ình nhân hình như đang cãi nhau, người đàn ông thì đứng dậy rời đi sau khi bỏ lại một xấp tiền có giá trị mấy ngàn nhân dân tệ, còn cô gái thì khóc đến đỏ mắt, vội đuổi theo, điều này làm cho cô nhớ đến tình cảnh khi mình và bạn trai bên nhau.
Mỗi lần cãi nhau, mặc kệ đúng hay sai thì đều là cô cúi đầu nhận lỗi trước. Cho dù những cô gái khác đến lấy lòng hắn, cô cũng không ý kiến. Nhưng chỉ cần có một người đàn ông khác có ý với cô, hắn sẽ chất vấn cô, thậm chí hoài nghi cô phản bội hắn. Cô đã mấy lần chịu thương tổn thật sâu, nhưng lại không sao hạ quyết tâm nói lời chia tay được, lần này cũng thế.
Quan Quý Minh từng nói với cô, thứ tình yêu đó không phải là tình yêu, mà là trò chơi của trẻ con. Cho nên cô vẫn thường nghĩ, giữa cô và bạn trai, rốt cuộc là tình yêu hay chỉ là trò chơi của những đứa trẻ.
☆☆☆
“Em đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói ôn tồn của Quan Quý Minh làm cho Cận Tiểu Đình lấy lại tinh thần, cô cười gượng, cảm thấy vừa rồi mình hơi thất lễ.
“Có phải em đang nghĩ đến cậu ta không?” Quan Quý Minh nói toạc ra.
“Anh Quan, có phải anh cảm thấy em rất ngốc không?” Cô chưa từng nói chuyện tình cảm của mình cho ai, Quan Quý Minh là người đầu tiên.
“Trên thế giới này người nào cũng ngốc cả.” Bao gồm cả anh.
“Nhưng em là người ngốc nhất đúng không?” Cô cầm chặt ly rượu trong tay, cằm hơi rụt lại, nhắc đến chuyện tình cảm là cô lại không nhịn được mà muốn khóc.
Quan Quý Minh thở dài, ôm cô vào lòng, khẽ vuốt mái tóc cô, “Em nghe lời anh đi, hãy rời khỏi cái kẻ luôn khiến em đau khổ kia.”
“Nhưng mà em không có can đảm...” Nói tới đây, giọng cô nghẹn ngào, “Tại sao em chân thành với anh ấy như vậy, anh ấy lại làm tổn thương em... Có phải anh ấy không cần em không...” Quan Quý Minh khẽ ôm cô, còn Hà Lệ đang đứng một bên giám sát.
“Anh ấy không muốn em can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của anh ấy. Em đã nghe lời. Anh ấy muốn giao thiệp với những cô gái khác, em cũng không ngăn cản. Nhưng mọi người đều biết anh ấy là bạn trai em, anh ấy còn cố ý làm như vậy. Thật tình em rất đau khổ. Anh ấy không quan tâm đến cảm giác của em một chút nào, không quan tâm đến người khác sẽ nhìn em thế nào, cười nhạo kẻ làm bạn gái như em đây...” Vừa nói đến nỗi đau, nước mắt của cô liền rơi không ngừng.
“Anh Quan, Anh có biết anh ấy nói gì không? Anh ấy nói mọi người cứ gán ghép em với anh ấy, chứ anh ấy không hề thừa nhận em là bạn gái chính thức, ngay cả bạn bè cũng không phải... Chỉ là... Chỉ là bạn học... Là bạn học trong 3 năm cấp 3 thôi...” Quan Quý Minh nghe cô kể khổ, kiên nhẫn chờ cô trút hết nỗi lòng. Suốt ba năm nay, anh đều bên cạnh cô như thế này.
“Anh Quan, em đúng là ngu ngốc. Vì sao lúc trước em không nghe lời anh mà rời khỏi anh ta chứ. Như thế sẽ không đau khổ như ngày hôm nay... Nhưng mà em lại không rời bỏ anh ta được... Thật sự rất khó...”
“Đừng nghĩ chuyện này nữa.” Anh dẫn cô đến quán bar là muốn cô vui vẻ, không phải muốn cô khóc, “Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.”
“Dạ.” Cho dù không qua đi, nhưng chỉ cần anh an ủi cô, cô cũng sẽ tin là thật.
“Uống ly rượu em đang cầm đi, anh nghĩ là em sẽ thích.” Anh thúc giục cô, trong mắt lóe lên một tia khác thường.
Cận Tiểu Đình vốn không uống rượu, dưới sự cỗ vũ của Quan Quý Minh liền dũng cảm uống một hớp lớn, không hề có vị nồng đậm như cô nghĩ, chỉ có vị chua ngọt, cho nên cô lại uống thêm một ngụm lớn.
“Ngon không?” Quan Quý Minh lại rót thêm một ly cho cô.
“Ừm.” Cận Tiểu Đình vươn cái lưỡi non mềm ra liếm môi, “Anh Quan, anh rất tốt với em. Thật lòng rất cảm ơn anh.” Anh cười chua xót, không tốt với cô thì tốt với ai bây giờ?
Khuôn mặt nhỏ nhắn dựa vào cánh tay anh cọ xát một lát, có lẽ cô nên nghe Quan Quý Minh nói, tạm thời đừng nghĩ về người bạn trai khiến cô không vui kia nữa. Cô nên tự cho mình một không gian, một nơi chỉ thuộc về riêng cô.
Sau khi uống 3 ly, Cận Tiểu Đình ngẩng mặt lên từ cánh tay anh, không còn thấy ánh mắt u oán kia nữa, thay vào đó là đôi mắt trong trẻo chớp chớp, giọng điệu có chút bướng bỉnh, “Không phải mỗi ngày đi làm về anh đều đến đây uống rượu đó chứ?”
Quan Quý Minh nhìn người trong quán bar, “Thỉnh thoảng thôi.”
“Anh là quân nhân đó! Quân nhân không nên đến những chỗ thế này!” sau khi uống rượu Cận Tiểu Đình có vẻ hoạt bát hơn rất nhiều, cách nói chuyện cũng thay đổi.
“Tại sao không nên?” Anh cười cười, hỏi lại cô.
“Cái này...” Cận Tiểu Đình cau mày, bĩu môi, cố gắng nghĩ, “Bởi vì kỷ luật! Trong quân doanh, kỷ luật rất nghiêm, nếu anh để xảy ra chuyện gì ở quán bar thì nhất định sẽ bị phạt nặng!”
“Anh sẽ không gây chuyện.” Anh nhìn chằm chằm gương mặt ửng hồng sau khi uống rượu của cô, ánh mắt nhàn nhạt hơi thay đổi.
Cô thích loại rượu có vị ngọt thanh này muốn chết, lại há miệng uống một hớp lớn, một ly thấy đáy, lại bắt đầu nói chuyện, “Nếu có người nào đó cố ý gây sự thì anh làm sao?”
“Dĩ nhiên sẽ có người đến giải quyết việc này.” Thời gian anh ở quán bar là chuyện cô không thể biết được, anh căn bản không thèm lo lắng mấy vấn đề như việc cố ý gây sự này.
“À...” Cô nửa hiểu nửa không kéo dài giọng.
“Em thích chỗ này ư?”
“Dạ.” Cô nghiêng đầu dựa vào vai anh, nhắm mắt lại, mỉm cười ngọt ngào.
“Nếu em thích, chúng ta có thể đến đây thường xuyên hơn.”
Đột nhiên Cận Tiểu Đình mở mắt, giương đôi mắt tiến sát mặt anh, nhỏ giọng nói như đang thì thầm: “Chuyện này... Đừng để ba em biết nha.”
“Được.” Anh biết cô đã ngà ngà say.
☆☆☆
“Uống thêm ly nữa không?” Anh chỉ vào ly rượu không của cô.
“Không.” Cô từ chối, “Rượu này tuy ngon, nhưng em nghĩ nhất định nó rất đắt. Mà lát nữa về nhà, nếu ba mẹ biết em đến quán bar, còn uống rượu, nhất định sẽ chém chết em.”
Anh lại rót cho cô một ly, “Để anh gọi điện thoại cho ba mẹ em, nói em đi với anh. Nếu như quá trễ sẽ ngủ lại nhà anh, như vậy bọn họ sẽ không phát hiện ra em uống rượu.”
“Như vậy có được không?” Cô bĩu môi, cảm thấy không công bằng chút nào.
“Sao lại không?” Anh kéo cô lại gần anh hơn, bàn tay vốn ở trên vai cô đã dời xuống eo.
“Tại sao lại khác biệt nhiều như vậy chứ?” Cô u oán nhìn anh, “Mỗi lần em đi chơi với bạn trai thì cha mẹ em đều không vui. Còn quy định giờ nào phải về nhà, nếu không sẽ không cho phép em đi chơi nữa. Còn anh chỉ cần gọi một cú điện thoại, ba mẹ em cũng chẳng hỏi gì hết, cho dù anh có bán em đi thì họ cũng vẫn yên tâm.”
Quan Quý Minh cười khẽ, ngửi mùi hương trên tóc cô, “Bởi vì anh xuất hiện trên đời này sớm hơn em.”
“Là vậy sao?” Hai tay cô cầm ly rượu, nương theo tư thế của hai người, dời đầu tựa vào trong lòng anh, cái miệng nhỏ nhắn vẫn tiếp tục phàn nàn, “Nhưng chúng ta cũng chỉ hơn kém nhau 7 tuổi, chỉ có 7 tuổi thôi!”
“7 tuổi chính là 7 năm, dĩ nhiên kinh nghiệm sống vẫn nhiều hơn em.” Anh dùng tay kia vuốt tóc cô, khiến cô giống như một con mèo nhỏ đáng yêu nằm trong lòng anh.
“Không công bằng!” cô lại nâng ly uống cạn một lần nữa, cô gái đang ngà ngà say, cách nói chuyện nghe cũng rất dễ thương, “Em đã lớn rồi, sao không thể giống anh, ngay cả ra ngoài chơi cũng vẫn bị quản thúc!”
“Sang nhà anh sẽ không bị quản thúc.” Anh biết nơi duy nhất cô có thể qua đêm chính là nhà anh. Đối với những thanh niên khác ba mẹ cô đều lo lắng, chỉ có mình anh lại đặc biệt yên tâm, cho rằng quân nhân sẽ không làm ra những chuyện thương thiên hại lý.
“Anh Quan...” giọng nói mềm mại mang theo sự ấm ức vang lên trong lòng anh, thậm chí nghe như đang nức nở. Không muốn nghĩ đến bạn trai mình, nhưng không hiểu sao cô vẫn cứ nghĩ đến, khiến lòng lại đau.
“Hử?” Anh biết không thể để cô tiếp tục uống được nữa, bằng không sau đây còn một mình anh chủ động, vì thế anh lấy ly rượu ra khỏi tay cô, đặt sang chỗ mà cô không thể với tới.
“Có phải anh thấy em quen bạn trai ở tuổi này là quá sớm không?” Cô ngửa đầu, đôi mắt to ngấn nước nhìn anh.
“Đúng là hơi sớm.”
“Cho nên anh thấy em phải chia tay với bạn trai có đúng không?”
Quan Quý Minh ngưng lại nhìn gương mặt đang tỏ ra vô cùng đáng thương của cô, thở dài, “Lúc trước anh đã nói với em, tên đó không hợp với em.”
“Tại sao?” Cô không hiểu, thật sự không hiểu.
“Cậu ta không đủ chín chắn. Một người đàn ông chín chắn sẽ không vì một chuyện nhỏ như hạt vừng mà nổi giận, càng không tranh cãi một chuyện quá lâu, bỏ lại em một mình, khiến em giống như một cô ngốc vừa đi vừa khóc trên đường.” Mỗi câu anh nói đều là thật, lại càng khiến cho cô muốn khóc.
“Những đôi yêu nhau đều sẽ có lúc cãi nhau, nhưng sau khi cãi nhau, anh tuyệt đối sẽ không để bạn gái mình đi nhờ xe về nhà. Như vậy rất nguy hiểm, mà bạn trai em lại làm như vậy, chứng tỏ hắn không cần em, không có một chút chín chắn nào.”
“Anh đừng nói nữa...” Nước mắt cô đã trào ra ngoài.
“Được, anh không nói nữa.” Anh biết cô khó chịu, một lần nữa ôm cô vào lòng, bàn tay to vỗ nhẹ lưng cô. “Nghe lời anh, chia tay với hắn đi, hắn và em không hợp.”
“Nhưng mà em không bỏ được...” Tình cảm 3 năm, đâu phải nói bỏ là có thể bỏ.
“Bây giờ em không bỏ, sau này sẽ càng đau khổ.”
“Em biết, nhưng mà...” Cô nghẹn ngào khịt mũi, dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, “Em không biết phải làm thế nào nữa... Thật sự em không biết phải làm thế nào... Tụi em quen nhau 3 năm, em đã quen có anh ấy làm bạn, nếu chia tay, không có anh ấy bên cạnh, em sợ sẽ không thích ứng được... Em thật sự sẽ không thích ứng được....”
“Nếu em muốn rời khỏi hắn, anh sẽ giúp em.” từ giây phút nhìn thấy cô vừa đi trên đường vừa khóc ấy, anh đã nói với chính mình, anh không muốn lại nhìn thấy hình ảnh như thế nữa.
“Có thật không” Cô ngưng khóc, ánh mắt nhìn anh đầy hy vọng.
“Em có thể tin anh.” Trong ánh mắt anh có sự kiên định.
“Anh giúp em bằng cách nào?”
“Chỉ cần em phối hợp với anh là được.”
Cô yên tâm dựa vào lồng ngực anh, cảm thấy có người để dựa dẫm thật là tốt.