g không được, không cần đau khổ, không phải của anh có muốn có cũng không xong…”
Có khi bài hát này của Tôn Nam hát về tiền trong ví tôi hôm nay cũng nên…
Trong phòng karaoke, Tiểu Hy vẫn còn rất hăng, uống bia ăn bánh kẹo, làm một bài Ánh trăng trên cao, tôi và Mạt Mạt nhiệt tình vỗ tay.
Hát xong, Tiểu Hy ngửa đầu tu hết nửa cốc bia sau đó nhìn tôi và Mạt Mạt cười: “Này, anh cũng hát đi! Hôm nay họng tôi không tốt lắm, nghe hai người hát vậy!”
Dù gì cũng là lần đầu gặp, vẫn nên “e ấp” một chút thì tốt hơn, thế là tôi nói mình không biết nên hát bài nào, thế này đi, hát mấy bài nhiều người hát ấy, Tiểu Hy chọn một bài cho tôi hát.
Tiểu Hy nhìn Mạt Mạt rồi lại nhìn tôi, “Hi hi, theo tôi thì hai người, Lại Bảo hát bài Có bao nhiêu tình yêu có thể tái hợp còn Mạt Mạt hát bài Sau này của Lưu Nhược Anh, quá hợp!”
Tôi lén nhìn Mạt Mạt một cái, trong ánh đèn mờ ảo, tôi cảm thấy Mạt Mạt biến sắc. Chi tiết đó khiến tim tôi đập nhanh mấy nhịp, câu này của Tiểu Hy sao có vẻ thâm ý sâu xa thế nhỉ?
Tiểu Hy đã chọn bài Có bao nhiêu tình yêu có thể tái hợp rồi đưa micro cho tôi, mỉm cười: “Bài này hợp ý anh chứ?”
Giai điệu vang lên, tôi cũng cảm thấy hơi buồn, có lẽ lời bài hát thực sự là những điều tôi muốn nói với Mạt Mạt chăng?
“Thường trách mình rằng lúc đầu không nên như vậy, thường hối hận đã không giữ em lại, mấy năm qua anh sống không vui không buồn, chỉ là hình như thiếu đi sự tồn tại của một người…”
Tôi hát rất cảm xúc, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Mạt Mạt, lúc đầu Mạt Mạt nghe rất bình tĩnh, sau ánh mắt dần trở nên mơ màng. Giây phút đó trái tim tôi như loạn nhịp, trước mắt đột ngột hiện lên hình ảnh cô thiếu nữ mặc váy liền thân màu xanh lam, tóc cột đuôi ngựa đó. Đó là mối tình đầu, là người tình trong mộng của tôi.
Hát xong, hình như tôi đã nhớ lại rất nhiều chuyện xưa, tôi quay đầu sang nhìn Mạt Mạt, Mạt Mạt cúi đầu không nhìn tôi.
Tiểu Hy có vẻ không để ý, mặc kệ Mạt Mạt, chọn tiếp bài Sau này rồi đưa micro cho Mạt Mạt.
Mạt Mạt hát thật.
“Sau này cuối cùng em cũng học được cách yêu, tiếc là anh đã biến mất trong biển người, sau này cuối cùng em cũng hiểu ra trong nước mắt, có những người nếu đã lỡ làng là sẽ không…”
Cô ấy cứ hát, tôi nhìn cô ấy, mắt Mạt Mạt nhòe ướt rồi bịt miệng bật khóc.
Như thể tiếng hát của Mạt Mạt đang kể chuyện, hối hận, cầu khẩn tôi. Chớp mắt đã từng ấy năm trôi qua, tôi đã từng nhớ Mạt Mạt, nhớ lại từng cử chỉ lời nói, từng nụ cười ánh mắt của cô ấy, Mạt Mạt chắc chắn cũng thường nhớ đến tôi, cô ấy cũng nhớ lại, cũng sẽ hoài niệm, cũng từng hối tiếc, từng trách móc bản thân lúc đầu không biết trân trọng. Tôi tin rằng chúng tôi giống nhau.
Tiếng nhạc vang lên nhưng trong phòng lại yên lặng như chốn không người. Mạt Mạt không hát nữa, chỉ cúi đầu bịt miệng.
Tiểu Hy ngồi sát bên cô ấy, nhẹ nhàng an ủi, Mạt Mạt cũng nói gì đó, Tiểu Hy thở dài rồi lại ngồi xuống cạnh tôi.
“Cô ấy không sao chứ?” Tôi ra vẻ thâm trầm hỏi, thực ra trong lòng thì đang sướng rơn.
“Anh không sao chứ?” Tiểu Hy đột nhiên hỏi lại tôi.
“Hả? Tôi thì làm sao được?” Tôi hợi khựng lại.
“Không phải hồi trẻ hai người từng yêu nhau sao?” Tiểu Hy cười, dứt lời liền nhìn tôi đầy hàm ý, như đang xem tôi làm trò cười vậy.
Tôi chịu rồi, tóm lại là Mạt Mạt giới thiệu Tiểu Hy cho tôi, hay là Tiểu Hy đến giúp chúng tôi nối lại duyên xưa?
Lúc này nhạc đã dừng hẳn, trong phòng rất yên lặng, tôi cố nhẫn nhịn sự mất mát tình cảm, lau sạch vết máu trong lòng, bắt đầu đấu khẩu với Tiểu Hy, cũng muốn mượn đó làm phân tán sự chú ý của mình, đồng thời nhắc nhở mình đừng tự đa tình, bài Sau này của Mạt Mạt chưa chắc là hát cho tôi. Cảm giác này rất lạ, tuy biết những năm qua chắc chắn Mạt Mạt có người khác, nhưng cứ nghĩ đến chuyện cô ấy có người đàn ông khác, lại còn rất có thể đã làm chuyện đó với anh ta là tôi lại thấy khó chịu.
Tiểu Hy ngoái đầu nhìn Mạt Mạt một cái rồi quay sang nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt hoàn toàn thay đổi.
“Sao thế?” Tôi sững ra.
Tiểu Hy lắc đầu, nở nụ cười như của bề trên, đột nhiên đổi giọng: “Anh việc gì phải giả bộ tươi cười.”
Một câu nói đánh ngay vào thân kinh của tôi, tôi bĩu môi “Việc gì cô biết rồi còn hỏi…”
Tiểu Hy cố tình hát bài Khi tôi biết hai người yêu nhau, nửa chừng thì điện thoại di động kêu nên chạy ra ngoài bắt máy.
Tôi và Mạt Mạt ngồi trong phòng, không nói gì với nhau, cô ấy lật tuyển tập bài hát, tôi uống rượu. Chai rượu vang trên bàn đã thấy đáy, hai két bia nhỏ cũng rỗng không, không biết là ai uống, uống lúc nào. Hình như tôi cũng uống khá nhiều, nhưng sao hôm nay tôi không có cảm giác say nhỉ?
Tiểu Hy quay lại, mặt mày hớn hở, đi thẳng vào phòng cầm túi xách của mình lên, nhìn Mạt Mạt nói: “Mạt Mạt, tớ có việc đi trước nhé! Chồng tớ từ Thượng Hải về rồi! Đang đợi tớ ở nhà…”
Thấy chưa, thế giới này là như vậy đấy, không phải tôi không hiểu thế giới thay đổi từng ngày. Có chồng rồi còn đi xem mặt, còn tôi? Vừa xem mặt đã trở thành kẻ thứ ba.
Tiểu Hy vừa nói ra tôi ngớ người, tuy lúc trước trong lòng cũng có chút nghi ngờ, nhưng dù thế nào cũng không thể nghĩ cô ấy đã có chồng. Tiểu Hy nói xong cũng giật mình, nhìn Mạt Mạt một cái, sắc mặt Mạt Mạt sầm xuống, lườm cô ấy một cái cháy mặt.
Tiểu Hy lè lưỡi: “Nói nhầm nói nhầm! Cậu tự xử lí đi Mạt Mạt, tớ phải đi thật đây!” Nói đoạn quay sang vẫy tay chào tôi “Bảo, liên lạc sau nhé, bye!”
Tôi cười khàn, cũng vẫy vẫy tay, nhìn Tiểu Hy nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng.
Trong phòng liền trở nên yên lặng, chỉ có tiếng nhạc vang lên bên tai, tôi và Mạt Mạt ngồi chéo nhau, không khí rất kì lạ.
Tôi châm một điếu thuốc, hít một hơi rồi thở ra: “Phù…Mạt Mạt, thế này là thế nào?”
Cô ấy dán mắt vào màn hình, lắc lư theo điệu nhạc, giả vờ không nghe thấy.
Một thằng đàn ông mạnh mẽ như tôi đây sao có thể chịu được bị đám đàn bà con gái giễu cợt như thế? Tôi chộp lấy micro: “Mạt Mạt!”
“Hả?” Mạt Mạt giật mình đáp, mắt vẫn dán vào màn hình, không nhìn tôi, rõ ràng là cô ấy nghe thấy tôi gọi rồi.
“Chuyện này là sao?” Tôi cầm micro hỏi rất “rock”.
“Cái gì mà sao?” Ai ngờ Mạt Mạt lại giả ngốc.
“Tiểu Hy!” Tôi cao giọng.
“Tiểu Hy là bạn thân của em.” Mạt Mạt tiếp tục giả ngây.
Tôi xoay lại, ngồi ngay trước mặt Mạt Mạt, nhìn chằm chằm vào cô ấy. Mạt Mạt có tật giật mình, chỉ cúi đầu không nhìn tôi, tôi không biết cô ấy đang nghĩ gì, nhưng tôi hơi giận, giới thiệu một cô gái có chồng cho tôi, coi tôi là trò tiêu khiển chắc?
“Em đưa Tiểu Hy đến để thử anh à?” Tôi hỏi thẳng, không cho Mạt Mạt cơ hội nói nhăng nói cuội.
“Cô ấy gặp anh làm gì? Em nói đi, cô ấy gặp anh làm gì? Anh có cái gì đáng phải gặp sao?” Điên thật đấy, tôi đã biết ngay là có trò mèo mà, nhưng không ngờ trò mèo này lại lớn đến thế! Giọng tôi hơi lớn, dụi mạnh tàn thuốc vào chiếc gạt tàn trên bàn.
Mạt Mạt lặng lẽ ngẩng đầu nhìn tôi, khẽ mở miệng “Bảo, anh đừng giận, em không lừa anh.”
Tôi không giận, không những không giận mà còn đang sướng rơn! Rõ ràng Mạt Mạt đưa Tiểu Hy đến thử tôi, những điều này không có gì khó hiểu, tóm lại chỉ có một ý, đó là Mạt Mạt cố tình giở trò với tôi! Có một câu nói rằng, nếu một cô gái không thích bạn, cô ấy sẽ không bận tâm đến bạn dù chỉ một chút. Có thích mới quan tâm, quan tâm mới day dứt, day dứt mới không thể buông tay, không thể buông tay mới căng thẳng, căng thẳng mới giở mấy chiêu chỉ con gái mới dùng với bạn.
“Anh giận thật rồi.” Mạt Mạt cúi đầu, bộ dáng đáng thương như vừa phạm lỗi, và nó làm dậy lên trong tôi cái bản tính thương hương tiếc ngọc và tinh thần đạo đức cao quý tự coi mình là bạn của phụ nữ – đối xử với nữ giới phải ấm áp như mùa xuân.
“Anh không giận thật mà.” Tôi khẳng định lại lần nữa, “Anh chỉ tự hỏi, màn kịch tối nay rốt cục là em đưa Tiểu Hy đến xem mặt anh hay là Tiểu Hy thay em xem mặt anh?”
Quả nhiên Mạt Mạt giật thót vì câu hỏi này, ngẩng đầu đờ đẫn nhìn tôi không chớp mắt.
Một lúc sau mặt đỏ bừng, không biết là vì rượu hay là vì thẹn, tóm lại là tôi thấy đỏ. Mạt Mạt khẽ liếc tôi một cái, gương mặt nở nụ cười “Nằm mơ.”
Chỉ trong phút chốc, lòng tôi như nở hoa.
Ra khỏi quán karaoke, tôi đứng bên lề đường xem giờ, đã hơn 11 giờ rồi. Đèn đóm xung quanh sáng trưng, bầu trời tối om, không khí rất là mờ ám.
Tôi nhìn Mạt Mạt, Mạt Mạt cũng nhìn tôi, tôi không hiểu ý tứ trong ánh nhìn ấy, nhưng chắc chắn là cũng có ý tứ gì đó. Trong sách viết, mắt người có thể nói chuyện. Nhưng ánh mắt Mạt Mạt lúc này đang nói tiếng ngoại quốc sao?
Dù thế nào, đây là một thời điểm quan trọng. Cô nam quả nữ, lửa gần rơm, màn đêm mông lung, ánh đèn mờ ảo; ngẩng đầu nhìn trăng sáng, chân hồng rẽ sóng khơi, đào hoa đằm thắm sâu ngàn thước, một cành hạnh đỏ ló hoa đầu tường[6]…
[6] 4 câu thơ trong 4 bài thơ khác nhau, tác giả ghép thành một bài.
Tôi quay sang Mạt Mạt mỉm cười khẽ nói: “…Đi thôi, anh đưa em về.” Không sai, tôi đã nói như vậy đấy, thả con săn sắt bắt con cá rô mà! Dê già phải giả bộ quân tử, cũng giống như sói dữ phải giả dạng bà ngoại mới lừa được cô bé quàng khăn đỏ vậy đó.
Mạt Mạt do dự nhìn tôi rồi lắc đầu. Lòng tôi ngập tràn sung sướng, tôi biết mà! Tôi biết mà! Tôi biết mà! Bình tĩnh! Bình tĩnh…
“Sao mà lắc đầu vậy em?” tôi ra vẻ ngơ ngác, trợn mắt quan tâm nhìn cô ấy.
Mạt Mạt đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt tôi: “Em tự về, không xa lắm, đi xe mười phút là đến.”
Tôi cảm thấy sự việc hết sức nghiêm trọng, theo lý mà nói, mối tình đầu gặp lại sau bao năm xa cách, bây giờ chướng ngại vật Tiểu Hy đã tự động biến mất, lại trong một đêm không trăng lặng gió như thế này, không xảy ra chuyện gì thì thật là không phải, nhưng Mạt Mạt nói vậy thì khác gì bảo tôi, tối nay hết trò rồi!
“…Em tự về không an toàn đâu, anh cảm thấy, anh sợ cái đó…” Tôi bắt đầu nhăng cuội.
Mạt Mạt bật cười: “Anh đưa em về mới không an toàn thì có! Đưa em đến nhà rồi đề nghị lên uống cái gì đó, Bảo, anh thôi đi, chúng ta quen nhau gần mười năm rồi!”
Cô ấy nói như thế tôi chẳng còn hy vọng gì nữa, xem ra Mạt Mạt rất hiểu mấy chuyện đêm khuya trai gái này, mấy trò mèo của tôi e là không thể xử lý được cô ấy.
Mạt Mạt nhìn tôi, lén cười một cái rồi nhướn mày ý bảo: Em còn không biết anh chắc.
Tuy có hơi không cam lòng nhưng tôi quyết định không làm những việc vô ích nữa, không làm ngọc nát thà giữ ngói lành, thôi thì đầu tiên cứ giữ quan hệ bạn bè trong sáng xem hiệu quả thế nào, dù gì ngoài thân phận tình yêu đầu vẫn còn mối quan hệ bạn học cũ nữa mà!
Mạt Mạt cười vẫy tay chào tôi, mở cửa một chiếc xe taxi chờ khách bên đường rồi quay đầu lại ra hiệu gọi điện thoại cho tôi, thấy tôi gật đầu mới lên xe.
Nhìn đèn đuôi xe càng ngày càng mờ, tôi thở dài, có cảm giác buồn bã như vừa mất mát thứ gì đó, tôi đi bộ vài bước trên vỉa hè, không thể ngăn được cảm giác thất tình giả đó, đột nhiên nhớ ra một anh em đồng cam cộng khổ liền rút máy ra gọi, bên đó lão Đường bắt máy trong tiếng nhạc ồn ã.