ngã xuống giường, hôn cô mãnh liệt, cắn đôi môi mỏng của cô như muốn trừng phạt, cho đến khi anh cảm nhận được mùi tanh của máu, anh mới không tình nguyện rời khỏi thân thể mềm mại của cô.
Trên người thiếu sức nặng của anh làm cô thấy trống rỗng, nhưng cô sợ mình lại chọc giận anh, chỉ có thể thở hổn hển, trừng mắt nhìn trần nhà.
“Chưa xong đâu, đêm nay anh sẽ phạt em.” Viêm Ngưỡng Tu nhẹ nhàng báo trước, thay đổi vẻ mặt lạnh lùng rời khỏi phòng ngủ của Ôn Tưởng Huân.
Rốt cuộc, nước mắt Ôn Tưởng Huân rơi xuống, ác ma này, làm môi của cô sưng lên như vậy, làm sao cô có thể gặp người được?
Khiến cô khóc sưng mắt, làm sao cô có thể giải thích với bạn tốt?
Làm lòng cô bị tổn thương, làm sao cô có thể băng bó miệng vết thương trong lòng?
※ ※ ※
“Anh đang tức giận sao?” Thiệu Y Y chớp đôi mắt to vô tội, nhìn Viêm Ngưỡng Tu dường như có ngọn lửa sau lưng.
“Không.” Anh lớn tiếng trả lời.
Cô đến Đài Loan mấy ngày nay, dường như người đàn ông nhận ủy thác này đều cẩn thận chăm sóc cho cô, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bộ dạng nổi giận của anh, hai tròng mắt tức giận như muốn phun lửa.
“Bởi vì bảo vệ tôi rất phiền toái hả?” Cô lo lắng đề phòng hỏi, cô sợ nếu câu trả lời của anh là đúng thì cô cũng không biết phải đáp lại thế nào.
Khóe mắt nhìn thấy miệng Thiệu Y Y cong xuống dường như rất ủy khuất, Viêm Ngưỡng Tu biết là anh đã dọa đến cô.
“Chuyện không liên quan đến em, là tự bản thân tôi thôi.”
Ôn Tưởng Huân đáng chết, mấy buổi tối gần đây cô dám khóa cửa phòng ngủ, cả người hắn tràn đầy dục hỏa không có chỗ phát tiết, càng đáng chết hơn là mỗi ngày cô đều tìm cách né tránh anh, cố ý duy trì khoảng cách với anh, cô chưa hề lười biếng trong công việc nhưng lại khiến anh tức giận.
Với năng lực của anh thì anh có thể mò vào phòng cô mà không quấy rầy đến bất cứ ai, nhưng mà cô đã tỏ rõ bằng hành động, anh cũng không thể cường ngạnh bắt cô đi vào khuôn khổ. Chỉ là hàng đêm anh phải chịu đựng lửa nóng đốt người, giữa đêm trời đông giá rét mà anh phải đi tắm nước lạnh một lần lại một lần. Anh thề món nợ này anh sẽ đòi lại cô cả vốn lẫn lãi.
Ánh mắt rét lạnh nhìn Ôn Tưởng Huân ở cách đó không xa, dường như đang tưởng tượng trong lòng, cởi hết quần áo của cô, dùng hình phạt lóc từng miếng thịt.
Giữa trời đông giá rét, mặc dù Ôn Tưởng Huân đã mặc quần áo giữ ấm nhưng cô vẫn không tự chủ được mà rùng mình, quay lại khiêu khích nhìn Viêm Ngưỡng Tu.
Từ khi nào cô gái nhỏ này lại biến thành người phản nghịch như vậy? Viêm Ngưỡng Tu nghi ngờ Ôn Tưởng Huân bây giờ với Ôn Tưởng Huân trước đây ngoan ngoan phục tùng anh có phải là cùng một người không? Nhưng mà nói thật, anh lại không chán ghét nhìn bộ dạng cô không đồng nhất như vậy, điều này làm anh cảm thấy vừa bất ngờ vừa thích thú.
“Anh đang nhìn cái gì vậy?” Thiệu Y Y tò mò nhìn theo tầm mắt của anh, trong khu nhà lớn chỉ có hoa hoa cỏ cỏ và Tưởng Huân tiểu thư, cô không rõ anh nhìn cái gì mà chăm chú thế?
“Không có gì.” Anh dời sự chú ý về Thiệu Y Y, mặc dù cả người tức giận nhưng anh không thể phát giận với người trước mắt.
Căn cứ vào tài liệu mà anh tra được thì Thiệu Y Y sinh ra và lớn lên ở Mỹ, cha mẹ mất sớm. Anh vốn hoài nghi cô có thể là một người con gái riêng của cha anh lưu lạc bên ngoài, nhưng theo tài liệu thì cô không có một chút quan hệ nào với Viêm gia, chẳng lẽ ông trời đã ban cho anh một cô em gái khác.
“Vì sao lại nhìn tôi như vậy?” Từ nhỏ với bề ngoài nổi trội xuất sắc cô đã được không ít bạn nam nhìn chăm chú, nhưng mà ánh nhìn nóng rực của Viêm Ngưỡng Tu làm cô cảm thấy mặt hồng tim đập nhanh, cả người không được tự nhiên.
“Em thật đáng yêu.” Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, lại nhớ, cô đơn thuần đáng yêu như vậy lại không cẩn thận tận mắt nhìn thấy quá trình giết người, anh lại cảm thấy đau lòng, “Nghe cảnh sát Lộ nói, từ ngày đó em luôn gặp ác mộng?”
“Ừm.” Cô đáng thương gật đầu, cô muốn quên đi hình ảnh máu tanh tàn nhẫn đó, nhưng cô càng muốn quên thì lại càng nhớ tới. Nếu như cô biết trước thì đi làm về cô sẽ không nhàn nhã đi vòng qua con đường nhỏ đó, cũng sẽ không nhìn thấy diện mạo của kẻ giết người, thảm hơn chính là kẻ xấu xa kia cũng thấy cô.
May mà cô có vận khí tốt, vừa khéo có chiếc xe cảnh sát đi qua, tên đó mới không có cơ hội ra tay với cô, nếu không thì bây giờ cô đã đi gặp Diêm Vương rồi, làm gì còn êm đẹp sống ở đây.
Ôn Tưởng Huân ở đằng xa, nhìn hết hình ảnh Thiệu Y Y gương mặt đẫm lệ cùng với ánh mắt đau lòng của Viêm Ngưỡng Tu, cô nắm chặt tay đến nỗi các khớp ngón tay trở nên trắng bệch, biểu hiện trong lòng cô khó chịu như thế nào.
Cô không giống như Thiệu Y Y vừa nhìn đã thương, cũng xứng đáng vĩnh viễn không lấy được một chút đau lòng của Viêm Ngưỡng Tu.
Anh nói không sai, gần đây cô càng lúc càng không thể khống chế cảm xúc của bản thân, sự bình tĩnh từ trước đến nay hoàn toàn đã bị sự đố kỵ thay thế, lòng dạ hẹp hòi đến chính cô cũng không chấp nhận được, nên cũng không trách được ngày đó anh tức giận với cô.
Cô không biết phải làm thế nào mới tốt? Ngay cả cô cũng suýt không nhận ra bản thân mình xấu xí như vậy.
Thậm chí cô còn ích kỷ hy vọng bởi vì sự sơ sẩy của bản thân khiến Thiệu Y Y gặp chuyện không may, cô cảm thấy bản thân thật đáng sợ!
Cô vẫn tưởng rằng cô sẽ cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh mà không cần gì cả, không ngờ cô cũng chỉ là một người phụ nữ trong ngoài không đồng nhất, lòng dạ của cô còn cực kỳ hẹp hòi. Nếu như cô làm theo sự tùy hứng của bản thân, có lẽ anh sẽ không nhịn được mà cắt đứt quan hệ với cô chăng?
Đương nhiên là cô không muốn như vậy, cô cũng không biết bản thân muốn gì, và có thể muốn cái gì?
Từ lần đầu tiên cô trao mình cho anh, cô cũng mất hồn, mất cả tâm……
※ ※ ※
Năm cô ba tuổi, cha mẹ cô mất vì tai nạn máy bay, mà cô cũng rất tự nhiên tiếp nhận sự thật. Sau vài năm bị họ hàng thân thích đá qua đá lại như một quả bóng, năm cô sáu tuổi cô được đưa đến cô nhi viện.
Ở đó có nhiều đứa trẻ cũng giống cô, cũng mất cả cha lẫn mẹ, cô không lo lắng sẽ gặp những ánh mắt khác thường của người khác nhìn cô. Thật may mắn, sau hai năm ở cô nhi viện, cô được một người phụ nữ trung niên rất đẹp thu dưỡng.
Bà ấy tự xưng là Lệ Ân tiến sĩ, bà nói bà muốn tìm người nối nghiệp nên mới tìm đến cô nhi viện, bà còn nói bà phải tìm hơn mười cô nhi viện mới tìm được cô có tư chất thông minh, trời sinh có tuệ căn.
Lệ Ân tiến sĩ nói thuật thôi miên mọi người đều có thể học, nhưng để có thể vận dụng thành thạo kỹ năng đánh thẳng vào ý thức thì không phải mỗi người đều có thể làm được, nhưng bà ấy lại nói cô là một kỳ tài khó gặp.
Năm đó cô mới tám tuổi, làm sao có thể hiểu cái gì là kỳ tài, dù sao thì cô cũng không có nơi nương tựa, chỉ cần ba bữa có thể ăn no là cô cũng không suy nghĩ cái gì.
Cứ như vậy, cô nhận sự huấn luyện dài trong mười năm, sau đó cô được đưa đến nhà lớn của Viêm gia.
Trước đây, khi làm nhiệm vụ luyện tập, cô đã nghe người ta nói không ít về chuyện của Viêm gia, cũng như rất nhiều truyền thuyết về Viêm gia, sự thật thì không thể không suy xét, có thể bày mưu nghĩ kế tính toán cho con cháu sau này, với thời tế và ánh mắt tinh tường sáng lập ra tổ chức, khiến Viêm gia vẫn phú khả địch quốc như cũ, và ở trong quốc tế cũng có được địa vị hết sức quan trọng.
Mặc dù cô không biết được tương lai của bản thân khi tiến vào tổ chức này sẽ như thế nào, nhưng cô đã chuẩn bị tâm lý không để ý đến sinh tử, cũng học tỏ vẻ lạnh nhạt với sự vật sự việc ngoài nhiệm vụ.
Chỉ là cô không ngờ sau khi gặp anh, thế giới lạnh lùng cô tạo nên bị tan vỡ trong nháy mắt, không thể giả bộ rằng mình không động tâm, không đau lòng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Viêm Ngưỡng Tu cô mới mười tám tuổi, năm đó Viêm Ngưỡng Tu hai mươi tuổi, trên mặt anh có sự thành thục không hợp tuổi, khiến cô cũng là người trải qua sinh ly tử biệt từ nhỏ, trong lòng nổi lên sự đau lòng vô hạn.
Dường như từ lúc cô nhìn thấy vẻ cô đơn trong con ngươi quật cường, lòng của cô đã đặt trên người anh. Bởi vì qua sự huấn luyện chuyên nghiệp cô rất rõ ràng sự khác biệt chủ tớ, cho dù tâm động nhưng cô vẫn tuân theo bổn phận của mình, chưa bao giờ dám vượt khuôn phép.
Đêm đó, đúng lúc cô muốn xin chỉ thị của anh về tiến độ nhiệm vụ, sau khi gõ nhẹ cửa phòng anh, cửa phòng được mở ra và cả người anh đầy mùi rượu.
Mùi rượu khó ngửi xông vào mũi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại.
“Anh uống rượu sao?”
“Tôi uống rượu rất kỳ quái sao?” Viêm Ngưỡng Tu lại ngửa đầu trút chất lỏng trong bình rượu vào miệng.
Ôn Tưởng Huân biết cô nên rời khỏi phòng anh, nhưng cô lại không đành lỏng bỏ mặc anh.
“Đừng uống nữa.” Không biết cô lấy đâu ra dũng khí, cầm lấy bình rượu của anh. Viêm Ngưỡng Tu nhíu mày, ánh mắt có phần rời rạc, anh không vui lại gần cô.
“Ngay cả cô cũng muốn khống chế tôi sao?”
“Không, tôi chỉ… lo lắng cho anh.” Có lẽ cô biết tâm trí anh không rõ nên mới lớn mật nói.
“Đủ rồi, tôi, tôi sẽ không tin sự quan tâm lo lắng trong miệng các người. Không phải cha tôi luôn nói yêu gia đình nhưng vẫn đi ngoại tình sao? Mẹ tôi nói khắp thiên hạ, người bà quan tâm nhất là tôi, không phải cũng rời đi rồi sao? Còn em ấy... em ấy nói thích tôi nhất.... cũng đi rồi. Tôi không có cái gì cả.” Viêm Ngưỡng Tu võ mái tóc rối, vô lực ngồi xuống, “Cha đã chết, em ấy cũng chết, rõ ràng ước nguyện của mẹ đã được thực hiện, tại sao bà không ở lại bù cho tôi vài năm nay tôi mất đi tất cả? Vì sao?” Anh thì thào tự nói.
“Anh còn có tôi.... chúng tôi mà.” Vẻ mặt của anh mờ mịt như một đứa trẻ bất lực làm người khác đau lòng, cô nhẹ nhàng an ủi anh, “Tôi và Vịnh Tình, Kính Nhai và Đông Minh, chúng tôi sẽ luôn ở bên anh.”
“Ở bên tôi? Nếu như Viêm gia không cho các người tài phú, địa vị thì các người còn có tình cảm gì?” Ngay cả người thân của anh cũng nhẫn tâm rời bỏ anh, anh còn có thể tin tưởng ai?
“Tình cảm của tôi với anh là thật.” Giọng nói của cô thấp không thể nghe thấy, lại truyền rất rõ ràng vào trong đầu óc hỗn độn của Viêm Ngưỡng Tu.
Anh nở nụ cười, cười không tốt, cười xấu, cười yếu ớt, Viêm Ngưỡng Tu ôm Ôn Tưởng Huân và trong lòng, mùi rượu và hơi thở nóng bỏng của anh phả vào chóp mũi cô.
Đây là lần đầu tiên cô ở gần một người đàn ông đến vậy, trong lúc nhất thời Ôn Tưởng Huân không biết làm gì đáp lại, chỉ có thể ngơ ngác mặc cho môi của anh tàn sát bừa bãi trên người cô.
Đến khi trên người cô cảm thấy lạnh, cô biết rất rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cô vô lực phản kháng, cũng không muốn phản kháng. Cô luôn yêu đơn phương anh, cô xác định sẽ không hối hận khi đem bản thân mình giao cho anh.
Viêm Ngưỡng Tu ôm chặt thân hình nóng bỏng ấm áp vào trong ngực, tim anh đang rất lạnh, rất cần có người sưởi ấm cho anh. Mặc dù ý thức mơ hồ nhưng khi anh kề sát cơ thể mềm mại của cô lại khiến anh có thể thả lỏng thần kinh.
Sự ngây ngô của cô khiến dục vọng của anh càng không thể vãn hồi, đôi môi anh cuồng loạn thăm dò từng tấc da thịt trên người cô, đầu vú yêu kiều đứng thẳng, lùm cỏ lộ ra những tia nước sáng, còn có bắp đùi tinh tế trắng như tuyết, tất cả đều thuộc về anh.