g ý kết hôn với em? Em rõ ràng không xinh bằng người yêu trước đây của anh mà ".
Tăng Thành mỉm cười và chán nản trả lời: "Em cần gì phải đánh giá thấp mình như vậy, đối với anh, hợp nhau là yếu tố quan trọng nhất".
Câu trả lời ấy đương nhiên không thể thỏa mãn suy nghĩ còn mang nhiều mơ mộng ở tuổi thiếu nữ của Trương Dị Hân, nhưng cô biết rằng, đòi hỏi nhiều hơn là không thể được.
Hôn lễ cử hành đúng như dự định, rồi sau đó họ đã có ngay một cháu trai kháu khỉnh. Tăng Thành là người chồng, người cha gương mẫu, không có gì đáng chê trách. Mỗi lần anh đi nước ngoài về đều mua quà cho vợ, cứ rảnh rỗi là chơi với con, nếu có tiệc tùng tiếp khách thì cũng mời thêm vài vị giám đốc hoặc trưởng phòng đi cùng, không bao giờ uống say làm điều càn quấy, cũng chẳng bao giờ dây dưa với những người phụ nữ ở bên ngoài, các quý bà cứ ngưỡng mộ khen cô tốt số.
Thế nhưng, Tăng Thành càng tỏ ra mẫu mực thì cô càng cảm thấy có gì không ổn. Chồng cô lúc nào cũng giữ thái độ lạnh lùng, thậm chí ngay cả trước mặt cô - người thân thiết nhất - cũng không bao giờ để lộ suy tư, điều đó khiến cô càng phải suy nghĩ, mà mọi suy nghĩ của cô đều hướng về tập ảnh trong chiếc hộp đó.
Tăng Thành vẫn để hộp ảnh đó ở chỗ cũ. Những lúc buồn bã, Trương Dị Hân lại lặng lẽ đi vào thư phòng của chồng, mở tập ảnh ra vừa săm soi vừa bực bội.
Dù là thời trai trẻ của anh, bên anh không phải cô, mà là một phụ nữ khác, cùng chia sẻ những phút giây hạnh phúc.
Cô nghĩ, anh đã sống những giây phút hạnh phúc vô bờ như thế bên người con gái khác, có lẽ, tất cả những nhiệt tình của anh đã gửi hết cho cô ta rồi.
Cô nghĩ, có lẽ anh vẫn còn lưu giữ hồi ức về cô gái ấy, anh lấy cô là vì cô "phù hợp" để làm một người vợ.
Trương Dị Hân vẫn hoài nghi và để ý cách cư xử của chồng với các cô gái khác, xem trong lúc tiếp xúc với bọn họ anh ấy có thái độ gì khác thường không. Một hôm, cô đi qua công ty để xem một mẫu quần áo, qua khung cửa sổ rộng đến sát đất, cô thấy Tăng Thành đang nói chuyện cùng một cô gái khá hiện đại với mái tóc búi gọn sau gáy và bộ quần áo công sở vừa vặn. Trái tim cô đau đớn, bởi cô nhận thấy cô gái kia có thần sắc giống hệt cô gái trong tấm ảnh.
Các nhân viên khác tiết lộ với cô rằng, cô gái đó là giám đốc nhân sự vừa được bổ nhiệm, vô cùng sắc sảo, được Tổng giám đốc Tăng coi trọng.
Cô bắt đầu đến công ty để thị sát nhiều hơn, cuối cùng cũng đến ngày cô vô cớ nổi cáu khi cô giám đốc nhân sự kia bước ra từ phòng làm việc của Tăng Thành. Các nhân viên đứng quanh đó đều im bặt, còn cô giám đốc nhân sự chỉ nhếch mép cười nhạt, nói rằng người cần biết tự trọng hơn chính là bà chủ. Nghe thế, Trương Dị Hân bực đến mức tay chân run rẩy, cô hiểu rằng, địa vị mình trong mắt các nhân viên đúng là bị hạ thấp, mà nguyên nhân chủ yếu là Tăng Thành chẳng đặt cô vào vị trí nào để nhân viên phải nể trọng cô hơn. Tối đó, Tăng Thành về nhà, nghe cô kể khổ một tràng, anh chỉ nói điềm đạm: "Dị Hân, về cơ bản anh thấy cô ta nói có lý, anh không thể chỉ vì câu nói như vậy mà đuổi việc một nhân viên có năng lực. Có lẽ anh đã không mang đến cho em cảm giác an toàn, em cứ làm rối mọi việc lên như vậy, mọi người đều mất mặt mà anh cũng chán ngán lắm. Hoặc là em kềm chế bản thân một chút, đừng nổi giận vô cớ nữa, hoặc là chúng ta chia tay thôi".
Anh có thể nói đến việc ly hôn nhẹ như lông hồng vậy khiến Trương Dị Hân vừa sợ hãi vừa tức giận. Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn thấy cần phải gặp riêng cô giám đốc nhân sự kia. Sau một hồi vất vả thuyết phục, cuối cùng cô ta cũng chấp nhận yêu cầu của cô với nụ cười nhạt, đồng ý chủ động xin nghỉ việc. Nhưng kèm theo là một câu nói thẳng thắn: "Bà Tăng à, nếu như Tổng giám đốc Tăng đã cho tôi dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi thì tôi đã chẳng ra đi".
Cô nhục nhã nhưng vẫn thấy còn may. Đúng là cô gái này có ý đồ với chồng mình, nếu không phải là cô đã phát hiện ra sớm thì...
Từ đó trở đi, các nhân viên công ty hễ nhìn thấy cô là mặt mày nghiêm trang, nói năng lễ độ, cô cũng biết mình đã trở thành đề tài cho những câu chuyện trong công ty. Thậm chí, đến khi không còn đối thủ cạnh tranh với mình nữa thì thần kinh cô vẫn căng như dây đàn. Cuộc sống ngột ngạt đó làm cô càng ngày càng lạnh lùng hà khắc, không còn kiên nhẫn làm người vợ hiền thục để làm đẹp lòng chồng nữa.
Lần thứ hai Tăng Thành nói lời chia tay, cô hiểu rằng cuộc hôn nhân của mình đã đến hồi kết. Cô cũng mệt mỏi lắm rồi, nhưng vẫn muốn níu kéo chứ không gật đầu đồng ý ngay. Trong lòng mâu thuẫn đến mức cô cũng chẳng hiểu rõ mình cần gì, vẫn muốn tìm xem có người con gái nào đứng sau sự việc này không, cũng muốn dò xem người đàn ông lạnh lùng kia thật sự đang nghĩ gì?
Thế nhưng tất cả đều vô ích, Tăng Thành đã quyết định làm gì thì chẳng ai có thể thay đổi được.
Anh dành cho cô rất nhiều ưu đãi. Ngay cả khi cô mời luật sư đến kiểm tra thì ông ta cũng phải thừa nhận, sự chia chác này rất hời cho cô, không cần đòi hỏi thêm nữa. Khi Tăng Thành hỏi sau này có dự định gì không, thì cô lên mặt, nói: "Liên quan gì đến anh chứ?". Thấy anh chẳng biến đổi nét mặt, cô bực lên hờn dỗi: "Em chuẩn bị ra nước ngoài học lên, được cái kinh tế dư giả, học theo ngành mà mình yêu thích cũng tốt".
"Như thế cũng tốt", Tăng Thành trả lời gọn nhẹ: "Anh sẽ gọi thư ký giúp em làm thủ tục, nếu có vấn đề gì, lúc nào em cũng có thể gọi anh". Trương Dị Hân không hề thích thú gì với việc học hành, nhưng nếu cô vẫn ở chỗ cũ, khi gặp lại người quen, họ cứ gọi cô là vợ cũ Tăng Thành. Đành vậy, cô quyết tâm chuyển đến một chỗ mới, xem ai xa ai sẽ khó sống hơn ,cô tự nghĩ.
Quyền nuôi con thuộc về cô, nhưng Tăng Thành thỏa thuận riêng với cô, rằng khi cô định cư ở nước ngoài thì con trai vẫn học ở trong nước, đợi học xong trung học thì sẽ bàn bạc tiếp xem có nên cho con ra nước ngoài tiếp tục con đường học vấn hay không.
Chỗ cô ở cũng có cộng đồng người Hoa, cô vẫn nghe được các thông tin về Tăng Thành. Vài tháng sau, một vị phu nhân sang thăm con gái đang du học bên này đã nói với cô rằng, Tăng Thành có mối quan hệ tình cảm với cô Diệp Tri Thu gì đó, vốn là quản lý kinh doanh của Tố Mỹ, hiện giờ đã nghỉ việc, thông tin này đã lan khắp giới thời trang của thành phố rồi
Trương Dị Hân đã gặp Diệp Tri Thu, một cô gái thanh tú và nhanh nhẹn, cô cũng nhận ra đây là típ người mà Tăng Thành thích. Cô đã từng nghi ngờ và kín đáo quan sát Diệp Tri Thu, nhận thấy cô gái này thật ngoan ngoãn, luôn nhìn cô bằng ánh mắt thẳng thắn. Tiệc liên hoan cuối năm ở công ty, cô ta còn cố tình đưa bạn trai đến ra mắt. Thấy đôi bạn trẻ tình cảm thắm thiết mà cũng đẹp đôi, Trương Dị Hân cũng như trút được gánh nặng.
Trông bà kia thẽ thọt với cái nhìn thích thú, cô đành nghiến răng kiềm chế coi như không có chuyện gì, nhưng khi về đến nhà thì như ngã quỵ. Cô run run rót nửa ly rượu và ngửa cổ uống một hơi. Sau đó, gọi một cú điện thoại đường dài về Trung Quốc cho Tăng Thành, nói năng lộn xộn, nhưng đại để là mắng té tát việc Tăng Thành và Diệp Tri Thu khôn ngoan giảo hoạt, đúng là gian phu dâm phụ. Tăng Thành giơ điện thoại ra xa, đợi cô hò hét xong mới hỏi lại: "Bây giờ cô dễ chịu hơn chưa?".
Cô mắng mỏ xong, chỉ còn lại cảm giác mệt mỏi và vô vị, nhận thấy mình bực tức hết sức vô lý. Mà Tăng Thành chỉ bình tĩnh trả lời: "Cô đừng để tâm đến tôi nữa, Dị Hân, hãy sống cho thỏa mái và tận hưởng cuộc sống của mình đi, như thế sẽ tốt hơn".
Một thời gian sau, cô lại nghe thấy tin Diệp Tri Thu đã kết hôn còn Tăng Thành vẫn sống độc thân, Trương Dị Hân vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ: Chẳng lẽ lần này mình lại nghi oan cho anh ấy?
Từ sâu thẵm con tim, cô nghĩ: Dù anh ấy đã thay lòng đổi dạ thì mình cũng rất vừa lòng với cuộc sống hiện tại. Người đàn ông này đúng là ly hôn vì không muốn ở bên cạnh mình nữa. Anh ta chán ghét cuộc hôn nhân này đến tận mức độ ấy sao? Cô cảm thấy hận Tăng Thành. Thế nhưng, bây giờ hai người đã ở cách xa nhau vời vợi, cứ giữ mãi mối hận đó thì cũng không phải là điều hay, thời gian và không gia như một liếu thuốc thần. Trương Dị Hân đã quen với cuộc sống giảng đường, cô đăng ký học đại học ngành Ngôn ngữ, có một nhóm bạn bè, thật sự bắt đầu một cuộc sống mới, tâm tính cũng ôn hòa trở lại.
Một năm trôi qua, vào dịp hè, Tăng Thành đúng hẹn đưa con trai qua X thăm cô. Cô ngắm nghía cậu con trai mà mừng đến rớm lệ, sau đó đưa con đi chơi khắp nơi. Buổi tối khi con đã ngủ, cô cùng Tăng Thành ngồi uống rượu vang, hàn huyên tâm sự đến gần nửa đêm.
Đây là lần đầu tiên hai người thỏa mái ngồi trò chuyện. Cô biết anh vẫn độc thân, không có bạn gái, thậm chí cô còn trêu đùa: "Anh ỏ vậy không hợp với lẽ tự nhiên của con người cả về tâm sinh lý đâu nhé, nếu anh gặp ai đó thấy hợp thì cũng nên suy nghĩ".
Tăng Thành cũng cười: "Dị Hân, em có thể khuyên anh tìm mẹ kế cho con trai chúng ta sao?"
"Cô gái nào thành vợ anh thì cũng sẽ phải ngoan ngoãn mà nghe lời anh thôi, em đoán cô ấy chẳng có gan làm người mẹ kế độc ác đâu".
Tăng Thành bật cười: "Em cũng nên tìm lấy cho mình một chỗ dựa chứ".
"Em đã từng lấy được người đàn ông tử tế, nhưng đáng tiếc là anh ấy không hề yêu em", cô vẫn đùa nhưng trong giọng nói có gì chua sót.
Tăng Thành không cười nữa, nghiêm túc nói: "Dị Hân, anh vẫn quan điểm như cũ, hợp nhau mới là điều quan trọng nhất. Đối với em mà nói, anh thật sự chưa tốt."
Tăng Thành về nghỉ ở phòng dành cho khách, còn Dị Hân vẫn ngồi đó. Cô rót tiếp cho mình một ly rượu, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Họ đã từng có những năm tháng đi chung một đoạn đường, nhưng kết cục cũng là đi lướt qua nhau để ai đi đường nấy. Giờ đây, họ mới thực sự hiểu và làm bạn với nhau một cách muộn màng. Ba
Phương Văn Tĩnh không thể tin nổi vào mắt mình nữa.
Phạm An Dân xuống xe, cúi xuống cốp sau để lấy đồ, còn cô bước ra khỏi xe, đang đứng vuốt tóc thì nhìn thấy một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, đó là người con trai dáng người cao ráo, mặc áo phông trắng đứng cách đó không xa.
Anh đang cầm máy ảnh chụp ngân hàng kiểu cũ ở bên sông, sau đó cùng người con gái bên cạnh kiểm tra từng tấm ảnh, không biết cô gái đó nói gì mà anh chỉ lắc đầu và cười vui vẻ, nụ cười tươi tắn đó làm cô chắc chắn mình không nhận nhầm người.
Phương Văn Tĩnh gọi: "Lạc Thanh".
Anh quay đầu lại, nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên, khuôn mặt hơi lúng túng: "Xin lỗi, cô là...".
"Phương Văn Tĩnh"
Lâm Lạc Thanh "ồ" lên một tiếng, lúc đó anh mới nhận ra, cô là người bạn cùng trường, học trên anh một khóa, từng là bạn thân của em gái mình. Anh cười nói: "Chào cô, Phương Văn Tĩnh". Anh không xã giao nhiều mà chỉ nói mình vừa về nước nghỉ hè, vài hôm sau sẽ trở lại Mỹ. Còn em gái anh là Lạc Bình, vẫn đang học ở đại học British Columbia, chuyên ngành Hải dương học, nhưng cô ấy có ý muồn đến Mỹ học tiến sĩ. Anh nói: "Văn Tĩnh, em thì sao? Em còn trước chúng tôi một khóa, chắc là tốt nghiệp rồi chứ?".
Phương Văn Tĩnh gật đầu, giới thiệu Phạm An Dân: "Tôi đã kết hôn, đây là chồng tôi, Phạm An Dân".
Hai người lịch sự bắt tay nhau. Lâm Lạc Thanh cũng giới thiệu cô gái xinh đẹp, cao ráo đứng bên cạnh: "Đây là bạn tôi, Hợp Hoan. Muộn rồi, chúng tôi còn phải đi nơi khác nữa, gặp lại sau nhé:".
Không chờ cô trả lời, anh vẫy tay, anh và cô gái kia đi lướt qua cô.
Mùa hè bảy năm về trước, Phương Văn Tĩnh đã ra sân b