nh nói anh lấy hai bịch, nhưng em chỉ nhận được một bịch.”
“Anh nói nhịu.”
“Chẳng lẽ cái còn lại anh đưa cho người phụ nữ khác?”
“Anh làm gì còn người phụ nữ khác nữa.”
“Chắc chắn là có.” Tôi quay mặt đi, không nhìn hắn.
“Tiết Đồng?”
“Đừng gọi em, lòng tự trọng bị tổn thương rồi.”
“Thôi được,” Hắn bất lực đầu hàng, “Anh thừa nhận là có sau đó.”
“Sau đó thế nào?” Tôi cười hi hi quay lại hỏi tiếp.
“Sau đó anh đã về nhà.”
“………”
(2)
Giao thừa vừa qua, thời gian lại bắt đầu ùn ùn lướt chạy, và Lưu Khải đã liên tục xuất hiện. Không phải đích thân ra mặt thì là điện thoại và tin nhắn. Ngày thường tôi là một đứa lớt pha lớt phớt, nhưng lại là loại người không thể nói chứ “No”, do đó mỗi lần Lưu Khải xuất hiện tôi đều nấp vào, hoặc là sẽ tìm lý do từ chối. Tiếc rằng nghị lực của người này thật không phải người bình thường có thể sánh bằng. Tôi lại ngại trực tiếp nói với cậu ấy: chúng ta không hợp nhau, xin cậu giữ khoảng cách với mình. Bởi vì, ngoại trừ hẹn tôi đi ăn, ra ngoài, hỏi thăm tôi có khỏe không, thì cậu ấy không còn bất kỳ biểu hiện nào quá mức nữa. Lỡ như bất cẩn lại biến thành tôi ki bo kẹt xỉ.
Cũng may, tôi có một lý do rất chính đáng — dạy thêm.
Tôi nhận dạy ba học sinh, ngoài Bành Vũ ra, còn có một đứa trẻ lớp ba và một học sinh lớp chín. Mỗi người đều học ba buổi một tuần, hơn nữa trình độ cả ba đều khác nhau, mỗi lần tôi đều phải đọc thêm sách, chuẩn bị tư liệu và soạn nội dung cho hôm sau. Do đó tính ra còn bận hơn lúc khai giảng.
Người khó dạy nhất là cô bé học lớp ba, tên là Ưu Ưu. Trước đây từng học qua lớp thiếu nhi của Trung tâm Anh ngữ Cambridge, biết được một ít, giờ đây lại học được thêm một ít trong trường tiểu học, cô bé không mấy tập trung nghe giảng, rất thích lơ là. Ưu Ưu còn nhỏ, động lực học tập chỉ có thể nhờ vào hứng thú, bản thân nó không mấy có hứng thú với môn tiếng Anh. Nhưng ba mẹ của Ưu Ưu lại là kiểu mẫu “mong con thành phượng hoàng”, họ mong sao cho nó nhanh chóng trở thành một thiên tài ngoại ngữ. Mẹ của Ưu Ưu còn thường xuyên bất chợt đẩy cửa vào hỏi chúng tôi có khát không hay có muốn ăn gì không. Nhưng thật ra tôi biết, người mẹ này chỉ là muốn xem coi tôi có tranh thủ thời giờ dạy con của bà không, có xứng đáng với số tiền 25 đồng một giờ không, do đó luôn tìm lý do vào kiểm tra đột xuất.
Buổi chiều hôm đó, tôi bảo Ưu Ưu chép từ vựng. Nó viết được một lúc thì đã ngủ gật trên bàn.
Tôi gọi nó hai ba lần, nó mới ngóc đầu lên, mệt mỏi giương mắt ra.
“Cô Tiết, em xin lỗi.” Nó nói xin lỗi một cách cẩn trọng.
“Sao vậy? Em ngủ không đủ giấc sao?”
“Sáng nay em đã học múa balê suốt mấy tiếng đồng hồ, bây giờ rất muốn ngủ.”
“Em còn học múa nữa à?” Điều này tôi thật sự không biết, tôi chỉ thấy bên ngoài phòng khách có piano, còn tưởng nó học đàn.
Ưu Ưu gật đầu, tức thì nói cho tôi nghe lịch học hè của nó: “Buổi chiều ba năm bảy học tiết của cô, chiều hai tư sáu học balê ở Cung văn hóa thiếu niên, mỗi buổi sáng học đàn, buổi tối làm bài. Sau tết, tiết balê có chút thay đổi, nhiều lúc sẽ chuyển lên học buổi sáng.”
Tôi nghe xong liền thấy chóng mặt, suýt nữa đã lỡ miệng nói: ba mẹ của em cũng biết cách hành hạ em thật.
Nhưng, hiện giờ, ở trước mặt nó tôi là một cô giáo, tôi không thể phát ngôn tùy tiện, chỉ đành xoa đầu nó, dùng câu nói mang tính vạn năng trong nền giáo dục: “Người lớn cũng đều muốn tốt cho em, do đó em phải cố gắng lên.”
Bây giờ thì tôi hiểu rồi, không phải là nó thích lo ra khó dạy, mà vì sức lực của trẻ con có hạn.
Ưu Ưu ngẩng đầu lên hỏi tôi: “Cô Tiết, lúc trước cô cũng lớn lên như vậy sao?”
“Cũng ngang ngửa vậy.” Tôi cười.
Lúc đó tôi cũng đang học lớp ba, vừa từ một tỉnh nhỏ ở ngoại thành chuyển vào thành phố A, mẹ sợ tôi thua kém những đứa trẻ khác, nên bảo ba đưa tôi đến Cung văn hóa thiếu niên học múa và vẽ.
“Cô cũng học đàn và múa ba lê sao?”
“Không, cô học múa dân tộc và tì bà.” Nói xong, để chứng thực lời nói của mình, tôi đã biểu diễn cho nó xem động tác lắc cổ của Tân Cương.
Nó lập tức cười cong đôi mắt, “Em cũng có thấy cô em làm qua cái này, em cũng muốn học, nhưng mà khó quá.”
“Nói ra cũng không khó, chỉ cho em một bí quyết. Em áp sát người vào tường, sau đó cứ nghĩ phải làm tai phải của em dính vào vai phải, và tai trái dính vào vai trái.” Tôi vừa nói, lại vừa làm mẫu một lần.
Ưu Ưu tỉnh táo hẳn, nó nhảy xuống ghế và chạy tới bên tường thật, cầm theo cái gương và làm như tôi đã nói. Nhưng đến cuối cùng, nó vẫn đã từ bỏ, ngồi trở về chỗ, nói: “Sao mà cổ em lúc lắc lư trông như con vịt bị co giật thế này.”
Tôi bật cười, trước đây cứ cảm thấy đứa trẻ này không mấy thích nói chuyện, cũng chưa từng trò chuyện với tôi, không ngờ nó cũng vui tính lắm.
Tôi lại nói: “Cô có một chị họ, cao lắm, còn thảm hơn, bị đưa đi học bơi. Lần đầu tiên vào hồ bơi, chị ấy nói mình sợ nước, kiểu nào cũng không chịu xuống hồ. Kết quả thầy huấn luyện không nói tiếng nào hết, như con chim ưng bắt gà con vậy, nắm chỉ lên ném luôn xuống hồ.”
Ưu Ưu tròn xoe đôi mắt, “Rồi sau đó?”
“Sau đó?” Tôi nhớ lại cảnh tượng ba đã diễn tả vô số lần với tôi, không nhịn được cười, “Sau đó, chỉ cứ thế mà đập nước liên tục, vậy mà lại nổi lên thật, sau đó không cần đến thầy huấn luyện, chỉ tự biết bơi rồi. Khi bò lên bờ, chỉ mới nhớ ra là mình phải khóc.”
Nghe thấy tiếng cười của hai chúng tôi, mẹ của Ưu Ưu lại đẩy cửa bước vào, tiếng trò chuyện của chúng tôi lập tức im bặt.
Đợi khi bà ấy trở ra, Ưu Ưu hỏi nhỏ: “Cô Tiết, sau này chị họ của cô có trở thành vận động viên không? Có tham gia Olympic không?”
“Không có. Cô cũng đâu có trở thành diễn viên múa, người có thể thành công là rất ít rất ít.”
“Nếu đã vậy, tại sao mẹ lại cứ bắt em phải học?” Ưu Ưu cúi mặt xuống.
Tôi nghĩ một lúc, nói với nó: “Ba mẹ có khổ tâm của họ, nhiều lúc người lớn muốn em học, không phải là bắt em nhất định phải trở thành diễn viên múa hay một nhà soạn nhạc, mà chỉ là muốn em trau dồi thêm đạo đức, lớn lên sẽ có nhiều người thích chơi với em hơn.”
Ưu Ưu nhìn tôi với ánh mắt như hiểu mà không phải hiểu.
Tôi chớp chớp mắt, “Ví dụ, trong lớp của Ưu Ưu có hai bạn nam. Một người học giỏi, thể thao cũng giỏi, còn biết đàn và đàn rất hay; người kia không biết gì cả, học lại kém, em nói xem các bạn sẽ thích chơi với ai hơn?”
“Đương nhiên là người đầu tiên rồi.” Ưu Ưu lập tức trả lời một cách rất khẳng định.
“Cho nên, các bạn cũng sẽ nhìn em như vậy đó.” Tôi nói.
Sau đó, Lưu Khải lại gọi tôi ra ăn cơm. Trong quán mì Lan Châu, tôi kể lại chuyện của Ưu Ưu bằng giọng nói rất lớn. Địa điểm tôi chọn quả là chính xác, rất nhiều người, đâu đâu cũng là mùi dầu mùi khói, bàn ăn cũng nhờn nhợt, hơn nữa buôn bán rất đắt khách, có khi còn không thể không ngồi chung bàn với những người không quen biết. Trong tình huống đó, nam nữ với nhau là không thể nào có cơ hội bồi dưỡng tình cảm.
Lưu Khải nghe xong thì đặt đũa xuống nói: “Tiết Đồng.”
“Hmm?” Tôi không ngẩng đầu lên, chỉ lo tự mình ăn mì, còn phát ra âm thanh “soẹt soạt” không một chút thục nữ.
“Mình từng thấy bạn đàn tì bà.”
“Hồi nào?” Tôi bồn chồn.
“Tháng 10 năm ngoái, học viện bên cậu tổ chức lễ đón tân sinh viên, cậu mặc sườn sám màu hồng phấn, ngồi trên sân khấu, đại diện khoa đàn bài ‘Tuyết trắng mùa xuân’.”
Tôi rút khăn giấy ra lau miệng, “Lần đó à, đừng nhắc nữa. Vốn dĩ là hoa khôi của khoa đại diện lên múa điệu Triều Tiên, nhưng tự nhiên bạn ấy lại cãi nhau với chủ tịch rồi nói không biểu diễn nữa. Sau đó họ mới bắt mình lên thế cho đủ số, đi mượn từ đâu đó bộ sườn sám và nhạc cụ, và kết quả là mình đàn được một nửa thì quên mất đoạn hai, đành mặt dày ngồi đàn lại đoạn một thêm lần nữa, xong thì liền rút quân xuống khán đài.” Chuyện này, đến nay nhớ lại vẫn còn là ác mộng cuộc đời.
Con người của tôi có một thói quen tốt, chính là việc tôi không thích thì sẽ đuổi nó ra khỏi não, không suy nghĩ đến nó, một thời gian sau là tôi thật sự có thể lãng quên.
Qua một lúc, tôi nhớ ra gì đó, quay sang nói với Lưu Khải: “Mà nè, đó là lễ đón tân sinh viên của học viện bên mình. Cậu ở bên học viện tự nhiên sao lại có mặt ở đó?”
Lưu Khải cười hi hi, nói ngượng ngạo: “Đi chung với tụi bạn, muốn ngắm mỹ nữ.”
Tôi vỗ vai người anh em của mình, “Không có gì phải ngượng ngạo đâu. Mình cũng thích nhìn mỹ nữ, lần sau đi xem chung.” Sau đó tôi bắt đầu liệt kê ra khu vực nào có nhiều cô gái xinh đẹp nhất. Cuối cùng biến thành tôi ngồi nghiên cứu và so sánh, rốt cuộc là con gái khoa nào chất lượng hơn, và đẹp cả trong lẫn ngoài.
Nghe tôi nói huyên thuyên những chuyện này, nét mặt của Lưu Khải có hơi kỳ lạ, cậu ấy nói: “Thật ra, cho dù người khác có đẹp cách mấy, ở trong lòng mình cũng không bằng một người.”
“Đương nhiên rồi!” Tôi tiếp lời, “Thông thường trong lòng con trai, người phụ nữ đẹp nhất và vĩ đại nhất không ai ngoài mẹ mình.”
Tôi nói xong câu nói đầy triết lý này, cảm thấy rất tự hào, sau đó cầm tô lên, húp nước lèo. Lúc ngước lên nhìn Lưu Khải, cảm thấy nét mặt của cậu ấy càng thêm quái dị.
(3)
Tuần thứ hai, lại là giờ dạy Ưu Ưu. Tôi giảng được một nửa thì nó đã ngủ mất. Nhìn nét mặt mệt mỏi của cô bé, tôi đặt sách xuống, muốn gọi nó dậy, nhưng tay chỉ mới giơ ra thì đã rút lại.
Tôi cũng chóng cằm lên bàn, ngồi nhìn bức tường nghĩ vẩn vơ một mình, được một lúc thì lấy quyển nhật ký màu xanh lá cây từ trong giỏ xách ra.
“Thứ năm, ngày 14 tháng 2. Tuyết đã nhỏ dần.
Hôm nay là ngày lễ tình nhân, bên ngoài phất phơ vài hạt bông tuyết, rất lãng mạn.
Sáng nay đến nhà dạy Bành Vũ, bữa trưa được giải quyết vội vàng với một phần sủi cảo ngoài đường, sau đó đi dạo trong công ty bách hóa ở gần nhà Ưu Ưu.
Một lễ tình nhân thật vô vị, nhưng cũng rất phong phú.
Khi rãnh rỗi sẽ lại tự hỏi mình, Mộ Thừa Hòa đang làm gì nhỉ? Có nhớ hôm nay là ngày lễ tình nhân không?
Tôi rất muốn liên lạc với hắn, cho dù là gọi điện hay nhắn tin cũng được, nhưng mặt khác tôi lại sợ hãi. Trong một ngày đặc biệt như thế, bất kỳ cử động nào của tôi cũng sẽ khiến hắn cảm thấy gì đó chăng?!
Buổi trưa lúc đi vào khu vực quần áo dành cho nam, nhìn thấy chiếc áo măng tô màu nâu sẫm khoác trên ma-nơ-canh, trên cổ còn quấn một chiếc khăn choàng ca-rô, tôi tự nhiên dừng bước, không khống chế được suy nghĩ của mình, đứng tưởng tượng Mộ Thừa Hòa mặc nó sẽ như thế nào.
Tuy hắn không hề thuộc về tôi, nhưng tự mình suy nghĩ như thế cũng vui lắm.
Thầy Mộ, lễ tình nhân vui vẻ. ^^ “
Từ nhỏ tôi đã có thói quen viết nhật ký. Lúc tôi còn nhỏ, mẹ chưa làm ngục cảnh, mà là giáo viên dạy văn dưới tỉnh, mẹ vô cùng nghiêm khắc với tôi. Đến giờ nghỉ trưa, nếu tôi không ngủ thì nhất định phải viết nhật ký. Bởi thế, mười mấy năm sau đó tôi đã hình thành thói quen này, cứ năm ba ngày, dẫu cho chỉ có một hai câu, tôi cũng phải viết lại mới cảm thấy an lòng.
Tôi thu dọn xong mọi thứ thì cầm túi xách lên ra khỏi phòng. Mẹ của Ưu Ưu đang ngồi thêu ngoài phòng khách, thấy tôi cầm túi xách đi ra, có hơi ngạc nhiên, rồi