n đó, lần đầu tiên cô xuất hiện trước mặt Diệp Tri Thu, cô vừa khoác tay Phạm An Dân vừa cười mỉm với người tình cũ của anh. Còn Diệp Tri Thu chỉ quay mặt đi và vội vội vàng vàng lên xe. Phạm An Dân nhìn theo bóng Tri Thu một hồi lâu, sau đó mệt mỏi nói: "Xin lỗi nhé, Tiểu Tĩnh, hôm nay anh mệt lắm, muốn về nhà sớm một chút để nghỉ ngơi, đợi hôm khác đưa em đi xem phim vậy!".
Cô gật đầu. Khi lái xe đi theo anh, cô phát hiện anh không hề về nhà, chỉ lái xe lòng vòng ngoài đường, sau đó ngừng xe ở chung cư Tân Giang Hoa Viên rất lâu. Anh mở cửa xe, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Cho đến đêm khuya, anh lại lái xe đến một tòa nhà khác và bước vào đó. Cơn giận dữ lại sôi sục, cô định bấm điện thoại chất vấn xem anh đi đâu thì phát hiện anh chỉ ngồi ở một góc nhỏ bên cửa và tiếp tục hút thuốc.
Diệp Tri Thu bước xuống khỏi chiếc xe Cayenne, bước nhanh vào tòa nhà, không còn cảm giác mệt mỏi, nặng nề như lúc ban ngày. Cô bước vào trong, Phạm An Dân gọi cô lại, Phương Văn Tĩnh thấy vậy ngần ngừ một lát rồi cũng quyết định bước vào theo. Cô không thể để hai người đó có cơ hội người nói xin lỗi kẻ xin tha thứ để gương vỡ lại lành được.
Nhưng cô lại tính nhầm, Diệp Tri Thu chỉ nhìn lướt qua họ một lát rồi mệt mỏi nói: "Tôi không thích xem các người biểu diễn đâu, đừng hòng bắt tôi diễn theo nữa", sau đó chẳng chần chừ gì, bấm thang máy đi lên.
Phạm An Dân khoát tay đẩy Phương Văn Tĩnh ra: "Xin cô đừng theo tôi nữa, để tôi được yên tĩnh một lát".
Cô vẫn lái xe theo anh, thấy anh lái ra bến phà, đi lên chuyến phà đêm chạy suốt đêm trong lễ Tình nhân. Ngoài trời bắt đầu mưa nhỏ mang theo hơi lạnh buốt giá.
Cô ngồi yên trong xe, cảm thấy lo lắng và sợ hãi. Cô không biết mình đã sai lầm ở khâu nào, đành tự dặn mình, nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh. Phạm An Dân không vì chuyện chiếc chìa khóa xe Mercedes mà hoàn toàn bị cô thuần phục vô điều kiện. Điều này làm cô càng đánh giá anh cao hơn, anh hoàn toàn xứng đáng để cô phải lao tâm khổ tứ mà theo đuổi, chỉ là không nên nóng vội.
Phương Văn Tĩnh bắt đầu cố gắng thể hiện mình rộng lượng hơn, tận tâm chăm sóc Phạm An Dân. Đêm đó, do đi trong mưa nên Phạm An Dân đã bị cảm và chuyển thành viêm phổi. Đúng là anh đã bình tĩnh lại và bắt đầu nói chuyện cưới xin với cô.
Phương Văn Tĩnh ngắm nhẫn đính hôn, nghĩ rằng, nếu như bóng dáng Lạc Thanh đã biến mất hẳn, thì ít nhất cô phải giữ chặt lấy vòng tay này. Cô đã phải dùng hết tâm sức để chinh phục và cướp đoạt, cảm giác thắng lợi còn chưa xác định được đó làm cô thấy trống rỗng. Cô luôn nghi ngờ, nên càng muốn phải nắm chắc hơn, càng cần dùng đến sự đau khổ của kẻ khác để chứng minh sự thắng lợi của mình. Năm
Phạm An Dân từng khẳng định, anh sẽ kết hôn cùng Diệp Tri Th và sống trọn đời. Anh chắc chắn Diệp Tri Thu cũng cùng ý nghĩ với anh.
Lý tưởng của Phạm An Dân thực ra rất bình thường. Làm một công việc thích hợp với chuyên ngành mà mình học, từng bước từng bước thăng chức và được lên lương, mua một căn hộ thoáng mát ở ngoại ô, rồi mua chiếc xe trung bình, tổ chức đám cưới với Diệp Tri Thu, sinh một bé trai kháu khỉnh, đương nhiên là bé gái cũng chẳng sao, lúc rảnh rỗi thì đi đá bóng với bạn bè hoặc lái xe đưa vợ con đi du lịch.
Ngoài việc say mê cảm giác phiêu diêu do lái xe hơi mang lại, anh không yêu cầu gì quá cao với cuộc sống vật chất. Làm công nhân kỹ thuật cho một doanh ngiệp nước ngoài, anh hoàn toàn hài lòng với mức lương và môi trường làm việc ở đây. Thấy Diệp Tri Thu lao vào công việc như thiêu thân, đi công tác liên tục, anh không vui nhưng không hiểu sao lại chẳng nói ra được.
Nếu có thể, anh vẫn muốn Tri Thu làm công việc thiết kế, dù không được thành công như Tân Địch, và dù thu nhập có ít hơn một chút.
Thế nhưng, chỉ gần một năm sau đó, mọi sự đã thay đổi hoàn toàn. Tài khoản ngân hàng của Phạm An Dân có thêm mười bảy ngàn tiền mặt, sở hữu chiếc xe Mercedes, trên danh thiếp có thêm dòng chữ giám đốc, còn bên cạnh là một cô vợ xinh đẹp, nhưng không phải là Diệp Tri Thu.
Có kẻ ám muội nói: "Đúng là một sự lựa chọn sáng suốt, vận may đó có thể giảm được bao năm phấn đấu ấy chứ".
Ý đồ châm biếm ẩn trong câu đó đương nhiên là anh hiểu, nhưng anh chỉ còn cách im lặng, không thể quay ra mà giải thích với kẻ đó rằng: "Thực ra tôi không hề ngại việc cùng kề vai phấn đấu với Thu Thu".
Anh còn mặt mũi nào nhắc đến tên cô nữa. Nếu đó chỉ là một cuộc chia tay nhẹ nhàng như những mối tình trai gái thường gặp nơi phố thị, thì có lẽ anh sẽ nhanh chóng tha thứ cho mình. Trong một vài giây phút nào đó hồi tưởng lại qua khứ, sẽ có phần buồn bã, thế mà giờ đây, cái tên mà anh từng gọi với bao yêu thương lại như một mũi kim khiến tim anh rỉ máu.
Cuộc chia tay của họ, không biết do ông trời sắp đặt hay do Phương Văn Tĩnh chen vào mà bây giờ trở nên bi kịch thế này.
Diệp Tri Thu phải từ bỏ công việc đang thuận lợi để chuyển sang một công ty thời trang khác, cô bận rộn đến mức thân xác tiền tụy. Vì số tiền nhà phải trả cho anh mà đến cả mẹ anh cũng sang làm phiền bố mẹ Tri Thu.
Diệp Tri Thu định bán căn hộ mà cô đã dầy công bài trí ấy đi, chỉ có anh biết được cô đã phải tốn bao nhiêu tâm huyết cho căn hộ đó.
Diệp Tri Thu nhìn anh với ánh mắt chán ghét và mệt mỏi, lịch sự mời anh và cô bạn gái mới đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.
Diệp Tri Thu nhìn màn hình LED lớn đang quảng cáo cho cô biết cuộc sống hạnh phúc của người khác mà bật cười, nỗi chua xót ẩn chứa trong nụ cười ấy khiến trái tim anh như bị ai bóp mạnh đau đớn.
Mà cuộc sống của anh giờ đây đâu có khác gì địa ngục. Anh vào công ty của bố vợ, trong vai trò quản lý mà anh không hề quen, nhân viên dưới quyền luôn sẵn sàng những câu châm chọc ,chế diễu. Với sự kiên trì thuyết phục của mẹ vợ, anh và Phương Văn Tĩnh sau đám cưới đã chuyển đến sống cùng bà, lúc đó anh mới biết được con người cứng rắn của bà không phải là dễ thỏa hiệp. Còn người vợ trẻ trước đây ngoan ngoãn, lịch thiệp, độ lượng bao nhiêu bây giờ bỗng trở thành một người đàn bà phức tạp bấy nhiêu. Mới mấy phút trước còn ngọt ngào dễ chịu, trong nháy mắt đã biến thành một người đa nghi, truy vấn anh có thật sự yêu cô không? Có còn nhớ nhung đến người con gái trước đây không? Có hối hận vì đã kết hôn với cô không?...
Trả lời là không hối hận, anh càng ngày càng cảm thấy là đã gượng ép chính mình. Một lần hai vợ chồng cái vã, anh nói: "Chúng ta cứ sống thế này thì có ý nghĩa gì đây?. Phương Văn Tĩnh nghe thấy vậy thì nổi giận đùng đùng, mẹ cô chạy ngay đến và mắng anh xối xả. Uống thuốc an thần xong, cô mới bình tĩnh lại.
Anh vớ lấy chiếc chìa khóa xe đi ra ngoài, lái một mạch ra khỏi thành phố, đi lòng vòng ra ngoại ô, chẳng biết tại sao cuộc sống của mình lại đi đến bước đường cùng này, mà cũng không biết bây giờ mình nên đi đâu. Chiếc Mercedes phóng vun vút trên đường cao tốc, đưa đến cho người lái một cảm giác thư thái vô cùng. Nhưng cái thư thái đó không đáng để anh phải trả một giá đắt như thế.
Sau khi Phương Văn Tĩnh nổi cơn thịnh lộ là y như rằng lại nhỏ nhẹ xin lỗi anh, chiều chuộng cho anh vui, nhưng anh biết trạng thái bình tĩnh đó sẽ không kéo dài được lâu. Điều duy nhất khiến anh mừng vui chính là Phương Văn Tĩnh chưa đến nỗi độc đoán và hung dữ như mẹ. Nhưng rồi anh lại nghĩ, nếu đến nước đó thật thì có lẽ anh lại được giải thoát nhanh chóng.
Nói ra cũng thật nực cười, hình như Phương Văn Tĩnh còn quan tâm đến Diệp Tri Thu hơn cả anh, cô thường mang những tin tức về Diệp Tri Thu ra nói: "Nghe đâu như cô ấy có quan hệ tình cảm với ông chủ cũ Tăng Thành, chuyện này đã lan truyền khắp nơi rồi. Chuyện Tăng Thành ly hôn với vợ chắc chắn là có liên quan đến cô ta". "Nghe nói cô ta lại bỏ việc rồi, đúng là túc trí đa mưu đấy nhứ!"; rồi lại: "Hôm kia em thấy cô ấy mua cả một bộ Wedgwood mà không thèm chép miệng lấy một cái".
Anh không cần nhìn vợ cũng hiểu rất rõ rằng, Phương Văn Tĩnh tỏ vẻ như tiện miệng nói ra, nhưng chắc chắn đang theo dõi thái độ của anh. Anh không tránh khỏi nụ cười đau khổ, bởi bây giờ càng ngày anh càng chẳng tỏ thái độ gì, dù là ở công ty hay ở nhà.
Phạm An Dân một mình bước ra khỏi căn hộ của bố mẹ, đây có lẽ là nơi anh về tránh bão. Anh rất mừng vì Phương Văn Tĩnh không còn muốn tuần nào cũng cùng anh về thăm bố mẹ, anh có thể một mình ngồi phà, lên bờ đi bộ về nhà, thưởng thức một bữa ăn ngon do mẹ nấu, cuộn tròn trong căn phòng của mình mà thẫn thờ cũng chẳng có ai làm phiền, rồi sau đó lại đi bộ ra bến phà để trở về cái nơi mình bắt buộc phải về.
Anh bỗng dừng lại, Diệp Tri Thu khoác tay một người đàn ông dáng cao ráo, đang đi ngược lại phía anh. Người đàn ông đó đang nghiêng đầu nhìn cô, chẳng biết là nói với cô câu gì, chỉ thấy cô cười vui vẻ. Nụ cười tươi tắn rạng rỡ kia anh đã rất thân quen mà lâu rồi không được nhìn thấy.
Ngẩng đầu và nhìn thấy anh, cô hơi lặng người, rồi khẽ gật đầu chào. Hai người lại đi lướt qua anh.
Phạm An Dân hiểu rằng, anh đã vĩnh viễn để tuột mất cuộc sống mà anh từng mơ ước.
Sáu
Mọi người thường gọi Diệp Tri Thu bằng các cách gọi như: Tổng quản lý Diệp, Quản lý Diệp, Tiểu Diệp, Thu Thu, chỉ có Tăng Thành gọi cô đơn giản là Tri Thu.
Sau khi Diệp Tri Thu nghỉ việc, lần đầu tiên cô gọi lại cho Tăng Thành, nhìn thấy số của cô, ông nghe máy và nói: "Chào Tri Thu". Trước kia ông vẫn thường gọi cô là Tiểu Diệp, đó là lần đầu tiên ông gọi cô là Tri Thu. Cách ông gọi cô dễ dàng như cách gọi đã thân quen lắm, ông cũng không phải vì giận cô đột nhiên xin nghỉ việc mà gọi như vậy. Diệp Tri Thu nhẹ nhàng. "Xin lỗi ông". KHông phải vì cô đột nhiên nhảy việc mà chỉ vì cô cảm thấy áy náy khi vẫn phải mượn danh ông để làm thủ tục đổi tên sở hữu căn hộ. Ông không nén được tiếng bật cười, khuyên cô đừng nghĩ ngợi nhiều về việc đó. Lúc bỏ điện thoại xuống mà trong lòng vẫn không hết nghi hoặc
Việc Diệp Tri Thu xin nghỉ hoàn toàn ngoài dự kiến của ông, điều đó khiến ông bỏ qua nguyên tắc làm việc mọi khi của mình, chủ động gọi Tân Địch để hỏi han về tình hình của cô, nhưng cũng không biết thêm gì hơn. Ông chỉ nghĩ, có lẽ cô chuẩn bị kết hôn nên đang cần tiền. Tuy sự ra đi của cô khiến ông buồn, nhưng ông có thể hiểu được. Nhưng tại sao một cô gái sắp lấy chồng lại phải đầu tư thời gian và tâm trí cho việc chuyển tên nhà ở như vậy?
Mãi đến khi gặp được Tân Trạm - cháu của Tổng giám đốc Tân ở bên khu địa ốc Vạn Phong - ông mới biết được nguyên nhân. Thì ra, cô gái lúc nào cũng làm việc kiên cường không phàn nàn nửa lời kia đang gặp phải biến cố tình yêu, cô đang phải chia căn hộ mua chung với bạn trai, mà thời gian xảy ra biến cố thì chỉ mới vào giữa mùa thu năm ngoái.
Tăng Thành nhớ, đó là khi ông điều cô đi giám sát việc cải tạo khu bán hàng của công ty ở tỉnh bên. Đó là dự án tu sửa cửa hàng lớn nhất trong các cửa hàng ở tỉnh đó nên rất được ông coi trọng. Diệp Tri Thu cũng hiểu điều này, nên hàng ngày cô đều đúng giờ gọi điện, báo cáo tình hình tiến độ công việc cho ông. Duy chỉ có ngày hôm đó, ông không nhận được điện thoại của cô.
Đợi đến tối, ông gọi lại. Giọng của cô khản đặc, vẫn vội vàng nói câu "Xin lỗi", rồi lần lượt báo cáo từng công việc một. Sau khi việc cải tạo đã xong, ông qua đó thị sát, nhân viên quản lý ở đó không ngớt lời khen ngợi khi nói đến Diệp Tri Thu: "Tổng quản lý Diệp thật có trách nhiệm, bệnh đến như vậy mà ban ngày vẫn cố gắng đế