Không biết mình đang tức giận chuyện gì, chỉ là cảm thấy không thoải mái. Rõ ràng là một đôi vợ chồng đã ly hôn hai năm không gặp, bây giờ lại ở chung một phòng, chia sẻ bữa sáng tình yêu.
Im lặng bắt đầu lan tràn, anh không nói gì, tôi cũng im lặng xem tivi.
Một lúc lâu sau, anh thu tầm mắt vẫn nhìn thẳng phía trước lại, đôi mắt màu đen, khóa chặt tôi:
"Về nhà đi"
Ba chữ, từ trong miệng anh nhẹ nhàng nhả ra. Vẻ mặt chân thành tha thiết cùng thâm tình trong mắt làm cho tim tôi phút chốc tan chảy.
"Em"
"Không cần cự tuyệt. Chúng ta vốn nên ở cùng một chỗ, không phải sao?" Anh dịu dàng nói xong, bàn tay to dày, vuốt ve hai má của tôi.
‘Nhưng mà...."
"Không có nhiều nhưng mà như vậy. Đừng nói với anh rằng em không yêu anh, cũng đừng nói những câu như em không muốn ở cùng với anh. Anh hiểu rõ em, anh hiểu rõ em hơn bất kỳ ai."
Anh ngắt lời tôi, cự tuyệt nghe lý do của tôi, như là nhìn thấu lòng tôi vậy. Tôi không thể nói dối gì với anh.
"Anh xác định đó là ý muốn của anh chứ"
Tôi gian nan xác định. Tôi nhất định phải xác định rõ rằng anh đã biết mọi hậu quả sẽ gặp phải nếu lựa chọn tôi.
"Anh trước nay đểu rất tỉnh táo, cũng biết bản thân mình đang làm gì. Em, vẫn luôn là lựa chọn của anh. Trước kia là vậy, hiện tại là vậy, sau này cũng mãi mải sẽ không thay đổi "
Ánh mắt kiên định, chân thật đáng tin nói lên tiếng lòng của anh, tôi ngơ ngác nhìn anh.
"Anh không muốn có con nữa sao"
Có một số việc, cho dù không muốn đề cập, cũng vẫn chặn ở giữa đường, không thể không chạm vào.
"CÓ em, anh đã thỏa mãn rồi." Anh cười, cầm hai tay tôi, áp lên mặt của anh, nhẹ nhàng cọ xát.
Tôi không thể nói gì, vành mắt phiếm hồng nhìn anh.
"Lại chuẩn bị khóc rồi. Em thật sự là càng ngày càng yếu đuối đấy." Anh sủng nịnh nhìn tôi, véo véo hai má tôi.
"Thực sự xin lỗi....em không thể." Nhẹ đổi."
Ngoại trừ, càng yêu anh hơn.
"Tâm Âm"
"Em cần thời gian."
Tôi cần dũng khỉ, tôi cần có năng lực để mình gánh vác được thống khổ.
Thời gian hai năm, vết thương vừa mới liền lại, bây giờ tôi vẫn chưa tiếp nhận được nhiều lắm.
"Anh nên làm thế nào đây? Làm thế nào mới có thể khiến em cảm thấy thoải mái bây giờ"
Anh thở dài, chậm rãi lên tiếng.
Hôn nhẹ lên má tôi, ôm chặt lấy tôi.
"Em bảo anh làm sao có thế chịu được. Biết rõ em đã trở về, biết rõ em còn yêu anh, lại không thế lúc nào cũng hôn em, ôm em, thậm chí yêu em.n
"Em xin lỗi" Đau lòng nhìn anh, tôi giữ
mặt anh, hôn nhẹ lên môi anh.
Chờ thêm một chút, không thể được sao anh?
Chầm chậm thôi, em không muốn mọi thứ tới quá nhanh."
"Để anh ôm em nào." Cố tình xụ mặt, anh trầm thấp nói.
Một tay ôm lấy tôi lên đùi mình, hai bàn tay to còn không an phận trượt xuống bên hông.
Tôi chua chát nở nụ cười.
Biết được anh chiều mình như thế, yêu mình như thế.
Thật sự cảm thấy mỹ mãn rồi.
"Nếu em kiên quyết ở lại đây cũng được."
"Dạ"
"Nhưng anh sẽ thường xuyên đến thăm em, thỉnh thoảng không muốn về, em cũng không được đuổi anh đấy." Anh xấu xa nói xong, cằm còn đặt trên đỉnh đầu của tôi.
Tôi khẽ cười thành tiếng, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Môi đỏ mọng ở giây thứ hai đã lại bị anh phủ kín, chi có thế bắt buộc nhận lấy nụ hôn cực nóng của anh.
"Anh vào bằng cách nào vậy?" Một lúc
lâu sau, tôi thở dốc hỏi.
Lúc này mới nghỉ đến người đàn ông này từ tối qua liền bắt đầu xuất quỷ nhập thần như vậy.
"Lấy ngày sinh của mình làm mật mã cửa phòng, còn hỏi người khác vào bằng cách nào. 0624 sao anh có thể quên mất ngày đặc biệt này được." Anh trêu chọc nói xong, còn không quên gõ lên đầu tôi.
"Ngày mai liền đổi cái khác." Dựa trong lòng anh, tôi gật đầu.
"Ngày sinh của anh nhé." Anh cười đế nghị. "ừm." Tôi đáp ứng, nhìn vào đôi mắt anh,
mím cười ngọt ngào.
Thật sự rất thỏa mãn.
Giống như bây giờ được vây chặt trong bờ ngực ấm áp rắn chắc của anh, cảm nhận nhịp tim của anh, nghe hơi thở chỉ thuộc về anh, thật sự giống như nằm mơ, tốt đẹp đến có chút không giống sự thật.
"Vì sao cứ phải là hôm nay chứ!" Đỉnh đầu truyền đến tiếng than thở trầm thấp, anh cử động thân thể, vật dục vọng dấn dấn to ra.
Anh thở thật dài, điếu chinh hô hấp của mình
"Để em xuống đi." Đẩy bàn tay to của anh đang quấn chặt bên hông tôi ra, không định để anh vì cấm dục mà chết.
"Đừng nhúc nhích!" Anh ngăn tôi lại, sức lực hơi mạnh.
"Anh...không sao chứ?" Lo lắng nhìn anh, chỉ cảm thấy giải đất nữ tính bên dưới làm của anh càng thêm căng cứng.
"ừ." Anh nhắm mắt lại, nặng nề hít thở.
Thật ra nếu anh muốn làm, em cũng..."
"Anh quen rồi... chữ "nhịn" với anh mà nói đã không xa lạ nữa." Anh khó khăn nói xong, toàn thân căng thẳng.
Để giám bớt thống khố của anh, tôi ngoan ngoãn ngồi im, ngay cả hít thở cũng thật cẩn thận.
"Anh vẫn luôn, chưa từng làm sao?"
Cúi đẩu, tôi ngượng ngùng mở miệng.
Anh sửng sốt một chút, nâng đầu tôi lên, nhìn thẳng.
"Hai năm lẻ hai mươi ba ngày."
Tiếng nói khàn khàn, tạo ra gợi cảm chi thuộc về đàn ông. Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt trong mắt, lúc nhìn tôi như là nhìn con mồi, tràn ngập dã tính cùng nhiệt tình.
Bỗng nhiên cảm thấy cổ họng rất khó, nhịp tim cũng đập nhanh hơn, khuôn mặt lại không tự giác ửng đỏ.
Tôi biết mình cũng khát vọng anh sâu sắc.
Giờ phút này, tôi thực sự có chút hận thời gian hành kinh của mình chết đi được. Vì sao cứ vào lúc này chứ!!!
"E vẫn là đi xuống vậy."
Nhanh chóng gỡ bàn tay to của anh ra, tôi nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh.
Vụng trộm liếc nhìn anh một cái, phát hiện anh đang nhắm mắt lại cố găng hít thở.
Xem ra sự cọ xát khi đào tẩu kia, đối với anh lại là một cú đánh mãnh liệt hơn.
Người đàn ông
nhàng đẩy anh ra, tôi không dám nhìn tháng anh nữa.
"Em nói cái gi?" Âm thanh nói chuyện trở nên trầm thấp, anh khó có thể tin nhìn tôi, xoay mặt tôi lại, buộc tôi nhìn thẳng anh.
"Em không thể."
Rũ mắt, tôi yếu ớt lắc đầu.
"Tại sao!" Anh không xem là dịu dàng nâng cằm tôi lên, hơi thở nặng nề phả thẳng lên mặt tôi.
"Em thất bại không gượng dậy nổi rồi. Anh hiểu không?"
Nhìn thẳng vào mắt anh, tôi thống khổ nói.
Tôi thật sự đã thất bại không gượng dậy nổi rồi, thật sự.
Một khi hy vọng lại nhen nhóm, ham muốn cùng sẽ dâng lên theo. Nếu hạnh phúc tới tay, chúng tôi sẽ bắt đầu hy vọng càng xa vời hơn thế nữa.
"Anh không hiểu! Người yêu nhau vốn nên ở cùng nhau, cần gì phải khiến cho mọi người đều thống khổ không thể tả như vậy chứ!" Anh nhíu chặt mày, vẻ mặt thống khố nhìn tôi.
"Anh có biết em cần bao lâu, mới làm cho nỗi đau mất con dần dần dịu lại không? Vết thương ấy, đến tận bây giờ vẫn còn mơ hồ đau. Trở lại bên cạnh anh, trở lại ngôi nhà kia, em thật sự vẫn chưa chuẩn bị tốt. Vết thương vừa mới lên vảy, sẽ khỏng chịu nổi bị thương lần nữa đâu."
Thời gian hai năm có lẽ có thế thay đổi rất nhiều thứ, nhưng nỗi đau trong lòng cũng không phải có thể dễ dàng quên đi. Tôi không có dũng khí, tôi sợ lại rơi vào tai nạn
"Anh chỉ muốn yêu em, chiều em thật nhiều Căn bản không hề phức tạp như vậy. Cuộc sống đơn giản, chỉ có hai người chúng ta là được rồi." Lôi Nặc khi xoa mặt tôi, thương tiếc nhìn tôi, dịu dàng thâm tình lên tiếng.
Không.giữa anh và em từ trước đến
giờ vẫn là phức tạp. Rất nhiều quá khứ, rất nhiều chuyện cũ, anh không thể quên được, em cũng không thể quên được, cho dù thống khổ đã trở nên mờ nhạt hơn, nhưng chúng ta cũng không thể cam đoan sau khi ở cùng nhau một lần nữa, sẽ không nhìn cảnh mà nhớ lại chuyện cũ. Đến lúc đó, mọi thứ sẽ trở nên càng thêm khiến người ta tan nát còi lòng. Em không chịu được nỗi đau như vậy, thật sự không chịu được."
Cuộc sống đơn giản, là một loại yêu cầu xa xi. Từ trước đến giờ, vẫn đều như vậy.
"Hai năm, anh đả có thể buông xuống mọi chuyện trước kia, quyết định bắt đầu một lần nữa. Còn em, vẫn chưa chuẩn bị tốt sao?"
"Em cho rằng mình đã chuẩn bị tốt. Trong những ngày không có anh, em cảm thấy
mình đã khỏi hẳn, cùng có thể có một khởi đầu mới. Nhưng trong nháy mắt nhìn thấy anh, em biết rằng em vẫn là em của trước kia, em vẫn là một người gặp phải tình yêu sẽ lạc mất chính mình. Em không thay đổi, một chút cũng không thay đáng thương.
Tôi gần như muốn ôm anh, mặc anh muốn làm gì thì làm
Thời gian kế tiếp, là hạnh phúc, ngọt ngào.
Giống như những tình nhân trong tình yêu cuồng nhiệt, chúng tôi cẩn thận lắng nghe lẫn nhau, luôn luôn hôn nhẹ, ôm nhau.
Tán gẫu trời Nam biển Bắc, thậm chí có lúc còn nhàm chán đấu võ mồm, nhưng loại
cảm giác ấy thật sự tốt đến làm ngườị ta, không cách nào hình dung.
Cảm giác cực kỳ thỏa mãn tràn ngập trong lòng tôi, hạnh phúc hình như thật sự chỉ đơn giản như thế.
Thời gian cả ngày, chúng tôi tận tình hưởng thụ.
Trái tim treo trên cao, cuối cùng cũng hạ được xuống. Anh thật sự không hề thay đổi, trái tim yêu tôi kia, vẫn trước sau như một. Thời gian cũng không vô tình cướp đi tình yêu của chúng tôi, mà là nhóm lên một ngọn lửa mới.
May mắn, tôi biết mình rất may mắn, cũng biết mình cần phải cám ơn trời đất. Phải đón nhận anh, cùng nhau chung sống một lần nữa.
Nhưng trái tim này, cho đến bây giờ thật sự vẫn chỉ có thể tiếp nhận trước mắt. Nếu nhiều hơn, e rằng tôi sẽ sợ hãi.
Hãy tha thứ cho sự ích kỷ của em, xin cho em thêm một chút thời gian nữa.
Màn đêm buông xuống, tôi định đuổi anh về. Nhưng dưới sự ngang ngạnh kì kèo của anh, tôi vẫn là chậm rãi đi vào giấc ngủ trong vòng ôm ấm áp kia. Tất cả, đều thuận theo tự nhiên đi.