Lão Phó là bạn đại học của tôi, sau khi tốt nghiệp vẫn liên lạc, đúng là không phải oan gia không hội ngộ, cậu ta vòng vèo một hồi rồi thế nào lại cũng đến Trùng Khánh. Tình cảm anh em bạn bè bao năm, thân như anh em ruột, vì vậy cậu ta hay đi với tôi, đến giờ cũng chơi với nhóm bạn này của tôi. Bây giờ cậu ta mở công ty máy tính, cũng in danh thiếp ghi “Tổng giám đốc công ty cổ phần khoa học kỹ thuật Tề Thiên”, mà mấy người trong công ty của cậu ta, chức vụ thấp nhất cũng là phó tổng giám đốc. Danh thiếp của lão Phó từng là tiêu điểm trêu chọc đùa cợt của mọi người một thời gian dài, như lão Đường nói thì: “Lão Phó này, có làm đến chủ tịch nước thì cũng chỉ là phó chủ chi.”
Thịt Chó đang ba hoa về xưởng chó của cậu ta, tên này chuyên mua bán chó, trước có rất nhiều giống chó nổi tiếng, nhiều màu dữ lắm, nghe nói một chú chó giống nổi tiếng chỉ cần đưa đi phối một lần là cũng được mấy nghìn đến một vạn tệ, thêm vào đó là bán chó con, trong số chúng tôi cậu ta cũng được coi là đại gia rồi. Về cái nghề này của Thịt Chó, chúng tôi đã có kết luận từ lâu rồi, cậu ta chả có gì khác các ông chủ kĩ viện cuối thời Thanh cả, trong nhà nuôi một đống chó đực, cứ đến mùa xuân thì đưa đi phối giống một trận, còn nói như bây giờ là một “tú bà”.
Tiểu Phấn là hồng nhan tri kỉ của Thịt Chó, loại con gái có khí chất rất tiểu thư con nhà quyền quý, bề ngoại dịu dàng ít nói, cô ấy và Thịt Chó thành một đôi là điều không ai trong chúng tôi ngờ tới. Nhưng Thịt Chó cũng có lén lút tiết lộ, Tiểu Phấn thuộc loại bề ngoài lạnh lùng bên trong nóng bỏng, lúc tĩnh thì e thẹn nhẹ nhàng như gái tân, lúc động thì nhanh nhẹn như thỏ chạy trốn. Thế thì dễ hiểu rồi. Đó gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Con gái bây giờ, bề ngoài hoàn toàn không thể nói lên điều gì, sinh viên đại học ăn mặc như gái gọi, gái gọi ăn mặc như sinh viên đại học. Mỹ nữ đều ham hố e thẹn đáng yêu, giấu mình giữa chốn phồn hoa đô thị, còn mấy cô nàng có ngoại hình như nhân bản vô tính thất bại thì đều cởi sạch đồ, đem ảnh tung ra khắp nơi…
Đây là một thời đại hỗn loạn.
Sau vài li rượu, không khí bắt đầu trở nên sôi nổi.
Thịt Chó nói cậu ta chuẩn bị tiến quân vào thị trường thuốc quân y, sau nhiều năm quan sát trong quá trình nuôi chó, cậu ta bắt đầu có hứng thú với sự cương cứng bên trong của chó đực, cậu ta quyết định mời người nghiên cứu kĩ lưỡng, tạo ra hormone nam tính có thể làm cho chó đực cương cứng, chế thành thuốc, tạo hạnh phúc cho tất cả những người mắc bệnh yếu sinh lí!…
Ai cũng hiểu ra là cậu ta đang tán hươu tán vượn.
Tiểu Phấn ngồi cạnh Thịt Chó, đưa tay vỗ vào đầu cậu ta một cái: “Nói nhăng nói cuội gì đấy! Anh làm Mạt Mạt sợ đấy, tưởng anh là lưu manh kia kìa!”
Shit, cô nàng đã nhận ra ngay từ đầu! Hay có thể nói cái gì cũng biết! Cô ấy cố ý nói với lão Đường như thế! Quá nham hiểm! Quá bỉ ổi!
….Tại tôi, tôi đánh giá Mạt Mạt qua thấp. Lúc ở siêu thị, lời nói dối về việc hỗ trợ điều tra vụ án buôn ma túy đó sơ hở đầy rẫy, Mạt Mạt chắc chắn đã nhận ra nhưng không vạch trần tôi là để chờ thời cơ đáp trả đây!
Đối phó với người hung bạo phải hung bạo hơn hắn; Đối phó với người bỉ ổi, phải bỉ ổi hơn hắn; Đối phó với người phóng khoáng, phải phóng khoáng hơn hắn; Đối phó với người đẹp trai thì phải…hủy hoại dung nhan của hắn!