẻ phát biểu. “Mỗi lần hỏi đáp, chỉ có nhân viên của An Thịnh mới đưa ra câu hỏi, lời nói của những cổ đông nhỏ như chúng tôi đều không có trọng lượng”.
Người lãnh đạo cấp cao đánh trống lảng: “Trong nửa năm nhậm chức, Vương Cư An tiên sinh không nâng cao tài sản của công ty, cũng không thu hút bất cứ nguồn vốn đầu tư nào cho công ty. Ngược lại, Vương Cư An tiên sinh qua mặt hội đồng quản trị, vi phạm quy định tiến hành đầu tư dự án khác. Nếu cứ tiếp tục như vậy, An Thịnh sẽ đứng trước nguy cơ phá sản”.
Lúc này, dưới hội trường mới trở nên yên tĩnh.
Vương Cư An không biện giải, anh cười. “Trước lúc rời khỏi đây, tôi vẫn hy vọng tài sản của An Thịnh mà các vị nắm giữ vẫn có thể tăng lên. Tuy nhiên, sự thực như thế nào, cổ phiểu sẽ cho câu trả lời thích đáng”.
Anh vừa định rời đi, bên dưới đột nhiên có người lên tiếng: “Về việc tranh chấp nội bộ tại An Thịnh, tôi đã nghe tin từ lâu, nhưng không biết chủ tịch từ chức có phải để che giấu một vụ scandal?”
Mọi người rì rầm bàn tán.
Tô Mạt quay sang người vừa phát ngôn. Người này trông rất quen, là một phóng viên mấy hôm trước bám theo cô đòi phỏn vấn nhưng bị cô từ chối. Trong lòng có dự cảm chẳng lành, cô khẽ gọi một nhân viên lại, hỏi: “Ngoài hai tờ báo đã được chỉ định, tại sao còn có phòng viên khác ở đây?”
Vương Á Nam cũng nghe thấy, lo chuyện nhà bị tiết lộ, bà ta hạ giọng dặn dò: “Bảo cậu ta ra ngoài đi!”
Nhân viên vội mời tay nhà báo ra ngoài nhưng anh ta nói tiếp: “Đúng, tôi là phóng viên nhưng cũng là một cổ đông. Tôi cũng quan tâm đến lợi ích của mình như các vị. Hôm nay các vị đuổi tôi đi, ngày mai trên báo chắc chắn sẽ đưa tin”.
Người nhân viên hết cách.
Tay nhà báo tiếp tục lên tiếng: “Sự việc liên quan đến lãnh đạo cấp cao, trong tay tôi có cả chứng cứ lẫn nhân chứng. Buổi tối ngày mười một tháng mười một của hai năm trước, một người phụ nữ tại một câu lạc bộ cao cấp trực thuộc An Thịnh đã gọi điện báo cảnh sát. Người phụ nữ nói mình bị xâm phạm. Nhận được tin, cảnh sát khu vực lập tức cử người đến đó, đồng thời ghi chép hồ sơ vụ này”.
Đầu óc Tô Mạt như nổ tung, trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Vương Cư An liếc nhìn cô, lập tức cắt ngang. “Đây là nơi bàn về phương hướng kinh doanh của công ty chứ không phải nơi tán gẫu những chuyện không liên quan. Mời bảo vệ vào đây!”
Hai bảo vệ xông vào nhưng không kéo nổi tay nhà báo đó, anh ta cất cao giọng: “Vụ này có liên quan đến Vương tiên sinh. Lúc đó anh không muốn người khác biết nên đã xử lý êm xuôi. Lãnh đạo cấp cao của An Thịnh có cuộc sống riêng đồi bại, hỗn loạn, làm sao có thể quản lý tốt doanh nghiệp…”
Vương Á Nam đột nhiên lên tiếng: “Cứ để cậu ta nói tiếp!”
Câu lạc bộ cao cấp trở thành chốn sa đọa, sự việc này đủ để bị dư luận chỉ trích. Lời nói tiếp theo của tay phóng viên càng khiến mọi người kinh ngạc. “Theo kết quả điều tra, người bị hại là một nhân viên nữ trẻ tuổi của công ty, hiện đang ngồi ở vị trí lãnh đạo cấp cao. Lúc đó, người phụ nữ này báo cảnh sát, Vương Cư An tiên sinh quay ra đổ vạ cho cô ta lừa đảo. Xin hỏi Vương tiên sinh, sự việc này có phải là thật không?”
Vương Cư An nhất thời im lặng, sắc mặt rất khó coi. Mọi người đều quay sang Tô Mạt, chỉ mình anh không nhìn cô.
Tay phóng viên hỏi Tô Mạt, “Cô Tô, trên báo có một bài viết về cô, chắc cô cũng đọc qua. Thanh viên hội đồng quản trị độc lập trẻ tuổi nhất, rốt cuộc dựa hơi ai…”
Vương Cư An nghiêm nghị cắt lớn. “Anh hỏi cô ấy làm gì? Chuyện này chẳng liên quan đến cô ấy…”
Tay phóng viên định nói tiếp nhưng Tô Mạt đột nhiên lên tiếng: “Sao lại không liên quan đến tôi?” Cô cảm thấy vô cùng nhục nhã, người run run, hai tay lạnh buốt tới tê dại. Cô chỉ hận không thể lập tức rời khỏi nơi này.