cô, chỉ có thể sống với bố mẹ cô ở quê nhà. Ngoài ra, tôi còn có thể bảo đảm, nếu cô và Thiên Bảo kết hôn, năm năm sau khi sinh đứa con đầu tiên, trung tâm thương mại quốc tế của Vương gia chúng tôi sẽ thuộc về cô…” Tô Mạt chấn động. Vương Á Nam nở nụ cười hài lòng. “Con người có lòng tham mới là lẽ thường tình. Tôi vốn không yên tâm về cô. Cô từng ly hôn, trước đây có quan hệ phức tạp, nhưng tôi cũng thuê người điều tra cô. Trong thời gian qua, ngoài công ty, bệnh viện, chỗ Thiên Bảo và nơi ở của cô, cô gần như không đi đâu, cũng không tiếp xúc với những người vớ vẩn. Như vậy rất tốt!” Tô Mạt kinh ngạc. “Chủ tịch cho người theo dõi tôi?” Vương Á Nam né tránh câu hỏi. “Cô có năng lực, có cơ hội, có đầu óc, tính cách cũng rất tốt, nhưng cô quá lương thiện, đây là ưu điểm và cũng là nhược điểm của cô, không làm được việc lớn, cũng không rơi vào tình trạng quá tệ. Cô cứ đi theo tôi học hỏi vài năm, thường xuyên tiếp xúc với người ngoài, rèn giũa bản thân, chắc chắn sẽ khá hơn”. Dường như bà ta đã tính toán trước mọi việc. “Cô hãy cầm bản thỏa thuận này về xem kĩ. Sau đó tìm cơ hội bảo bố mẹ cô đến đây gặp mặt… Đúng rồi, đừng đưa đứa con của cô đến, tôi không muốn bị thiên hạ nhìn thấy rồi xì xào bàn tán”. Tô Mạt rời khỏi bệnh viện, tinh thần vô cùng hỗn loạn. Cô trải qua cảm giác từ không thể tin nổi đến mở cờ trong bụng, cuối cùng như tỉnh khỏi giấc mộng. Tô Mạt lái xe một vòng qua khu vực phồn hoa nhất của Nam Chiêm. Nhìn thấy những tòa nhà đắt đỏ nhất, cô bất giác nghĩ, nên mua mấy căn hộ bây giờ, ba hay năm? Trang trí theo phong cách nào mới dễ sắp xếp và quét dọn? Liếc nhìn những chiếc xe mui trần ở bên ngoài câu lạc bộ cao cấp, cô lại nghĩ, mua thêm ngôi biệt thự, xây vài cái nhà để xe. Nhìn thấy những cô gái trẻ ăn mặc thời thượng, cô nghĩ, sau này tôi muốn mua quần áo đắt đến mức nào cũng được, đồ các cô mặc trên người chỉ là hàng chợ… Cho đến khi thành phố lên đèn, Tô Mạt vẫn chìm trong trạng thái hưng phấn cực độ. Cô muốn hét to nhưng buộc phải kìm nén tâm trạng. Bây giờ là giờ tan tầm, người đông, xe cộ nườm nượp. Tô Mạt toát mồ hôi mới tìm được chỗ đỗ xe. Cô ngẩng đầu, ngắm bức tượng trong thần thoại Hy Lạp rất lớn ở hai bên cửa ra vào của trung tâm thương mại quốc tế Nam Chiêm. Một bên là chiến thần Ares mặc áo giáp màu xám, tay cầm chiêm và cây giáo dài. Một bên là nữ thần tình yêu Aphrodite tay cầm quả táo. Dưới ánh chiều tà, hai vị thần đứng sừng sững trong bầu không khí xa hoa, một ảo. Dưới chân bức tượng, một đám thanh niên tụ tập, vui vẻ nói cười, phía sau là đại sảnh trung tâm thương mại rực rỡ ánh đèn. Tô Mạt hơi ngước mắt, chậm rãi đi vào bên trong. Tâm trạng của cô hoàn toàn khác trước kia. Xung quanh cô là đám đông đi mua sắm hoặc ăn chơi hưởng lạc. Tầng một là nơi bán những thứ đồ xa xỉ. Từng dãy tủ kính lớn và đồ trang sức vàng bạc lấp lánh. Không gian ở giữa là nơi bày hàng giảm giá, người đông như mắc cửi. Tô Mạt đi xuyên qua đám đông, vào trong thang máy. Lên đến tầng trên cùng, cô vịn vào lan can màu vàng lạnh giá, cúi đầu nhìn xuống. Cả thành phố như viên kim cương dưới ánh đèn rực rỡ khiến cô bỗng nhớ tới cảnh tượng nhân vật Mouret trong tác phẩm Hiệu hạnh phúc của các bà 0 của Zola đứng trên cầu thang, nhìn xuống vương quốc các cửa hàng của ông, trong lòng dâng tràn sự xúc động, vui vẻ và chờ đợi. 0Hiệu hạnh phúc của các bà: (Au Bonheur des Dames) là tác phẩm của nhà văn nổi tiếng người pháp ở thế kỷ 19, Esmile Zola. Do từ nhỏ có sở thích đọc sách nên Tô Mạt có ấn tượng sâu sắc về tác phẩm này. Tuy nhiên, cô chưa từng nghĩ, một ngày nào đó mình cũng được trải nghiệm cảm giác từ ước muốn không có cách nào thoả mãn đến niềm vui khi có tất cả trong tay, cảm thấy giống như Thượng Đế nhìn xuống chúng sinh. Bên cạnh có người đứng kề vai Tô Mạt. Người đó bình thản lên tiếng: “Chỗ này trước đây đầu tư mất bảy trăm triệu nhân dân tệ”. “Bảy trăm triệu?” Tô Mạt nhìn anh, mỉm cười. “Lúc trước tôi nằm mơ cũng chỉ muốn trúng số năm triệu. Bảy trăm triệu là gấp bao nhiêu lần con số năm triệu?” 4. Hai người lâu ngày không gặp nhau. Vương Cư An lên tiếng: “Xem ra có người bị một miếng thịt lớn rơi trúng đầu”. Anh ngoảnh mặt nhìn cô. “Gương mặt đờ đẫn, thật xứng đôi với tên ngốc đó”. Tô Mạt tiếp lời. “Là tên ngốc có tiền”. Anh chau mày nhìn cô. “Tiền có thể giúp cậu ta thực hiện nghĩa vụ của đàn ông không? Có thể “tìm đúng cửa” không? Hay là em định đích thân dạy cậu ta cách “ công thành đoạt đất”?” “Anh…” Tô Mạt đỏ mặt. trước đó, cô còn sợ anh nghĩ lung tung, nghe anh nói vậy, cô bất chấp, mắng khẽ: “Đồ lưu manh!” Vương Cư An cười. “Hình như em đã coi việc hầu hạ tên ngốc đó là chức trách của mình”. Tô Mạt không khỏi tức giận, không lên tiếng. Trong lòng hai người đều buồn bực, họ chỉ dõi mắt xuống khu vực mua bán nhộn nhịp ở tầng dưới, chẳng ai để ý đến ai. Tô Mạt cảm thấy khó có thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây, một phút. Cô định quay người bỏ đi, đột nhiên nghe anh nói. “Em đúng là một khác cũng không thể đợi, tôi còn chưa nói xong, em đã vội đi gặp ai?” Tô Mạt cất cao giọng: “Vậy anh mau nói đi, tôi còn có việc”. Vương Cư An trầm mặc, vài giây sau mới lên tiếng một cách khó nhọc. “Bây giờ tôi vẫn có một ít tiền. Tuy không thể bằng Tống Thiên Bảo nhưng ít nhất cũng đủ thỏa mãn lòng hư vinh của một vài người đàn bà”.” “Một vài người đàn bà nào?” Tô Mạt chau mày. “Tôi không hiểu, anh hãy nói rõ xem nào?” Vương Cư An lạnh mặt, không lên tiếng. Nhớ đến tình cảnh bị phóng viên đeo bám trong thời gian qua, Tô Mạt bất giác lên tiếng: “Giữa tên ngốc có tiền và tên tội phạm cưỡng dâm không có tiền, anh nghĩ tôi sẽ chọn ai?” Sắc mặt Vương Cư An rất khó coi. Tô Mạt nói tiếp: “Anh muốn mua, người khác chưa chắc đã muốn bán”. Vương Cư An “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Em thù dai thật, chuyện xảy ra bao lâu rồi mà vẫn còn nhớ”. Cô cười cười, thở dài: “Chẳng phải tôi dựa vào sự thù dai này nên mới có thể leo cao hay sao? Hồi còn làm ở nhà kho, thường bị người khác ức hiếp, tôi nghĩ không dưới một lần, đợi hôm nào thăng chức, tôi cảm thấy nở mày nở mặt trước Tùng Dung. Tôi còn tưởng tượng sẽ bỏ thuốc Vương Tư Nguy rồi ném anh ta vào quán bar đồng tính. Chẳng phải anh ta thích bỏ thuốc người khác sao? còn cả Thượng Thuần nữa, tôi nằm mơ cũng muốn bắt anh ta lau giày cho tôi. Thậm chí tôi còn muốn…” Cô đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn Vương Cư An. Trong mắt vằn những tia máu, bộ dạng hốc hác, mệt mỏi, trên người toàn mùi thuốc lá. Dáng vẻ mạnh mẽ ngày nào bỗng trở nên mơ hồ. Trong lòng Tô Mạt rất xót xa, cô cúi đầu, nói nhỏ: “Yếu tố xuất thân, tiền của đến công việc cũng có thể chia con người thành nhiều cấp bậc. Đáng tiếc, chỉ một số rất ít đứng trên đỉnh cao. Người phải chịu ấm ức trong cuộc đời này không chỉ có một mình anh. Bị cô nhìn thấu, Vương Cư An nhếch miệng: “Tiểu nhân đắc chí”. “Thế thì sao?” Tô Mạt không tỏ ra tức giận. “Con người đều theo đuổi lợi ích, để đạt được mục đích thì có thể bất chấp thủ đoạn và không có giới hạn cuối cùng. Tại sao tôi không thể là loại người đó?” Vương Cư An muốn nổi giận nhưng cố gắng kiềm chế. Một lúc sau, anh mới cất giọng mềm mỏng: “Tôi biết không nên đến tìm em vào lúc này. Tôi chỉ muốn hỏi một câu, phải làm thế nào thì em mới không nhắc đến những chuyện trước kia?” Tô Mạt thầm thở dài nhưng vẫn cất giọng cứng rắn. “Sự áy náy của kẻ yếu giống sự lương thiện của họ, đều không đáng tin cậy”. Vương Cư An hơi ngẩn người, sắc mặt tối sầm. Anh chưa bao giờ bị người khác mỉa mai, chế giễu như vậy. Ngay cả Vương Á Nam lúc đuổi anh ra khỏi công ty, lời ăn tiếng nói vẫn hết sức kiêng dè. Khổng Lập Đức bị anh ép phải trốn đông trốn tây, cuối cùng gặp anh cũng rất khách khí… Vương Cư An ngoảnh đầu về phía Tô Mạt, dường như mãi tới hôm nay anh mới nhìn thấu người phụ nữ này.Anh muốn nói câu gì đó nhưng lại nghĩ, tất cả chỉ là biện hộ. Im lặng một lúc, anh gật đầu với cô rồi quay người bỏ đi mất. Bên ngoài trời tối đen, người đông như mắc cửi, xe cô đi lại tấp nập. Vương Cư An buồn bực trong lòng, liền lái xe tới một nơi yên tĩnh. Anh xuống xe, đứng bên lề đường hút thuốc, nhưng chưa hút hết điếu thuốc, anh đã ném đi. Bên cạnh đột nhiên có người nói lớn tiếng: “Không có mắt à? Sao anh ném linh tinh, đốt cháy tiền của tôi rồi?” Vương Cư An ngoảnh đầu, phát hiện mình ném mẩu thuốc lá vào một cái bát sứ ở bên cạnh. Trong bát quả nhiên có đốm lửa. Anh vừa tức vừa buồn cười, không để ý đến đối phương. Tên ăn mày không chịu buông tha, đứng dậy, xông đến trước mặt anh. “Anh đứng lại, mọi người cũng nhìn thấy rồi đấy, anh ta đốt tiền cứu mạng của tôi. Trong đó có mấy nghìn, anh mau bồi thường cho tôi đi!” Đối phương có thân hình cao lớn, gương mặt tròn xoe, Vương Cư An chế nhạo: “Một buổi tối có thể kiếm mấy nghìn? Anh biết làm ăn như vậy mà còn ra đường ăn xin? Sao không về nhà nằm mà đẻ tiền đi?” Tên ăn mày nhổ bãi nước bạt, túm vai anh. “Mẹ kiếp, mày có đền tiền không hả?” Vương Cư An nhìn bàn tay bẩn thỉu của đối phương bằng ánh mắt chán ghét. Anh lập tức kéo tay tên ăn mày, trên áo sơ mi xuất hiện vết đen sì. Anh vừa phủi vừa nói. “Tôi cảnh cáo anh…” Vương Cư An còn chưa dứt lời, đầu đã bị đập một phát. Đối phương không dùng sức, Vương Cư An không cảm thấy đau nhưng trong lòng bực bội. Lửa giận kìm nén đã lâu bùng phát trong giây lát. Anh liền tung một cú đấm vào mặt đối phương. Tên ăn mày dính đòn, định đánh trả, bên cạnh có ông già can ngăn: “Đừng đánh nữa, lát nữa cảnh sát đến thì làm thế nào!” Tên ăn mày do dự nên chậm một bước, bị Vương Cư An đánh thêm hai cú rất mạnh. Hắn liền gục xuống đất. Vương Cư An lau mép . thấy có vết máu, anh càng nổi cơn điên, đi đến, đạp vài cú vào người tên ăn mày. Ông già ở bên cạnh lại can ngăn. “Đừng đánh nữa, cứ tiếp tục như vậy thì sẽ có án mạng đấy!” Anh dùng chân đá nhẹ vào đầu tên ăn mày, thấy hắn lườm mình nhưng không còn sức lực đánh trả, anh mới tha cho đối phương. Tên ăn mày miễn cưỡng bò dậy, lủi mất. Vương Cư An hơi mệt nhưng cảm thấy rất thoải mái. Anh ngồi xuống cạnh ông già, nhìn ông dùng phấn viết xuống đất. Nội dung đại khái là hai ông cháu người ở tỉnh táo đó, đến Nam Chiêm chữa bệnh. Cháu nội mắc bệnh nặng, cần bao nhiêu tiền làm phẫu thuật và chi phí điều trị, hy vọng mọi người giúp đỡ… Vương Cư An giơ tay lau mồ hôi, hỏi ông già. “Một buổi tối ông kiếm được bao nhiêu tiền?” Ông già cầm cái bát sứ, lắc lắc trước mặt anh, trong bát chỉ có vài đồng. Vương Cư An đưa mắt nhìn ra đằng sau: “Cổng bệnh viện là nơi kiếm ăn tốt”. Lại nhìn đứa bé mấy tuổi trong lòng ông già, anh hỏi: “Ông bắt cóc đứa bé này ở đâu vậy? Bố mẹ nó chắc lo lắng lắm”. Đứa bé rụt rè ở trong lòng ông già, miệng ho khù khụ. Ông già vừa vỗ lưng nó vừa viết: “Bố mẹ nó đến Nam Chiêm làm thuê từ mấy năm trước, nói kiếm tiền nuôi con. Tiền còn chưa kiếm được, chúng nó đã ly hôn. Tôi dẫn cháu nội đến đây tìm người nhưng chẳng thấy đâu. Nam Chiêm… quá lớn…” Vương Cư An nhún vai. “Bây giờ ngoài đường đầy rẫy những việc tương tự. Câu chuyện của ông không còn mới mẻ”. Ông già không phục, đưa bệnh án của đứa bé cho anh xem. Vương Cư An không cầm, cũng chẳng thèm ngó qua. Anh nói: “Chữ viết của ông không tồi”. Ông già đáp: “Trước đây bố tôi mở trường tư thục”. Hai người trò chuyện vài câu, có cô y tá chạy ra ngoài đưa cơm cho đứa trẻ. Ông già vội vàng cảm ơn, bón cho cháu xong mới gặm nốt chỗ bánh màn thầu còn lại. Sau