hép nàng nhìn chằm chằm ta thế? – Hắn véo má nàng mạnh hơn, ép môi nàng phải hé ra. Nàng dám nói ra những câu như vậy thì thật sự cần phải dạy dỗ rồi.
- Lão gia thật sự khó xử thế sao? Lão gia nói thật lòng cho thiếp nghe khó vậy sao? – Nàng nghiêng đầu, bất chấp khuôn mặt bị biến dạng, phản đối: – Người ta rất yêu lão gia, không nỡ để lão gia phải chịu khổ, muốn có được tình yêu của lão gia khó thế ư?
- …
- Lão gia đừng có vừa bị vạch trần là liền nhìn đi chỗ khác như vậy. – Nói xong, nàng đặt hai tay lên vai hắn: – Haizzz! Lão gia, thiếp nên làm thế nào đây?
Cử chỉ của nàng đáng yêu như vậy, thuần khiết như vậy rồi còn gì. Nàng nên làm thế nào với người đàn ông cứ muốn bị chà đạp này đây? Nàng giơ tay vỗ vỗ vào khuôn mặt đang đỏ ửng lên của hắn, khiến cho đôi mắt đen sâu thẳm lại bất mãn nhìn nàng chằm chằm. Nàng cười một tiếng khơi gợi, chẳng nói mà truyền đạt hết mọi ý tứ.
Dù sao cả đời này nàng cũng đừng mong nghe được một câu ngọt ngào từ miệng hắn. Thà cứ tự mình nói cho rồi.
- Bây giờ, thiếp hỏi thật chàng, mùi vị của nó thế nào?
Hắn nhìn nàng. Nha đầu này rõ ràng vừa đạt được là liền làm tới, cái gì mà mẫn tuệ, cái gì mà ngốc nghếch, tất cả toàn là những nhận định hồ đồ. Điều gì nàng cũng biết, lại còn bắt hắn phải tận miệng nói ra. Thật đúng là gian xảo:
- Biết rồi còn hỏi.
Biết rồi còn hỏi ư? Đây mà tính là câu trả lời sao? Ý của nó là nụ hôn của nàng rất ngất ngây sao?
- Tại sao không cho thiếp đến phiên bang?
- … Sợ nàng xảy ra chuyện?
- Chàng có thích thiếp không?
- Đừng nói vớ vẩn nữa.
Đừng nói vớ vẩn nữa ư? Ý là hắn thật sự rất thích nàng, thích đến mức câu nói vớ vẩn này không tài nào thể hiện hết tình cảm của hắn sao?
- Bắt đầu từ khi nào?
- Tùy. – Hắn chẳng muốn nói ra.
Tùy ư? Nghĩa là tùy nàng nghĩ sao? Lẽ nào từ khi nàng mới bảy tuổi? Hắn thật là khác người. Đến cả tiểu cô nương còn tè dầm cũng không tha.
Nàng hài lòng cười híp cả mắt:
- Chàng còn muốn nữa không?
- … – Cái yết hầu thật thà của hắn lập tức chạy lên chạy xuống, câu trả lời rất rõ ràng nhưng hắn lại cảm thấy mình thật ấm ức, bị chính kẻ mình nuôi lớn trêu chọc, cảm giác này đúng là uất nghẹn. Hắn nhếch môi nói: – Chỉ hôn một mình ta thôi. Nàng nghĩ kỹ đi.
- … Chàng chê tiếp không trong sạch sao?
- Nói thật, có một chút. – Ánh mắt hắn tối lại, đặt tay lên môi nàng, trong chớp mắt, kề sát vào nàng, hơi thở nóng hổi phả ra, chờn vờn trên sống mũi nàng. Hắn cố ý dừng lại để cho nàng nếm trải cảm giác giày vò của cái gọi là “hỏa băng lưỡng trọng thiên”[1] , bắt đầu quở trách nàng: – Nàng không chỉ khiến người ta coi thường ở điểm ấy, thứ ở trên chân, thứ ở dưới cổ, và cả thứ trong đầu nghĩ cũng đều khiến cho người ta coi thường.
[1] Hỏa băng lưỡng trọng thiên: Có nghĩa là trong một thời gian cực ngắn, phải đồng thời tiếp cận hai loại tình huống hoàn toàn tương phải khiến bản thân không kịp thích nghi.
Nàng nhìn vào đôi môi hắn mà muốn nhào đến nhưng hắn lại cố lùi lại, không để nàng chạm vào. Nàng không cam lòng phản đối:
- Những cô nương kia đều chỉ như vậy thôi, cả đời chẳng có ước mơ, sống như vậy thật không đầy đủ. Ai bảo chàng không thích màu trắng chứ? – Tình yêu đầu của nàng là màu trắng. Điều này không cách nào có thể thay đổi được.
- Màu dễ bẩn, lại khó giặt sạch thì có gì hay ho mà nàng thích chứ?
- Vậy chàng, cái kẻ lúc nào cũng muốn là cha người ta, nghĩ một đằng nói một nẻo, thì có gì hay ho để thiếp thích? – Ngụ ý của câu này: Thích chính là thích, muốn thay đổi cũng chẳng có cách nào. Người ta đã chịu rồi thì cứ vậy mà tiến tới đi.
- Thích ta thật đúng là khó cho nàng. Ngại quá!
- Vẫn ổn mà. Chỉ cần chàng bớt khó chịu đi. Hôm nào cũng đáng yêu như hôm nay thì thiếp sẽ càng thích hơn… Này! Chàng tránh xa thiếp ra là ý gì thế?
- Không muốn cho nàng hôn nữa. – Hắn dùng ngón tay gõ vào trán nàng, đẩy nàng ra xa.
- Vừa khen chàng đáng yêu, chàng lại bắt đầu khó chịu rồi. – Nàng kéo hắn lại, hai tay vòng qua vai hắn, kéo cổ hắn nói: – Lần này để thiếp đi phiên bang nhé. Cha chồng nói, chỉ cần thiếp đi, người sẽ công nhận thiếp là con dâu.
- Không cần ông ấy thừa nhận. Ta thừa nhận là đủ rồi. – Hắn giơ tay gõ gõ vào cái đầu để thể hiện sự khen ngợi.
- Nhưng thiếp cũng muốn có được tình yêu của chàng, là chỗ dựa cho chàng. Thiếp muốn hiếu thuận với chàng mà.
- … – Hai chữ “Hiếu thuận” nghe thật khó chịu.
- Lập công một lần, dùng được cả đời. Kế hoạch hay đấy chứ.
Hắn suy tư. Nếu thật sự muốn giữ nàng lại bên mình thì hắn không thể không thừa nhận, nàng thật sự cần có một danh phận an toàn bên hắn. Hắn chỉ không yên tâm rốt cuộc ông già đó đang có mưu tính gì. Liệu ông ta có tốt bụng cho nàng cơ hội lập công bằng một nhiệm vụ đơn giản như vậy không?
- Cho dù gặp phải chuyện gì thì nhất định nàng cũng phải quay về. – Hắn muốn nàng hứa với mình.
- Chàng yên tâm. Nơi của những cô gái ngực to thì có gì hay ho khiến thiếp phải lưu luyến chứ? – Nàng vỗ vỗ vai hắn, ưỡn ngực hứa. Hứa xong, nàng trở lại với khuôn mặt và cái miệng của Long Tiểu Hoa, chu môi muốn hôn: – Người ta đã hứa với chàng một chuyện. Chàng cũng nên thỏa mãn người ta một lần đi chứ.
- Chuyện gì? – Hắn nhìn nụ cười nham hiểm của nàng thì lập tức đề cao cảnh giác, chỉ thấy nàng thì thầm bên tai:
- Lão gia, người ta muốn chàng nói một câu… chàng nói cho người ta nghe đi.
Nói xong, nàng thì thầm bên tai hắn câu đó.
- Nào! Nói cho người ta nghe đi.
- …
- Chàng đừng im lặng nhìn người ta như thế nữa. Nói đi mà.
- …
- Người ta muốn nghe.
- … Nương tử… ta muốn làm.
- Xì! Ha ha ha ha ha! Ối mẹ ơi, vẻ mặt của chàng buồn cười quá! Đỏ ửng lên rồi. Thật thú vị!
- Long Tiểu Hoa! Nàng chép điều răn nhi nữ năm trăm lần cho ta. Thiếu một lần cũng không được đi ngủ.
- … – Vui quá hóa buồn! Con người này thật sự không biết đùa chút nào. Xì! Phải cẩn thận mới được.