ng từng xem, nhưng có một điều cần nhấn mạnh, đó là bản thân tôi rất ghét mấy cái loại phim đó! Những sản phẩm khiêu dâm tàn phá đầu độc thế hệ trẻ, thật là một hiện trạng tồi tệ!
Tất nhiên là mỗi khi đêm khuya thanh vắng, tôi cũng sẽ mở máy tính ra, vào trang web, đăng nhập vào tài khoản của mình, tìm kiếm và tải xuống. Nhưng tôi xem những thứ đó là để phê bình, xem trong thù hận, xem với tâm thế một người có lương tri! Tôi phải xem xem, ngành công nghiệp sex của Nhật biến những thiếu nữ như hoa như ngọc thành nữ diễn viên phim sex như thế nào!
…
Sau bài phát biểu của tôi, Tiểu Hy và Mạt Mạt cười nghiêng ngả.
“Bảo, anh là phóng viên giải trí đúng không? Hay là phóng viên AV (adult video)? Anh thuộc lòng những cái tên này rồi…ha ha ha…” Tiểu Hy phấn khích đến nỗi lấy đũa gõ cạnh bàn.
Tôi làm bộ hết sức vô tội, may mà đã qua được sự khó xử ban nãy.
Lúc này thức ăn lần lượt được bê lên. Tôi hớn hở cười bảo nhân viên phục vụ giới thiệu tên và nguyên liệu chính từng món ăn, thế là, khi nghe nhân viên phục vụ không ngừng nói những từ như “cá hồi”, “sò”, “lươn”, “vịt muối”…, tôi bắt đầu thấy đau đầu…
Vừa rồi chỉ mải ngắm Tiêu Tiểu Hy, không chú ý Mạt Mạt gọi những món gì, xem ra cô nàng biến chất thật rồi, cố tình chặt chém tôi một quả, tuy đã nói buổi tối cùng ăn cơm nhưng đã nói rõ là tôi sẽ mời, Mạt Mạt, Mạt Mạt trong sáng và đáng yêu trong quá khứ, mấy năm không gặp, cô ấy thực sự đã bị xã hội làm hỏng rồi…
“Đồ ăn ở đây ngon lắm.” Tiểu Hy cười, cầm đũa lên rồi quay sang nhìn tôi, chỉ mấy món ăn trên bàn nói “Bảo, ăn đi, đừng khách sáo!”
Shit, này bà chị, ai là người trả tiền hả? Cô tưởng mình là bà chủ Đồng chắc? Đã coi tôi là Hình bổ đầu[5] rồi…
[5] Hai nhân vật trong phim Võ lâm ngoại truyện.
Chúng tôi nói nói cười cười, càng nói càng thấy vào, tuy đây là lần đầu gặp Tiểu Hy, nhưng cô ấy cũng không ngại ngần gì, cố hết sức ra vẻ thân quen với tôi, không giống như đến ăn cơm mà cứ như là đến ăn tôi ấy, chẳng lẽ tôi hấp dẫn đến thế thật sao?
Đồ ăn đúng là rất ngon, hai cô gái của thời đại mới cũng rất là phóng khoáng, tôi từng nói, trước kia Mạt Mạt không uống rượu nhưng bây giờ cô ấy uống rất ngon lành, uống nhiều thế mà chẳng buồn nấc cái nào, cô nàng Tiêu Tiểu Hy thì còn ghê gớm hơn, rượu Lão Giáo Lô Châu nặng 40 độ mà cứ ba hớp là hết một cốc, uống như thế nhưng vẫn thản nhiên nói cười.
Tôi cứ tưởng mình là phóng viên cũng đi nhiều nhìn thấy nhiều, xem nhiều, nhưng những phim “hot” mà Tiểu Hy kể ra tôi chưa từng nghe thấy, nhìn cô ấy sung sướng cười như nắc nẻ tôi cũng đau khổ nhận ra rằng mình đã già…
Hình như trước đây Tiểu Hy từng nói về những đoạn video “hot” đó với Mạt Mạt hay sao ấy, hai người kẻ tung người hứng trước mặt tôi, kể hết cảnh nóng này đến cảnh nóng khác như đang diễn hài kịch vậy, mấy lần không nhịn nổi lại bật cười.
Điều làm tôi thấy lạ hơn là, Tiểu Hy và Mạt Mạt vừa uống vừa ăn vừa nói, thỉnh thoảng lại nhìn nhau rất lạ rồi bật cười. Nụ cười rất cổ quái, rất thâm sâu khiến tôi càng lúc càng thấy bối rối.
Chưa đầy một tiếng, chúng tôi gần như không động đũa nữa, chỉ uống rượu nói chuyện.
Nói thật, kiểu cách của Mạt Mạt và Tiểu Hy, nhất là Tiểu Hy, cô ấy uống rượu nói chuyện rất thoải mái, không hề giả vờ giấu giếm, cử chỉ thì khoa trương khiến tôi vô cùng bối rối, cô ấy đến xem mặt thật sao? Chí ít thì cũng phải giả bộ đoan trang một tí chứ, Mạt Mạt… đưa Tiểu Hy tới là có ý đồ gì?
“Bảo, sao anh lơ đãng thế?” Tiểu Hy đột nhiên chĩa mũi nhọn tấn công sang tôi, “Anh cố tình ra vẻ e ấp trước mặt tôi à, hay là người ở đây tâm hồn đã bay đi đâu rồi.”
“Tôi đây là người ở đâu trận địa ở đó.” Tôi cười, nâng cốc rượu lên, “Mời.”
Tôi vừa uống rượu vừa thầm định vị cho bữa cơm này, đây hoàn toàn không phải là một buổi xem mặt mà là đến chơi cho vui, hoặc là… Mạt Mạt vẫn còn có ý với tôi ư? Nên mới đưa một cô gái chắc chắn tôi sẽ không thích để làm nền cho cô ấy.
Ai mà biết được, trái tim phụ nữ như kim nơi đáy bể, có muốn mò cũng không xong.
Giữa chừng tôi có vào nhà vệ sinh một lần, khi tôi vừa ra khỏi cửa thì nghe thấy trong phòng, Tiểu Hy hạ giọng nói: “Anh ấy được đấy chứ…”
Tôi đứng đờ đẫn trong nhà vệ sinh: cô nàng Tiểu Hy chấm tôi thật sao? Thế thì chết, tính cách của Tiểu Hy đúng là Hoàn Châu Cách Cách phiên bản hoang dã!
Nói thực thì Tiểu Hy khá xinh đẹp, thân hình cũng được, ngồi cùng bàn rất dễ ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô ấy, mùi nước hoa đó… rất nồng, rất hoang dã, cực kì kích thích hormone nam tính của đàn ông, suýt nữa thì làm tôi động lòng. Nhưng vấn đề là tính cách cô ấy quá hào sảng, hoạt bát phóng khoáng khác với khoe khoang hào sảng, cũng như lão làng cẩn trọng khác với về già lú lẫn vậy đó.
Thế là tôi quyết định, quyết không đồng ý vụ này!
Giải quyết xong tôi trở về phòng, giữa đường gặp Mạt Mạt cũng đang trên đường ra nhà vệ sinh, nhìn thấy tôi liền bắt đầu cười, vì uống nhiều rượu nên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạt Mạt cũng đỏ hồng lên.
“Này, Tiểu Hy thế nào?”
Tôi bĩu môi, “Không thích, em là tốt nhất, có em ở đó, Mihiro Taniguchi (diễn viên phim AV của Nhật) anh cũng không thèm.” Tôi đùa.
“Anh đừng đùa nữa.” Vẻ mặt của Mạt Mạt trở nên thiếu tự nhiên, cúi đầu tránh ánh mắt tôi, “Anh mau vào đi, có mình Tiểu Hy trong phòng thôi.”
Tôi gật đầu cười: “Ừ được, lát nữa lúc nào em về nhớ gõ cửa nhé, cho anh có thời gian mặc quần.”
“Hứ.” Mạt Mạt hứ tôi một tiếng rõ to rồi quay người nhanh chân đi về phía nhà vệ sinh.
Tiểu Hy ngồi một mình trong phòng, đang nhắn tin thì thấy tôi bước vào liền híp mắt cười.
Không thể không thừa nhận, quả thực Tiểu Hy rất xinh đẹp, đặc biệt là thần thái khi uống rượu có chút gì đó ma mị.
“Bảo, qua đây.” Tiểu Hy tươi cười, ngoắc ngoắc tôi.
Shit, dụ dỗ! Trần trùi trụi là cô ấy đang dụ dỗ tôi!
Lẽ nào Tiểu Hy say thật? Muốn có hành động thân mật với tôi thật ư?
Hứ, quá coi thường tôi rồi đấy, tưởng ý chí của tôi yếu đuối thế sao? Được! Đã thế tôi yếu đuối cho cô xem!
Tiểu Hy xoay người sang nhìn tôi, cười hi hi rồi đưa tay chỉ vào mũi tôi.
“Mạt Mạt nói không sai, anh rất dễ khiến người khác có cảm tình.” Tiểu Hy cười, ngồi rất gần tôi, tôi có thể ngửi thấy hương thơm trên người cô ấy và cả mùi rượu cô ấy thở ra nữa, “Này, anh thấy tôi có đáng yêu không?”
“Tất nhiên là có rồi, mỹ nữ đều rất đáng yêu.” Tôi không dám chậm trễ lập tức tiếp lời.
“Hứ, anh nói dối.” Tiểu Hy đột nhiên đổi sắc mặt, bĩu môi nói: “Tôi thấy hết! Từ khi tôi bước vào đến bây giờ, ánh mắt anh nhìn tôi chẳng dê tí nào! Nên anh không thích tôi.”
Má ơi, logic kiểu gì kì vậy?
“Dê á? Tôi phải nhìn cô với ánh mắt dê cụ thì mới là thích cô sao?” Tôi hỏi lại.
“Đương nhiên à thế rồi, đàn ông mà, nhìn thấy gái đẹp mà không tít mắt thì sao gọi là đàn ông?” Tiểu Hy lí luận hùng hồn, “Anh không tít mắt nhìn tôi cho thấy anh không thích tôi, nói đi! Anh ghét tôi điểm nào?”
Chuyện gì thế này?
Tôi gãi đầu cười, “Không phải đâu, Tiểu Hy nghe tôi nói này, thực ra tôi có dê mà, trong lòng dê nhưng không thể hiện ra ngoài!”
“Thật không?”
“Thật mà.”
Tiểu Hy cười, liếc tôi một cái rồi ngồi thẳng dậy, “Lưu manh!”
… Có người ép người khác thành lưu manh thế này sao?
“A, Bảo, tôi hỏi anh.” Tiểu Hy đột nhiên hạ giọng ra vẻ thần bí nói, “Anh nói thật đi, anh còn thích Mạt Mạt không?”
Tiêu rồi! Câu hỏi này khó nhằn quá!
Câu hỏi này khó nhằn quá!
Câu hỏi của Tiểu Hy đúng là quả lựu đạn dưới nước, dù trả lời thế nào đều có thể gây ra hiệu ứng cánh bướm!
Tôi nói không thích, cô ấy có thể sẽ nói tôi giả dối, rất có thể sẽ kể lại cho Mạt Mạt nghe, nếu thế thì tôi và Mạt Mạt chắc chắn “game over”, có khi làm bạn bè cũng khó ấy chứ!
Phải biết rằng phụ nữ là như thế, dù đã chia tay với bạn trai cũ nhưng họ hy vọng bạn trai vẫn luôn yêu họ, dù họ đã kết hôn, nạo thai, sinh con, đặt vòng cũng vẫn muốn bạn trai cũ còn yêu họ…
Tôi nói thích ư? Thế cũng không được! Có thể Tiểu Hy sẽ nói cho Mạt Mạt biết, nhưng bây giờ Mạt Mạt có bạn trai rồi, nếu biết tâm ý của tôi sau này cô ấy sẽ tránh mặt tôi, thế thì tôi càng không có cơ hội.
Hơn nữa, nếu tôi nói thích thì Tiểu Hy sẽ không vui, thực ra tôi chẳng sợ cô ấy không vui với tôi, tôi chỉ sợ cô ấy trách Mạt Mạt, cô ấy sẽ giận Mạt Mạt chơi đùa cô ấy, Lại Bảo vẫn còn thích cậu, sao cậu lại kéo tớ đến xem mặt người ta…
Tôi nhìn thẳng vào mặt Tiểu Hy, nhất thời không biết nên nói gì, đúng là tiến thoái lưỡng nan.
“Sao đờ người ra vậy? Tôi hỏi anh đấy!” Tiểu Hy giục.
Trong tình huống này, thời khắc thử thách khả năng ứng biến của tôi đến rồi, cho đến hôm nay tôi vẫn hết sức khâm phục phản ứng tại chỗ của mình hôm đó.
Tôi đột ngột đứng phắt dậy, giơ tay chỉ ra ngoài cửa sổ hét lên:
“Nhìn kìa! Đĩa bay!”
Khi Mạt Mạt về phòng, Tiểu Hy đã cười đúng năm phút rồi, cười đến mức thở không ra hơi, Mạt Mạt vào phòng rồi Tiểu Hy vẫn cười, vừa cười vừa đứt quãng chào Mạt Mạt, làm Mạt Mạt giật cả mình.
“Tiểu Hy, cậu sao thế?”
Tiểu Hy nhìn Mạt Mạt, chỉ vào tôi, thở hổn hển nói: “Đồ ngốc… ha ha ha… đồ ngốc…”
Tôi hơi ngượng nên không nói gì, Mạt Mạt rất tò mò cứ truy hỏi mãi.
Cuối cùng Tiểu Hy cũng thở được bình thường sau đó kể lại đầu đuôi chuyện vừa rồi, đến đoạn “đĩa bay” cả hai cùng phá ra cười.
Vừa cười, Mạt Mạt và Tiểu Hy lại vừa nhìn nhau, ánh nhìn có gì đó rất lạ. Không biết hai cô nàng này có ý đồ xấu xa gì với tôi đây?
“Ăn no chưa?” Nhân lúc họ đang vui, tôi chuẩn bị thu dọn chiến trường ra về. Dù gì cũng chả có nước non gì với Tiểu Hy, tôi về nhà sớm xem đĩa cho rồi.
“No rồi!” Tiểu Hy đập bàn “Chúng ta đi xem đĩa bay đi!”
Hai cô gái lại ôm nhau cười khúc khích.
Bực ghê.
“Phục vụ, tính tiền!” Tôi gọi cô bé nhân viên phục vụ đang đứng cười ở cửa phòng.
Phục vụ bước tới “Thưa anh, hóa đơn của anh đã được thanh toán ạ, là chị này.”
Tôi nhìn Mạt Mạt.
Cô nàng này chắc chắn là tranh thủ lúc vào nhà vệ sinh đã lén lút trả tiền rồi!
Nhưng hành động này của Mạt Mạt làm cải thiện ấn tượng của tôi về cô ấy, hóa ra cô ấy không định chặt chém tôi, lại còn tranh trả tiền nữa! Con gái như vậy… quá ít!
“Mạt Mạt, đi ăn cơm với anh sao có thể để em trả tiền chứ?” Tôi giả bộ khách sáo, lèn thò tay sờ ví, sướng quá, tiết kiệm được mấy trăm bạc.
“Không sao, em mời anh ăn cơm, anh mời bọn em đi chơi.” Mạt Mạt cười và đứng dậy, tiện tay cầm chiếc túi xách lên.
“Chơi gì cơ?” Tôi sững người.
“Chơi đĩa bay!” Tiểu Hy cũng đứng dậy cười, cô nàng này sao mà dai như đỉa!
Mạt Mạt bĩu môi, chỉ ra ngoài cửa sổ “Trời tối rồi, anh định làm gì? Về nhà chắc? Không có đời sống về đêm sao?”
“Ý hai quý bà là…”
“Karaoke!” Tiểu Hy búng tay đánh tách một cái.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, tiện tay sờ ví, bụng nhớ đến bài hát Không gặp không về của Tôn Nam.