“Thật không?” Lão Đường ngẩng lên nhìn tôi, hai mắt phát sáng, “Bảo! Tôi yêu ông chết mất! Tôi mà là gái thì đời này sẽ ở bên ông không cần danh phận, để ông chơi bời thoải mái!”
“Cút đi!” Tôi giãy giụa, kéo hai cánh tay đang ôm cổ tôi của cậu ta ra, “Ông là Đường Đường[2], nhưng tôi không phải là Ca Ca của ông đâu nhá!”
[2] Đường Đường chỉ diễn viên Đường Yên, Ca Ca chỉ Hồ Ca, hai diễn viên đóng cặp trong phim Cao thủ như lâm.
Lúc này, ngoài văn phòng có người hét lên “Bắt đầu họp rồi! Họp tổng kết! Phòng họp lớn nhé!”
Tiếp đó là phó tổng biên tập phát biểu, đầu tiên là biểu dương cao độ thành tích làm việc nhiều năm của tổng biên tập, sau đó tự khen mình một chút, cuối cùng lần lượt khen ngợi các cấp dưới, đến cuối cùng cũng nước mắt như mưa.
Sau đó là lãnh đạo các cấp, chủ nhiệm các bộ phận lần lượt phát biểu, ai nói đến cuối đều khóc lóc sụt sùi, đau đớn như sinh li tử biệt.
Cuối cùng sau khi phóng viên thực tập cũng đã than thở vài câu xong, công việc thứ hai của cuộc họp bắt đầu, đó là phát tiền.
Chủ nhiệm tài vụ ngồi bên bàn họp, bên cạnh là một xấp phong bì dày cộp, ông ta cầm một tờ danh sách, đọc đến tên ai, bao nhiêu tiền, người đó liền đứng lên đi lấy.
Bắt đầu phát tiền một cái là không khí bi thương lập tức biến sạch, thay vào đó là không khí oán hận.
Phương pháp phân chia trợ cấp thôi việc là tính theo số năm làm việc, bắt đầu tính từ tháng Một mỗi năm, nếu bạn đến tòa soạn vào ngày mùng một tháng Hai, xin lỗi nhé, năm đó không được tính, vậy là mất một năm trợ cấp thôi việc. Hơn nữa còn có một tiêu chuẩn rất quái dị, đó là đánh giá của cấp trên, tăng thêm hoặc trừ bớt một ít tiền trợ cấp tùy vào đánh giá của cấp trên.
Tất nhiên, người ta sẽ không đọc đánh giá của cấp trên ra, mỗi người nên được bao nhiêu thì sẽ là bấy nhiêu, không được phép thắc mắc.
Thế là, những người bình thường hết sức quan tâm đến cấp trên, là nhân tài nịnh hót, trợ cấp thôi việc cao hơn một chút, những bông hoa héo thường ngày có tí mờ ám, không rõ ràng với cấp trên thì còn cao hơn tí nữa.