gười phụ nữ sốt ruột, cất giọng nghẹn ngào. “Cậu ấy từ nhỏ đã nghịch ngợm, trên đầu có hai cái xoáy, hơn một tuổi đã chạy đi chơi pháo, suýt nữa bị pháo nổ mù mắt, trên lông mày còn vết sẹo…” Nước mắt chảy giàn giụa trên mặt chị. “ Mẹ mất sớm, từ nhỏ con đã phải cõng cậu ấy, cõng đi trồng rau, cõng đi học, ngay cả lúc nấu cơm cũng cõng cậu ấy… Người vừa rồi rất giống cậu ấy, con nhận ra cậu ấy, mắt cậu ấy giống người nhà chúng ta…” Ngô Cừu Phát đột nhiên tỏ ra tỉnh táo. “Chị cả, chị khóc mười mấy năm trời, cứ trách bố bán Tiểu Ngũ. Nhưng lúc đó nhà chúng ta quá nghèo, không nuôi nổi…” Người phụ nữ lại phóng tầm mắt ra xa nhưng không còn nhìn thấy bóng dáng vị khách vừa rồi. Chị ngồi bệt xuống đất, khóc nức nở. Vương Cư An đi thẳng ra đường lớn. Nơi này không có xe, anh cũng chẳng nghĩ đến chuyện bắt xe. Trời nắng chói chang, áo sơ mi của anh ướt đẫm, dính chặt vào người. Anh bước như cái máy. Anh đi bộ suốt buổi chiều, cuối cùng nhìn thấy tòa nhà cũ kĩ ở sân ga. Lần này, ở bến xe buýt gần đó xuất hiện xe đường dài đi về thành phố, anh liền lên xe. Buổi tối đến thành phố, anh tìm một khách sạn để nghỉ ngơi. Căn phòng xa lạ, mọi thứ đều được giản lược, mặc cho thế giới bên ngoài cửa sổ nhộn nhịp, tấp nập, rực rỡ ánh lên. Hồi đến nơi này tham gia cuộc đấu thầu, anh áo quần là lượt, xe đón người đưa. Bây giờ trở lại chốn cũ nhưng mặt đầy bụi bặm, tóc mai điểm bạc. Ban đêm ngủ chập chờn, Vương Cư An tỉnh dậy rất sớm trong lòng trống rỗng. Không có việc gì để làm, anh ngồi bất động mấy tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng đi đánh răng, rửa mặt rồi gọi taxi đi lên chùa Tây Sơn. Trong chùa khá đông khách hành hương, lư hương trước tượng Phật bốc khói nghi ngút. Tất cả vẫn như ngày nào, chỉ là căn phòng của vị hòa thượng già không còn dễ tiếp cận như lần trước. Vương Cư An vừa đi về bên đó liền bị một nhà sư ngăn lại. Anh nói: “Tôi có người bạn họ Tô, là họ hàng của thầy trụ trì. Cô ấy nhờ tôi đến thăm thầy trụ trì”. Nhà sư trẻ đi vào hỏi ý kiến, không bao lâu sau đã ra ngoài, trả lời: “Sư phụ nói không quen người nào họ Tô”. Vương Cư An nói thẳng: “Tôi có một đoạn Phật kệ nhưng nghĩ mãi cũng không hiểu nên mới từ xa đến đây xin thỉnh giáo thầy trụ trì”. Trước khí thế của anh, nhà sư trẻ nói: “Vừa khéo hôm nay sư phụ rảnh rỗi, có thể gặp mặt. Hay là thí chủ theo tôi ra đằng trước công đức ít tiền đã!” Vương Cư An đi quyên tiền. Lúc quay lại, anh nhìn thấy cánh cửa căn phòng đó hé mở. Trong phòng vàng son lộng lẫy, rõ ràng đã được sửa chữa, trang trí lại. Bên trong có một hòa thượng tuổi trung niên, tai to mặt béo vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa đi đi lại lại. Vương Cư An nghi hoặc. Nhà sư trẻ vui vẻ đi vào phòng, một lúc sau lại đi ra, nói: “Trụ trì mời thí chủ vào trong nói chuyện”. “Không phải ông ấy”. Vương Cư An đáp. Nhà sư trẻ không hiểu. “Sao lại không phải? Vị ở trong phòng chính là trụ trì chùa của chúng ta”. Anh ta vừa dứt lời, một khách hành hương ở bên cạnh nói xen ngang: “Anh muốn tìm thầy trụ trì trước kia?” Người đó xua tay. “Anh đến muộn một bước rồi, tháng trước thầy đã viên tịch”. 2. Vương Cư An ngẩn người. “Viên tịch? Chết rồi?” Lại có một vị khách nữ trung niên lên tiếng: “Nghe nói túi mật của thầy có vấn đề, nằm viện hai tháng nhưng không qua khỏi. E rằng thiên cơ tiết lộ quá nhiều nên ông trời đã từng phạt thầy ấy”. Vương Cư An không tin. “Ông ấy lớn tuổi, các bộ phận trong cơ thể bị lão hóa. Hơn nữa sống ở chùa, chắc cũng ăn uống kham khổ”. Một khách hành hương lớn tuổi bắt đầu. “Thật ra mấy thứ như túi mật, ăn bổ quá hay đạm bạc quá cũng không tốt, vẫn là dinh dưỡng cân bằng thì hơn”. Vương Cư An cười cười. “Lần trước ông ấy bảo tôi xuất gia, tôi khuyên ông ấy nên hoàn tục. Ông ấy coi trăm ngàn quẻ, cũng không thể coi một quẻ cho mình sao?” “Cậu nói đúng”. Vị khách lớn tuổi gật đầu, “Ngày trước tôi cũng hay đến đây. Trước khi thầy trụ trì lâm chung, tôi có đến thăm thầy, cũng hỏi thầy chuyện đó. Thầy nói, thầy thường xuyên xem bói cho người khác,bất kể tốt hay xấu, cuối cùng đều thêm một câu: “Trồng nhân thiện sẽ gặt quả thiện”. Cả đời này, thầy nói không đến vạn lần thì cũng vài ngàn lần, lẽ nào còn phải nói lại một lần với bản thân hay sao?” Vương Cư An cười lớn, mấy khách hành hương cũng cười. “Vì vậy mới nói bác sĩ không thể tự chữa bệnh cho mình. Tử vi xem số cho người, số thầy thì để cho ruồi nó bâu”. Nhà sư trẻ không hiểu, hỏi Vương Cư An. “Thí chủ muốn xem bói? Sư phụ trụ trì mới cũng biết xem”. Vương Cư An cười đến chảy nước mắt. “Xem gì mà xem! Nửa đời trước số mệnh sợ tôi, nửa đời sau tôi chán nó”. Anh quay người bỏ đi. Vừa rồi dường như cười đến hết sinh khí, trong lòng anh lại tê liệt. Về đến khách sạn, anh bảo người mang đến một thùng rượu. Nhét mấy tờ tiền có mệnh giá lớn vào tay nhân viên phục vụ, không đợi đối phương cảm ơn, anh liền đóng sập cửa. Vương Cư An cầm chai rượu, tựa vào đầu giường kiểm tra điện thoại. Một tuần không mở máy, điện thoại đầy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Anh bỏ qua cuộc gọi và tin nhắn của người phụ nữ đó, không mở ra đọc, thậm chí xóa luôn. Một lúc sau, anh lại nhận được hai tin nhắn từ văn phòng tổng giám đốc, hỏi anh có cần xử lý đồ trong văn phòng chủ tịch không. Vương Cư An cảm thấy buồn cười. Anh tu một ngụm rượu, rượu lạnh giá, cay nồng. Anh nhất thời bị sặc, ho khù khụ. Chợt nhớ laptop ở văn phòng còn ảnh của con trai, anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc rồi gọi điện đặt vé máy bay. Hai ngày sau, Vương Cư An trở về An Thịnh. Văn phòng chủ tịch tuy không một bóng người nhưng cách bài trí đã thay đổi. Biết anh đến, một nhân viên IT chờ sẵn để xóa toàn bộ dữ liệu cơ mật liên quan đến các dự án ở trong máy tính của anh. Cô thư ký gõ cửa phòng, vẫn gọi anh là “Chủ tịch Vương” nhưng sắc mặt ngượng ngùng. Cô ta nói, Vương tiên sinh đang đợi anh ở văn phòng tổng giám đốc, mời anh qua bên đó nói chuyện. Vương Cư An ngẫm nghĩ, không từ chối. Vừa vào cửa, anh liền nhìn thấy người em trai của anh đang ngồi sau bàn làm việc, cười híp mắt. Vương Cư An ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Vương Tư Nguy cười. “Anh gầy đi nhiều”. Vương Cư An hỏi thẳng. “Chú biết sự thật bao lâu rồi?” Vương Tư Nguy ngẫm nghĩ một lúc. “Cũng không lâu lắm, mới hai, ba tuần thôi”. Anh ta thở dài. “Bà già che giấu giỏi thật. Tôi cũng bị sốc nặng”. “Chú vẫn còn cảm giác đó?” Vương Cư An cười. “Giữ chắc cái ghế ở dưới mông chú mới là việc quan trọng”. Vương Tư Nguy biến sắc mặt. “Ý anh là gì?” Vương Cư An tựa vào ghế một cách thoải mái. “Bà ta có thể đưa chú lên vị trí này, cũng có thể kéo chú xuống bất cứ lúc nào. Bà ta đối xử với tôi thế nào, sau này chắc cũng sẽ đối xử với chú như vậy”. Vương Tư Nguy nhún vai. “Tôi và anh khác nhau. Thân phận của chúng ta không giống. Tôi là cháu ruột của bà ấy, còn anh chẳng là gì cả”. Vương Cư An nhếch miệng. “Ở chốn thương trường không có anh em họ hàng gì hết! Một khi động chạm đến lợi ích cha con, anh em còn trở mặt thành kẻ thù nữa là họ hàng. Hơn nữa, con người chú…” “Con người tôi làm sao? Con người tôi làm sao nào?” “Chú có mấy cân mấy lạng, mọi người đều biết rõ”. Ban đầu, Vương Tư Nguy còn kiêng dè Vương Cư An, nhưng nghe anh nói vậy, anh ta tức giận chỉ tay vào mặt anh. “Vương Cư An, anh đừng đề cao bản thân quá. Trước đây, tôi coi anh là anh trai nên mới nể mặt anh”. Anh ta đã chuẩn bị từ trước, ném tấm thẻ ngân hàng xuống đất. “Dù không có tiền, tôi cũng rộng rãi hơn anh. Lúc trước anh cho tôi ba mươi vạn để đuổi tôi đi. Bây giờ trong thẻ có ba mươi mốt vạn, anh cầm lấy rồi mau cuốn xéo cho tôi!” Vương Cư An vẫn thản nhiên. “Chú đừng sốt ruột, nghe tôi nói trước đã. Mọi mặt của con người chú đều tốt, chỉ là tính cách hơi nóng vội”. Anh ngừng lại, thần sắc lộ vẻ bi ai. “Hai mươi mấy năm qua, chúng ta đều không biết sự thật. Chú hãy tự hỏi lòng mình, tôi đối xử với chú thế nào?” Vương Tư Nguy đấm xuống mặt bàn, nhất thời im lặng. “Lúc chú mới đến Vương gia, mẹ cả của chú nhân lúc bố… nhân lúc bố chú không ở nhà, không cho chú ăn cơm, là ai nửa đêm mang cơm cho chú? Chú bị gọi là con hoang ở ngoài đường, ai đánh nhau trả thù cho chú? Chú gây chuyện, là ai thu dọn bãi chiến trường giúp chú?” Vương Tư Nguy quay mặt đi chỗ khác, không nhìn anh. Vương Cư An nói tiếp: “Chú quên hết những chuyện này cũng chẳng sao, nhưng tôi luôn coi chú là anh em”. Vương Tư Nguy lập tức nhếch miệng. “Tôi không thèm”. “Chú hãy nghĩ mà xem, Vương Á Nam tuy biết rõ thân thế của chúng ta, nhưng bao năm qua bà ta đố xử với chú thế nào? Chú gọi bà ta một tiếng “cô”, bà ta chẳng thèm đáp”. Vương Cư An nói xong, âm thầm quan sát vẻ mặt của Vương Tư Nguy. Vương Tư Nguy không thể né tránh, cũng không dám đối mắt. Anh ta cất giọng ủ rũ. “Anh muốn nói gì?” “Tôi và chú giống nhau, đều chỉ là quân cờ trong tay bà ta”. “Không thể nào!” Vương Tư Nguy cất cao giọng. “Bây giờ ngoài dựa vào tôi, bà ta còn có thể dựa vào ai? Tên ngốc ở nhà bà ta?” “Chú hãy suy nghĩ kĩ, ngoài chú ra, bà ta còn gần gũi ai ? Bà ta từng đề bạt ai, trong đó có ai không thể thay thế?” Vương Tư Nguy ngẩn người, ngẫm nghĩ một lúc. “Anh muốn nói đến người phụ nữ họ Tô đó?” Vương Cư An không trả lời, ra chiều suy tư một lúc mới lên tiếng: “Đối với Vương Á Nam, cô ta không phải không thể thay thế, nhưng đối với một người nào đó, cô ta rất quan trọng”. Vương Tư Nguy mờ mịt. “Vương Á Nam đang lót đường cho con trai bà ta”. Vương Cư An thở dài. “Đối với phụ nữ, chỉ có con trai mới là của mình, tất cả những thứ khác đều là phù du. Bà ta luôn cảm thấy có lỗi với Thiên Bảo, có tâm lý muốn bù đắp cho cậu ta”. “Ý anh là gì?” Vương Tư Nguy không tin nổi. “Tên ngốc đó cũng có mùa xuân ư?” Vương Cư An im lặng. Vương Tư Nguy càng nghĩ càng bực tức. Anh ta gõ cây bút ký tên xuống mặt bàn. “Thảo nào lúc đó bà ta nói hay thế, nhưng sau chẳng chịu giao cổ phần cho tôi. Khi thì bà ta nói thủ tục có vấn đề, lúc lại nói các cổ đông có ý kiến”. Anh ta quăng mạnh cây bút, “Mẹ kiếp, tất cả chỉ là diễn trò!” Người ngồi gần âm thầm quan sát anh ta. Vương Tư Nguy nghiến răng. “Người họ Tô kia là cái thá gì? Tôi sẽ khiến cô ta nuốt không trôi vụ này”. Vương Cư An đột nhiên lên tiếng: “Chú đừng động đến cô ấy!” Vương Tư Nguy ngẩng đầu. “Tại sao?” Vương Cư An biến sắc mặt, nói rành rọt từng từ: “Tôi bảo đừng động đến cô ấy!” Vương Tư Nguy không hiểu, nhếch mép cười. “Động thì sao? Tên ngốc đó có thể tìm tôi tính sổ?” Vương Cư An đanh mặt, một lúc sau mới lên tiếng: “Hay là như vậy đi! Bất kể cô ấy chết, tàn phế, bệnh tật, đau lòng sa sút tinh thần, chỉ cần cô ấy có chút khó chịu, tôi sẽ tìm chú tính sổ!” Vương Tư Nguy há hốc miệng. Anh ta đứng bật dậy, trừng mắt với Vương Cư An, vẻ không thể tin nổi. Vài giây sau, anh ta cười rũ rượi. “Điên rồi, anh điên thật rồi! Mẹ kiếp, các người điên hết cả rồi…” Vương Cư An chẳng thèm bận tâm. “Thay vì động đến cô ấy, chi bằng chú hãy động não một chút. Cách trực tiếp nhất mới là hữu hiệu nhất. Vương Á Nam công khai nói những lời dễ nghe trước mặt mọi người, chú càng có lý do gây ầm ĩ với bà ta. Di chúc cũng đọc rồi, bà ta có thể lấp liếm hay sao? Chú càng làm tới, bà ta sẽ càng hết cách”. Sắc mặt Vương Tư Nguy trở nên u ám, hiểm độc. “Nể tình anh em trước đây, tôi có lòng tốt nhắc nhở, chú muốn tiếp tục bị người ta lợi dụng hay giữ miếng ăn cho bản thân, tùy chú!” Vương Cư An nói xong liền đứng dậy. Lúc đi ra ngoài, giẫm phải tấm thẻ ngân hàng, anh cúi xuống nhặt, kẹp vào giữ hai ngón tay, vẫy vẫy. “Chẳ