ốc Thẩm, tôi chỉ có thể nói tôi sẽ chú ý đến thông tin này, còn nghe được điều gì và nghe được đến đâu thì không dám chắc".
"Tiểu Diệp, chắc mấy hôm vừa rồi cô đi công tác ở thành phố H hả?", Thẩm Gia Hưng thong dong nói tiếp: "Nghe giám đốc bán hàng nói hôm đó Tổng giám đốc Tăng đã lái xe đưa cô về khách sạn. Một nhân viên có mối thâm giao với ông chủ cũ như thế, thử dò hỏi xem quy hoạch sắp được công bố ở bên ấy như thế nào, việc đó có vẻ không khó".
Diệp Tri Thu ngước mắt nhìn thẳng Thẩm Gia Hưng và nói: "Tổng giám đốc Thẩm, xin hỏi ông có chỗ nào không bằng lòng với công việc của tôi không?"
Một nhân viên vẫn luôn giữ thái độ nhã nhặn như cô giờ bỗng trở nên nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh khiến Thẩm Gia Hưng vô cùng ngạc nhiên. Ông ta nói: "Tiểu Diệp, tôi đã khẳng định năng lực làm việc của cô, cô đừng suy nghĩ lung tung".
Diệp Tri Thu đang định tiếp lời thì nhìn thấy Tăng Thành đứng lên rồi đi về phía mình, cô vội im lặng. Ánh mắt Tăng Thành quét qua cô một lượt, rồi quay sang nói với Thẩm Gia Hưng: "Tổng giám đốc Thẩm, tôi có việc phải đi trước, mọi người về sau nhé!".
Thẩm Gia Hưng và Diệp Tri Thu đều đứng dậy, Thẩm Gia Hưng nói: "Tổng giám đốc Tăng, nếu có thời gian thì chúng ta gặp nhau, được không? Mấy năm nay, sự phát triển của Tố Mỹ thật khiến người khác ngưỡng mộ, đáng để Tín Hòa học tập".
"Tổng giám đốc Thẩm khách khí rồi, nói học tập thì hơi quá, chỉ là giao lưu thôi." Tăng Thành gật đầu chào hai người rồi quay đi.
Nhìn theo tấm lưng thẳng đang bước khỏi đại sảnh, Thẩm Gia Hưng cười nói: "Tiểu Diệp, nếu chỉ đứng trên góc độ thời trang, tôi biết rõ Tín Hòa không cùng làm với Tố Mỹ, giữa hai bên không có gì đáng gọi là bí mật doanh nghiệp cả. Còn quan hệ giữa cô và Tổng giám đốc Tăng là chuyện riêng của hai người, tôi không quan tâm. Có điều, đối với việc phát triển khu công nghiệp, nếu đã xác định quy hoạch, tôi quyết tâm cạnh tranh với bên Tổng giám đốc Tăng trong việc tìm đối tác. Tôi hy vọng vì cô làm việc, ăn lương của Tín Hòa nên sẽ suy nghĩ cho tiền đồ phát triển của công ty mình".
Khi Tăng Thành đến chào tạm biệt, Diệp Tri Thu đã nén được cơn giận. Biết Thẩm Gia Hưng lúc này đang muốn kết thúc câu chuyện một cách êm đẹp nên cô cười mỉm và nói: "Tổng giám đốc Thẩm, nguyên tắc làm việc của tôi từ trước đến nay là hết sức trong phạm vi công việc của mình, không vượt giới hạn, cũng không sai nhiệm vụ, xin ông yên tâm".
Thể hiện đến mức độ này là giới hạn cực điểm của cô rồi, Thẩm Gia Hưng dù không hài lòng thì cũng chẳng nói thêm được câu nào nữa, ông gọi phục vụ tới tính tiền rồi khách khí nói: "Tôi còn có hẹn với bạn, để tôi đưa cô về nhé!".
Cô cười nói: "Tổng giám đốc Thẩm, ông cứ đi trước đi, tôi ngồi thêm lúc nữa".
Diệp Tri Thu ngồi đó, một tay vân vê trán, một tay xoay xoay tách cà phê nghĩ ngợi. Thái độ Thẩm Gia Hưng tuy phản cảm nhưng không làm cô ngạc nhiên. Trước kia, khi còn làm việc ở Tố Mỹ, có thể nói Tăng Thành là một ông chủ hiếm khi coi trọng nhân viên. Những ví dụ như vậy, cô cũng được nhìn thấy và nghe thấy rất nhiều. Các ông bà chủ ở những doanh nghiệp tư nhân trong ngành thời trang rất khác người, chỉ xả ra một tí tiền cho công nhân mà lại đòi hỏi sự trung thành của họ, yêu cầu họ bán cả linh hồn và sức lực.
Việc ở thành phố H, một quản lý kinh doanh thấy Tăng Thành tiễn cô về khách sạn không phải là điều gì ghê gớm. Nhưng cô hiểu rất rõ mấy vị quản lý kinh doanh dưới quyền mình, bất kể là nam hay nữ thì mức độ tung tin đồn đều cao như nhau, họ có sở thích tán ngẫu, buôn chuyện, hơn thế đều có khả năng thêm mắm thêm muối đẻ biến các việc rất đơn giản thành phức tạp. Việc đó lại đến tai người không mấy khi chú ý đến bên thời trang, lại rất ít đến công ty như Thẩm Gia Hưng thì chỉ có trời mới biết tin đồn này đã được thổi qua tai bao nhiêu người.
Đương nhiên cô có thể nói mình không có gì phải hổ thẹn, nhưng điều đó chẳng có sức thuyết phục nào so với những lời đồn kia. Cô không sợ, nhưng lại rất ghét việc liên quan đến những lời đồn thổi không rõ nguyên cớ. Cô chỉ tự an ủi mình, may mà Hứa Chí Hằng và vòng quay làm việc của cô không liên quan gì đến nhau. Bỗng ngửi thấy mùi nước hoa, Diệp Tri Thu ngẩng đầu lên nhìn, là Lý Tư Bích. Hình như cô ta phải ra ngoài, đi qua chỗ cô rồi dừng lại cười nói: "Tổng quản lý Diệp trước đây là cấp dưới của Tổng giám đốc Tăng sao?"
"Đúng, tôi có làm ở Tố Mỹ vài năm."
"Tổng quản lý Diệp, có việc tôi muốn nói với cô, tôi có thể ngồi một lúc không?"
Cô ta miệng thì khách sáo hỏi như thế nhưng thực ra đã ngồi đối diện với Diệp Tri Thu rồi. Diệp Tri Thu lúc này tuy không có tâm trạng nào nhưng cũng đành nói: "Mời cô ngồi".
Lưu Tư Bích nhìn cô đăm đăm rồi nói: "Tổng quản lý Diệp quả là tuổi trẻ tài cao, còn trẻ thế này mà đã phụ trách việc kinh doanh của cả một doanh nghiệp rồi".
Cô ta khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, Diệp Tri Thu cười và lịch sự đáp lại câu nói tán dương đó: "Cô quá khen".
"Tổng quản lý Diệp, gần đây tôi phụ trách chương trình phỏng vấn những phụ nữ giỏi trong các doanh nghiệp của thành phố, không biết cô có đồng ý làm khách mời của chúng tôi không?"
Diệp Tri Thu cười: "Người phụ nữ giỏi à? Ha ha. Cô Lý này, tôi chẳng qua chỉ là một nhân viên làm công ăn lương thôi, không giỏi giang như cô nói đâu".
Lý Tư Bích cũng không nài ép, cô ta cười nói: "Thế thì chúng ta nói chuyện một lúc nhé. Cứ coi như đang chuẩn bị bài phỏng vấn của tôi thôi. Chắc bình thường chị rất bận? Áp lực công việc có lớn không chị?".
"Cũng ổn, vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được của tôi."
"Nếu không trách tôi mạo muội thì chị có thể tiết lộ một chút về đời tư của mình được không? Đại loại như, có bạn trai chưa, làm sao để dung hòa được mối quan hệ giữa công việc và đời sống cá nhân?".
Diệp Tri Thu nhìn Lý Tư Bích nói: "Cô Lý, nếu tôi không nhầm thì cô đang muốn tôi nói về Hứa Chí Hằng, đúng không?".
Lý Tư Bích sững sờ, không ngờ một người trông rất nhẹ nhàng như cô lại có thể vào đề trực tiếp như vậy. Diệp Tri Thu cười và nói tiếp: "Tín Hòa chưa bao giờ quảng cáo trên truyền hình, cũng chưa tài trợ cho chương trình nào. Tôi chỉ là một người làm công ăn lương, trong thành phố này có cả trăm nghìn người giống tôi. Cô Lý hôm nay đã có ý nói chuyện với tôi như thế, chắc không phải vì chương trình của mình. Xin đừng hiểu nhầm, Chí Hằng chẳng nói gì với tôi cả. Chẳng qua là khi cô gọi điện đến thì tôi đang bên cạnh anh ấy, mùi nước hoa của cô tôi cũng đã từng ngửi thấy trong xe anh ấy. Phán đoán của tôi không thái quá, đúng không?"
Lý Tư Bích cũng cười: "Hình như hôm nay tôi tự làm mình ê mặt rồi. Có điều, Tổng quản lý Diệp, tôi không có ác ý gì cả, chẳng qua chỉ là có chút hiếu kỳ về chị thôi".
Cô ta cười rất thỏa mái khiến Diệp Tri Thu cũng bớt đi phần nào căng thẳng, cô nói: "Hy vọng tôi không làm cô mất hứng".
"Nếu không nói mấy câu vừa rồi, đúng là tôi sẽ mất hứng. Có điều, mong chị hiểu cho lời nói thẳng của tôi. Ban đầu, trong tưởng tượng của tôi, típ người như Chí Hằng chắc chắn sẽ không bao giờ yêu người như chị".
Diệp Tri Thu bật cười nói: "Tôi cũng không chắc là mình có thích nói chuyện thẳng thắn như thế này không. Thích ai là việc rất khó đoán, ban đầu tôi cũng cảm thấy người tôi thích không phải típ như anh ấy".
"Tôi cảm thấy trực giác của tôi về đàn ông rất chuẩn. Đừng lo, tôi không có thói quen rầy rà người khác. Trên thế giới này, có rất nhiều đàn ông hội tụ được các điều kiện tốt, tôi đã từng gặp những người còn đẹp trai hơn, điều kiện tốt hơn Hứa Chí Hằng." Lý Tư Bích cười nhẹ, suy tư một chút rồi nói tiếp: "Đương nhiên, sự lựa chọn của anh ấy cũng làm tôi kinh ngạc. Tôi không định làm khổ mình bằng việc bỏ quá nhiều thời gian và công sức cho một người. Có thử thách, đương nhiên sẽ có hứng thú hơn, nhưng ít ra đến thời điểm này, tận hưởng niềm hạnh phúc khi được người khác theo đuổi còn thỏa mái hơn nhiều".
Diệp Tri Thu cảm thấy cô gái trước mặt mình thẳng thắn bộc bạch tính cách ích kỷ như vậy cũng là điều thú vị, cô ôn tồn nói: "Nhưng có khi nhiều sự lựa chọ quá cũng rất mệt mỏi".
"Đúng vậy", Lý Tư Bích đồng tình rồi tiếp lời: "Vấn đề của tôi là có quá nhiều sự lựa chọn, bởi thế tôi dễ dàng bỏ qua một người nào đó mà không cảm thấy hối tiếc. Đôi lúc tôi nghi ngờ, có phải mình đã bỏ qua người phù hợp nhất với mình rồi không? Nhưng sau đó lại tự nhủ, mình còn nhiều sự lựa chọn tốt hơn đang đón đợi".
Diệp tri Thu không hiểu tại sao cô ta lại có hứng tâm sự những chuyện ấy với mình, cô chỉ cười và không nói gì.
"Một câu hỏi nữa, chị đừng quá để ý nhé! Với một người đặc biệt thông minh lại có điều kiện tốt, luôn luôn tự kiêu như anh Chí Hằng, chị có cảm thấy mình chắc chắn thuộc về anh ấy không?"
"Tôi nghĩ, nên chắc chắn về bản thân thì tốt hơn." Diệp Tri Thu không còn nhẫn nại để nói chuyện với cô ta nữa nên trả lời chiếu lệ. May mà lúc này di động đổ chuông, nhìn số điện thoại gọi đến cô khẽ chau mày.
"Chị nói rất có lý. Rất vui vì được quen biết chị, chúng ta liên lạc sau nhé!" Lý tư Bích cười, đứng dậy rồi uyển chuyển bước ra.