ợt, quay sang nói với bà già: “Ông bà đừng gây chuyện nữa. Lúc cháu bà lấy lời khai, tôi cũng có mặt ở đồn cảnh sát, cháu bà quấy rối bạn học nữ, có người làm chứng đàng hoàng. Cứ tiếp tục gây chuyện, ông bà sẽ chẳng được gì cả”.
Bà già cất cao giọng: “Cậu là ai? Cậu và bọn họ cùng một giuộc, dựa vào cái gì mà bảo tôi tin cậu?”
Lộ Chinh nói với Tô Mạt. “con người là ngọn nguồn gây ra sự việc cũng có trách nhiệm, hay là chị trực tiếp tới tòa án, đề nghị giám định kỳ hạn điều trị. Tốt nhất tìm người quen, thủ tục sẽ nhanh hơn”. Nói đến đây, anh ta ghé sát, hạ thấp giọng: “Những chuyện tiếp theo, tôi không tiện ra mặt giúp đỡ”.
Tô Mạt gật đầu, đưa mắt quan sát vết thương của anh ta.
Lộ Chinh tiếp tục: “Người ta cũng có quyền nằm viện, chị hãy thanh toán chi phí điều trị trước đó, khoản này không thể tiết kiệm”.
Nghe nói đối phương sẽ tới tòa án, bà già không dám làm ầm lên, người xem trò vui cũng giải tán.
Tô Mạt bảo Chung Thanh về trước, còn cô đi nộp tiền. Xong việc, cô tình cờ nhìn thấy Lộ Chinh ở chỗ vườn hoa của bệnh viện. Cô lập tức đi đến, hỏi: “ Cậu bẫn ổn đấy chứ?”.
Lộ Chinh ngồi trên chiếc ghế dài, cây nang dựng bên cạnh. Anh ta không lên tiếng, chỉ xòe tay trái, ý là chị nhìn bộ dạng này của tôi, có ổn nổi không?
Tô Mạt rất áy náy. Cô nghĩ nếu sớm biết anh ta nằm viện ở đây, cô cũng nên mua đồ đến thăm anh ta.
“Tôi gọi cho cậu mấy cuộc điện thoại, sao cậu không nghe máy?” Tô Mạt hỏi.
Lộ Chinh đáp: “Chị gái, tôi bị gãy tay què chân, liệu có tiện nghe điện thoại không? Tôi chẳng muốn nghe, đương nhiên không bắt máy rồi”.
Tô Mạt lại nói: “Cảm ơn cậu đã giúp tôi mấy lần”.
Lộ Chinh: “Cảm ơn tôi gì chứ? Chúng ta nên tránh xa nhau thì hơn”. Chợt nghĩ ra điều gì đó, Lộ Chinh ngẩng đầu cười với Tô Mạt, đồng thời cất giọng trêu chọc: “Buổi tối hôm đó, chị với anh chàng “cao phú soái (lqd)...”
(lqd) Cao phú soái: là từ trên mạng, rất thịnh hành hiện nay, chỉ những người đàn ông có thân hình hoàn hảo, đẹp trai, giàu có.
Tô Mạt bất giác xấu hổ. “Cậu muốn nói gì?”
Lộ Chinh cười thành tiếng. “Ái chà, chị sợ gì chứ? Tôi chỉ muốn nói, may mà nhờ có chị và vị Vương Tổng đó ra mặt cứu giúp”.
Tô Mạt đánh trống lảng: “Có cơ hội tôi lại đến thăm cậu. Cần gì cậu hãy gọi điện cho tôi. Cậu đã ăn trưa chưa? Có cần tôi đi mua đồ mang đến đây cho cậu không?”
Lộ Chinh xua tay. “Tôi ăn rồi. Chị về đi, đừng ở đây rồi lại không thoải mái”.
Thấy anh ta không muốn nói chuyện tiếp, Tô Mạt như trúng tảng đá đè nặng trong lòng. Cậu cũng không muốn nói nhiều với anh ta.
Tô Mạt vừa rời đi, bên cạnh có người đưa cho Lộ Chinh cốc đồ uống lạnh. Lộ Chinh khó nhọc ngoảnh đầu. Nhìn rõ đối phương, anh ta mỉm cười. “Sao cô vẫn còn ở đây?”
+++++
Tô Mạt quay như chong chóng cả buổi trưa, chẳng có thời gian ăn cơm lại vội vàng về công ty chỉnh sửa tài liệu, chuẩn bị cho cuộc họp hội đồng quản trị thường kỳ vào buổi chiều. Sau khi làm xong mọi việc, Vương Á Nam vẫn chưa đến, Tô Mạt ngồi tựa vào thành ghế ngẫm nghĩ chuyện của Chung Thanh. Đột nhiên nhớ tới một người, lập tức cảm thấy có tia hy vọng, Tô Mạt không do dự, cầm điện thoại gọi cho người đó.
Đầu bên kia nhanh chóng bắt máy, Châu Viễn Sơn vẫn lịch sự và khách sáo như thường lệ: “Trợ lý Tô? Có chuyện gì vậy? Tòa án? Tôi rất thân quen với bên đó... cô đừng sốt ruột, lát nữa chúng ta có thể gặp mặt, trao đổi”.
Tô Mạt cảm ơn, Châu Viễn Sơn nói: \'Được phục vụ người đẹp là vinh hạnh của tôi”. Nghe giọng nói của anh ta, Tô Mạt cảm thấy có gì đó không đúng, dường như cách cô rất gần. Vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy Châu Viễn Sơn và Vương Cư An từ thang máy đi ra ngoài.
Châu Viễn sơn vẫn không cúp máy, mỉm cười với cô. Tô Mạt chưa kịp chuẩn bị nên hơi thất thần. Anh ta hỏi: “Sao vậy? Cô kinh ngạc khi nhìn tôi hay sao?”
Tô Mạt nở nụ cười miễn cưỡng. “Đâu có”. Cô quay sang chào hỏi người đàn ông còn lại: “Vương Tổng”.
Vương Cư An hơi gật đầu, đưa mắt về phía văn phòng chủ tịch.
Tô Mạt nói: “Kỹ sư Vương vẫn chưa tới”.
Vương Cư An “ờ” một tiếng, đặt tài liệu trong tay xuống bàn Tô Mạt. “Cô hãy photo vài tập, cần dùng trong cuộc họp”. Nói xong, anh ta quay người, đi về phòng làm việc của mình.
Đợi Vương Cư An đi khỏi, Châu Viễn Sơn tì cằm xuống vách ngăn trước bàn của Tô Mạt, lắc đầu: “Lão Vương đúng là người cuồng công việc, tôi mới cùng anh ấy từ thành phố bên cạnh về đây. Chuyện của em họ cô không phải to tát, tìm người quen xử lý xong rồi bồi thường ít viện phí là được, đừng để đối phương dắt mũi”.
Tô Mạt yên tâm. “Vậy làm phiền anh. Bởi vì những chuyện trước kia, tôi không muốn làm ầm ĩ, tránh ành hưởng xấu đến em gái tôi”.
Châu Viễn Sơn gật đầu, anh ta muốn nói điều gì đó nhưng lại ngập ngừng, cuối cùng lên tiếng: “Tôi cũng có một việc muốn nhờ cô giúp đỡ. Mấy hôm nay Mạc Úy Thanh không nhận điện thoại của tôi, không biết cô có gặp gỡ cô ấy không? Liệu có phải xảy ra chuyện gì? Hay là cô giúp tôi đến nhà cô ấy xem thế nào?”
Tô Mạt ngẫm nghĩ, hỏi lại: “Anh vẫn không biết cô ta sống ở đâu à?”
Châu Viễn Sơn cười gượng gạo: “Cũng phải có cơ hội mới được”.
Tô Mạt lâm vào tình thế khó xử, muốn nói nhưng không thể lên tiếng, chỉ hàm hồ hỏi lại: “Nếu cô ấy có bạn trai thì sao?”
Châu Viễn Sơn nở nụ cười tự giễu: “Bây giờ chắc cô ấy có nhiều người theo đuổi nhưng chỉ cần chưa kết hôn, tôi vẫn có hy vọng”.
Tô Mạt im lặng. Lúc này, các thành viên hội đồng quản trị lần lượt từ thang máy đi ra ngoài, Châu Viễn Sơn liền cáo từ.
Trong phòng hội nghĩ, Vương Á Nam ngồi ở vị trí đầu tiên. Mọi người tập trung đông đủ, Vương Cư An xuất hiện sau cùng. Vừa vào phòng, anh ta liền lên tiếng: “Pha cho tôi cốc cà phê”. Tô Mạt định đi ra ngoài dặn dò, ai ngờ anh nói tiếp: “Đã lâu không uống cà phê do trợ lý Tô pha”.
Vương Á Nam cười. “Đúng là người trẻ tuổi nhưng thường lắm trò. Người của tôi phải phục vụ pha cà phê cho anh sao?”
Vương Cư An cũng cười. “Cô nói những lời xa cách quá. Là người một nhà còn phân của cô, của cháu.”
Nghe những lời này, Tô Mạt bất giác dừng bước. Nhưng cô không dám quay đầu, đi thẳng ra ngoài. Tim cô đập thình thịch theo tiếng xay hạt cà phê. Chưa đầy năm phút, cô đã pha xong cà phê. Lúc mang vào phòng hội nghị, cô quên không đặt cốc cà phê vào đĩa con mà cầm trên tay nhưng cũng không cảm thấy nóng.
Các thành viên hội đồng quản trị vẫn đang trò chuyện. Vương Á Nam đột nhiên hỏi cháu trai: “Anh thấy thế nào? Vụ đấu thầu nắm bao nhiêu phần thắng?” Không đợi đối phương trả lời, bà hỏi tiếp: “Ba giờ mở thầu, bây giờ mấy giờ rồi, sao chẳng có tin tức gì cả?”
Vương Cư An nhìn đồng hồ. “Không vội cô ạ, mới hơn ba giờ. Hễ có thông tin, lão Triệu sẽ gọi điện thoại ngay”.
Vương Á Nam quay sang nói với Tô Mạt: “Cô hãy báo cáo khái quát tình hình đấu thầu cho mọi người biết”.
Tô Mạt giới thiệu ưu thế của sản phẩm và quy trình công việc trong mấy ngày tham gia dự thầu. Cô trình bày hết sức tự tin, cho biết trong cả quá trình, khâu kỹ thuật không có bất cứ vấn đề gì, xin các thành viên hội đồng quản trị hãy yên tâm”.
Vương Á Nam gật đầu. “Về phần công việc của cô, tôi không lo lắm, còn phương diện khác thì chưa biết được”.
Vương Cư An nghiêm túc nhìn hai người phụ nữ kẻ xướng người họa. Anh ta từ tốn thưởng thức cà phê. Lúc anh ta đặt cốc xuống bàn, chẳng may cà phê tràn ra ngoài, hắt vào tập giấy tờ. Anh ta chau mày. “Trợ lý Tô, ngay cả đĩa cà phê cũng không nỡ cho tôi. Mấy tờ này bị ướt rồi, cô mau lại đây thu dọn đi”.
Tô Mạt đi qua bên đó. “Tôi sẽ bảo người photo cho Tổng giám đốc”.
Vương Cư An giũ tờ giấy. “Không cần, cô lau là được rồi”. Anh ta mỉm cười, đảo mắt nhìn Tô Mạt, sau đó ghé sát tai cô, nói nhỏ: “Xử lý thêm vài lần, kiểu gì em cũng sẽ ngoan ngoãn phục tùng”.
Mặt Tô Mạt nóng ran, cô không dám lên tiếng, chỉ cúi đầu lau sạch mặt bàn.
Máy di động ở bên cạnh đổ chuông, mọi người đều dồn ánh mắt về phía Vương Cư An. Thần sắc Vương Á Nam lộ vẻ nghiêm túc, bầu không khí trở nên căng thẳng trong giây lát.
Vương Cư An từ tốn bắt máy. Nghe đầu kia nói xong, anh ta chỉ đáp ngắn gọn: “Ngày mai khi quay về, anh hãy đến thẳng công ty”. Nói xong, anh ta tựa người vào thành ghế, nhìn Vương Á Nam. “Bây giờ cô có thể yên tâm rồi”.
4.
Vương Cư An vừa dứt lời, Vương Á Nam cũng nhận được điện thoại báo tin vui của trợ lý Hồ. Bà có vẻ không hài lòng vì tin tức đến chậm hơn cháu trai. Tuy nhiên, các thành viên hội đồng quản trị lần lượt chúc mừng. Bà phát biểu, việc An Thịnh trúng thầu đánh dấu bước đầu tiên trong cuộc “Vạn lý trường chinh”, để đáp tạ sự nỗ lực của mọi người, công ty sẽ tổ chức một buổi tiệc mừng công nhỏ vào tối mai.
Tin tức trúng thầu lan truyền khắp công ty, ai nấy đều mừng rỡ. Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm, cô xin nghỉ nửa ngày, dự định sáng mai cùng Châu Viễn SƠn tới tòa án một chuyến.
Bên này, Vương Cư An nhận được điện thoại của con trai nên về nhà sớm hơn mọi khi. Vương Tiễn nằm duỗi chân trên sofa, mải mê chơi điện tử. Bên cạnh là một chiếc va li, trong đó chất đầy quần áo lộn xộn. Vương Cư An còn chưa lên tiếng Vương Tiễn đá ném máy tính bảng xuống ghế, ngồi dậy. “Bố, lần này bố phải giúp con”.
Vương Cư An không lên tiếng. Nhìn thấy mấy cái lồng đan bằng na tre đựng con dế đặt trên bàn uống nước, anh ta vừa cầm lên xem vừa hỏi: “Để mày ở quê vài ngày, mày lại chạy về đây làm gì? Lão Trương đâu rồi? Ông ấy đưa mày về rồi đi ngay à?”
Vương Tiễn đáp: “Ông Trương đưa ông già họ Ngô về nhà. Nơi đó đúng là nhà quê, hai ông già cả ngày hết câu cá lại đánh cờ. Bắt con ở đấy nữa, con sẽ chết vì buồn chán mất”.
Mấy ngày trước, trời mưa nên hôm nay càng nóng nực. Trong nhà khá mát mẻ, Vương Cư An cởi áo sơ mi, để lộ thân trần. “Nơi non xanh nước biếc còn chê, mày phải rèn luyện tính nhẫn nại, đừng có suốt ngày đi lung tung như con nhặng không đầu”.
Vương Tiễn đi đến, đấm một phát vào ngực bố, bắt chước giọng miền Bắc: “Người anh em, cường tráng ra phết”. Chợt nghĩ ra điều gì đó, cậu ta chỉ vào thắt lưng bố”. Ông Ngô có một vết sẹo dài ở đây. Ông già khoác lác từng tham gia chiến tranh ở Việt Nam. Con bảo không biết ông sống kiểu gì, từng tham gia chiến trận mà lại có bộ dạng Diors (lqd)? Ông già nghe không hiểu còn cười ngây ngô”. Nói xong, cậu cười ha ha. Trong lúc vui vẻ, cậu vẫn không quên bám lấy bố. “Đại ca, coi như con xin bố, bố giúp con lần này đi!”
*(lqd) Diors: là cách xưng hô mới thịnh hành trên mạng mang tính chế giễu, chỉ những người đàn ông có tướng mạo và xuất thân bình thường.
Vương Cư An vẫn không đáp. Anh ta lấy một chai bia trong tủ lạnh, mở ra tu một hớp.
Vương Tiễn tiến đến. “Là bạn nữ lần trước, vì cứu con nên cậu ấy mới đánh người khác bị thương. Bây giờ người ta gây phiền phức cho cậu ấy, đưa nhau ra toàn đến nơi rồi”.
Vương Cư An bực bội trong lòng. Anh ta thầm nghĩ: thằng oắt con này chỉ biết đến đàn bà. Chợt nghĩ ra điều gì đó, anh ta bất giác hỏi một câu: “Là vì chuyện đó?”
Nghe bố nói vậy, Vương Tiễn biết là có hy vọng, cậu gật đầu lia lịa. “Đúng vậy. Đối với bố chỉ là chuyện bé bằng hạt đỗ hạt vừng, tùy tiện chào hỏi một c