ói thực sự rõ. Thì hôm nay, anh đã vô cùng nghiêm túc mà nói với cô ấy. Trong lòng anh đã lấp đầy em rồi, vả lại cũng không định để cho bất kỳ người nào đi vào nữa.” Trên nét mặt nghiêm túc còn biểu lộ thêm phần kiên định, như đang chứng tỏ với tôi sự quyết tâm của anh.
“Anh……”
Tôi kinh ngạc nhìn anh, trong phút chốc không kịp phản ứng. Kinh ngạc không phải vì anh chọn tôi, mà vì anh lại có thể nói những lời đó với Kỉ Lan.
Tôi biết mình hèn hạ, thực chất vào lúc bắt anh ra quyết định, cũng biết anh sẽ chọn mình rồi. Nói là uy hiếp cũng được, nói là cái gì khó nghe hơn cũng chẳng sao. Tôi chỉ không muốn tạo thành cục diện hỗn loạn như hiện tại. Một đoạn tình cảm vừa tạo dựng được vô cùng không dễ dàng, lại còn xuất hiện một người phụ nữ rắp tâm muốn phá hỏng nó.
Nhưng thực ra, nếu anh thật sự không thể vứt bỏ quá khứ, cũng chứng minh anh vẫn chưa chuẩn bị tốt. Vậy tôi đây cũng không cần lưu luyến cái gì nữa. Cho dù sẽ thống khổ khó chịu, tôi cũng không cần loại tình cảm không dứt khoát này. Tôi không phải một người nhu nhược, lại càng không phải cô gái trẻ đơn thuần vô tri, nỗi đau mất đi một người đàn ông tôi vẫn chịu đựng được.
“Tâm Âm……” Anh khẽ gọi tôi đang trong trầm tư, hai tròng mắt cực nóng chờ mong lời đáp lại của tôi.
“Vì sao anh lại nói với cô ấy những lời đó?”
Tôi thắc mắc là bọn họ không phải đang bàn chuyện chính sao, vậy thì vì sao anh lại nói với cô ta những lời kia.
“Có lẽ anh là một tên khốn, nhưng không phải một kẻ ngốc. Cô ấy ngoại trừ phần tình cảm ngày xưa ra, vẫn còn ảo tưởng cùng khát vọng nào đó với anh. Về điểm ấy anh đã sớm biết. Trước đó cô ấy không có hành động gì, nên anh cũng không cần thiết làm gì lại. Nhưng hiện giờ cô ấy đã làm, từ buổi yến hội của Niếp Phong cho tới chuyện hôm nay, anh đều nhìn ra. Nếu đã quyết định toàn tâm toàn ý chung sống với em, anh sẽ không tiếp tục trêu hoa ghẹo nguyệt nữa. Mà Kỉ Lan…… tuy rằng anh cũng không muốn quy cô ấy thành cùng loại với những hoa cỏ kia, nhưng sự thật chính là như vậy.”
“Anh thật sự đã nói thẳng tất cả với cô ta rồi ư.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen của anh.
“Ừ.” Anh nghiêm túc gật đầu.
“Về sau chuyện của cô ta, anh sẽ không hỏi đến, sẽ không quan tâm nữa chứ?”
“Sẽ không. Cũng như em đã nói, rất nhiều chuyện tình cảm chính là vì sự áy náy cùng quan tâm của bạn trai cũ mới tạo ra rất nhiều phiền toái không cần thiết. Gần đây anh đã thực sự nhận ra được điều này. Nếu đã không muốn quay lại với cô ấy, thì nhân từ quá nhiều cũng chính là tội ác. Vả lại, anh thật sự không muốn để em phải cảm thấy khó chịu, uất ức nữa.” Anh đau lòng nhìn tôi, trong đôi mắt lóe lên một loại ánh sáng chưa từng xuất hiện bao giờ.
Ánh sáng kia, tôi không phải không biết, đó là ánh sáng trong mắt Niếp Phong cùng Quý Phong Nhiên đều có.
Đó là yêu, đó là ánh mắt yêu thương. Đó là ánh mắt yêu thương ngay đến cả hai tròng mắt cũng muốn hàm chứa người mình yêu.
Anh, thật sự đã thay đổi.
Anh, thật sự đã yêu tôi.
“Tâm Âm?” Anh cười nhìn tôi đang ngẩn người.
“Sao?”
“Bày tỏ một chút đáp lại với anh được không? Tuy rằng sống đến bây giờ cũng đã từng có không ít phụ nữ, nhưng nói về chuyện yêu đương thật sự là anh không hề biết gì cả.” Anh tự giễu nói, trong giọng nói ẩn chứa trào phúng cùng sự ngốc nghếch của mình trước kia.
“Cho nên anh mới hơi một tí đã muốn cùng em lên giường? Nghĩ rằng như vậy thì có thể giải quyết vấn đề sao?” Tôi nhịn không được trách móc anh. Màn kịch liệt trong ô tô vừa rồi kia đến bây giờ tôi vẫn còn cảm nhận được rõ ràng.
“……” Anh xấu hổ nhìn tôi, vẻ mặt hối lỗi.
“Bỏ đi, cơ thể anh chính là hormone nam tính tiết ra quá thừa.” Tôi quyết định tha thứ cho anh.
“Ừm.” Anh ngoan ngoãn gật đầu, giống một học sinh đang nghe dạy bảo.
“Phụ nữ trong mắt anh thật sự chỉ có công dụng giải quyết nhu cầu sinh lý thôi sao? Còn Kỉ Lan? Em không cảm thấy giữa hai người chỉ là quan hệ như vậy.”
“Vào thời điểm đó anh mới hai mươi tuổi, cô ấy cũng chỉ có mười tám mà thôi. Tình cảm hiển nhiên sẽ không phức tạp đến mức đó. Hơn nữa là cô ấy theo đuổi anh, cho nên ngày thường đều ngoan ngoãn giống như một búp bê. Vấn đề rất ít nảy sinh, cãi nhau cũng chưa từng có.”
Nghe anh nói về đoạn hồi ức trước đây, tôi cũng không khỏi nhớ lại đoạn tình cảm cùng Niếp Phong.
“Anh chính là số mệnh rất tốt, các cô gái đều luôn vây xung quanh anh. Căn bản không cần hết lòng hết sức đi tranh giành, tự nhiên cũng có người tự dâng đến nơi, đúng không?” Thu suy nghĩ lại, tôi nhìn anh nói.
“Đúng.” Anh gật đầu. Trong giọng nói không có kiêu ngạo cùng tự hào của đàn ông, mà chỉ là thản nhiên trần thuật.
“Có lẽ em hẳn phải bắt anh theo đuổi em đàng hoàng, mới quyết định tiếp xem có muốn chung sống với anh hay không.” Tôi chậm rãi nói, rồi nhìn anh từ trên xuống dưới.
“……”
Anh ngẩn ra, con ngươi đen gấp gáp nhìn tôi chằm chằm.
“Kinh ngạc sao? Em thấy mình chính là đã dễ dàng dung túng cho anh quá.”
“Anh trước đây thật sự là một tên khốn.” Mặt anh lộ vẻ áy náy nói, lúc nhìn tôi lại tràn ngập cảm kích.
Giống như vì tôi chịu tiếp nhận hàng thứ phẩm như anh, mà biểu đạt lòng biết ơn.
Tôi không nén được mà nở nụ cười.
Thật sự.
Một người đàn ông hô mưa gọi gió trên thương trường như thế, lại sẽ cảm thấy mình là một loại hàng hóa hạ đẳng. Sự hăng hái, cuồng dã, tự tin ngày xưa của anh, giờ khắc này thật sự đã không còn tồn tại nữa.
Có lẽ câu nói kia của một số người là đúng.
Đàn ông có thể có được một đế quốc, chinh phục được cả thế giới, nhưng sẽ luôn có một phụ nữ có thể làm anh ta cảm thấy thất bại bất tài, thậm chí là vô dụng.
Mà tôi, đã trở thành người phụ nữ kia của anh.
“Anh thề sau này tuyệt đối sẽ không để em phải khó xử, để em phải đau lòng. Nhưng xin em, ngàn vạn lần đừng thử thách sức chịu đựng của anh nữa.” Anh mang vẻ mặt đáng thương.
“Anh có ý gì đây?” Tôi cười cười, thật ra đã biết anh muốn nói đến cái gì.
“Đầu tiên là Niếp Phong, hai người mờ ám ở trong một phòng, em còn nằm trên giường anh ta! Còn Quý Phong Nhiên nữa, em đeo tạp dề nấu cơm, rửa chén cho cậu ta! Anh thật sự cũng sắp sụp đổ mất! Dù trái tim có mạnh mẽ, thân thể có cường tráng, cũng không chịu nổi tra tấn như vậy……”
“Ai bảo anh biến mất cùng Kỉ Lan làm chi.” Cho tới bây giờ tôi cũng không phải một phụ nữ chịu khổ, chịu nhục. Điểm ấy, anh hiểu rất rõ.
“Anh biết là anh không đúng trước. Nhưng ngay vào lúc anh cùng Kỉ Lan giải quyết rõ ràng xong, đang vui vẻ chuẩn bị báo với em, lại phát hiện em chẳng những không thấy bóng dáng, còn bị tên nhóc Quý Phong Nhiên kia đưa đi mất. Tất cả cảm xúc phẫn nộ, lo lắng, khẩn trương đều bùng nổ. Anh quả thực giống như phát điên, phái người tìm kiếm tất cả những nơi Quý Phong Nhiên có thể mang em tới, cuối cùng lại tìm được em trong nhà cậu ta.” Anh mang vẻ mặt khó chịu nói xong, hiển nhiên là bị việc tôi đối tốt với Quý Phong Nhiên làm tổn thương. [NV: hơ hơ, tội nghiệp anh í quá =))]
“Yêu đương là cả hai người, cảm giác tổn thương là hai bên đều sẽ sinh ra. Nếu anh toàn tâm toàn ý với em, ngay cả liếc nhìn Kỉ Lan một cái cũng không thì em cũng tuyệt đối sẽ không làm như vậy.” Ngoài miệng nói thế, nhưng vẫn giữ lấy tay anh đang áp trên hai má tôi.
“Về sau giữa chúng ta sẽ không có hiểu lầm nữa. Mà anh, cũng sẽ không làm ra chuyện gì khiến em phải cảm thấy khổ sở. Kỉ Lan, cũng không phải là trách nhiệm của anh. Có em, trong lòng chứa đựng một người tốt đẹp như em, anh đã cảm thấy đủ rồi.” Anh trịnh trọng hứa hẹn, con ngươi đen cực nóng tản ra tia sáng hy vọng.
“Ừm.” Tôi nhẹ nhàng thở phào một hơi, nhìn anh cười.
Có lẽ tôi quả thực đã nghiêm trọng quá mức rồi, đối với một người đàn ông như Lôi Nặc mà nói, rất nhiều thứ, vẫn là mới mẻ, rất ít gặp phải.
Mà tôi, nếu đã trở thành người dẫn đường cũng ắt phải gánh vác phiêu lưu cần có. Cũng như, sẽ đạt được cái mình muốn nhiều hơn so với người bình thường.
“Em có thể đồng ý với anh một việc không?” Anh thâm tình nhìn tôi, thấp giọng hỏi .
“Hửm?”
“Đừng tiếp xúc quá nhiều với Niếp Phong và Quý Phong Nhiên nữa.” Con ngươi đen cực nóng như là muốn nuốt trửng tôi mà đợi câu trả lời thuyết phục của tôi.
“Phải xem biểu hiện của anh đã. Đương nhiên em cũng sẽ không vô vị mà vài ba ngày lại gây ra một vài chuyện khác người. Có điều trong chuyện tình cảm, đều dựa vào sớm chiều ở chung, anh đối tốt với em, em đối tốt với anh, cũng phải lâu ngày mới có thể hiểu rõ nhau. Em không dám cam đoan trái tim em sẽ mãi mãi ở nơi anh. Dù sao tình yêu, không phải đã hình thành rồi thì không bao giờ thay đổi. Anh thấy thế nào?”
“Anh sẽ không để những kẻ khác có cơ hội. Anh đã nói rồi, em, mãi mãi sẽ là vợ của anh.” Anh giống như tuyên ngôn bày tỏ lòng mình. Kiên định cùng tự tin trong con ngươi đen, làm cho người ta không thể xem nhẹ.
Người đàn ông này, giống như lại khôi phục khí phách cùng phong độ ngày xưa rồi.
Khi đã nhận định một người hoặc việc, thì sẽ tuyệt đối không dễ dàng buông tay. Cũng như khi quyết định bỏ xuống một người cùng việc cũng thế, không hề thương tiếc.
Tôi thấy bộ dáng nghiêm túc như thế của anh, rốt cục bật cười thành tiếng.
“Tốt lắm.” Vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú nghiêm túc của anh, tôi quyết định bỏ qua cho người này. [NV: hắc hắc, thì ra chị í thử anh í a~~~]
“Tâm Âm?” Anh lại vẫn như đang lo lắng điều gì, sít sao nhìn tôi chằm chằm.
“Chuyện gì vậy anh?”
“Anh không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không biết trong cuộc sống còn có bao nhiêu thứ không lường được, nhưng anh hy vọng em đừng dễ dàng từ bỏ, đừng dễ dàng quyết định rời khỏi anh.” Đôi mắt anh chân thành tha thiết, tràn ngập rối rắm.
Tôi biết đó là một loại khủng hoảng, một loại sợ hãi.
“Vâng…… em đồng ý với anh.” Tôi dịu dàng cười, trấn an thân thể căng thẳng của anh.
“Cám ơn! Thật sự, cám ơn em!” Anh kích động ôm lấy tôi, thật chặt, như là muốn hấp thụ vào thân thể của mình vậy.
“Được rồi mà.” Tôi cười ôm thắt lưng anh, cảm nhận được lồng ngực cực nóng kia.
Không biết qua bao lâu, anh mới chịu từ từ buông tôi ra. Nhưng lập tức lại cùng tôi chui vào ổ chăn, duỗi cánh tay để tôi nằm lên, lại trở về bến cảng ấm áp nhất kia lần nữa.
Vòng tay ôm chặt thắt lưng anh, tôi dán sát vào anh, giống như chỉ có vậy, mới có thể có nhau trọn vẹn.
Thật sự không biết bắt đầu từ khi nào đã có cảm giác như thế.
Một nửa khác, có lẽ chính là như vậy mà tồn tại.
Nhẹ nhàng hít thở, hơi thở nóng rực, giữa trời đông giá rét này là tốt đẹp như thế.
Phía bên kia giường lớn của tôi, đã có người chiếm giữ. Đêm lạnh lẽo không còn cô độc, trái tim, cũng không còn phiêu bạt nữa.