Sau khi tốt nghiệp trung học, ít ra cũng bốn, năm năm rồi tôi không gặp cô ấy, cuộc trùng phùng này thực sự làm tôi rất kích động.
Sao lại kích động? Vì Mạt Mạt đã lớn rồi! Năm, sáu năm chớp mắt đã trôi qua, Mạt Mạt ở trước mặt tôi bây giờ đã được thời gian nuôi dưỡng và thay đổi!
Tôi đang lượn lờ trong siêu thị, bỗng nhiên một hương thơm thoang thoảng thu hút sự chú ý của tôi, tôi bắt đầu ngó nghiêng khắp nơi.
Các anh em có kinh nghiệm đều biết, ở những nơi công cộng như siêu thị mà đột nhiên ngửi thấy mùi nước hoa thì chắc chắn là quanh đó có con gái.
Mỹ phẩm dưỡng da có hương thơm nhẹ chắc chắn là của mấy em học sinh còn ngây thơ; hương thơm thanh mát như nước diệt khuẩn của y tá; mùi nước hoa quá nồng không phải là mấy chị gái già thì cũng là những cô nàng chuyên trang điểm đậm không tự tin vào nhan sắc của mình; ngửi thấy mùi tương… thế thì chắc chắn là đã đến khu bán đồ ăn chín trong siêu thị.
Lạc đề mất rồi.
Lúc đó ngửi thấy mùi hương, tôi liền nhìn ngó xung quanh. Tuy tôi không ôm bất kì hy vọng nào với chuyện quen được mỹ nữ giữa đường hay yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nhìn cho sướng mắt thì cũng được, không ăn được thịt lợn bộ cũng không được nhìn lợn chạy chắc.
Theo mùi hương đó, tôi liền nhìn thấy một bóng hình mềm mại ở gần đó, tóc dài bay bay theo gió, quai áo màu hồng phấn, váy ngắn màu trắng. Thông thường trong tình huống này, tôi sẽ làm ra vẻ không có chuyện gì, nhanh chóng đi về phía đó, vòng ra trước mặt xác định lại mặt hàng. Bây giờ con gái trên đường, nhìn đằng sau hoàn toàn không thể nói lên được điều gì nữa rồi; tôi đã có không ít kinh nghiệm trông xa cứ tưởng là tiên, nhìn gần mới hóa tổ tiên loài người.
Nhưng hôm nay đúng là gặp ma rồi, cô gái trước mặt có đi siêu thị quái đâu? Rõ ràng là đi hành quân thì đúng hơn, dù tôi bước nhanh cỡ nào cũng không vượt qua được cô ấy!
Cuống quá, tôi liền tiện tay vớ đại một món đồ trên giá hàng gọi: “Cô gì ơi, cô làm rơi đồ này.” Chiêu này tuy có hơi vụng một tí nhưng mà cực kì hiệu quả.
Cô gái quay đầu lại rồi thoáng một cái, ánh mắt từ không hiểu biến thành kinh ngạc và vui sướng: “Lại Bảo!”
Tôi ngớ người, gặp người quen sao? Đúng là trông quen, nhưng mà… đây là ai nhỉ?
“Em là Mạt Mạt!” Tiếng kêu vui mừng đó làm tôi chợt nhớ ra cô ấy là ai, nhưng liền sau đó là mắt chữ A mồm chữ O, không thể tin nổi vào mắt mình.
Mạt Mạt á? Cô ấy là Mạt Mạt á? Ôi trời ơi, nghe nói con gái lớn thay đổi dữ lắm nhưng cũng không đến mức thế này chứ? Tuy hồi trung học Mạt Mạt cũng không bị coi là xấu gái, nhưng gương mặt mọc đầy trứng cá và thân hình màn hình phẳng đó vẫn còn mới nguyên trong kí ức của tôi, sao bây giờ…gương mặt đó mịn màng như được photoshop ấy! Hơn nữa thân hình này, cái quai áo màu hồng phấn kia sắp đứt đến nơi rồi.
“Mạt Mạt? Em là Mạt Mạt á?” Tôi kinh ngạc bước về phía trước, “Là em thật sao?”
Mạt Mạt nghiêng đầu cười: “Thế nào? Không nhận ra à?”
Tôi gật đầu rối rít: “Ừ, em đi Hàn Quốc hả?”
Mạt Mạt không hiểu: “Đâu có.”
“Em không đi Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ à? Sao lại trở nên xinh đẹp thế này?” Tôi cố gắng ra vẻ quân tử một chút, nhưng không sao kiềm chế được hai con mắt lướt một lượt từ mặt xuống chân Mạt Mạt.
Mạt Mạt bật cười, đưa tay vuốt mấy lọn tóc xõa bên tai: “Mấy năm không gặp, anh càng ngày càng mồm mép đấy.”
Tôi cũng cười, nhưng đột nhiên lại không biết nói gì, chắc bộ dạng tôi bây giờ thiếu lịch sự dữ lắm, cứ chằm chằm nhìn Mạt Mạt, nói chính xác là dán mắt vào đôi “tiểu Mạt Mạt”.
“Anh nhìn cái gì đấy hả?” Mạt Mạt mắng tôi một câu, cúi đầu nhìn món đồ trong tay tôi rồi bật cười, “Giờ mà anh vẫn còn dùng cách lỗi thời này để bắt chuyện hả?”
Lúc này tôi cũng cúi xuống nhìn, lúc nãy lòng yêu cái đẹp, muốn đánh giá cái đẹp trỗi dậy, không để ý mình cầm cái gì, bây giờ mới biết trong tay tôi là bao cao su!
“Lại còn phát sáng nữa chứ,” Mạt Mạt cười rung cả người, “Anh làm quen như thế à? Không sợ người ta gọi bảo vệ hả?”
“Shit, anh còn tưởng là mình ‘cái khó ló cái khôn’ cơ đấy, không ngờ lại là cái khó ló cái ngu thế này!” Tôi cũng bật cười, nhưng giờ nghĩ lại cũng thấy hơi sợ. Lúc đó tôi không buồn nhìn, nhỡ không phải là Mạt Mạt thì chắc một cái tát còn là nhẹ ấy chứ.
Ra khỏi siêu thị, Mạt Mạt nói hôm nay cô ấy nghỉ, hỏi tôi có thời gian không, hay là đi đâu đó nói chuyện.
Tất nhiên là tôi đồng ý. Chuyện nhảy việc còn chưa đâu vào đâu, thời gian này tôi đang rảnh rỗi. Hơn nữa, gặp lại Mạt Mạt tôi không hề có cảm giác xa lạ và ngại ngùng, mà như bạn cũ lâu ngày gặp lại, hơn nữa bây giờ Mạt Mạt xinh đẹp thế này, dĩ nhiên là tôi muốn được ngắm cô ấy thêm chút nữa rồi.
Nhưng khi Mạt Mạt dẫn tôi vào một cửa hàng gần đó, tôi nghĩ đến mấy chuyện ngày xưa, nhìn thái độ của Mạt Mạt với tôi chắc cô ấy không còn bận tâm đến chuyện giữa hai chúng tôi hồi trung học nữa rồi. Nhưng mức độ phóng khoáng của cô ấy cũng làm tôi giật cả mình. Lúc nãy nói về cái bao cao su, mặt cô ấy không hề đổi sắc, còn Mạt Mạt trong kí ức của tôi vẫn là cô nhóc nắm tay cũng căng thẳng, lúc hôn không dám mở mắt ra.
Trong quán cà phê, tôi và Mạt Mạt ngồi đối diện nhau, gọi hai cốc nước.
Không biết hôm nay tôi bị làm sao, ngồi trước Mạt Mạt tôi có cảm giác không dám nhìn thẳng vào cô ấy, mồm mép đáng ra phải là thế mạnh của một thằng nhà báo lá cải như tôi mới phải, sao hôm nay lại thoái hóa vậy nè? Mạt Mạt thì rất tự nhiên, cứ ngồi nhìn tôi cười mãi.
“Nói chuyện đi.”
“Nói gì cơ?” Tôi ngẩng lên hỏi lại, bỗng dưng có cảm giác mình như phạm nhân đang bị thẩm vấn ấy.
Mạt Mạt mím môi cười, tôi đoán chắc cô ấy có chuốt mascara! Nếu không lông mi làm sao mà vừa dài vừa cong như thế được! Lúc cười không thể nào híp mắt lại, lông mi cong cong đáng yêu như thế được!
“Nói đi, muốn biết gì nào?”
Mạt Mạt đùa xong tôi cũng thấy thoải mái hơn, thầm tự cổ vũ trong lòng: Thực ra tôi cũng làm gì có lỗi với cô ấy đâu, việc gì phải căng thẳng!
“Thì nói về chuyện tình cảm của anh mấy năm nay đi!” Mạt Mạt hơi nghiêng người về phía trước.
Tôi liền ngửi thấy hương thơm thanh mát trên người cô ấy, nhìn Mạt Mạt đã hoàn toàn trở thành một mỹ nhân trước mặt mình, trong đầu tôi liền hiện lên vô số lần thân mật với cô ấy trước kia.
Tôi cố bình tĩnh lại, thả lỏng đầu óc, gượng cười nói: “Anh làm gì có chuyện tình cảm gì, làm gì có ai để ý đến anh, không nhà, không xe, số thấu chi[1] trong thẻ tín dụng còn nhiều hơn tiền trong tài khoản.”
[1] Số tiền sử dụng vượt số dư có trên tài khoản thẻ của khách hàng.
“Ai bảo thế, bây giờ anh cũng rất đẹp trai mà.” Mạt Mạt cười, cầm chiếc thìa nhỏ khuấy cà phê trong cốc rồi đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: “Chưa kết hôn à?”
“Mới tí tuổi đầu, vết thương tình đầu còn chưa lành đây này.” Tôi đáp.
“Xí.” Mạt Mạt tất nhiên biết tôi đang ám chỉ điều gì, cô ấy lườm tôi một cái rồi lại tươi cười hớn hở, “Này, Bảo, anh đừng bảo em là đến giờ anh vẫn còn gin đấy nhé!”
Câu hỏi này của Mạt Mạt quá đột ngột.
Tôi rất ngại. Hơn nữa tôi cũng hiểu ra rằng, chắc chắn Mạt Mạt vẫn còn nhớ chuyện đó, chuyện hồi trung học, suýt nữa thì cô ấy thất thân với tôi. Nhưng nói đi thì phải nói lại, tôi cũng là người bị hại chứ bộ! Vì vậy tôi không trả lời câu hỏi của cô ấy mà hỏi ngược lại: “Nói vậy em thì sao? Em vẫn còn gin chứ hả?”
“Anh chết đi!” Mạt Mạt lườm tôi một cái cháy mặt, “Anh tưởng tất cả đàn ông đều nhát gan như anh hả?”
… Câu trả lời của Mạt Mạt trong phút chốc đã khiến tôi hiểu hai điều.
Thứ nhất, cô ấy không còn gin nữa. Chắc chắn đã có thằng đàn ông to gan hơn tôi xử lí cô ấy rồi, đồ chết tiệt!
Thứ hai, cô ấy còn nhớ hết! Chuyện hồi trung học, cô ấy vẫn nhớ, chưa biết chừng còn đang thù tôi ấy chứ!
“Anh biết mà, xã hội phức tạp như vậy, người không có ai bảo vệ như em chắc chắn là như cừu vào miệng sói rồi.” Tôi cố gượng cười, trong lòng lại vô cùng buồn bã. Mạt Mạt đã thực sự trở thành một cô gái xinh đẹp, bạn nói xem sao lúc đầu tôi lại ngu thế không biết! Tự dưng lại biếu không một mỹ nữ như thế này cho cái thằng chết dẫm nào đó!
Mạt Mạt bĩu môi, liếc tôi một cái, “Em muốn có người bảo vệ lắm, ai mà biết được mấy năm nay anh chết dí ở xó nào.”
Ấy, câu này có thâm ý đây!
Tôi vội vàng hùa theo, “Anh cũng muốn bảo vệ em, nhưng như anh bây giờ có lái xe Santana thì chắc em cũng coi anh là thằng làm thuê thôi.”
Mạt Mạt đột nhiên im lặng, khẽ mím môi, nhìn tôi với một vẻ rất thương cảm, làm trái tim tôi loạn nhịp.
“Em sao thế?”
“Trong mắt anh, em là người ham giàu khinh nghèo như vậy sao?” Mạt Mạt cao giọng hỏi.
Tôi hơi hoảng, “Anh chỉ đùa thôi mà!”
Nói mãi Mạt Mạt mới chịu cười, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Bây giờ anh có bạn gái không?” Mạt Mạt hỏi.
“Không.”
“Đáng thương thế cơ à? Không cô đơn sao?”
“Tất cả dựa hết vào đôi tay khéo léo của anh.”
“Anh không nghiêm túc được một tí sao?” Giọng nói của Mạt Mạt có vẻ giận nhưng gương mặt thì vẫn tươi cười.
Dù gì tôi và Mạt Mạt cũng từng có thời ở bên nhau, hơn nữa trừ bước cuối cùng hoàn toàn thất bại ra, việc gì làm được cũng làm hết rồi, tuy mấy năm đã trôi qua, nhưng cái gì nên nhìn thì đã nhìn rồi, cần sờ thì cũng sờ rồi, nên bây giờ ngồi đối diện nhau thế này, chúng tôi nhanh chóng trở nên tự nhiên không chút câu nệ và ngại ngùng. Nghe cách Mạt Mạt nói chuyện tôi biết cô ấy vẫn còn nhớ chuyện chúng tôi hồi đó.
Đây là một dấu hiệu tốt.
Trước mặt tôi là một mỹ nhân, hơn nữa còn là một mỹ nhân từng thuộc về tôi, làm gì có chuyện không muốn thử lại?
“Bây giờ em có bạn trai không?” Tôi quyết định nhân cơ hội hỏi luôn.
“Có.” Cô ấy trả lời rất dứt khoát.
Tôi như bị dội một gáo nước lạnh.
Mạt Mạt nói dứt lời, gương mặt liền nở nụ cười, cười rất cổ quái, rất thâm ý sâu xa làm tôi rợn tóc gáy.
“Nói xem, cảm giác của anh thế nào? Thất vọng? Ghen? Hay là đau lòng?” Mạt Mạt phấn khích truy hỏi.
Tôi bĩu môi: “Chả có cảm giác gì cả, nhưng anh không giả vờ rộng lượng đâu, đừng hòng mong anh chúc phúc cho em.”
“Nhỏ mọn.” Mạt Mạt nhướn mày.
Rồi hai chúng tôi đều im lặng, cầm cốc cà phê lên uống.
“Thực ra em rất vui được gặp lại anh, không ngờ hai chúng ta vẫn ở cùng thành phố.” Mạt Mạt phá vỡ sự im lặng trước, “Buổi chiều em có việc, hôm khác chúng ta đi ăn nhé?”
Đây là… dấu hiệu gì nhỉ?
Tôi vừa nghĩ vừa gật đầu.
Tôi và Mạt Mạt trao đổi số điện thoại rồi cô ấy đứng lên đi trước.
Tôi nhìn Mạt Mạt bước ra khỏi quán cà phê, chiếc áo hai dây màu hồng phấn ôm lấy bờ em thon thả, chiếc váy bò trắng ngắn luôn có nguy cơ lộ hàng, cô ấy còn đeo một chiếc ba lô to tổ chảng trên lưng nữa, khi bước đi, chiếc ba lô cứ nẩy vào mông cô ấy bộp bộp,… tôi muốn làm cái ba lô đó biết mấy!
Tôi buồn bã đứng dậy, nhân viên phục vụ bước đến, lịch sự đưa hóa đơn thanh toán cho tôi. Không phải Mạt Mạt nói sẽ mời tôi sao? Sao con gái dễ quên thế nhỉ?
Tôi trả tiền rồi ra khỏi quán cà phê, cảm thấy rảnh quá chả có gì làm.12»