ác ma trong lòng tôi bắt tôi phải trả lời như thế. Có lẽ đúng thật như Mộ Thừa Hòa nói, nhìn thấy anh ấy khẩn trương vì tôi, tôi sẽ thấy mãn nguyện.
Con đường trải đá này tuy cũng rộng những hai ba mét, nhưng khập khiễng và khó đi vô cùng, lại không có đèn, chỉ có thể cậy vào ánh trăng và đèn đường hắt vào từ con phố bên ngoài, vì thế anh ấy đi rất chậm.
“Anh cố gắng đi vào chính giữa nha, nhìn thấy cái gì đen đen cũng đừng giẫm vào, nói không chừng là rắn đấy.”
“Ừm.” Anh ấy đáp.
“Anh lớn lên ở trung tâm thành phố phải không, chưa từng đi đường núi?”
“Có đi chứ, nhưng không nhiều, hơn nữa đều do ba anh cõng.”
Nhắc đến ba của anh ấy, tôi không kìm được lòng, áp mặt vào cổ anh.
“Ba của anh chắc chắn là một người cha rất giỏi giang.”
Mộ Thừa Hòa trầm lặng một lúc mới nói: “Không phải. Có lẽ ông ấy là một người giỏi giang, nhưng không hẳn là một người cha tốt.”
“Tại sao?”
“Một người cha tốt sẽ không như ông ấy, bỏ lại con của mình……”
Tôi không lên tiếng.
Đi được vài bước anh ấy mới lại nói: “Nhưng cũng không thể trách ông ấy, đều là lỗi của anh.”
Chúng tôi đã qua nửa đoạn đường, anh ấy quay đầu lại hỏi: “Em còn đau không?”
Lần này tôi không dám làm càn nữa, thành thật trả lời: “Hết đau rồi.”
Nghe thấy thế, hình như anh ấy an tâm hơn, thở phù nhẹ nhõm, song cũng không có ý định thả tôi xuống, chỉ tiếp tục đi.
Tôi nói: “À phải, em đã nghĩ ra mình muốn làm gì rồi. Năm sau em sẽ đi thi chương trình nghiên cứu sinh của học viện phiên dịch, hình như sẽ bắt đầu ghi danh từ tháng sau. Tóm lại, em sẽ vừa làm việc bên này, vừa ôn tập để đi thi, không phí thời gian, lại còn có thể kiếm tiền. Lúc trước em cứ ước được dịch cabin, cho dù không thành công, nhưng chí ít em đã từng nỗ lực, sau này cũng không hối hận.”
“Có chí thì nên.” Anh ấy cười.
“Ngoại ngữ hai em chọn tiếng Nga đấy. Anh phải ôn tập cho em.”
“Được thôi.” Lại cười.
Chỉ một đoạn đường ngắn, tôi nằm trên lưng anh ấy, cảm nhận được hơi ấm và hơi thở từ một con người khác, tôi chợt cảm thấy, dường như giữa hai chúng tôi đã có một sợi dây liên kết cả đời.
Lâu nay tôi không biết phải gọi anh ấy như thế nào, lúc trước gọi thầy, sau này thì lướt luôn cách gọi, lần đó nhất thời tức giận thì gọi luôn cả tên lẫn họ anh ấy. Những người xung quanh, có người gọi anh ấy Tiểu Mộ, có người gọi Thừa Hòa, anh ấy bảo ba gọi anh ấy là Tiểu Hòa.
Còn Mộ Thừa Hòa, từ đầu đến cuối cũng đều gọi thẳng tên tôi, hai chữ: Tiết Đồng.
Có lẽ vì khi ở nhà ba mẹ rất ít dùng tên thân mật chăng, cho nên tôi luôn cảm thấy tên trong nhà nghe ngồ ngộ. Nhưng, ngay trong giây phút này đây, giữa cảnh đêm và gió mát, tôi đột nhiên rất muốn gọi tên anh ấy.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng tôi dịu dàng thỏ thẻ một tiếng: “Thừa Hòa.”
Bước chân của anh ấy hình như có hơi khựng lại, rồi hơi nghiêng mặt: “Hmm?”
“Thừa Hòa.” Tôi lại gọi.
Lần này anh ấy không đáp lại nữa, nhưng nụ cười hiện rõ trên mặt.
(2)
Kế hoạch ban đầu của chúng tôi là sẽ đi câu cá vào Lễ Quốc Khánh, chẳng ngờ trời lại mưa. Mưa rơi rớt từ đêm hôm qua đến sáng hôm nay, tí tách tí tách, không khí cũng man mác hơi lạnh của mùa thu. Tôi rất thích ngồi ở nhà với Mộ Thừa Hòa trong thời tiết thế này. Anh ấy làm việc trong phòng khách, tôi bận bịu qua lại song cũng không làm phiền anh ấy, có lúc tôi sẽ tự đọc đề thi, có khi lại quét lau nhà cửa, thỉnh thoảng cũng rót nước cho anh ấy. Dẫu cho không nói một lời nào, tâm trạng cũng tươi đẹp vô cùng.
Tiếc rằng, một cú điện thoại đã phá vỡ sự yên tĩnh này.
Bác gái ở bên kia đầu dây nói: “Tiết Đồng, đến đây đi, ông nội của con….. sắp không được rồi.”
Mặt tôi tức thì trắng bệch.
Mộ Thừa Hòa bước tới hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Anh ấy chở tôi đến bệnh viện. Mưa rơi xối xả, càng ngày càng nặng hạt, tôi mơ màng nhìn hai cần gạt nước ở trước mặt đưa đi đưa lại…. Phía trước là cụm đèn giao thông, anh ấy nhìn tôi, nhưng rồi cũng chỉ im lặng.
Khi đến phòng của ông, chúng tôi chỉ trông thấy bác gái và bà nội đang ngồi trước giường bệnh. Ông nội đang nằm trên giường, ống quản trước đó đã bị thay thế bằng chụp ôxy. Thiết bị hỗ trợ bên cạnh không ngừng kêu lên tít tít, trên người ông là tấm chăn, lồng ngực phập phồng cùng với nhịp hô hấp của máy móc….
Bác gái thấy tôi vào cửa liền nói, “Tiết Đồng con đến rồi à, chú và bác hai của con đã đi thương lượng với bác sĩ rồi.” Nói xong, nhìn thấy Mộ Thừa Hòa ở phía sau tôi, ánh mắt của bác gái có hơi hồ nghi. Song vì tôi không nói gì, nên Mộ Thừa Hòa bèn lễ phép cúi đầu chào. Không phải là muốn cố tình giấu giếm anh ấy, chỉ vì lúc này tôi không còn tâm tư quan tâm những việc này.
Bác gái lại nói: “Lần trước con có đến đây thì chắc cũng biết gần đây sức khỏe của ông nội con không mấy lạc quan, bác sĩ cũng đã nói các cơ quan của ông đã bắt đầu suy kiệt, mới sáng nay, huyết áp lại tăng đột ngột, não bộ đã xuất huyết lần thứ hai……” Nói đến đây, bác gái có hơi nói không nên lời nữa, bắt đầu lau nước mắt.
Trái lại, bà nội rất yên tĩnh, bà lấy tay vuốt ngay lại mái tóc của ông.
Bấy giờ, bác hai và các chú của tôi cùng đi theo bác sĩ vào phòng. Bác sĩ đi đến bên giường, móc từ trong túi ra một chiếc đèn pin nhỏ, mở mắt ông tôi lên soi soi vào trong, rồi bảo bác sĩ thực tập bên cạnh ghi lại số liệu, sau đó rời khỏi.
Bác hai kéo tay áo của bác sĩ thực tập ấy hỏi: “Thật sự là không một chút hy vọng nào sao?”
Bác sĩ thực tập nói: “Điều này rất khó nói, cũng không thể bảo là không có kỳ tích.”
Bác gái nói: “Cũng đã nằm ở đây 5 năm rồi, lúc ấy các người cũng nói có lẽ sẽ có kỳ tích, mãi đến hôm nay lại vẫn là câu này.”
Bác sĩ thực tập đáp lại: “Bác sĩ đích thật là đã cố gắng hết sức, tuổi tác của bệnh nhân lại cao như vậy…..”
Căn phòng im lặng giây lát. Bác sĩ thực tập đóng tập lại định đi. Chú tôi lại hỏi: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
Bác sĩ thực tập trả lời: “Không phải lúc nãy bác sĩ đã nói rất rõ ràng rồi sao, thực ra nếu bây giờ rút máy hô hấp ra thì bệnh nhân chẳng khác nào người đã chết. Trong tình trạng này, chỉ xem người nhà của bệnh nhân định thế nào thôi.” Nói xong người đó ra khỏi phòng.
Bác hai lấy ra một điếu thuốc và ống quẹt, vừa định đốt lên thì bác gái ở bên cạnh liền nhắc nhở, ông ấy bèn đi ra ban công. Hút liền vài hơi xong, lại đi trở vào. Những người khác vẫn còn đứng nguyên bất động.
Trong phòng chỉ có hai chiếc ghế, bà nội và bác gái đã ngồi, không còn cái nào khác, nãy giờ tôi chỉ đứng đấy nghe họ nói qua nói lại, giờ đây, tôi muốn tìm gì đó để dựa dẫm. Chính trong lúc này, Mộ Thừa Hòa vỗ vỗ vai tôi.
Tôi quay lại nhìn anh ấy. Anh ấy gật đầu với tôi, như muốn nói: Có anh ở đây, đừng sợ.
Cô lao công vào thay túi rác, trông thấy nét mặt nghiêm trọng của chúng tôi, bà nhiều lời nói vài câu.
Bà ấy nói: “Tình trạng như các vị đây, tôi làm ở đây bao nhiêu năm cũng đã nhìn quen rồi. Thật ra bác sĩ cũng không thể nói rõ ra với các vị. Nhưng các vị để người già nằm như thế, viện phí cao, chính bản thân ông ấy cũng chịu tội, cuối cùng cũng chỉ chống cự được vài ngày.”
Mấy lời của cô lao công đánh thẳng vào trọng điểm.
Bác gái liền nói: “Chị này nói rất có lý.”
Bà nội vừa kéo lại chăn cho ông, vừa hỏi: “Nếu chuyện này để mẹ làm chủ, mọi người có đồng ý không?”
Bác gái nói: “Mẹ, mẹ nói sao tụi con làm vậy.”
Bà nội im lặng một lúc mới bắt đầu nói: “Ông già nằm ở đây bao nhiêu năm rồi, thật ra nhiều lúc mẹ cảm thấy chính mẹ đã ép ông ấy ở lại, bắt ông ấy nằm đây chịu tội. Trong lòng mẹ chỉ mãi nghĩ thế này, thằng ba đã đi rồi, vậy mẹ phải giữ chặt ông ấy, chỉ mong một ngày ông ấy có thể tỉnh lại.”
“Số tiền đó là mẹ đã buộc các con lấy ra, mỗi ngày nằm viện, sức khỏe của mẹ lại yếu, chúng ta buộc phải mời y tá. Những năm qua, các con bỏ ra bao nhiêu, mẹ đều nhìn thấy cả, tất cả chỉ vì suy nghĩ nhỏ nhoi ấy của mẹ, mẹ sợ một khi mất đi nỗi nhớ này, mẹ cũng sẽ đi theo cha con ông ấy.”
“Nhưng bây giờ, sự việc đã như thế này…. bây giờ đã thế này rồi, nếu phải lãng phí thêm vài ngày, thì chi bằng cho ông ấy đi đi.” Nội nói xong, thở dài.
Bác hai bảo: “Vậy con gọi bác sĩ đến.”
Những người khác đều đồng ý.
Tôi lặng lẽ đi đến bên giường, cúi nhìn ông.
Miệng ông đang ngậm một ống hô hấp rất to, được cố định bởi băng keo màu trắng, ống quản ấy buộc miệng ông phải mở ra. Da mặt vàng bủng, khuôn mặt gầy gò. Đã nhiều năm rồi tôi không ngồi ngắm nhìn ông kỹ như thế, ký ức chỉ còn lại một bóng hình mơ hồ.
Bà nội nhỏ người và gầy, mọi người đều bảo tôi có hơi giống nội lúc trẻ, còn ông tôi thì di truyền đặc tính thấp béo, da trắng tóc xoăn cho ba tôi. Khi còn nhỏ, ông cưng chiều tôi còn hơn cả ba. Có một lần, vì xuống quê chơi mà tôi bị lây chí về nhà, bà nội vừa châm chọc ông bà ngoại tôi, còn vừa cạo đầu tôi ngay trước mặt họ như là để trút giận. Kết quả là các bạn hàng xóm đều nói tôi là tiểu ni cô, không thèm chơi với tôi, ông nội phải làm rất nhiều đồ chơi để dụ họ đừng ăn hiếp và đừng cười tôi.
Không bao lâu, bác sĩ và bác hai đi vào. Y tá đưa gì đó cho họ ký tên.
Bác gái hỏi: “Chỉ lấy hết máy móc đi là được sao?”
Y tá gật đầu.
Bà nội không nhẫn tâm ngồi nhìn, nên mọi người đỡ nội ra ngoài.
Tôi đứng đấy, chợt nói một câu, giọng đều đều: “Con không đồng ý.”
Tiếng nói không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy.
Bác hai và bác sĩ đều cùng lúc ngước lên nhìn tôi.
“Con nói con không đồng ý.” Tôi lặp lại một lần nữa.
Bác gái cầm lại nước mắt, liếc nhìn tôi như nhìn một quái vật vậy: “Tiết Đồng.”
Ở trong gia đình này, tôi chưa bao giờ làm phật ý trưởng bối, trường hợp công cộng thế này thì càng không có.
Bác hai giải thích: “Tiểu Đồng à, đây là ý của bà nội con.”
Tôi nói: “Nhưng con không đồng ý. Ba con mất sớm, vì thế con nói thay lời của ba. Nếu bây giờ ba còn ở đây, chắc chắn ba con cũng không đồng ý!”
Bác sĩ nhìn tôi, lại nhìn bác hai, nói bằng giọng không vui: “Người nhà thương lượng hết đi rồi hãy gọi tôi, tôi còn nhiều việc phải làm lắm.” Nói xong, ông nhìn y tá ra dấu hiệu gì đó rồi rời khỏi.
Bác gái tức thì nổi giận: “Một đứa con nít như con thì hiểu chuyện gì chứ? Con có biết kéo dài thêm một tiếng đồng hồ là bao nhiêu tiền không? Ông của con không có việc làm, không có phí trợ cấp, tất cả đều do chúng ta tự chi. Con có biết cảm thông cho người khác không? Bây giờ đâu phải là chúng ta không chịu chữa trị, mà là chỉ còn cách này, chính tai con cũng nghe bác sĩ nói vậy mà!”
Tôi cắn chặt môi, cũng nổi bướng: “Mọi người chỉ thương tiền thôi không phải sao? Cùng lắm con đi sớm về muộn cố gắng kiếm tiền, dù phải bán máu cũng kiếm tiền về trả lại cho mọi người, con……”
Mộ Thừa Hòa ở sau lưng kéo kéo tay tôi, ra ý bảo tôi đừng nói nữa.
“Tiết Đồng!” Bác gái càng phẫn nộ, “Con đúng là càng ngày càng không ra gì”!
Những người thân đứng bên cạnh cũng không tiện nói gì, và thế là không khí ngưng đọng.
Ngay trong lúc tình thế nặng nề như thế, một giọng nói bất chợt vang lên.