Trên ba trang giấy này có bao nhiêu chỗ rõ ràng có vệt nước mắt?
Tất cả mọi việc đếu được viết rõ ràng.
Lúc này nếu tôi còn không hiểu, còn không thông cảm thì tôi bị bại não rồi.
Nhưng nếu Mạt Mạt không nói thì sao tôi hiểu được?
Tôi cầm ba tờ giấu đứng run rẩy trước ti vi.
Tôi không thể tưởng tượng được khi Mạt Mạt vì mẹ đeo chiếc nhẫn cưới đó tâm trạng cô ấy thế nào.
Tôi không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị người đàn ông đó sỉ nhục, tâm trạng cô ấy thế nào.
Tôi cũng không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị ép chấp nhận một bản thỏa thuận, mang trong lòng nỗi sỉ nhục chạy tới Trùng Khánh tìm tôi, che giấu mọi chuyện kết hôn với tôi, tâm trạng cô ấy thế nào.
Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ rất thú vị vì khi cầm ba tờ giấy này tôi bỗng có cảm giác như khi tiễn Tiểu Văn, hơn nữa nỗi buồn đó còn mãnh liệt hơn thế rất nhiều!
Chuyện đến nước này, tôi có thể thừa nhận được chưa?
Năm năm trước, Mạt Mạt để lại một giọt nước trong lòng tôi, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được lúc đó cô ấy đau lòng thế nào.
Tình yêu này phải nói ra thế nào đây? Có thể nào tôi cũng phải nói ra! Tôi yêu! Tôi thực sự yêu cô ấy!
Đầu óc tôi căng như dây đàn, chợt nhận ra mình đã đứng đây quá lâu, còn Mạt Mạt thì sao, cô ấy ở đâu?
Cầm ba tờ giấy đó, tôi đờ đẫn ngẩng đầu, miệng vô thức hét lên: “Mạt Mạt, Mạt Mạt!”
Tiếng hét đó tôi nghe cũng thấy rùng mình, nhưng nó xuất phát từ đáy lòng tôi.
Vì tôi rất sợ.
Phải biết rằng viết bức thư như vậy có nghĩa là Mạt Mạt đã đi rồi, rời khỏi đây, rời khỏi thành phố này, thậm chí là rời khỏi đất nước này! Liệu cả đời này tôi có còn được gặp cô ấy nữa không?
“Mạt Mạt! Đừng đi! Mạt Mạt! Mạt Mạt” Tôi kích động hét lên, hoàn toàn không suy nghĩ gì, như thể sẽ cảm động đến trời xanh.
Vừa hét tôi vừa cuống cuồng thay giày, bạn hỏi tôi đi đâu ư? Tôi cũng không biết, tôi chỉ vô thức đuổi theo thôi, dù là ở đâu ít nhất cũng phải đuổi theo, không phải trong phim ảnh đều thế sao?
Đột nhiên cửa phòng ngủ bật mở: “Ai gọi đấy? Mấy giờ rồi? Làm gì thế?”
“Em, em đến tìm anh, anh không có nhà, em viết thư cho anh, xong em khóc, sau đó mệt quá nên em ngủ mất…” Mạt Mạt chưa tỉnh hẳn, nheo mắt vuốt tóc, trả lời rất thành thật.
Sự ngạc nhiên được giải tỏa, tôi như hiểu ra điều gì, mắt tôi sáng rực, đúng là cô ấy thật!
Tôi kích động, sự kích động mấy tờ giấy đó mang tới cho tôi lúc này liền bùng nổ!
“Mạt Mạt! Mạt Mạt! Anh tưởng… anh tưởng em đi rồi!”
Tôi kích động, hét lên, giọng nói run rẩy, từng bước tiến về phía cô ấy.
Được rồi, không nghịch nữa, cũng không chơi trò ngôn tình nữa. Tôi ngẩng đầu, thở sâu một hơi sau đó chầm chậm nói: “Mạt Mạt, mở cửa ra, anh yêu em, thật đấy.”
Trong phòng ngủ im lặng một lúc. Một giọng nói buồn buồn cất lên: “Bảo, em biết anh đã đọc thư của em rồi, đúng không?”
Tôi gật đầu: “Ừ.”
“Vậy anh có thể suy nghĩ kỹ được không? Em không muốn anh nhất thời xốc nổi.” Giọng Mạt Mạt rất bình tĩnh, không giống đang giả vờ..
“Không đâu! Mạt Mạt, anh không xốc nổi! Anh đã đọc thư rồi, anh đã biết hết rồi!” Tôi gào lên.
“Anh biết hết rồi ư?” Trong phòng ngủ vang lên một lời chất vấn.
“Ừ, nhưng anh không quan tâm đến chuyện đính hôn, chuyện thỏa thuận tiền bạc gì đó!”
Tôi điên rồi ư? Không. Say rồi ư? Không. Đọc bức thư đó… có nguyên nhân đó, nhưng lúc này tôi chỉ muốn đối diện với Mạt Mạt, nhất định phải đối diện với Mạt Mạt!
“Anh không…bận tâm ư?”
“Mạt Mạt, anh xin em, mở cửa ra đi, anh đã nói với em như vậy rồi, em còn có thể nghi ngờ anh sao?” Tôi cố thuyết phục, “Đó là quá khứ của em với người khác, với anh em vẫn còn trong trắng.”
Trong phòng ngủ rất im lặng.
“Mạt Mạt, em ra đi, được không?” Tôi khẽ hỏi.
Không biết tại sao, có lẽ tình yêu đúng là chuyện trong khoảnh khắc chăng? Tại sao giây phút này tôi nhất định phải có được sự tha thứ của cô ấy? Rốt cuộc…là ai có lỗi với ai đây?
“Mạt, mở cửa ra, được không?”
“Bảo, đừng ép em, em sẽ không mở cửa đâu, em không muốn anh đọc bức thư đó xong nhất thời xốc nổi mới tìm em. Em hy vọng anh thực sự bình tĩnh suy nghĩ kĩ càng, anh hiểu không?”
Giọng nói của Mạt Mạt rất buồn bã.
“Mạt Mạt, em không ra thì anh sẽ đợi em cả đêm!” Thấy tôi nặng tình không.
Tiếng thở dài vang lên trong phòng ngủ: “Bảo, em xin anh, chúng ta bình tĩnh lại rồi nói, anh đi đi, được không?”
Đi á? Đừng đùa chứ.
“Không, anh không đi đâu”
“Tại sao?”
“…Đây là nhà anh.”
Có thể bạn sẽ cảm thấy buồn cười nhưng khi bạn tự mình trải qua thì sẽ biết.
Tôi ngồi đợi cả đêm trên ghế sofa nhưng cuối cùng vẫn không cẩn thận ngủ quên mất.
Lúc ông mặt trời lên rõ cao tôi mớ tỉnh dậy, tinh thần vẫn chưa hồi phục bình thường.
Tôi ngáp một cái rõ to, vươn vai một cái rõ dài… Hử? Tối qua hình như có chuyện gì.
Đúng rồi! Mạt Mạt!
Thế là tôi cuống cuồng, mỏi cổ quá.
Tôi nhìn xung quang rồi phi vào phòng ngủ, trong đó trống rỗng.
Cô ấy đi rồi ư?
Giây phút này lòng tôi vô cùng hụt hẫng.
Tôi cúi đầu lê bước vào nhà vệ sinh, mở vòi nước vục nước rửa mặt.
Tôi chỉ muốn làm cho mình tỉnh táo hơn một chút.
Tôi ngẩng đầu soi gương, ngẩn ra rồi lại bật cười.
Trên trán tôi có một hàng chữ: Bình tĩnh là tốt nhất.
Ha ha, cô nàng này còn dạy tôi triết lí sống nữa. Cô ấy nghiêm túc hay đang trêu đùa với tôi?
Tôi lau mặt rồi ngồi đờ đẫn trong phòng khách, sững sờ một lúc lâu mới nhớ ra phải gửi tin nhắn cho Mạt Mạt:
“Em tránh anh à? Mình nói chuyện đi!”
Một lúc lâu sau, khi tôi đã úp xong gói mì, cô ấy mới trả lời:
“Bảo, em không muốn anh nhất thời xúc động vì bức thư đó hoặc thấy em đáng thương mới tìm em, chúng ta cùng bình tĩnh một thời gian nhé. Hãy tự hỏi mình anh có yêu em không? Thực sự có thể chấp nhận em không?”
Đã là lúc nào rồi mà cô nàng này còn nói thế với tôi!
Tôi trả lời: “Anh không xốc nổi, anh cần em!”
Mấy chữ này sao mà cool quá!
Nhưng tôi chờ mỏi mòn mà di động vẫn không báo có tin nhắn đến.
Tôi ngồi trên ghế sofa, chằm chằm nhìn chiếc điện thoại trên bàn thậm chí có lúc còn có ảo giác điện thoại bị hỏng. Tôi cầm lên bấm, không hỏng mà…A, vậy thì di động của Mạt Mạt hỏng rồi, nếu không sao cô ấy không trả lời tôi.
Tôi gọi vào máy Mạt Mạt, cô ấy tắt máy.
Làm thế nào đây?
Ngẩn người mất một lúc đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ: Tìm Tiểu Hy!
Bấm được nửa dãy số tôi ngẩng đầu đờ đẫn rồi đột nhiên lao ra cửa – còn gọi điện gì nữa? Đến nhà Tiểu Hy! Chắc chắn Mạt Mạt ở đó! Có gì tốt hơn là trực tiếp nói rõ ràng chứ?
Tôi bắt taxi phi thẳng đến nhà Tiểu Hy. Dựa vào trí nhớ kinh người của mình, nửa tiếng sau tôi đã đứng trước cửa nhà Tiểu Hy.
Tôi thở hổn hển, bình tĩnh lại rồi mới gõ cửa.
Cửa mở ra, trước mặt là Tiểu Khiết, cô ấy trợn mắt nhìn tôi: “Anh rể?”
Lòng tôi vô cùng dễ chịu, vẫn gọi mình như thế sao, giờ nghe sao mà dễ chịu quá? Sao bây giờ nhìn Tiểu Khiết, càng nhìn càng thấy đáng yêu?
Con bé nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân rồi quay vào trong gọi: “Chị Hy, súc sinh đến rồi!”
…Tôi loạng choạng bám vào cánh cửa, đây cũng là gọi thân mật chăng?
Tiểu Khiết đứng ở cửa không cho tôi vào, ánh mắt lạnh lùng thù hận.
Tiểu Hy khoanh tay chầm chậm bước tới trước mặt tôi, liếc tôi một cái: “Tìm ai?”
“Tiểu Hy, tôi phải nói chuyện với Mạt Mạt, xin cô cho tôi nói chuyện với Mạt Mạt đi!”
Tiểu Hy nhìn tôi rất lâu, ánh mắt đó đang từ từ róc thịt tôi.
“Tự tìm” Cuối cùng cô ấy thốt ra hai chữ rồi né người sang một bên.
Tôi cũng không khách sáo, xông thẳng vào luôn, tìm khắp từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới.
Khi tôi tìm đến căn phòng ngủ ở tầng hai đó, tôi còn mong đợi khi đẩy cửa ra, Mạt Mạt đang ở trong đó chơi điện tử sẽ quay sang mỉm cười với tôi.
Nhưng bên trong không có ai.
Tôi tìm tất cả mọi nơi, tủ lạnh, tủ tường, tủ quần áo, máy giặt, ngăn kéo…
Mạt Mạt không có ở đây.
“Tiểu Hy! Mạt Mạt…” Tôi bước nhanh ra cửa nhìn chằm chằm vào Tiểu Hy, gần như gào lên.
Tiều Hy liếc tôi một cái rồi cuối cùng trừng mắt lên: “Lại Bảo, rốt cuộc anh nói gì với Mạt Mạt hả? Nó quay về cứ khóc mãi! Nó nói đã kể tất cả với anh, đã nói hết rồi anh còn không thông cảm? Anh có phải là đàn ông không vậy?”
Giờ tôi làm gì có tâm trạng mà giải thích với bà hả bà cố nội!
Tôi gật đầu, truy hỏi: “Tiểu Hy, nói cho tôi biết Mạt Mạt đi đâu, cô ấy đi đâu rồi?”
Ánh mắt Tiểu Hy trở nên u ám, cô ấy khẽ thở dài: “Cô ấy đi rồi.”
“Đi rồi?”
“Ừ, mang theo hành lí, không nói là đi đâu.” Vừa nói Tiều Hy vừa bước từng bước về phía tôi, buộc tôi phải lùi lại. “Lại Bảo, đừng tìm nữa, nếu Mạt Mạt yêu anh vậy thì dù ở đâu nó cũng yêu anh, nếu anh làm tổn thương nó thì dù thế nào nó cũng sẽ đau lòng.”
Tôi đã bị Tiểu Hy ép đến hết đường lui, nếu lùi nữa sẽ ra ngoài mất.
“Lại Bảo, Mạt Mạt là người thế nào tôi rõ hơn anh!”
Tiểu Hy nói, do dự một lúc liền quay sang trừng mắt nhìn Tiểu Khiết.
Tiểu Khiết ngẩn ra rồi liền biết ý đi vào trong nhà.
Tiểu Hy quay lại, bước thêm bước nữa, giọng nói: “Lại Bảo, Mạt Mạt kể hết mọi chuyện cho anh biết rồi, anh nghĩ sao?”
Tôi lùi lại, ngẩn ra, nghĩ sao ư? Không bận tâm chứ sao, đừng nói là đính hôn, có kết hôn rồi tôi cũng không bận tâm.
Tôi nhìn Tiểu Hy vẻ không hiểu.
Tiểu Hy khẽ thở dài, lại bước tới bước nữa: “Bảo, anh biết không, Mạt Mạt phải tốn bao công sức mới tìm được anh ở đây, lại do dự bao lâu mới giả vờ gặp lại anh? Ngoài anh ra, nó hoàn toàn không có bất cứ người đàn ông nào khác”. Dứt lời, Tiểu Hy đấm nhẹ tôi một cái, “Nó không chỉ một lần từng nói, nếu đến anh cũng không cần nó, thì đời này nó cũng không cần hạnh phúc nữa, sẽ thực sự đi tìm một người đàn ông giàu có chi tiền chữa bệnh cho mẹ nó lấy luôn cho xong!”
Tôi đã lùi ra ngoài cửa nhà Tiểu Hy.
Cô ấy xua tay, tựa cửa gật đầu với tôi: “Tôi không muốn nói nhiều với anh, anh tự nghĩ lấy đi.”
Cánh cửa đóng sầm một cái trước mặt tôi.
Cuối cùng tôi cũng biết rã rời là như thế nào, cả cơ thể đều mềm oặt. Là đàn ông mà mềm như thế thì quá