u là được. Trên đời này chẳng có chuyện gì lão Vương không thể giải quyết”.
Vương Cư An nói: “Chuyện cỏn con này, mày không giải quyết tự nhiên sẽ có người giải quyết”.
Vương Tiễn vui mừng. “Con không giải quyết thì đương nhiên là bố rồi”.
Vương Cư An trừng mắt với con trai. “Con bé họ Chung đó chủ động tìm mày phải không?”
Vương Tiễn giả bộ không nghe thấy.
Vương Cư An gằn gọng: “Con bé chết tiệt”. Anh ta vốn định dạy bảo con trai, nhắc nhở cậu nên học cách nhìn người, nhưng lời nói đến miệng lại nuốt xuống cổ họng. Anh ta thầm nghĩ, bọn trẻ ở độ tuổi này rất ngoan cố, nói nhiều cũng bằng thừa, không cẩn thận có khi còn bị chê là lắm mồm như ông già. Anh phải tìm cơ hội, giải quyết tận góc rễ mới được.
Trong lòng buồn bực, Vương Cư An chẳng thèm để ý đến Vương Tiễn, đi lên tầng trên tắm rửa.
++++
Ngày hôm sau, Châu Viễn Sơn đưa Tô Mạt tói tòa án tìm người. Anh ta có nhân duyên tốt, vụ của Chung Thanh không phức tạp, tiến hành rất thuận lợi. Sau khi rời khỏi tòa án, Châu Viễn Sơn lại cùng cô tới bệnh viện và đồn cảnh sát, đến buổi trưa coi như giải quyết ổn thỏa. Tô Mạt muốn mời anh ta ăn cơm, Châu Viễn Sơn nói đã hẹn khách hàng. Hai người đứng ở cửa hàng đồ uống tránh nắng và uống nước.
Châu Viễn Sơn không hề nhắc đến Mạc Úy Thanh, Tô Mạt cảm thấy áy náy. Đối phương nhiệt tình giúp đỡ, còn cô ấp úng, chẳng nhận lời đối phương, như vậy có vẻ không ổn. Tô Mạt ngẫm đi nghĩ lại, quyết định tìm hiểu tình hình rồi tính sau. Cô hỏi thẳng: “Luật sư Châu, anh và Mạc Úy Thanh quen nhau từ trước?”
Châu Viễn Sơn có vẻ mất tự nhiên, anh ta cúi đầu, cười cười. “Chúng tôi quen nhau từ lâu rồi. Lúc đó tuổi còn nhỏ nên thiếu hiểu biết, chẳng ai chịu nhường ai. Sau này vì một chuyện cỏn con nên chia tay một cách hồ đồ. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tới tỉnh ngoài công tác, hai năm trước mới quay về. Tiếp theo chắc cô cũng biết, tôi tình cờ gặp lại cô ấy…”
Châu Viễn Sơn im lặng, dõi mắt về dòng xe cộ trên đường phố. “Trước đây cảm thấy cô ấy ngốc nghếch đến mức sốt ruột, bây giờ quá tinh ranh thành ra tôi không quen, không biết nên cư xử với cô ấy như thế nào”.
Tô Mạt nói: “Một người có sự thay đổi lớn, chắc chắn do cuộc sống của người đó xuất hiện biến cố, gặp trắc trở. Nếu điều kiện cho phép, ai muốn tự nhiên hành hạ bản thân làm gì chứ?”
Châu Viễn Sơn không nói nhiều, rút điếu thuốc lá từ túi quần, châm lửa. Sau đó anh ta quay sang hỏi Tô Mạt: “Cô không để ý đấy chứ?”
Châu Viễn Sơn mỉm cười. “Sao tôi không thể hút thuốc?”
Tô Mạt hỏi lại: “Tôi tưởng anh không dính đến rượu, thuốc?”
Châu Viễn Sơn ngậm điếu thuốc lá rồi giơ ngón tay ra đếm. “Hút thuốc, uống rượu, chơi mạt chược, cờ bạc, nịnh bợ, không thiếu trò nào. Cô tưởng lão Vương thật sự thích tỏ ra ghê gớm như những lời nói của anh ta à?” Châu Viễn Sơn cười cười. “Nếu toàn thân đầy gai nhọn, tùy tiện đâm người khác, cô còn sống kiểu gì?”
Nghe câu này, Tô Mạt không nhịn được cười.
Châu Viễn Sơn lại nói: “Những người có tiền như lão Vương, nếu cô làm chuyện gì cũng hợp ý của anh ta, chắc chắn anh ta sẽ khinh thường và đề phòng. Cứ như tôi đây, thỉnh thoảng gây chuyện phiền phức, anh ta sẽ cảm thấy, người này tương đối ngốc nhưng có chút thú vị, nhân cách thật sự vẫn còn, có thể dùng được.”
Anh ta nói rất thú vị nhưng Tô Mạt lại nghĩ: luật sư Châu không cẩn thận, tùy tiện nói ra những lời này. Ngay sau đó cô cho rằng, luật sư Châu không giống người cẩu thả, anh ta có thể nói ra miệng chứng tỏ anh ta tin tưởng mình.
Tô Mạt cảm thấy vui mừng, ngày càng do dự. Cô cảm thấy giấu giếm chuyện của Mạc Úy Thanh cũng không phải là cách hay. Đợi Châu Viễn Sơn đi khỏi, Tô Mạt gọi điện thoại nhưng Mạc Úy Thanh không nghe máy. Cô cảm thấy lo lắng, lại gọi cho Tùng Dung, điện thoại báo không liên lạc được.
Tô Mạt quay về công ty làm việc nửa ngày. Các đồng nghiệp ở văn phòng tổng giám đốc bận rộn bố trí phòng hội nghị. Người thì mua rượu thuốc, đồ ăn vặt, bày hoa quả, người thì liên hệ đặt chỗ ở khách sạn.
+++
Buổi chiều mở cuộc họp, Vương Á Nam phát biểu trước tiên, bà biểu dương các phòng ban tích cực phối hợp. Tiếp theo đến lượt Vương Cư An, anh ta hy vọng mọi người dốc hết sức lực, đạt thành tích ngày càng tốt.
Cuộc họp sắp kết thúc, Triệu Tường Khánh và trợ lý Hồ về đến công ty. Triệu Tường Khánh vừa xuất hiện, trong phòng trở nên vô cùng náo nhiệt. Anh ta trêu chọc Vương Á Nam khiến mọi người cười ồ. Tiếp theo, anh ta khoác vai, ôm lưng một lượt, khi đến bên Tô Mạt còn không quên hỏi thăm bố mẹ và con gái cô.
Hôm nay Vương Á Nam rất vui. Tuy nhiên trong người bà hơi mệt nên bảo Vương Cư An và mấy vị phó tổng đưa mọi người tới khách sạn mở tiệc mừng, còn bà về nghỉ ngơi.
Nhân vật số một vừa đi khỏi, lão Triệu càng được thể, anh ta bảo người chụp ảnh, đồng thời sắp xếp để mấy đồng nghiệp sắp xếp để mấy đồng nghiệp tham gia dự án đấu thầu ngồi cùng bàn với sếp tổng nhưng bỏ sót trợ lý Hồ. Tô Mạt thừa dịp trốn tránh, chạy sang bàn của Phó Lệ Lợi bên văn phòng tổng giám đốc. Bàn này toàn đàn bà con gái nên không phải uống rượu.
Ai ngờ Phó Lệ Lợi dẫn mọi người đi góp vui, kính rượu lãnh đạo. Một đám các cô gái trẻ hoặc đã có chồng tươi cười đứng bên cạnh Vương Cư An. Ai đó lên tiếng: “Các cô chẳng có thành ý gì cả,kính rượu lãnh đạo mà toàn cốc Coca, nước cam, sữa chua là sao?”
Phó Lệ Lợi quay đầu, phát hiện ngoài chị ta, còn lại đều uống nước ngọt. Chị ta liền bảo mọi người đi đổi sang rượu. Vương Cư An đang tựa vào thành ghế nói chuyện với người bên cạnh. Lúc này anh ta quay đầu, cười, nói: “Tôi vừa uống bao nhiêu, Chủ nhiệm Phó lại dẫn người đến chuốc rượu tôi, đúng là biết nắm bắt cơ hội gây khó dễ cho tôi”.
Phó Lệ Lợi cười ngượng ngùng.
Tuy nhiên, Vương Cư An rất có phong độ, anh ta cầm ly rượu, đứng dậy. “Tiếc nhà chẳng qua chỉ là tạo bầu không khí náo nhiệt. Tôi nhất định giữ thể diện cho Chủ nhiệm Phó, ly này tôi uống cạn, phái nữ tùy ý”. Anh ta đảo mắt một lượt, thấy Tô Mạt đang đứng ở đằng sau đám người. Gương mặt cô rất trầm tĩnh, ánh mắt thờ ở không biết hướng về nơi nào. Vương Cư An đột nhiên nhớ tới đêm tiêu hồn, cô cũng từng có thần sắc này. Toàn thân trở nên khô nóng trong giây lát, anh ta ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Không biết ai đó đề nghị: “Lãnh đạo đã uống rồi, người của Chủ nhiệm Phó cũng nên thay rượu trắng đi, nếu không, sẽ chẳng thú vị gì cả”.
Bên cạnh lập tức có người rót rượu vào cốc đồ uống. Mấy đồng nghiệp nữ tưởng chỉ đi một vòng là xong chuyện, ai ngờ bây giờ phải uống thật. Bọn họ nhất thời đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt khó coi. Phó Lệ Lợi vừa định nâng ly, Triệu Tường Khánh liền ngăn chị ta lại: “Bên chủ nhiệm Phó đều là phụ nữ, Vương Tổng cũng có ý tốt, không muốn gây khó dễ cho mọi người. Theo tôi thấy, bên chị nên cử một người có tửu lượng khá, đại diện mọi người uống một lý là được”.
Mấy người phụ nữ lập tức lên tiếng: “Trợ lý Tô uống được”.
Tô Mạt liền bị đẩy lên phía trước. Cô bất đắc dĩ cầm ly rượu, bây giờ mới ngẩng đầu nhìn Vương Cư An.
Vương Cư An không nói một lời, Đợi Tô Mạt uống hết ly rượu, mọi người ở xung quanh vỗ tay tán thưởng, anh ta mới ghé sát tai cô, hạ giọng thầm thì: “Lát nữa em ra xe ô tô gặp tôi”.
Uống ba vòng rượu, đồ ăn cũng chén tương đối, mọi người bắt đầu thương lượng đi đâu hát karaoke, tiếp tục cuộc vui.
Vương Cư An cười, nói: “Mọi người cứ đi đi, tôi không đi nữa. Tôi mà có mặt, mọi người chơi không thoải mái”.
Đám đông cười ồ. Có đồng nghiệp nữ bạo dạn lên tiếng: “Vương Tổng, anh đi mới thú vị”.
Vương Cư An dụi nửa điếu thuốc lá vào chiếc gạt tàn. Trước khi ra cửa, anh ta dặn dò: “Mấy người lái xe, đừng uống nhiều quá. Xong việc nhớ đưa các đồng nghiệp nữ về nhà, chú ý an toàn”.
Triệu Tường Khánh và mọi người đứng dậy tiễn sếp tổng. Nghe hai đồng nghiệp nữ nói không đi hát, bởi về nhà muộn quá, con khóc lóc ầm ĩ, lão Triệu quay sang hỏi Tô Mạt: “Tiểu Tô, lát nữa cô có kế hoạch gì? Cô cũng phải về trông con, đúng không?”
Vì câu nói của Vương Cư An, Tô Mạt vẫn chưa hết đỏ mặt. Nghe lão Triệu hỏi vậy, tim cô đập loạn một nhịp, cô vội đáp: “Tôi… hôm nay tôi không vội về sớm, bố mẹ tôi và con gái đi du lịch rồi”.
Triệu Tường Khánh “ờ” một tiếng, lại liếc Vương Cư An. Anh ta đang định lên tiếng, một đồng nghiệp nam trẻ tuổi xung phong: “Phó phòng Triệu, không sao đâu, lát nữa tôi sẽ đưa trợ lý Tô về”.
Triệu Tường Khánh cười. “Cậu đưa, tôi không yên tâm. Nếu cần thì là tôi đưa cô ấy về”.
Mọi người phì cười. “Phó phòng Triệu, anh thẳng thắn thật đấy”.
Triệu Tường Khánh đuổi theo Vương Cư An. “Sếp, hay là sếp cùng đi chơi với mọi người?”
Vương Cư An không đáp, đi thẳng ra ngoài.
Tô Mạt cùng mọi người đi hát karaoke. Mấy hôm nay vì chuyện của Chung Thanh nên cô hơi mệt mỏi, ngồi ở trong góc một lúc đã thấy buồn ngủ. Cô liền chào hỏi đồng nghiệp nữ ở bên cạnh rồi lặng lẽ ra về.
Về đến nhà mới gần chín giờ, Tô Mạt tắm rửa, thay bộ đồ ở nhà dễ chịu rồi ngồi ở sofa, chuẩn bị gọi điện thoại cho bố mẹ. Đột nhiên có người bấm chuông, Tô Mạt không hề nghĩ ngợi, vì giờ này ngoài Tùng Dung, chẳng còn ai, chắc chị ta sang tìm cô để nói chuyện về Mạc Úy Thanh.
Vừa mở cửa, Tô Mạt hoàn toàn sửng sốt khi nhìn thấy Vương Cư An ở bên ngoài.
Thấy đối phương không có ý mời mình vào nhà, Vương Cư An hỏi: “Tùng Dung cũng sống ở đây à?”
Dù cách một cánh cửa nhưng Tô Mạt vẫn nghe thấy tiếng Tùng Dung dạy con trai làm bài tập, ở đầu này có hàng xóm đi ra ngoài đổ rác, cô hốt hoảng, đứng tránh sang một bên. “Anh vào nhà đi”.
Vương Cư An vừa vào nhà, Tô Mạt lập tức đóng cửa, trống ngực đánh thình thịch. Một lúc sau, cô mới nhớ ra, hỏi anh ta: “Sao anh biết địa chỉ nhà tôi?”
Vương Cư An đứng ở phòng khách quan sát. Ngôi nhà có diện tích nhỏ, trang trí đơn giản nhưng rất sạch sẽ và dễ chịu. Trong nhà còn thoang thoảng mùi hương dìu dịu của phụ nữ. Anh ta đi đến sofa, ngồi xuống rồi mới trả lời: “Tôi gọi điện cho Tùng Dung”.
Tô Mạt giật mình kinh ngạc. Vài giây sau cô mới định thần, vội lên tiếng: “Anh hỏi thế nào? Chị ấy biết chuyện rồi sao?”
Vương Cư An hỏi lại: “Em thử hỏi xem? Ai bảo em không nghe lời”.
“Tại sao tôi phải nghe lời anh?” Trước thái độ thản nhiên của anh ta, Tô Mạt thấy rất phiền muộn, cũng hơi hoảng loạn. Phản ứng đầu tiên của cô là làm thế nào để che mắt Tùng Dung? Nhưng Tùng Dung tinh khôn như vậy, sao có thể lừa chị ta? Tô Mạt nhất thời luống cuống, đi đi lại lại trong phòng.
“Em đừng đi đi lại lại nữa, làm tôi chóng cả mặt”. Vương Cư An vỗ vào vị trí bên cạnh. “Em lại đây, ngồi một lúc đi”.
Tô Mạt đờ đẫn nhìn anh ta, sau đó cô đột nhiên đi ra mở cửa, nói nhỏ: “Vương Tổng, muộn quá rồi, anh ở đây không tiện, mời anh về cho!”
Thấy cô mặc áo phông, quần short như cô gái nhỏ, dù nghiêm mặt cũng chẳng có một chút uy hiếp, Vương Cư An cảm thấy buồn cười. Anh ta đứng dậy, đi tới đóng cửa. “Chuyện cỏn con mà khiến em sợ như vậy sao?”
Tô Mạt ngẩng đầu nhìn anh ta. “Chuyện này đối với anh chẳng là g