ng chừa. Đàn ông ra ngoài làm ăn mà cô cũng ghen sao?
- 813, tôi hỏi cô một câu, cô nhất định phải trả lời cho tôi biết đấy.
- Chuyện gì vậy?
- Trong những cuốn sách mà tôi cho cô mượn đọc, có cuốn nào nói mẹ kế không đối xử tệ với kẻ đáng thương không?
- Không có. Đều đối xử rất tệ. Nhưng đối xử tệ cũng không sao. Dù sao cuối cùng cũng có bạch mã hoàng tử đến ôm cô nương đáng thương lên giường để thương yêu mà.
- … Tôi không hỏi cô chuyện trên giường.
- Nhưng mỗi lần cô cho tôi mượn sách, cô đều thích thú nói những tình tiết đó rất hay mà. Cô đâu có để ý đến những âm mưu thủ đoạn của các nhân vật.
- … – Đủ rồi. Hôm nay, nàng về đọc lại những đoạn âm mưu đó là được chứ gì?
- 1227, hình như tôi thấy đương gia đứng dậy chuẩn bị ra ngoài. Cô có cần tránh đi không?
- Hả? – Sau tiếng đó, nàng lập tức như con bọ chét nhảy đựng lên.
- Trời ơi! Trốn ở đâu? Trốn ở đâu? 813, cô mau tìm chỗ trốn cho tôi đi. Tôi không thể để hắn bắt gặp tôi lén theo dõi hắn đi với người phụ nữ khác được. Hắn sẽ giết tôi mất. Hắn sẽ lại phạt tôi phải đứng bên bờ tường cả tối mất thôi.
- Hả? Gì cơ? Hình như chuyện đó có liên quan gì đến tôi đâu?
- Cô nghĩ tôi chết rồi thì còn có người cho cô mượn sách đọc sao?
Hắn dừng bước, đứng trên cầu thang, tay vịn vào cột gỗ, lướt qua trà quán đông người. Đài diễn đó đã được chuẩn bị xong chỉ đợi người lên biểu diễn. Hắn thấy hai cái bóng đang nấp phía sau đó động đậy.
- Hắn có nhìn lại đằng này không? Có không? Có không? – Vừa run rẩy vừa muốn quay đầu nhưng lại không dám, Long Tiểu Hoa chỉ cảm thấy mình đang nổi da gà. Dù bên cạnh nàng có đông người chen chúc nhưng nàng cũng không hề cảm thấy an toàn. Trực giác mách bảo rằng có một ánh mắt nóng như lửa nhưng lại vô cùng lạnh lẽo đang dõi thẳng, dò xét nàng từ đầu đến chân.
- Chắc là không đâu. Đương gia đang đứng ở cầu thang nhìn đài diễn. Từ trên cao nhìn xuống rất đẹp! Ái chà! 1227, thực ra cô có phát hiện ra là đương gia có phong thái rất uy nghiêm không? Tôi thấy các vương tôn công tử trong kinh thành cũng đều có phong thái đó. – Vừa quý phái lại vừa oai phong. Cô đã tìm được từ miêu tả phong thái đó trong tiểu thuyết.
- Hắn là kẻ tà ác thì có. Hắn luôn giấu bản chất của mình đằng sau tướng mạo đẹp đẽ đó.
- Hỏng rồi. Hình như đương gia đang đi xuống. Cô nấp sau đài diễn đi để tôi tìm cái gì đó che cho cô. – 813 nói rồi đẩy cánh cửa phía sau ra, vội vàng buông rèm xuống.
Tìm thứ gì đó để che, tìm thứ gì đó để che. Lúc này, nàng tìm đâu ra thứ gì đó để che đây. Long Tiểu Hoa gõ trán nhìn đống gươm đao, đạo cụ đầy ở góc tường phía sau đài diễn, rồi lại thấy các diễn viên đang vội vàng hóa trang, họ hoàn toàn chẳng chú ý đến kẻ đáng thương vừa chui ở đâu ra này.
Phía sau nàng vọng lại tiếng bước chân nặng trịch, mồ hôi trên trán nàng bắt đầu vã ra. Nàng liếc mắt nhìn thấy một bộ hóa trang hình con hổ đặt trên chiếc hòm, liền vội vã mặc bộ đồ đó vào.
Lần này sẽ không có ai nhận ra nàng đâu. Híc híc híc!
Tiếng bước chân đó ngày càng gần hơn. Sau đó, nàng nghe thấy tiếng rèm vén lên, một giọng đàn ông lạ hoắc vang tới:
- Ái chà! Chắc là chuẩn bị xong cả rồi. Lâm viên ngoại nói, hôm nay có vị khách quan trọng, vở kịch này phải diễn cho thật tốt. Đến lúc lên đài rồi. Hôm nay, ai sẽ đóng giả làm hổ đây? Còn không mau đi chuẩn bị đi.
- Trưởng đoàn, thời tiết hôm nay nóng lắm nên chưa có ai chịu chui vào bộ lốt hổ đó cả.
- Ai cũng lười như cậu sao? Chẳng phải đã có người nhận rồi đây thôi. Tốt lắm! Tốt lắm!
Vai nàng bị người ta vỗ mạnh.
- Hôm nay diễn cho tốt nhé. Ngồi xuống. Lát nữa, viên ngoại sẽ thưởng cho.
- … – Thưởng gì chứ? Bây giờ nàng chỉ cảm thấy quay cuồng, nóng chết người đây này.
- Trưởng đoàn, đến lúc lên đài diễn rồi. – Giọng thúc giục từ phía đài diễn vọng lại: – Võ Tòng đã chuẩn bị xong. Võ Tòng sắp lên đài. Mau gọi người đóng hổ lên đi.
- Được. Này, cậu còn đứng đó làm gì? Đến lượt cậu lên diễn rồi đấy.
Ai lên diễn cơ? Nàng ư? Long Tiểu Hoa sao?
Con hổ chỉ vào mình rồi lắc đầu.
Không được, không được. Nàng chỉ là người qua đường thôi. Tuy thường ngày nàng rất thích gào thét ầm ĩ nhưng nàng hoàn toàn xa lạ với vai diễn này. Hơn nữa nếu bị Võ Tòng đánh thì nàng sẽ mất hết sức lực. Đừng, đừng, đừng đẩy nàng. Chết mất thôi.
- Cậu còn chần chừ gì nữa? Mau lên đi. Mau lên đi.
Tràng vỗ tay vang lên như sấm nổ bên tai. Nàng đã đội cái đầu hổ vào rồi mà vẫn còn nghe rõ như vậy. Ông trời ơi, nàng hoàn toàn không có khả năng diễn xuất. Dù đội cái đầu hổ vào rồi nhưng nàng vẫn thấy ngại chết đi được.
Nhưng dường như không ai để ý đến cảm nhận của nàng.
Rèm được kéo lên, con hổ sẽ bị Võ Tòng đánh chết đang lên đài diễn.