Khi Tăng Thành vào quán cà phê ở tầng một của khách sạn Shangri-La thì thấy ngay Diệp Tri Thu đang ngồi một mình ở bàn gần cửa sổ.
Cô mặc áo sơ mi sọc nhỏ màu xanh sẫm, tóc kẹp phía sau, đang đọc cuốn Tạp trí Thời trang rất dày, trang trí bắt mắt, bên cạnh đặt một tách cà phê. Khuôn mặt tuy hơi gầy, nhưng dưới ánh đèn, có vẻ khí sắc tốt hơn mấy ngày trước. Cô lật đi lật lại các trang báo nhưng hình như không tập trung lắm, rõ ràng đang suy tư điều gì đó.
Tăng Thành đi đến chào cô: "Chảo em, Tri Thu".
Diệp Tri Thu ngẩng đầu ngạc nhiên rồi vội vàng đứng lên đáp: "Chào Tổng giám đốc Tăng".
Cô đến đây theo lời hẹn của ông chủ Thẩm Gia Hưng. Cô đến trước mười phút nhưng ông ta vẫn có thói quen đến muộn. Đương nhiên không dám giục ông ta nên trong lúc chờ đợi, cô gọi tách cà phê và xem cuốn tạp chí vừa mua bên đường. Cô dang thầm suy đoán xem Thẩm Gia Hưng muốn gì và chuẩn bị tâm lý cho cuộc nói chuyện. Cô không ngờ lại gặp Tăng Thành, sau lần cầu hôn đột ngột tuần trước, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại. Cô có chút bối rối, nhưng Tăng Thành lại tự nhiên như không.
"Sao chỉ có mình em ở đây?"
"Tổng giám đốc Thẩm hẹn tôi ra đây có việc, chắc cũng sắp tới nơi rồi."
Lúc này, có hai người ở bàn khác đi đến. Diệp Tri Thu nhận ra ngay cô gái xinh đẹp đi trước chính là người dẫn chương trình ở đài truyền hình địa phương - Lý Tư Bích. Trước đây, năm nào Tố Mỹ cũng tài trợ cho chương trình của cô ta, thi thoảng cũng nhận lời làm MC cho các buổi hội nghị của Tố Mỹ. Có điều cô ta khá kiêu ngạo, ít khi để ý đến người khác. Từ trước tới giờ luôn là bộ phận Kế hoạch thay cô ta sắp xếp lịch làm việc, vì thế Diệp Tri Thu chưa bao giờ làm việc trực tiếp với Tư Bích.
"Tổng giám đốc Tăng thật đúng giờ, chúng tôi cũng vừa mới tới." Lý tư Bích cười rồi nhẹ nhàng nói: "Chắc đây cũng là nhân viên của Tố Mỹ ạ? Nhìn mặt thấy quen quen".
"Diệp Tri Thu, tổng quản lý kinh doanh của Tín Hòa. Đây là Lý Tư Bích, tôi nghĩ không cần phải giới thiệu nữa. Còn đây là anh Ngô, phụ trách sản xuất bên đài truyền hình."
Lý Tư Bích "ồ" lên một tiếng rồi nhìn Diệp Tri Thu với vẻ hết sức tò mò nói: "Tổng quản lý Diệp được lên chức ở Tín Hòa à? Rất hân hạnh, chúng ta có thể trao đổi danh thiếp không?".
Diệp Tri Thu đưa danh thiếp cho cô ta và người đàn ông họ Ngô, khách sáo xin hai người chỉ giáo.
"Chúng tôi qua bên kia nói chuyện một chút. Tri Thu, chào cô nhé." Ba người đến ngồi bên chiếc bàn ở một góc khá xa.
Diệp Tri Thu vẫn cúi đầu đọc tạp chí. Bỗng cô ngẩng đầu lên, thấy Tăng Thành ngồi đối diện với Lưu Tư Bích. Cô ta đang nói gì đó, còn Tăng Thành hơi nghiêng đầu có vẻ rất tập trung lắng nghe, nhưng mấy ngón tay để trên thành ghế thì đang gõ nhịp. Làm việc ở Tố Mỹ sáu năm trời, sau khi thăng chức cũng được tham dự các hội nghị của công ty, cô thừa hiểu Tăng Thành thường không biểu hiện tâm trạng trên nét mặt, nhưng lại biểu hiện rõ qua động thái của các ngón tay. Những ngón tay gõ nhịp chứng tỏ ông ta đang mất kiên nhẫn. Cô cũng không biết Lưu Tiểu Bích với nụ cười tươi tắn và tư thế ngồi duyên dáng kia đang nói gì mà khiến ông ta chán ngán đến vậy.
Cô nhìn về phía khác rồi cười thầm. Nói là làm việc ở Tố Mỹ, nhưng thực ra công việc đó cũng giống như dò đoán suy nghĩ của ông chủ như thế nào. Đúng là kính nể một người trong một thời gian dài mới có thể hiểu thấu được người đó. Suy nghĩ bất chợt này làm cô sợ đến mức vội vàng nhắc nhở bản thân nên nghĩ ngợi về việc chính của mình.
Cô ngồi một lúc lâu nữa thì Thẩm Gia Hưng mới chậm rãi đi vào. Ông ta bước vào thấy Tăng Thành nên qua đó chào hỏi trước rồi mới lại phía cô. Ông ta gọi tách trà xanh, sau đó vào thẳng vấn đề.
"Tiểu Diệp, cô nghĩ thế nào về tình hình Tín Hòa hiện nay?"
Diệp Tri Thu trầm tư một lúc rồi nói: "Chỉ có thể nói một cách thận trọng là lạc quan. Hiện nay sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt, các thương hiệu ở thị trường nội địa đang có xu thế co hẹp lại. Cũng may là Tín Hòa có cơ sở tốt, các sản phẩm có ảnh hưởng tích cực tới thị trường ngoại địa. Vì thế, nhiệm vụ cấp thiết hiện nay là một mặt giữ vững thương hiệu sản phẩm, một mặt phát triển các đại lý ở những tỉnh khác".
"Tiểu Diệp, nếu chỉ đứng ở góc độ kinh doanh thì cô rất đúng. Có điều,những vấn đề mà tôi phải suy nghĩ không chỉ giới hạn ở góc độ đó. Hôm nay tôi gọi cô ra đây vì có một số lời không tiện nói ở công ty, Việc thứ nhất rất đơn giản, Hội chợ đặt hàng thời trang mùa hè này có thể vẫn theo chính sách cũ, nhưng đến Hội chợ đặt hàng thời trang mùa thu, hy vọng cô sẽ ủng hộ quyết định của tôi."
Diệp Tri Thu vốn chẳng có hứng thú với việc vuốt râu hùm, chỉ cố gắng làm tròn trách nhiệm để bảo đảm cuộc sống. Cô mỉm cười nói: "Tổng giám đốc Thẩm, Tín Hòa là việc kinh doanh của gia đình ông và của Tổng giám đốc Lưu, tôi chỉ là một nhân viên làm công ăn lương, tất cả những việc tôi làm chẳng qua là làm hết trách nhiệm được giao phó. Tôi nói hết những phán đoán của mình về thị trường với ông để ông tham khảo thêm thôi. Nếu công ty có quyết định chính thức, tôi chỉ có nhiệm vụ có thể chấp hành, mà thực ra ông không cần phải thương lượng với tôi".
"Tiểu Diệp, cô làm tròn trách nhiệm là tốt. Tôi biết, Tổng giám đốc Lưu đưa cô về đây làm là có đề ra mục tiêu cuối năm cho cô, nhìn từ góc độ hoàn thành nhiệm vụ thì không thể nói là cô sai được. Nhưng đối với lĩnh vực thời trang ở khu vực này, không nói thì cô cũng rõ, lợi nhuận trong vòng hai năm trở lại đây luôn đứng ở mức thấp, chỉ có thể nói là xoay vòng vốn vẫn ổn định thôi. Trước mắt Tín Hòa chưa thành Tập đoàn, bên công ty bất động sản và công ty thời trang vẫn hoạt động độc lập, có điều phát triển bên nào hơn thì không cần tôi nói nhiều cô cũng hiểu, bên bất động sản có tiềm năng hơn, cần phải nắm cơ hội ngay. Kế hoạch của tôi là, trong năm nay bên thời trang phải tập trung đầu tư tài chính cho bên bất động sản. Báo cáo của cô rất ngắn gọn rõ ràng, tôi rất hoan nghênh, bản thân tôi cũng đồng ý với ý kiến của cô. Nhưng đến mùa thu, tôi không muốn gặp những tranh cãi tương tự như vậy nữa."
Diệp Tri Thu im lặng, lời của Thẩm Gia Hưng rất rõ ràng, đến lúc đó nếu cô vẫn cương quyết chủ trương tập trung phát triển thời trang thì sẽ trở thành cái gai trong mắt ông ta. Hơn thế, cô chợt hiểu ra nguyên nhân tại sao trong vài năm trở lại đây Tín Hòa phát triển chậm như vậy. Ông chủ chỉ coi doanh nghiệp này là điểm hổ trợ tài chính chứ không có kế hoạch phát triển xa hơn, thế thì cô phải lo lắng vấn đề này làm gì nữa?
"Tôi hiểu ý ông, Tổng giám đốc Thẩm, tôi phụ trách kinh doanh, mục tiêu cuối năm của tôi cũng chính là mục tiêu của Tín Hòa, không thể mang lợi ích cá nhân hay lợi ích của bộ phận kinh doanh đặt lên trên lợi ích của công ty. Đối với những dị nghị trong chính sách kinh doanh, tôi vẫn có suy nghĩ từ góc độ phát triển công ty."
"Tiểu Diệp, tôi rất hoan nghênh thái độ làm việc của cô, nhưng mục tiêu cá nhân phải phục tùng sự phát triển của toàn doanh nghiệp, hơn nữa càng phải biết hướng tới đại cục. Trước mắt, cô có ảnh hưởng rất lớn tới Tổng giám đốc Lưu và Tiểu Na. Con bé Tiểu Na trước giờ chẳng chịu chú tâm làm việc gì, thế mà lần này nó cũng dám tranh cãi với tôi về vấn đề kinh doanh, vấn đề mà nó không am hiểu lắm. Điều này làm tôi hết sức bất ngờ. Tôi không muốn vì việc này mà làm cho gia đình bất hòa, ảnh hưởng đến phát triển của cả doanh nghiệp."
Diệp Tri Thu biết lúc này chỉ còn cách tỏ rõ thái độ của mình với ông chủ: "Tổng giám đốc Thẩm, tôi sẽ chấp hành theo quy định của công ty, tạm thời giữ ý kiến riêng của mình lại, sẽ không gây ảnh hưởng đến Tổng giám đốc Lưu hay Tiểu Na đâu".
"Thẩm Gia Hưng cười nói: "Vậy thì tốt rồi, chúng ta nói tới việc thứ hai, thực ra nó cũng có quan hệ nhất định với việc lưu thông tiền mặt. Nhà xưởng của Tín Hòa đang nằm trong diện quy hoạch của thành phố, sắp phải tháo dỡ. Tổng giám đốc Lưu rất bảo thủ, trước đây không đồng ý cho tôi xây dựng nhà xưởng trong khu dự án phát triển công nghiệp, bây giờ lại muốn tìm được nơi giao thông tiện lợi, điều này thực khó như bắc thang lên trời vậy. Nếu chuyển tới khu vực ngoại thành hoặc vùng tiếp giáp thành phố thì sẽ khó khăn cho việc phối hợp tuyển công nhân, vận chuyển hàng hóa, nguyên liệu, như vậy vốn đầu tư sẽ lên cao. Thế mới nói ông Tăng Thành biết nhìn xa trông rộng, sớm đã có một miếng đất trong khu dự án phát triển ở ngay thành phố, giờ đang bắt đầu xây dựng khu công nghiệp cho mình."
Diệp Tri Thu quả thực chưa từng nghĩ về vấn đề này. Hiện giờ Tín Hòa thuê lại nhà xưởng của một xí nghiệp quốc doanh đã phá sản nằm trong khu phố cũ, ở đó tập trung hơn chục doanh nghiệp thời trang và cũng đã trở thành khu công nghiệp thời trang có tiếng của thành phố. Có điều đây là ngành công nghiệp thu hút nhiều lao động hơn các ngành khác, nhưng đối với việc đóng góp các loại thuế cho chình phủ, nó chỉ đứng ở mức trung bình. Đánh giá về mức độ quan trọng của khu vực này thì càng ngày càng kém, vì vậy thực sự cần đưa vào cải tạo. Đương nhiên sau khi cải tạo, khu vực đó sẽ không có chỗ cho ngành thời trang phát triển nữa. Cho nên các doanh nghiệp này chỉ còn cách đi tìm một địa điểm khác để phát triển.
"Theo những thông tin tôi biết, việc cải tạo khu vực này sẽ được tiến hành trong khoảng cuối năm nay, đây là vấn đề mà các doanh nghiệp về thời trang nằm trong khu vực đều phản đối mãi. Trước mắt, tôi đang cố gắng kiếm một miếng đất trong khu dự án phát triển, hy vọng có thể nắm được cơ hội. Có điều, hiện tại nếu lấy được đất thì cũng phải theo hình thức đấu thầu trực tiếp. Phía bên Tổng giám đốc Tăng, khu công nghiệp được tiến hành xây dựng chậm nên không nhìn thấy quy hoạch cụ thể. Tôi chưa hiểu ông ấy có dự tính thế nào, cô làm ở Tố Mỹ trong thời gian dài như vậy, bạn bè cũ chắc chắn là nhiều, vì vậy có thể nghe được tin tức gì đó."
Diệp Tri Thu chỉ nghĩ về các chính sách đại lý chứ hoàn toàn không nghĩ tới việc ông ta sẽ đề cập đến khu dự án. Theo bản năng, cô hướng ánh mắt về phía Tăng Thành ở góc bên kia phòng, đúng lúc ông ta cũng quay đầu lại. Tăng Thành nhận ra sự thất vọng và mệt mỏi thoáng qua trên khuôn mặt cô, ông tỏ ra hơi ngạc nhiên.
Diệp Tri Thu cúi xuống nhìn tách cà phê trước mặt, bình tĩnh lại rồi mới nói: "Tổng giám đốc Thẩm, trước đây ở Tố Mỹ, tôi chỉ phụ trách về vấn đề tiêu thụ một mặt hàng, cũng chưa được nghe đến đường hướng phát triển công ty, chỉ nghe Tổng giám đốc Tăng sẽ xây khu công nghiệp nhưng không nắm được tình hình quy hoạch cụ thể. Nếu cho đến giờ ông ta chưa công khai điều gì thì tôi nghĩ, những người đang làm việc ở Tố Mỹ nếu biết được điều gì đó thì cũng chỉ sơ sơ mà thôi".
Thẩm Gia Hưng lộ vẻ không vui, nói: "Kế hoạch của Tổng giám đốc Tăng trước sau gì cũng phải tuyên bố, cũng không phải là bí mật doanh nghiệp gì cả, nhưng nó ảnh hưởng rất lớn đến việc khai giá đấu thầu và bước quy hoạch tiếp theo của tôi, càng tìm hiểu sớm càng tốt. Hiện giờ cô là tổng quản lý kinh doanh của Tín Hòa, chắc cô biết điều này ảnh hưởng đến lợi ích của công ty như thế nào?".
Diệp Tri Thu lại tiếp tục im lặng, làm một tổng quản lý kinh doanh vất vả và cực nhọc hay là theo lệnh đi thám thính, đối với cô đều rất khó khăn. Nhưng Thẩm Gia Hưng đã nói với giọng khiến cô không thể chối từ, hơn nữa, cô cũng không muốn tranh luận với ông chủ của mình nên đành nói: "Tổng giám đ