t phải vội vã giống như anh không? Đi đường mà cứ như bay vậy.” Tôi liếc mắt nhìn anh một cái, ngồi lên xe.
Anh cũng ngồi vào theo.
“Ăn món Nhật Bản không?”
“Thôi.” Gần đây không muốn ăn lắm.
“Cơm Tây thì sao?”
“Được.”
Anh cao hứng nở nụ cười, giống như luôn chờ những lời này của tôi vậy.
“Anh cười cái gì thế?” Một chút cũng không giống anh!
“Không có, anh mang em đi ăn nhà hàng Tây mới mở. Cũng được lắm.” Anh ngăn đề tài.
Tôi cũng mặc kệ anh. Tùy ý anh chạy gần hai mươi phút, mới đứng ở cửa một nhà hàng.
Đi vào đại sảnh, phát hiện không khí cũng không tệ lắm.
Tâm trạng nhất thời tốt lên rất nhiều.
Phục vụ mời chúng tôi ngồi vào vị trí xong, liền rời khỏi.
“Anh chọn đi.” Tôi đưa thực đơn cho anh. Dù sao anh biết tôi thích ăn cái gì, mà khẩu vị của tôi cũng là mười năm như một ngày.
Anh gật đầu, chậm rãi lật.
“Cô gái kia thật sự làm anh đau đầu sao?” Tôi không tin lắm. Còn người có thể làm anh đau đầu ư.
Lúc không nói lời nào thì lạnh muốn chết. Ai dám tiếp cận anh cơ chứ.
“Ừm.” Anh nhíu mày lại, gật đầu.
“Thực sự phiền như vậy à?”
“Cô ấy chủ động làm cho người ta khó có thể tưởng tượng được.” Anh chỉ nhàn nhạt nói một câu như vậy. Gọi phục vụ tới, chọn món cho cả hai.
“Ha ha.” Trong đầu bỗng nhiên hiện ra hình ảnh anh bị khinh bạc.
Dần dần, tôi phát hiện ra mình hình như đã không còn để ý nhiều nữa rồi.
“Phong Nhiên không tồi.” Anh bỗng nhiên nói đến việc này.
“Ừm. Anh ấy là không tồi.”
“Không cảm giác gì với cậu ta sao?”
“……”
Tôi từ chối tán gẫu về vấn đề của mình.
“Được, không nói chuyện này nữa.” Anh cũng rất thức thời.
Đang lúc nghĩ rằng có thể thoải mái ăn bữa cơm, anh bỗng nhiên cầm hai tay tôi.
“Anh làm gì vậy?” Tôi buồn bực nhìn anh.
“Suỵt……” Anh nghiêng người tới gần tôi.
Lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai ngăn môi tôi lại.
Tôi ngây ngẩn cả người.
Không phải bởi vì nụ hôn xảy ra bất ngờ của anh, mà là vì đôi môi đã từng quen thuộc kia, nay lại trở nên vô cùng xa lạ.
Rốt cục, nụ hôn vừa chấm dứt.
Chúng tôi cũng đã hấp dẫn được sự chú ý của mọi người trong nhà hàng.
Chắc hẳn người phụ nữ làm phiền anh kia, cũng thấy được một màn này.
Bây giờ tôi ngoại trừ cùng anh diễn một vở này ra, cũng không thể giúp gì cho anh.
“Em rốt cục đã tin anh.” Chờ anh ngồi trở về vị trí của mình xong, tôi chậm rãi nói.
“Hả?”
“Anh quả nhiên thích đàn ông. Còn em, đối với nụ hôn vừa rồi của anh, cũng không có cảm giác nữa.” Tôi nhìn về phía anh đang ngơ ngẩn nói.
Còn anh thì lại là im lặng không nói.
“Cần gì phải như vậy, em cũng không có ý muốn trách cứ anh.” Tôi không hiểu sự im lặng của anh.
“Không. Anh chỉ là bỗng nhiên cảm thấy việc này đối với em thật không công bằng.”
“Nghĩa là sao?”
“Em không cần phải làm gì cho anh cả. Mà em bây giờ, anh là tuyệt đối không có quyền lợi hôn.” Anh thật sâu nói xong.
Đổi lấy là nụ cười cố nín của tôi.
“Đừng hiểu lầm em. Từ ngày quyết định chấp nhận anh của bây giờ một lần nữa, em cũng đã nhìn rõ tất cả trước kia. Sinh lão bệnh tử của anh sau này, em đều phải tham dự. Cho dù là thân phận bạn bè, hay người thân, em cũng nhất định không để anh cô độc.”
“Cám ơn……”
“Không, giữa chúng ta không cần thứ này.” Tôi đưa tay ngăn anh lại.
“Cô ấy nhìn thấy rồi sao?” Tôi cười hỏi.
“Nhất định.”
“Ăn vài bữa cơm như vậy, làm vài lần loại động tác thân mật này thật sự có thể làm cho người phụ nữ kia hết hy vọng à?” Tôi không tin.
“Những người khác có lẽ sẽ không, nhưng em tuyệt đối không thành vấn đề.” Anh nói một cách khẳng định.
“Vì sao?”
“Bởi vì em là người phụ nữ duy nhất anh để ý. Mà cô ta, cũng sớm biết điểm này.”
“Chỉ mong như vậy.” Trong lòng tôi vẫn là bất an.
Có lẽ là nơi nào đó ở phía sau có một ánh mắt nóng bỏng, cũng hoặc là đến từ sợ hãi của bản thân. Tôi cuối cùng cảm thấy việc này, sẽ không đơn giản như vậy.
Quả nhiên……
Vài giây qua đi, chợt nghe thấy âm thanh chói tai của giày cao gót, từng bước một tới gần.
Một bóng hình xinh đẹp, xuất hiện ở trước mặt chúng tôi.
“Phong, sao anh lại ở chỗ này?” Người nọ cố sức giả bộ hồn nhiên cùng vô tội, làm cho tôi buồn nôn.
“Bạch tiểu thư.” Niếp Phong lạnh nhạt chào hỏi.
“Vị tiểu thư này là ai vậy? Dường như chưa thấy qua, lại cảm thấy nhìn rất quen.” Cô ta thẹn thùng đánh giá tôi, nhắm thẳng người Niếp Phong mà dựa vào.
“Cô gái tôi thích.” Giọng nói lạnh lẽo trầm thấp của Niếp Phong vang lên. Nhất thời làm tôi nhớ đến bộ dáng khi mình gặp anh lần đầu.
“Nga ~ ha ha.” Bạch Linh Hân cười xấu hổ, thân mình yếu đuối vô tội lúc này mới hơi rời khỏi Niếp Phong.
“Em đây cần phải làm quen một chút, người Phong yêu thích nhất định sẽ không tồi.” Cô ta lễ phép vươn tay ra. Ánh mắt thắt chặt vào tôi, sắc nhọn làm cho tôi phản cảm.
Tôi nhìn tay cô ta giơ ở giữa không trung, thật lâu cũng không có hành động đáp lại.
Cô ta lúc này mới xấu hổ rút tay về, còn không quên dùng ánh mắt hung tợn cảnh cáo tôi. Nhưng lúc nhìn về phía Niếp Phong lại lập tức lộ ra một vẻ tươi cười ngây thơ.
Tôi vẫn rất buồn bực, vì gì mà có vài phụ nữ chính là hay dùng loại kỹ xảo này. Nghĩ rằng đàn ông thật sự ngốc đến cái gì cũng không biết sao?
“Linh Hân –” Phía sau truyền đến một giọng nói quen thuộc.
Tôi đương nhiên sẽ không xa lạ rồi, lúc chiều mới được nghe tuyên cáo của cô ta mà.
“Chị họ!”
“Gặp người quen sao?” Cô ta làm như không có việc gì hỏi.
Thật biết giả vờ, thực sự không quen biết sao?
“Dạ, đây là người em hay nhắc với chị, Niếp Phong. Còn đây……”
“Chị biết, La tiểu thư. Bọn chị đã gặp mặt.” Kỉ Lan nghiêng mặt nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập kinh ngạc vui mừng.
Đương nhiên, đó không phải là vì kinh ngạc vui mừng thuần túy khi gặp được tôi, mà là loại sắc mặt vui mừng chỉ lộ ra khi bắt được nhược điểm mong chờ đã lâu.
“Thế giới thật đúng là nhỏ nha.” Cô ta vui vẻ nhìn tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn hai người đứng đó, người khác đang ăn cơm, bọn họ cũng không cảm thấy ngại. Đứng ở trước mặt, không có chút ý tứ nào muốn đi.
Tôi coi như không nhìn thấy mà uống rượu vang đặt trên bàn, không có hứng thú để cho bọn họ nhìn từ trên cao xuống.
“Như vậy…… Chúng tôi cũng không quấy rầy hai vị dùng cơm nữa.”
Kỉ Lan dường như có ánh mắt sắc bén hơn so với em họ cô ta, kéo cô em họ đang không muốn đi kia nhìn chúng tôi cười cười. Rồi tao nhã đi khỏi.
“Phong, nhớ liên lạc lại với em nha.” Câu nói cuối cùng này của Bạch Linh Hân quả thực buồn nôn đến khiến người ta sởn gai ốc.
“Nói thật đi.” Sau khi người đã đi xa, tôi nhìn Niếp Phong nói.
Mày kiếm của anh thong thả nhướng lên, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cô gái kia căn bản không có khả năng là đối thủ của anh, anh muốn thoát khỏi cô ta không phải chuyện dễ dàng ư. Vì sao?!” Tôi lạnh lùng nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy người trước mắt này trở nên xa lạ.
“Anh chỉ là muốn giúp bọn em.” Anh thỏa hiệp, dưới ánh mắt sắc bén của tôi.
“Giúp em cái gì? Mang em đến nhà hàng này, để cho Bạch Linh Hân thấy diễn xuất của anh, trùng hợp là chị họ cô ta cũng ở đây. Màn trình diễn của anh cũng không khỏi quá kém rồi chứ.” Tôi tức giận. Người đàn ông này quả thực phụ sự tín nhiệm của tôi!
Thế mà còn dám nhìn tôi im lặng không nói.
“Nói đi! Em cùng Lôi Nặc ly hôn là các người muốn nhìn thấy đúng không!! Nếu thật sự là như thế, vì sao không để Lôi Nặc trực tiếp gặp phải đi! Còn sắp đặt Kỉ Lan kia làm gì!” Tôi hầm hầm nhìn anh.
“Không phải như em nghĩ đâu.” Niếp Phong có ý muốn ổn định cảm xúc của tôi.
“Anh chỉ hy vọng em hạnh phúc. Sắp đặt Kỉ Lan hiểu lầm chuyện em với anh, là vì em.”
“Vì em?”
“Nếu như cô ta nói với Lôi Nặc, mà Lôi Nặc tin. Vậy chứng tỏ anh ta không đáng để em tiếp tục lãng phí cuộc đời mình ở anh ta. Còn nếu như anh ta không tin –”
“Nếu như không tin, địa vị của Kỉ Lan trong cảm nhận của anh ấy cũng nhất định sẽ giảm xuống. Bởi vì anh ấy ghét nhất bị phụ nữ thị phi không ngừng làm phiền đến mình.” Tôi thay anh nói xong.
“Ừ.” Anh gật gật đầu.
“Để làm gì?” Tôi không hiểu.
“Anh đã nói chỉ hy vọng em hạnh phúc.” Ánh mắt anh chân thành tha thiết nhìn tôi.
Tôi chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Chuyện giữa Lôi Nặc và em, có rất nhiều nhân tố các người không thể hiểu được. Mà em, cũng không thể nói rõ ràng. Không phải một chuyện đơn giản, một câu đơn giản là có thể dễ dàng thay đổi .
“Đừng làm như vậy nữa, Quý Phong Nhiên cũng vậy. Các anh đều đừng tự làm chủ nữa, được không?” Tôi khẩn cầu nhìn anh.
Anh thở dài thật sâu “Được.”
……
Rất khuya, tôi về tới nhà.
Nằm trên chiếc giường lớn, nghĩ về những chuyện xảy ra cả ngày hôm nay. Rất nhiều lúc, tôi thật sự hy vọng mình có thể cứ tiếp tục ngủ như vậy, vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.
Nhưng chuyện, thật sự không như ý người.
……
Tôi xem thường Kỉ Lan.
Cũng xem thường em họ cô ta.
Một tuần sau, lúc mẹ chồng cầm một xấp hình xuất hiện trước mặt tôi, tôi hoàn toàn hiểu được.
“Con cùng con trai thứ hai của nhà họ Niếp, vẫn còn qua lại?” Mẹ chồng nặng nề hỏi tôi.
“Dạ.” Tôi ăn ngay nói thật.
“Cũng thân mật giống như trên ảnh chụp?”
Tôi không nói gì mà chỉ nhìn những bức ảnh kia.
Ảnh chụp vô cùng thân thiết, rõ ràng là thừa dịp chúng tôi còn chưa chuẩn bị mà chụp được.
Ôm, ôm nhau, thế mà còn có nụ hôn hôm đó.
“Con biết rằng ta vẫn thực thích con, đúng không.” Mẹ chồng kéo tay tôi lại.
“Mẹ vẫn luôn đối xử với con rất tốt.”
“Nhưng con dâu bôi nhọ nhà họ Lôi, cùng thanh danh con ta, ta thật sự không thể thích được.” Mẹ chồng vẫn dịu dàng như nước giống trước kia, mặc dù là nói ra những lời như vậy đi nữa.
“Con hiểu.”
“Ảnh chụp giống như vầy, Nặc Nhi cũng nhận được. Các con có lẽ nên nói chuyện rõ ràng. Bà cũng đã biết, các con đó, lần này thật sự ầm ĩ lớn rồi.”