“Bác gái Niếp ép cậu ấy đi coi mắt.” Quý Phong Nhiên thay anh nói ra.
A?
“Anh không phải……” Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
“Ngoài anh trai anh ra, mọi người trong nhà đều không biết.” Niếp Phong giải thích.
“Vậy anh có dự định nói với bọn họ không?” Mặc dù hỏi vậy, nhưng tôi cũng không tin anh sẽ nói với cha mẹ đã lớn tuổi.
“Anh đã lần lượt gặp 7 cô gái rồi.” Mặt Niếp Phong lộ vẻ khó xử nói.
“Mỗi cô đều giống như sài lang hổ báo muốn ăn sạch cậu ta.” Quý Phong Nhiên ngồi ở một bên vừa nói mát, vừa thảnh thơi uống trà.
“Vậy thì khó xử cho anh rồi. Có điều việc này thì có liên quan gì đến em cơ. Em cũng không thể giúp được gì cho anh.” Dù thế nào đi nữa tôi cũng là phụ nữ đã kết hôn, làm sao có thể giả làm bạn gái anh ấy được. Hai ông bà nhà họ Niếp cho dù trước kia có thích tôi bao nhiêu đi nữa cũng sẽ không cho phép con mình dây dưa với một người đã có chồng được.
Niếp Phong hoàn toàn không để ý tới anh ta, mày rậm hơi nhíu.
“Thật sự là chịu không nổi loại coi mắt liên tục này, anh đã tùy tiện hẹn hò với một cô gái cũng coi như có thể nói chuyện được trong số đó.”
“Nhưng cậu ấy lại chọn trúng một người cực kỳ khó chơi! Còn vô cùng biết lung lạc lòng người, trên dưới nhà họ Niếp đều đã bị cô ta lấy lòng xoay vòng quanh.” Quý Phong Nhiên thay anh nói. Giống như những gì Niếp Phong gặp phải có thể tạo niềm vui sướng cho anh ta vậy, xem vẻ mặt anh ta thật thích thú dạt dào.
“Anh muốn nhờ em giúp anh thoát khỏi cô gái kia sao?” Tôi cảm thấy việc này có chút vô lý. Người chính trực như Niếp Phong tuyệt đối sẽ không nghĩ ra chủ ý như vậy, chỉ duy nhất có một người!
“Là anh ra chủ ý!” Tôi hầm hầm nhìn Quý Phong Nhiên.
Anh ta lại cười đến vô hại, tận sức phát huy sức quyến rũ của mình.
“Tuy rằng chủ ý là Phong Nhiên ra, nhưng anh cũng cho rằng khả thi. Nên mới hẹn gặp em.” Dứt lời, Niếp Phong liền lẳng lặng nhìn tôi, cùng đợi đáp án.
Sau một lúc lâu, tôi thỏa hiệp.
Ai bảo ánh mắt anh nói cho tôi biết rằng anh đang chịu tra tấn. Hơn nữa đối với hiểu biết về anh, tôi rất rõ ràng là anh chưa đến vạn bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không làm phiền đến người khác, cho dù có là người thân cận với anh nhất.
Có được đáp án của tôi, anh như trút được gánh nặng nở nụ cười. Tuy rằng chỉ là cười mỉm, nhưng cũng thể hiện sự thỏa mãn rồi.
Anh vui vẻ là được rồi, nhìn anh chịu khổ sở, em cũng sẽ không thoải mái.
“Em nên làm thế nào?”
“Bạn gái làm thế nào, em liền làm thế ấy. Việc này không cần người khác dạy chứ?” Quý Phong Nhiên nói.
Tôi lườm anh ta một cái, vì sao người này luôn nói nhiều như vậy. Chuyện này có liên quan đến anh ta sao!
“Có thể. Nhưng em cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ để một cô gái hết hy vọng.” Nếu đối phương là một cao thủ thì sao.
“Sẽ không bắt em phải làm gì nhiều đâu, cứ để anh là được rồi.” Niếp Phong khẳng định nói xong, mang theo một bộ dáng đã định liệu trước.
“Đối phương là dạng phụ nữ gì?” Tôi muốn biết là ai để chuẩn bị cho tốt.
“Thiên kim của bách hóa Kình Thiên, Bạch Linh Hân.”
“Khó chơi đến mức nào?” Tôi sợ nhất là phiền phức.
“Đến mức em khó có thể tưởng tượng.” Quý Phong Nhiên lại xen mồm.
“Ừ.” Niếp Phong phụ họa gật đầu.
“Em không cần lúc nào gọi thì có mặt lúc ấy chứ?” Tôi cũng không muốn.
“Không cần, anh sẽ diễn vài màn để cô ta hoàn toàn hết hy vọng thôi.” Niếp Phong cam đoan.
Tôi cũng ngoan ngoãn tin tưởng, cho dù đến hôm nay tôi vẫn là không suy nghĩ gì mà tin tưởng anh. Giống như đã trở thành một loại thói quen vậy.
“Buổi tối anh đón em tan tầm.” Anh nói.
“Được.” Tôi gật đầu.
“À ~ còn có một việc đã quên bổ sung.” Quý Phong Nhiên bỗng nhiên mở miệng.
Tôi nhìn anh ta, không biết người đàn ông này lại muốn nói cái gì.
“Chị họ của Bạch Linh Hân, em cũng không xa lạ.”
“Ai vậy?”
“Kỉ Lan……” “Anh…… Hai người các anh!” Tôi khó tin nhìn bọn họ.
“Trước đó anh cũng không biết.” Niếp Phong giải thích .
“Tôi có biết, nhưng việc này cũng không phải là lỗi của tôi chứ.” Quý Phong Nhiên cười nói.
Tôi đã biết anh ta âm hiểm mà, chỉ sợ thiên hạ không loạn!
“Em…… có cần suy nghĩ thêm hay không.” Niếp Phong nhìn tôi.
Miệng nói như vậy, nhưng ánh mắt kia của anh cũng đã nói cho tôi biết, anh đoán chắc tôi sẽ không đổi ý.
“Anh biết rõ em sẽ làm thế nào mà.” Tôi không nhịn được trừng mắt anh một cái.
“Tốt rồi.” Anh nhìn tôi nói, sau đó lại nhìn Quý Phong Nhiên cùng nhau cười.
Hai kẻ xấu xa! Bẫy tôi vào khốn cảnh!
Sự việc tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy!
Người phụ nữ kia vừa tuyên cáo xong, bọn họ lại tìm tôi giúp đỡ. Người quấy rầy anh lại là em họ người ta. Trong thiên hạ tuy rằng rất nhiều chuyện thật trùng hợp, nhưng chuyện này thì tuyệt đối kỳ quái.
“Chuyện này tốt nhất đừng gây ra nhiễu loạn gì, nếu ầm ĩ quá lớn, em sẽ không bỏ qua cho các người đâu. Nhất là anh đó!”
Quý Phong Nhiên! Chủ ý thiu thối chết tiệt này rõ ràng là muốn làm tôi gây ra một chút ầm ĩ gì đây.
Mà kẻ xấu xa Niếp Phong thế mà cũng chọn nghe theo anh ta ! Rốt cuộc là thân với tôi hơn hay là anh ta hơn vậy!
“Sẽ không đâu.” Quý Phong Nhiên cười đến vô hại.
“Em yên tâm.” Niếp Phong cũng cam đoan .
“Đưa tôi trở về!” Tôi ra chỉ thị với Quý Phong Nhiên.
“Buổi tối anh đến đón em.” Niếp Phong cũng đứng dậy theo chúng tôi.
“Ừm……” Tôi nhanh chóng liếc mắt nhìn qua anh một cái rồi ra khỏi phòng.
Trên xe, tôi không nói gì.
Một đường đều im lặng.
Quý Phong Nhiên lại không nhịn được mở miệng .
“Không đến mức tức giận chứ?” Anh ta quan sát tôi.
“Tôi còn chưa đến mức vì anh mà tức giận.” Tôi quét liếc mắt anh ta một cái, lại chuyển tầm mắt về phía trước.
“Vậy là vì Niếp Phong sao?”
“Chuyện của anh ấy sao anh lại biết!” Giọng điệu của tôi có chút gay gắt.
“Lúc tập thể hình cậu ấy có nhắc qua ấy mà.” Quý Phong Nhiên không rõ tôi là đang làm sao.
“Không phải chuyện kia! Chuyện anh ấy…… thích đàn ông luôn chứ!”
“A……” Anh ta bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng không nói gì, quay sang nhìn tôi.
“Nói đi, nhìn tôi làm cái gì?” Tôi có chút không kiên nhẫn.
“Không chấp nhận được việc cậu ấy ngoài em ra còn tin tưởng người khác sao?” Trong con ngươi anh ta tỏa ra tia sắc bén nhìn tôi.
“Phải.” Tôi nhìn thẳng anh ta.
Cho dù anh ấy hiện tại có là gay đi nữa thì tôi vẫn hy vọng mình là người anh ấy tín nhiệm nhất. Mà không phải người trước mắt này. Mặc kệ giao tình của bọn họ có tốt bao nhiêu chăng nữa, tôi cũng không muốn Niếp Phong có chuyện gì cũng tìm anh ta thương lượng, mà không phải tôi. Giữa chúng tôi với nhau cũng không cần một ‘bên thứ ba’.
“Em nên biết có một số việc phụ nữ không thể hiểu được.” Mày kiếm anh ta khẽ nhếch.
Tôi không nói gì.
Biết là một chuyện, nhưng có thể làm được hay không lại là một chuyện khác.
“Vì sao lại đề nghị anh ấy chọn tôi? Chẳng lẽ đây là cách anh theo đuổi người khác sao?” Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới.
Nếu anh ta thật sự nghĩ như vậy, thì tôi thật sự phải kết luận lại với anh ta một lần nữa.
Anh ta nở nụ cười.
“Chuyện này nhất cử lưỡng tiện. Nếu tìm người con gái khác thì phải gánh chịu mạo hiểm thân phận ‘đặc thù’ của Niếp Phong bị tiết lộ. Hai ông bà nhà họ Niếp sẽ không già đến mức con trai bị lên báo còn không biết tin tức xấu này chứ. Huống hồ, không phải em đã nói không định tham gia vào vũng nước bẩn kia của Lôi Nặc đó sao, hiện giờ chính là cách chứng minh tốt nhất với cô ta.”
“Vì sao tôi phải chứng minh cái gì với cô ta chứ!” Nửa câu nói sau của anh ta căn bản không có bất cứ lý do gì.
“Để cô ta có được cái mình muốn, mà em cũng sớm được giải thoát.” Anh ta mặc dù đang trần thuật, nhưng trong giọng nói lại lộ ra không xác định.
“Tôi đã từng nói muốn giải thoát sao? Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi đang chịu thống khổ?” Tôi giận anh ta tự làm chủ.
Hiển nhiên, lời nói của tôi đã ngăn chặn anh ta lại.
Sau một lúc lâu cũng không thấy anh ta nói câu nào, mà chỉ yên lặng nhìn tôi.
Lúc tôi sắp đến biên giới điên mất, anh ta nở nụ cười.
Nụ cười kia là cay đắng đến ai nhìn vào cũng cảm thấy chua xót.
“Xem ra, em thật đúng là không phải chỉ thích cậu ta một chút.” Anh ta run run nói.
“Anh……”
Tôi không biết anh ta đột nhiên lại làm sao nữa. Tôi tổn thương đến anh rồi sao?
“Em nói rất đúng, đây là cách tôi theo đuổi em. Nhưng không phải phương pháp chia rẽ gia đình em như em nghĩ đâu. Tôi bất quá chỉ là muốn xác nhận lòng em đối với cậu ta rốt cuộc đã đi bao xa rồi. Tôi còn có thể theo đuổi được hay không mà thôi.”
Tốc độ xe giảm dần, anh ta chậm rãi lên tiếng, cũng không nhìn tôi.
“Anh……” Không phải nói chỉ muốn để tôi làm thứ nhất của anh thôi sao?
Thực rõ ràng, anh khát khao còn nhiều hơn. Tôi không muốn làm cho Quý Phong Nhiên rơi vào sự thống khổ này, nhưng thích một người vốn chính là cảm giác lúc vui lúc buồn.
“Tôi không biết trả lời anh như thế nào. Tôi bây giờ đến cả bản thân cần cái gì cũng không rõ. Cho nên tôi thật sự không có cách nào nhìn được rõ ràng như anh. Cũng xin anh sau này đừng thử tôi nữa. Cho dù có thử, cũng đừng để tôi biết. Được không?”
Anh ta mang vẻ mặt phức tạp nhìn tôi, gật gật đầu.
Thật lâu sau mới nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Giữa người với người, dần dần đang trở nên phức tạp.
Mà tôi, thật sự rất chán ghét loại cảm giác này.
……
Sau đó chúng tôi trở lại phòng khám, chia ra đi vào văn phòng của riêng mình. Tôi nghĩ bây giờ anh ta và tôi đều cần một ít không gian suy ngẫm. Hoặc là, một ít không gian bị việc khác chiếm lĩnh mình.
Ví dụ như, khám cho bệnh nhân.
Thời gian trôi qua trong thống khổ của mọi người. Mặc dù có chút đáng giận, nhưng tôi thật sự cảm thấy kiểu người đứng bên ngoài bàng quan xem thì có vẻ tốt hơn đương sự nhiều.
Tôi đang hưởng thụ, cho đến khi hoàng hôn buông xuống.
Niếp Phong đúng giờ xuất hiện ở cửa phòng khám, tôi chậm rì rì đi qua.
Anh tựa vào bên cạnh xe, cười dịu dàng nhìn tôi.
Người này tâm tình thật không tệ nha! Hiếm thấy anh cười đến vui vẻ như thế.
“Làm sao vậy?” Tôi buồn bực.
“Em đi đường vẫn chậm rãi từ từ như vậy, cực kỳ giống cũ già nhàn nhã.”
Nghe anh vừa nói như vậy, tôi còn thực sự cảm thấy có chút giống.