ay tiễn hai anh em Lâm Lạc Thanh, Lâm Lạc Bình và mẹ của họ đi Bắc Kinh, rồi sau đó sẽ chuyển sang chuyến bay đi Canada. Năm đó cô mười sáu tuổi, còn Lạc Thanh, Lạc Bình mười lăm tuổi.
Lâm Lạc Thanh nét mặt căng thẳng, không hề để ý rằng cô đang nhìn anh. Cô đã tặng cho Lạc Bình một món quà kỷ niệm, nhưng trong túi vẫn còn một món quà nữa, nhưng cô không đủ can đảm để tặng cho anh.
Cô và Lạc Bình cùng đi vào nhà vệ sinh để rửa tay. Cô ngắm nghía khuôn mặt của cô gái bên cạnh trong gương, thật giống Lạc Thanh, họ đều có đôi mắt sáng, Lạc Bình thấp hơn Lạc Thanh một chút, mặt vẫn còn nét trẻ con, hồng hào khỏe mạnh. Còn cô, một cô gái gầy gò với nét mặt ngây ngô, trông thật yếu đuối.
Sống mũi cay cay, mắt rướm lệ, Lạc Bình ngước lên, nhìn thấy vẻ mặt của Văn Tĩnh, mắt cũng đỏ lên và vòng tay ôm lấy cô: "Tiểu Tĩnh, tớ sẽ thường xuyên liên lạc với cậu, sau này cậu hãy cố gắng sang Canada du học nhé".
Cô gục đầu lên vai Lạc Bình, cảm thấy tuyệt vọng và đau khổ, cô làm sao có thể nói với người bạn gái duy nhất và thân nhất của mình là mình đã yêu người anh sinh đôi của cô ấy, thậm chí chỉ vì thế mà càng thân thiết với cô ấy hơn.
Cô gái Lạc Bình tính tình sôi nổi, dù ít hơn một tuổi nhưng lại thích chăm sóc cô, biết cô có chứng trầm cảm nên luôn kể những câu chuyện cười làm cô vui. Nhiều lúc, hai người cùng nhau ăn quà vặt, nghe nhạc, xem phim, thậm chí chia sẻ những chuyện riêng tư rất con gái.
Lạc Bình thường hay trêu ghẹo anh trai chỉ sinh ra sớm hơn mình sáu phút, có lần còn bí mật lấy thư tỏ tình mà những nữ sinh khác viết cho anh để đọc cho Phương Văn Tĩnh nghe. Những câu văn còn vụng về đã bị cô đọc với giọng điệu trịnh trọng càng thêm buồn cười. Chưa được mấy câu thì anh trai đã xông ra cướp lấy, cậu cuộn báo lại thành cây gậy đập lên đầu cảnh cáo em.
Lạc Bình lấy tay ôm đầu, tinh nghịch hỏi lại anh: "Lạc Thanh, thế anh có thích người ta không?".
Lạc Thanh tìm cách trả đũa: "Cô ta cũng ngốc nghếch và trẻ con giống hệt như em đấy, anh có dở hơi đâu mà thích".
"Vậy anh thích những cô gái như thế nào?".
Trái tim của Phương Văn Tĩnh đập dồn đập, cô chỉ nghe Lạc Thanh trả lời: "Đương nhiên là phải xinh đẹp, có trí tuệ, tóm lại là phải ngược hẳn em".
Lạc Bình cười ha hả: "Anh chẳng làm gì được em đâu, cứ nói kiểu thế chỉ chứng minh là anh yêu em gái".
Lạc Thanh không làm gì được cô em ghê gớm, chỉ "hừ" một tiếng rồi đành bỏ đi.
Phương Văn Tĩnh biết Lạc Thanh không hề để ý gì đến sự tồn tại của cô. Anh chẳng quan tâm gì đến cô và em gái suốt ngày thì thì thầm thầm những chuyện riêng. Trước mặt anh, cô càng lặng lẽ tự thu nhỏ mình tới mức thậm chí làm cho Lạc Bình phải ngạc nhiên: "Tại sao cậu cứ như là chẳng ưa anh Lạc Thanh ấy nhỉ? Anh ấy đúng là có lúc tự cao tự đại đến mức đáng ghét nhưng cũng chẳng khiến người khác tránh xa như vậy".
Cô chẳng biết thanh minh cách nào, đành nói: "Không đâu, chỉ là tớ không biết phải nói chuyện gì với anh ấy thôi".
Cô thật sự biết mình nên nói chuyện gì với anh ấy, chỉ là không có nổi can đảm nói ra tình cảm đơn phương mà chắc chắn là không được đáp lại ấy. Một người khôi ngô như vậy làm sao lại thích cô cơ chứ.
Cô thậm chí ghét cả bản thân mình, chán ghét người bố bồ bịch ở ngoài mà vô trách nhiệm với vợ con, ghét cả người mẹ cay nghiệt lạnh lùng, chán ghét cái gia đình cứ chốc chốc lại cãi vã, chán nghe giọng nói hả hê của mẹ khi nhắc đến hoàn cảnh ly hôn của bố mẹ Lạc Thanh, Lạc Bình, căm ghét cái chứng tự kỷ không lối thoát mà mình mắc phải.
Lâm Lạc Thanh đã đi qua Phương Văn Tĩnh, ba mẹ con họ cùng đi qua cửa an ninh rồi từng người xa dần tầm nhìn của cô.
Bố mẹ cô đều không đồng ý cho cô ra nước ngoài du học, lý do cũng hợp lệ, rằng cô không thể có khả năng sống độc lập. Từ khi vào trung học phổ thông đã phải dùng đến thuốc để trị chứng trầm uất, trình độ học vấn bình thường, tính cách quá hướng nội, không hề thích hợp với cuộc sống ở nước ngoài. Mẹ cô đã nói rất thẳng thắn: "Tiểu Tĩnh, con học lấy một cái bằng đại học tầm tầm là được rồi, sau này kiếm một chàng trai đáng tin cậy làm chồng, tiếp quản công ty của bố, mẹ vẫn có thể chăm sóc con. Nếu bây giờ mẹ để con ra nước ngoài thì mới là hại con đấy".
Cô phải nhìn nhận lời mẹ nói có lý, mà cô cũng sợ, nếu ra đi lại một lần nữa thất vọng. Thư từ của cô với Lạc Bình ngày càng thưa dần, gửi email cho nhau cũng chỉ thông báo tình hình của mỗi bên. Cô đi khám ở một bác sĩ tâm lý, cố gắng điều chỉnh lại tâm tính, giảm sự phụ thuộc vào thuốc. Rồi cô học cách trang điểm, làm đẹp, tiếp xúc nhiều hơn với mọi người xung quanh.
Cuối cùng cũng có những bạn trai chú ý đến cô, khen cô xinh đẹp, tính tình hòa nhã, cô tỏ ra ngây thơ mà nhận lấy những lời khen đó, đồng thời nghĩ rằng, nếu mình như thế này mà xuất hiện trước mắt Lâm Lạc Thanh thì anh ấy có để ý đến mình không?
Năm tốt nghiệp đại học, cô đã thuyết phục được mẹ đưa cô đi Canada du lịch, nhưng không gặp được Lạc Thanh. Nghe Lạc Bình nói, anh ấy đã đi Mỹ học tiếp, và rất thích đi du lịch khắp nơi.
Cô lại một lần nữa buồn bã, cuộc sống của Lạc Thanh giờ đã quá xa với cuộc sống của cô rồi. Mà cô bạn Lạc Bình nữa, cũng cao hơn trước nhiều, làn da nhờ tắm nắng mà khỏe mạnh, khuôn mặt thanh tú, rạng ngời sức sống. Khi cô ấy nói về chuyên ngành Hải dương học của mình thì thích thú say mê, không còn là nữ sinh trẻ con vẫn ngả đầu vào vai cô thủ thỉ nữa.
Phương Văn Tĩnh nhìn theo bóng Lâm Lạc Thanh bước bên cạnh cô gái cao ráo, đang dần dần mất hút khỏi tầm mắt mình. Phạm An Dân nhìn đồng hồ nói: "Tiểu Tĩnh, nhanh lên, chuyến phà này sắp chạy rồi".
Cô bỗng nổi giận: "Tại sao về nhà anh cứ phải đi phà, mà sao tuần nào cũng phải về nhà một lần?".
"Em có thể không đi", Phạm An Dân lạnh lùng nói, đưa chìa khóa ô tô cho cô ta: "Lần nào cũng hỏi đi hỏi lại câu này để làm gì? Nếu không muốn, em cứ lái xe về nhà trước đi".
Phương Văn Tĩnh im bặt, cô nhìn gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng của anh, cô đã thấy mình sai lầm khi chỉ trong cái nhìn đầu tiên, cô đã thấy anh giống Lạc Thanh quá. Nhưng giờ đây, anh đã là chồng cô, nhưng cô lại thấy anh xa lạ.
Bốn
Lần đầu Phương Văn Tĩnh gặp Phạm An Dân là ở công ty của bố cô.
Sau khi Phương Văn Tĩnh tốt nghiệp đại học, cô không hề muốn đi tìm việc, chỉ thỉnh thoảng đến công ty làm gì đó để tiện thể giúp mẹ giám sát động tĩnh của bố. Hôm đó, cô đang định ra về, lễ tân dẫn một chàng trai trẻ trung vào, trong giây khắc đã lướt qua nhau đó, cô sững sờ. Đúng vậy, anh ta có khuôn mặt giống hệt Lạc Thanh đã bao lần xuất hiện trong giấc mơ của cô, lịch sự và nho nhã, trong nụ cười còn thoáng nét trẻ con.
Cô ngắm anh qua lớp kính, anh đi vào phòng tiếp khách, nói chuyện với các giấm đốc bộ phận, cô càng khẳng định, thần thái của anh chàng này và Lục Thanh giống hệt nhau. Nhìn thấy anh, cô như nhìn thấy một Lâm Lạc Thanh đã trưởng thành.
Cô bước vào phong tiếp khách, vị giám đốc đó giới thiệu họ với nhau, và nói thêm với cô rằng, anh Phạm An Dân đây là một nhân viên kỹ thuật ở doanh nghiệp điện có vốn nước ngoài, sẽ tham gia vào dự án lắp đặt của một công trình ở công ty mình.
Từ đó, Phương Văn Tĩnh rất chăm chỉ đi làm, thậm chí thường ra ngoài công trường ngổn ngang mà không chút ngần ngại. Cô hỏi Phạm An Dân những câu về kỹ thuật không đầu không cuối với giọng ngây thơ. Phạm An Dân buồn cười nhưng vẫn trả lời cụ thể, cứ như vậy họ trở nên thân thiết.
Cô biết, Phạm An Dân đã có bạn gái hơn sáu năm, hai người còn mua chung một căn hộ, năm sau sẽ kết hôn. Câu chuyện của anh khiến cô cụt hứng, nhưng cũng lúc đó trong đầu cô lại lóe lên ý nghĩ, điều đó chẳng có gì trở ngại.
Tấn công Phạm An Dân khó khăn hơn cô tưởng, anh làm công việc kỹ thuật, tính cách có chút rụt rè, chỉ thể hiện sự sôi nổi của mình trước những người bạn thân thiết.
Cô thấy, những lúc nghỉ ngơi anh hay đọc báo Thể thao, nhất là những tin tức về giải bóng đá châu Âu. Thế là hôm sau, cô làm như vô tình mang đến những chiếc móc chìa khóa có logo của các đội tuyển bóng đá trong giải ngoại hạng Anh mà bố cô đi nước ngoài mang về, tặng cho anh. Đương nhiên anh rất thích, rồi anh lại hồ hởi kể cho cô nghe về những ngôi sao bóng đá mà mình yêu thích và thuộc như lòng bàn tay. Tất nhiên, những chuyện đó cô chẳng có gì hứng thú, nhưng vẻ mặt rạng rỡ của anh khi kể chuyện khiến cô thực sự say mê.
Cô cứ ngồi mơ mộng như vậy, chẳng phải là người con trai giống hệt Lạc Thanh đang ngồi nói chuyện rất vui vẻ với cô đó sao? Nếu không có được người con trai đó, thì có lý do gì để bỏ qua chàng trai trước mặt?
Cô phát hiện rằng Phạm An Dân rất thích các loại xe ô tô, có thể nói đầy đủ về các loại nhãn hiệu xe đang đỗ trên đường, về cách lắp ráp và các tham số kỹ thuật. Vì thế, cô thường đưa chìa khóa chiếc Audi cho anh để nhờ anh ấy đưa cô về công ty. Dù chỉ là lái chiếc xe có vẻ nữ tính này, nhưng anh cũng thấy vui mừng sung sướng, cười nói: "Nếu không phải vì bạn gái anh cứ quyết tâm mua nhà ở trung tâm thành phố thì anh đã có thể mua cho mình một chiếc xe rồi".
Dần dần, Phương Văn Tĩnh hiểu nhiều hơn về cô bạn gái đó: là quản lý kinh doanh ở một công ty thời trang, tháo vát, bận rộn, thường xuyên đi công tác, ít khi có thời gian rỗi cùng anh đi ăn hoặc đi xem phim. Anh than thở: "Thực ra anh muốn cô ấy làm một công việc gì đó nhẹ nhàng hơn, làm kinh doanh đúng là thay đổi cả bản chất của con gái ấy chứ".
Đương nhiên, mối quan hệ của họ vẫn còn một hố sâu ngăn cách, điều này không thể trách anh ấy được, Phương văn Tĩnh tự nhủ. Những lúc ngồi trước gương trang điểm, nhìn khuôn mặt mình, nụ cười gian giảo mà đắc ý thi thoảng xuất hiện trên khuôn mặt khiến cô khiếp sợ. Cô quá quen với điệu cười đó, bởi nó vẫn thường xuất hiện trên gương mặt của mẹ khi bà đuổi cổ những người tình của chồng, hay khi bố cô nêu ra ý định muốn ly hôn, bà vẫn với nụ cười đó, ung dung nêu ra những điều kiện mà ông không sao đáp ứng được.
Cô cố gắng điều chỉnh cách biểu cảm, khiến cho gương mặt trở nên dịu dàng. Đồng thời, cũng tự nhắc mình, không thể giống như mẹ được, không thể để hôn nhân cả đời của mình giống như hôn nhân của bố mẹ.
Đương nhiên là Phạm An Dân không hề giống với bố cô. Khi cô nắm tay anh, anh bỗng rụt lại, lắp bắp giải thích: "Xin lỗi nhé, cô Phương, tôi đã có bạn gái rồi".
Cô chỉ hồn nhiên cười: "Lúc nào đó anh giới thiệu để chúng em làm quen nhau nhé! Chắc chắn cô ấy rất tuyệt vời, em thật ngưỡng mộ cô ấy vì có bạn trai như anh". Phạm An Dân quen dần với những lời nói, cử chỉ ngọt ngào của cô, đến một ngày, trong một môi trường mà cô đã dụng tâm sắp đặt; họ đã trao nhau vòng tay và nụ hôn nóng bỏng đầu tiên. Sự hoảng hốt của cô là có thật, bởi cô không hề có chút kinh nghiệm nào. Khi Phạm An Dân chuẩn bị nói câu "Xin lỗi" thì cô đã tranh nói trước: "Xin lỗi anh, em không nên như vậy, chắc là em đã say". Cô lặng lẽ khóc, Phạm An Dân đành ôm chặt lấy cô mà an ủi.
Nhưng Phạm An Dân cứ dùng dằng không quyết. Dù rằng, dưới sự sắp sếp của cô, anh đã lật bài ngửa mà chia tay với người yêu nhưng vẫn không hề thỏa mái. Ngược lại, anh càng hoang mang hơn, đôi lúc lại trầm tư suy nghĩ. Cô đã tặng anh chiếc chìa khóa của chiếc xe Mercedes mới coong nhưng anh cũng chỉ vui vẻ trong chốc lát.
Cô chỉ còn cách nắm bắt cơ hội để chặn mọi con đường lùi của anh.