Chủ tịch Mao từng dạy chúng ta: “Người Trung Quốc ngay cả chết cũng không sợ, còn sợ khó khăn sao?”
Tôi được hun đúc trưởng thành cùng với câu nói này, chăm chỉ học tập, cố gắng vươn lên, bởi thế, tôi vô cùng hiểu cái đạo lý nhờ người ta thì chi bằng nhờ bản thân.
Thế là, tôi và Bạch Lâm đã bỏ ra một tiếng đồng hồ để tìm kiếm công cụ và thiết bị, đóng chốt cửa lên. Xoa xoa ngón tay bị đập trúng, tôi kêu than bằng giọng… hứng khởi: “Cuối cùng cũng thấy an toàn rồi!”
Tống Kỳ Kỳ cười cười, bước tới kiểm tra, rồi thì vỗ tay: “Khá nhỉ.”
Tống Kỳ Kỳ là cô gái chín chắn nhất trong phòng chúng tôi, đến từ phương Bắc, học rất giỏi, học kỳ nào cũng nhận học bổng. Và Triệu Hiểu Đường thì, hoàn toàn trái ngược với cô.
Triệu Hiểu Đường, dùng câu nói nguyên văn của Bạch Lâm là — Triệu Hiểu Đường không phải người của trái đất. Triệu Hiểu Đường có bệnh ưa sạch sẽ, và cái mức độ ưa sạch sẽ đó là chúng ta không thể nào sánh bằng.
Còn nhớ lúc học quân sự, nhà trường đưa tân sinh viên khóa của chúng tôi đến doanh trại quân sự vừa được xây lên ở ngoại ô thành phố A. Đó là nơi mà ngay cả con chim cũng không bay đến. Cái được gọi là phòng ngủ ở đó, chẳng qua chỉ là dạng hộ ở lều không có gì bên trong. Chúng tôi chỉ có thể ngủ trên chăn gối do mình tự mang đến.
Đừng nói là tắm, cho dù là muốn đi vệ sinh cũng phải xếp hàng rất lâu. Chúng tôi đứng chịu trận dưới cái nắng tháng chín, một tuần không tắm, cũng không dám thay quân trang.
Thầy huấn luyện nhìn nhóm con gái bị giày vò như thế, khá là đau lòng, nên đã đến thương lượng với sĩ quan giáo viên, dắt chúng tôi đến một thị trấn cách doanh trại mấy cây số, thuê một phòng tắm lớn, sau đó lại dẫn đội trở về.
Khi tắm, mọi người phát hiện quân phục bị thấm mồ hôi làm bay màu và dính lên da thịt, bông tắm và nước nóng lau lên người, cả nhóm cùng lúc lột da xanh.
Nửa đêm, đến phiên tôi và Bạch Lâm trực ở cửa lớn doanh trại, thấp thoáng như nghe thấy ai đang giặt giũ gì đó. Tôi ôm cộc súng lên, tiến tới xem coi đó là gì. Ngờ đâu lại trông thấy một cô gái ngồi vọc nước bên khe suối. Mái tóc dài của cô ấy xõa xuống vai, làn da trắng nõn càng thêm ngọc ngà dưới ánh trăng sáng, trông như một mỹ nữ xà.
Tay Bạch Lâm run cầm cập, kéo tôi lại và nói: “Thôi bỏ đi, không chừng bị chết đuối ở đây đó.”
Tim tôi thót lên, cũng có hơi hơi sợ. Nhưng vẫn cứng đầu nói: “Tớ cái gì cũng nhỏ, chỉ có gan là to nhất. Mình mới không sợ đó!”
“Vậy được, giao cho cậu đó. Tiểu Đồng cậu đi đi, sáng mai mình tới nhặt xác cho cậu.” Bạch Lâm vỗ vai tôi, quay đầu chuẩn bị đi về.
“Không được!” Tôi kéo nó lại, “Cậu…. một mình cậu về đó đứng canh, mình…. không an tâm.”
Thế là tôi nắm chặt nấm tay, men theo tường từ từ tiến về phía đó, Bạch Lâm bị ép phải đi theo sau. Đợi đến khi tôi cách cô gái đó chỉ còn vài bước, thì đối phương như chợt nhận ra tiếng động từ phía sau vậy, quay đầu lại nhìn chúng tôi, mỉm cười. Đó là một mỹ nữ, nhưng không phải là xà, mà là cô bạn cùng phòng Triệu Hiểu Đường. Và đây chưa phải là điều đáng kinh ngạc nhất, cạnh chân bạn ấy là một cái thau, và trong thau là tấm chăn vừa mới được giặt xong….
“Cậu giặt chăn?” Tôi còn chưa hồi thần.
Bạn ấy nhìn tôi cười: “Chính xác, toàn là mùi mồ hôi, ngay cả bông gòn ở trong đó cũng làm mình cảm thấy dơ dơ, nên mình giặt hết luôn.”
Một tuần tiếp theo đó, tấm chăn của Triệu Hiều Đường vẫn chưa khô, nên đành ngủ chung với Tống Kỳ Kỳ. Tấm chăn treo bên cửa sổ ấy đã trở thành giai thoại của toàn khoa. Và đấy cũng chính là ấn tượng đầu tiên mà Triệu Hiểu Đường dành cho tôi.
Giờ đây, Triệu Hiểu Đường đắm chìm trong thế giới internet, thích giao kết bạn bè trên mạng, hết người này đến người khác. Mỗi lần ra gặp bạn trên mạng đều sẽ kéo theo ba chúng tôi. Có mỹ sắc của Triệu Hiểu Đường làm mồi, chúng tôi sẽ gạt đối phương một bữa ăn ngon một cách vô tư, xem như là giải vây cho bản thân thoát khỏi bữa ăn ngán ngẫm trong căn tin. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (77F1.XTGEM.COM)
Và lúc này đây, trong quán ăn “Tất Thắng”, chàng trai đeo mắt kính ngồi ở phía hơi xéo với tôi cũng là một trong số bạn trên mạng của Triệu Hiểu Đường. Cũng may bàn ăn của “Tất Thắng” khá to, thêm ghế vào ngồi năm người thì cũng còn rộng.
Tôi và Tống Kỳ Kỳ ngồi một bên, Bạch Lâm và Triệu Hiểu Đường ngồi ở đối diện, anh mắt kiếng ngồi ghế phụ.
Bạch Lâm cười hi hi với anh mắt kiếng: “Anh đoán thử xem trong bốn tụi em ai là Tiếu Tiếu?”
Triệu Hiểu Đường quen anh bạn này khi chơi “Ảo mộng tây du”, cô lấy tên ở trong đó là Tiếu Tiếu, và ID của anh mắt kiếng là Mộ Dung Thanh Phong. Khi nhìn thấy anh mắt kính, rồi liên tưởng đến tên Mộ Dung Thanh Phong, tôi thật sự có hơi cảm thấy ảo mộng tiêu tan.
Mộ Dung đại ca bỗng dưng ngượng ngùng, anh ấy lướt mắt nhìn bốn chúng tôi, cuối cùng dừng lại ở chỗ của tôi.
“Em là Tiếu Tiếu?” Anh ấy dịu dàng đặt câu hỏi.
“Hở?” Tôi suýt bị sặc.
Nhưng, trước đó bốn chúng tôi đã hẹn với nhau, anh ấy nói ai là Tiếu Tiếu thì người đó sẽ phải nhận vai, tuyệt đối không được phản bác, đấy là cách đền đáp ơn có phúc cùng hưởng của Triệu Hiểu Đường.
Ba người họ nhìn tôi cười xảo quyệt, khóe môi của tôi bất giác giựt giựt, đành nhận thôi. Xem ra hôm nay đã quên tra vận may trong ngày khi ra khỏi cửa rồi.
Thấy tôi không phủ nhận, Mộ Dung đại ca rất vui, tiếp đó liền chăm sóc tôi rất ân cần. Tôi chưa bao giờ chơi game online, nên để tránh bị lộ tẩy khi trò chuyện, chúng tôi đều cố gắng nói về những chuyện khác, một khi đề tài có dính đến “chuyên ngành”, Bạch Lâm hay Triệu Hiểu Đường sẽ phụ trách dẫn qua.
Nhưng, Mộ Dung đại ca vẫn cứ mãi lưu luyến với võng du, nên lại bắt tôi cùng hồi ức cảnh tượng lần đầu gặp nhau của “Tiếu Tiếu” và “Mộ Dung Thanh Phong”.
Triệu Hiểu Đường nhanh nhảu lái sang đề tài khác: “À phải rồi, tại sao anh lại lấy họ Mộ Dung? Anh họ Mộ Dung sao?”
Mộ Dung đại ca vừa nghe thấy câu hỏi này hứng chí lại càng thêm lớn, anh nói đĩnh đạc: “Không phải, thật ra anh họ Mộ. Nếu phải tìm về cội nguồn của cái họ này, thì tiền thân của họ Mộ chính là Mộ Dung, người sau sửa lại chỉ là để giản thể hóa thôi, còn nếu tìm về tổ tiên thì anh thuộc tộc Tiên Ti.”
Bạch Lâm gật gù như đã hiểu: “Ồ, tụi em có một người thầy cũng họ Mộ, vậy cũng tức là xuất phát từ Mộ Dung rồi.”
Nó không nói thì thôi, nhắc một cái là tôi lập tức nghĩ đến Mộ Thừa Hòa, liên hệ với họ cội nguồn, vậy tên của hắn sẽ thành Mộ Dung Thừa Hòa, nếu trở về cổ đại, bắt hắn để tóc dài, rồi cột lên, sau đó bảo hắn nhướn mắt lên nhìn tôi cười một cái.
Tôi bỗng dưng rùng mình. Gương mặt hắn như thế, thật đúng là nỗi bi ai của phụ nữ, nỗi sỉ nhục của đàn ông.
Mộ Dung đại ca nhìn thấy nét mặt quái lạ của tôi, khẽ hỏi ba người họ: “Tiếu Tiếu sao vậy?”
Bạch Lâm nói: “Anh làm nó mơ màng rồi.”
“Mơ màng?”
“Đại ca tên Mộ Dung Thanh Phong, sư phụ tên Mộ Dung Thừa Hòa, công tử nhà Mộ Dung thật là khiến bạn ấy khó chọn mà.”
“Sư phụ? Cũng quen trên ‘Tây du’ sao?” Anh ấy hỏi.
Tôi làm vẻ giận dỗi gõ đầu Bạch Lâm, “Đừng có tin lời bạn ấy.”
(2)
Tên thật của Mộ Dung đại ca là Mộ Hải, quả nhiên là khác xa ID Mộ Dung Thanh Phong. Anh học ngành thiết kế nội thất, nay đang làm việc trong một công ty trang trí nội thất.
“Vậy anh là nhà thiết kế rồi?” Tống Kỳ Kỳ hỏi.
“Gì mà thiết kế chứ,” Mộ Hải tự cười trêu, “Bây giờ tu sửa nhà cửa, chủ nhà đều yêu cầu phải tiết kiệm, phải đẹp, phải thực dụng, nhưng lại không chịu bỏ tiền vào khâu thiết kế. Thông thường họ chỉ ước tính trong khoảng 200 ngàn, căn bản không thể nói là có phong cách thiết kế hay không. Cũng chỉ là toilet, nhà bếp, tường tivi, đâu đâu cũng thế.”
Nghe Mộ Hải nói thế, tôi đột nhiên nhận thấy thật ra người này cũng không tệ như chúng tôi đã dự đoán.
“Haiz…..” Tống Kỳ Kỳ cũng thở dài, “Năm sau nữa là chúng ta cũng tốt nghiệp rồi, đúng là khó thật, chẳng biết làm gì nữa.”
Bạch Lâm cúi đầu: “Mẹ mình bảo mình về quê tìm việc, mẹ nói ở thành phố A này không quen biết ai, khó lắm.”
Triệu Hiểu Đường nói: “Vẫn là Tiểu Đồng sướng, nhà ở ngay đây.”
Tôi há miệng, nhưng không nói gì. Thật ra, mỗi nhà đều có một câu chuyện riêng.
Mới chớp mắt đã là sinh viên năm 3, sống lơ mơ qua ngày, nghĩ đến ngày phải đi khỏi ngưỡng cửa nhà trường bước ra xã hội, trong lòng thật không dễ chịu. Bàn đến đề tài này, bốn chúng tôi đều bỗng dưng im lặng. Mộ Hải thanh toán xong, thấy tâm trạng mọi người không vui, nên lại rủ đi hát.
Vốn dĩ những chuyện gặp gỡ bạn trên mạng thế này, một cô gái là không nên đi, nhất là đến phòng karaoke. Nhưng bốn người đi chung với nhau, gan to hơn nên cũng không sợ nữa, dù gì cũng đang rãnh rỗi, vậy cứ nghe ý kiến của Mộ Hải.
Tôi hét khô cả cổ họng, ra khỏi phòng để đi toilet, bất ngờ bắt gặp Mộ Thừa Hòa. Tuy chỉ là nhìn thấy bóng lưng, nhưng hắn có hóa thành tro thì cũng không thoát nổi cặp mắt của tôi.
Hắn đứng nhìn ra cửa sổ, hình như là đang nghe điện thoại.
Tôi nhấc từng bước chân khẽ khàng tiến gần vài bước, định nghe lén xem hắn đang nói gì để về lớp kể với mọi người, ngờ đâu chỉ có khoảng cách độ hai mét thôi, thì hắn đã cúp máy quay đầu lại.
Tôi vội vàng quay lưng, giả vờ như đang đi, đối lưng với hắn, sau đó cầu nguyện trong lòng: “Ông không thấy tui, ông không thấy tui…..”
Chính ngay lúc này, Bạch Lâm mở cửa bước ra, nhìn thấy tôi, cũng lập tức nhìn thấy Mộ Thừa Hòa, nó liền đứng nghiêm kêu lên: “Chào thầy Mộ, thật là trùng hợp quá!” Sau đó Bạch Lâm chuyển góc độ khác quay sang nhìn tôi: “Tiểu Đồng, cậu không thấy thầy Mộ sao? Ở đằng sau cậu kìa.”
Tôi xoa trán, không còn cách nào khác, quay lại nói: “Mộ… chào thầy ạ!”
“Hai em đến hát à?” Hắn hỏi.
Rõ thừa, tới quán karaoke không hát, chẳng lẽ để ăn cơm.
“Dạ phải.” Bạch Lâm ngoan ngoãn gật đầu, “Bạn cùng phòng ký túc xá của tụi em gặp gỡ bạn trên mạng.”
“Bạn trên mạng?” Mộ Thừa Hòa nhìn vào căn phòng Bạch Lâm vừa bước ra, nét mặt cảnh giác, “Bạn trên mạng của ai?”
“Dạ….. của Tiết Đồng.” Bạch Lâm lại lắc đầu, “Không không không, của Triệu Hiểu Đường.” Hình như câu trả lời này vẫn không ổn lắm, thế là nó ngẩng cao đầu nói với tư thái đại nghĩa lẫm liệt: “Không, thật ra, là của em ạ.”
Triệu Hiểu Đường chọn học tiếng Pháp, không vào lớp Mộ Thừa Hòa, đương nhiên là hắn không quen biết bạn ấy. Nhưng Bạch Lâm đổi khẩu cung liên tục hai lần kiểu này, người ngoài nghe vào hoàn toàn là như đang giúp tôi thoát tội.
Mộ Thừa Hòa e là cũng không tin, hắn nhìn tôi một cái, “Chẳng phải nhà trường đã nhắc nhở rất nhiều lần, bảo các em không được tùy tiện ra gặp bạn trên mạng sao, an toàn là rất quan trọng!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy hắn nói chuyện nghiêm khắc như thế ngoài giờ học, trông giống như một ông cụ non vậy.
Bạch Lâm cười hi hi nói: “Thưa thầy, tụi em đảm bảo sẽ bảo vệ tốt bản thân. Lần này thì xin thầy tha cho ạ, lần sau tụi em không dám nữa.”
Dẫu rằng Bạch Lâm đã đại diện cho chúng tôi đứng ra đảm bảo, nhưng Mộ Thừa Hòa vẫn