Chuyện tranh cãi khiến cho Văn Bác và Y Đồng cả đêm chẳng nói tiếng nào. Ngày hôm sau, Y Đồng lại tìm đến Ngô Liễu tâm sự. Ngô Liễu nói: “Chị Đồng à, có phải chồng chị có bất mãn gì với thân hình của chị không?”
- Làm gì có chuyện đó? Thân hình chị còn có điểm gì chưa ổn sao?
- Thân hình chị không có chỗ nào không ổn, nhưng đàn ông thích những phong cách khác nhau. Chị cảm thấy hài lòng nhất với bộ phận nào trên người mình?
- Chị thấy phần mông chị là gợi cảm nhất.
- Thế chị cảm thấy không hài lòng nhất với bộ phận nào trên cơ thể?
- Chị cảm thấy ngực không được to cho lắm!
- Chị cảm thấy anh ấy có thích mông và ngực của chị không?
- Trước đây anh ấy từng khen mông của chị, chưa bao giờ khen ngực chị cả, hình như anh ấy cảm thấy vẫn chưa đủ to.
- Thế thì tìm thấy nguyên nhân rồi, chắc chắn là do phần ngực của chị không đủ lôi cuốn anh ấy.
- Thế thì phải làm sao?
- Chuyện này không phải quá đơn giản sao? Nâng ngực thôi!
- Nâng ngực á? Thế có được không?
- Haiz, giờ là thời đại gì rồi mà chị còn sợ chuyện này? Đàn bà bây giờ có mấy ai chưa từng đi nâng ngực?
- Chị không có ý đó, ý của chị là, sau khi chị nâng ngực xong, anh ấy có hứng thú với chị không?
- Chị chưa làm thì làm sao dám chắc anh ấy không có hứng thú với chị? Hơn nữa có thằng đàn ông nào không thích những người đàn bà có bộ ngực lớn đâu? Chồng em mỗi lần ra đường nhìn thấy những người đàn bà có ngực to, hai mắt cứ muốn lồi ra ý chứ!
- Thế thì thử đi!
Y Đồng về nhà, bắt đầu tìm kiếm các tài liêu và bệnh viện có tiến hành phẫu thuật nâng ngực. Sau một hồi chọn đi chọn lại, cuối cùng cô đã chọn được một bệnh viện. Nghe nói kỹ thuật của bác sĩ rất tốt, có thể làm phẫu thuật mà không để lại dấu vết gì, ít đau mà lại ổn định trong thời gian dài, tự nhiên như đồ thật, thậm chí còn có thể cải thiện các đường cong của cơ thể. Y Đồng hào hứng lắm, lập tức tìm đến bệnh viện để ký cam đoan làm phẫu thuật.
Lúc ăn cơm, Y Đồng vì hào hứng nên chẳng ăn được mấy, vội vàng ăn vài đũa rồi đi tắm, cô phải điều chỉnh trạng thái tâm lý của mình. Vừa mới tắm được một lát thì điện thoại của Y Đồng đổ chuông, nhưng điện thoại của cô lại ở túi xách trong nhà, cô liền lớn tiếng gọi chồng: “Ông xã ơi, mau mang điện thoại vào đây cho em!”
Văn Bác đang ngồi đọc báo, miễn cưỡng đứng dậy cầm điện thoại cho Y Đồng. Lúc mở túi của Y Đồng ra, Văn Bác phát hiện ra một tờ giấy A4 có ghi “cam kết phẫu thuật”. Phẫu thuật? Cô ấy định làm phẫu thuật ư? Văn Bác giật mình kinh ngạc, lẽ nào cô ấy có bệnh gì sao?
Sau khi nhét điện thoại vào tay Y Đồng, Văn Bác liền quay lại đọc cam kết phẫu thuật. Sau khi xem xong, suýt chút nữa thì anh bị ngất. Thật không ngờ Y Đồng lại định đi nâng ngực, thật là quá hoang đường!
Lúc này Y Đồng vừa mới tắm xong, cô quấn một cái khăn tắm quanh người, đầu tóc ướt nhẹp: “Ông xã, anh giúp em sấy tóc nhé?”
- Tại sao em lại muốn đi nâng ngực? – Văn Bác bực bội hỏi.
- Sao thế anh? – Thấy Văn Bác tức giận, cô có phần kinh ngạc.
- Anh hỏi em, tại sao lại muốn đi nâng ngực?
- Em…em… – Y Đồng nhất thời không nói thành lời, cô không hiểu tại sao chồng cô lại nổi nóng vì biết chuyện cô muốn đi nâng ngực.
- Em đúng là điên rồi! Văn Bác lớn tiếng trách mắng.
- Em muốn nâng ngực thì sao nào? Chẳng phải anh khiến em phải đi nâng ngực sao?
- Anh không đồng ý!
- Hứ, chẳng lẽ anh không đồng ý thì em không đi chắc?
- Thế thì cô cứ làm theo ý cô đi! – Văn Bác tức giận nói.
Tối đó Văn Bác bực mình với Y Đồng nên anh ra phòng khách ngủ, chẳng ai thèm đếm xỉa đến ai. Nửa đêm, Y Đồng tỉnh dậy đi vệ sinh, Văn Bác liền bật đèn hỏi: “Ai đấy?”
- Là em, sao thế? – Y Đồng hỏi.
- Anh còn tưởng là trộm chứ! – Văn Bác nói chẳng chút thiện chí.
Y Đồng cảm thấy rất buồn cười nhưng cô không cười nổi. Văn Bác liền tắt phụt đèn đi. Một lát sau, Văn Bác bỗng cảm thấy có một khối thịt nóng hôi hổi đang áp vào người mình: “Ông xã…” – Y Đồng dịu dàng thì thầm.
- Em làm cái gì vậy? – Văn Bác hỏi.
- Ông xã à, em muốn… em muốn thân mật với anh…
- Haiz, anh mệt lắm, anh không muốn!
- Nhưng em không mệt, em muốn!
- Đi ngủ đi, anh thật sự rất mệt!
- Không, không, không, người ta muốn mà! – Y Đồng bắt đầu nũng nịu, chen vào nằm cạnh Văn Bác, Văn Bác không biết làm sao đành phải nằm dịch sang một bên. Y Đồng nhân cơ hội chồm lên, cưỡi lên người Văn Bác. Văn Bác định tiếp tục từ chối nhưng lại thấy có phần hơi quá đáng, đành thôi không phản kháng nữa. Y Đồng vô cùng hưng phấn, nhanh tay cởi hết quần áo của Văn Bác ra rồi cởi luôn cả của mình.
- Khoan đã! – Văn Bác đột nhiên nói.
- Sao thế?
- Anh còn chưa đeo bao!
- Được, để em đi lấy!
Y Đồng liền nhanh chân vào phòng ngủ lấy bao cao su, nhân lúc Văn Bác không để ý, cô đã dùng kim chọc lỗ trên bao cao su. Lúc cầm ra, cô chủ động đeo vào cho Văn Bác. Cứ như thế, hơn một tháng trời, hai vợ chồng khó khăn lắm mới có một lần ân ái.
Mặc dù Y Đồng cảm thấy Văn Bác chỉ làm qua loa cho xong chuyện để đối phó với mình nhưng cô cảm thấy dù sao cũng còn hơn là không có gì, sau này sẽ từ từ từng bước một. Hơn nữa âm mưu có bầu của cô cũng sắp thành rồi.
Ngày hôm sau, Y Đồng vui vẻ đi làm. Vừa đến công ty được một lúc thì cô nhận được điện thoại của mẹ. Hình như mẹ cô rất lo lắng, hỏi thẳng luôn vào vấn đề: “Y Đồng, tại sao đang yên đang lành con lại muốn đi phẫu thuật nâng ngực?”
- Mẹ à, ai nói với mẹ thế? – Y Đồng ngây người, mẹ cô làm sao lại biết chuyện này nhanh thế?
- Con không cần biết là ai nói, nhất định con không được đi phẫu thuật! – Mẹ nghiêm giọng nói trong điện thoại.
- Tại sao hả mẹ?
- Con à, việc ấy tuyệt đối không được, chẳng may phẫu thuật không thành công là con tự hại mình đấy! Hơn nữa ngực của con cũng đâu có nhỏ, còn nâng cái gì chứ?
- Mẹ à, mẹ chớ nghe người khác nói bậy!
- Con à, mẹ lo lắng cho con thôi. Mấy hôm trước, mẹ đọc được một bài viết trên báo, nói là có một cô gái đi phẫu thuật nâng ngực, sau đó không bao lâu thì nhiễm hóa chất, tình trạng ngày càng nghiêm trọng, dịch lỏng không ngừng chảy ra từ ngực cô ta, cuối cùng ngực trở nên rỗng không, không thể không cắt bỏ, trở thành thương tật 80% vĩnh viễn đấy con ạ…
Mẹ Y Đồng khổ sở khuyên nhủ con gái mất cả tiếng đồng hồ chỉ vì sợ con sẽ đi làm phẫu thuật nâng ngực. Y Đồng cũng cảm thấy bực bội trong lòng. Cô thầm nghĩ, chuyện mình đi nâng ngực đâu có nói với ai, chỉ có cô bạn thân là Ngô Liễu biết, còn cả ông xã Văn Bác nữa thôi. Đương nhiên Ngô Liễu không thể nói với mẹ cô chuyện này, vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất mà thôi, chắc chắn là Văn Bác đã nói cho mẹ cô biết.
Y Đồng càng nghĩ càng tức giận, lập tức gọi điện cho Văn Bác, mắng cho anh một trận. Mắng xong, dường như cô vẫn chưa trút hết giận, còn nhắn cho anh một tin nhắn: “Anh cứ đợi đấy, về nhà tôi sẽ tính sổ với anh!”
Văn Bác cũng rất buồn bực chuyện cãi cọ với Y Đồng. Nghĩ đi nghĩ lại, để thư thái hơn, anh quyết định không về nhà, vì anh không muốn cãi cọ. Tối hôm ấy, anh nhắn cho Y Đồng một cái tin, nói rằng tối nay mình không về nhà, sau đó tắt máy, tìm khách sạn ở lại một đêm. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Văn Bác chẳng muốn đếm xỉa gì đến Y Đồng. Anh biết đàn bà vô lý còn đáng sợ hơn cả vô lại, không đối mặt được thì cứ trốn đi cho yên tâm.
Sáng hôm sau, Văn Bác vừa mới đi làm đã nhận được điện thoại của Y Đồng. Lại là một tràng chửi bới, chất vấn, hỏi tối qua anh đã đi đâu, hú hí với con đàn bà nào? Văn Bác giải thích với Y Đồng suốt cả buổi nhưng cô nhất định không chịu tin. Văn Bác bực mình liền tắt máy luôn.
Trước khi hết giờ làm, Văn Bác nhận được thông báo là tối nay công ty phải họp, anh không về nhà bởi có quá nhiều việc, thậm chí anh còn chẳng có thời gian ăn cơm nữa. Đang bận tối mắt tối mũi thì điện thoại đổ chuông, liếc nhìn màn hình, thì ra là Y Đồng gọi đến. Anh nghe máy, định nói với cô rằng tối nay anh không về ăn cơm, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy Y Đồng gào lên trong điện thoại: “Đồ chết tiệt, anh còn không mau về nhà đi? Anh không về là biết tay tôi đấy!”
Văn Bác mặc kệ những lời dọa nạt của Y Đồng, vẫn đi họp như bình thường. Họp được nửa chừng thì Văn Bác nghe thấy có tiếng huyên náo bên ngoài phòng họp, tiếp đó là tiếng đấm cửa thình thình. Ai nấy đều nghi hoặc nhìn nhau, vừa mở cửa ra thì chẳng phải ai khác mà chính là Y Đồng và chú bảo vệ đang lôi lôi kéo kéo nhau.
Chú bảo vệ nói: “Họ đang họp, cô không thể vào trong được!”
- Tôi cứ vào đấy, tôi phải tìm anh ta, tôi là vợ của anh ta!
Lúc này Y Đồng đã xông vào trong, chỉ thẳng mặt Văn Bác và bắt đầu chửi bới: “Anh là đồ mặt dày, tối qua anh đi hú hí với con nào hả?”
Mặt Văn Bác hết đỏ lại chuyển sang trắng. Có thế nào thì cũng không được làm ầm ĩ lên đến công ty chứ? Có lãnh đạo ở đây, Văn Bác không tiện nổi nóng, đành phải đẩy Y Đồng ra ngoài cửa.
Phó tổng giám đốc Trần Giang nổi cáu, gắt: “Muốn cãi nhau thì về nhà, đừng có làm loạn ở đây!”. Nói rồi liền đóng sầm cửa lại để mọi người tiếp tục họp.
Văn Bác nói với Y Đồng: “Có việc gì để về nhà hãy nói, cãi nhau ở đây còn ra thể thống gì nữa hả?”
- Ai bảo anh không về nhà? Anh trốn tôi làm gì? Chắc chắn là có tật giật mình! – Y Đồng tiếp tục chất vấn.
- Tôi đang họp, có việc gì đợi về nhà nói có được không? – Văn Bác giận tím mặt nói.
- Tôi hỏi anh, rốt cuộc anh đã đi hú hí với con nào?
- Tôi chỉ ngủ bên ngoài có một đêm, cô việc gì phải ầm ĩ lên thế hả?
- Anh có tật giật mình, không dám thừa nhận phải không?
- Đừng nói ở đây nữa, chúng ta về nhà rồi nói!
- Tôi không về, tôi cứ phải nói ở đây đấy!
Cuối cùng Văn Bác cũng không thể chịu đựng được nữa, liền hất tay Y Đồng ra, đi thẳng một mạch. Y Đồng vẫn ngoác miệng chửi bới không ngừng. Qua sự việc ngày hôm nay, Văn Bác hoàn toàn mất hết thể diện ở công ty. Anh thật không hiểu sao vợ mình lại có thể cục cằn và vô lý đến như vậy. Văn Bác thật sự rất hối hận, tại sao hồi đó anh lại lấy một người vợ như cô cơ chứ? Nếu được quay lại từ đầu, anh thà sống độc thân cả đời còn hơn phải lấy một người như Y Đồng.
Lấy một người đàn bà thích làm ầm ĩ lên một cách vô lý chẳng khác nào tự hủy hoại tiền đồ của mình. Còn lấy một người đàn bà thích điều khiển đàn ông chẳng khác nào tự hủy hoại bản thân.
Kể từ khi Y Đồng và Văn Bác kết hôn cho đến nay, cô luôn nghi ngờ chồng mình có quan hệ mờ ám với người đàn bà khác, thậm chí không phải chỉ là một người. Cô chưa bao giờ tin tưởng chồng mình, tại sao chứ? Bởi vì, thứ nhất: chồng cô rất đẹp trai, là đối tượng yêu thích của phụ nữ. Có người đàn bà nào không thích trai đẹp đâu? Thứ hai: chồng cô có rất nhiều bạn khác giới, bao gồm cả lãnh đạo, đồng nghiệp, bạn học… Thứ ba: chồng cô rất nhường nhìn phái nữ, rất có duyên với phái nữ, cư xử rất hòa thuận với họ.
Trước đó không lâu, Văn Bác có tham dự một bữa tiệc sinh nhật của đồng nghiệp Trương Tân. Anh nói với Y Đồng: “Tối nay anh đi dự tiệc sinh nhật đồng nghiệp Trương Tân, không về nhà ăn cơm, là đàn