au, khoảng không gian mờ tối trong nháy mắt như bừng lên màu hồng rực rỡ.
Tôi liếc nhìn thời gian, lễ thắp đèn cũng sắp bắt đầu, tôi đứng nép mình trong một góc rồi khe khẽ đẩy cửa bước ra ngoài sảnh.
“Sao lại về sớm thế?”. Tôi vừa ló đầu ra khỏi cửa thì gặp ngay Lâm Nguyên Nhất, bộ dạng mệt mỏi tựa vào cửa.
Cậu ấy uống nốt ngụm nước ngọt cuối cùng rồi vứt lon One and one rỗng không vào thùng rác ngay trước mặt…
Lâm Nguyên Nhất rút ra một chiếc bật lửa, bật rồi tắt, tắt rồi lại bật, ánh lửa vàng rực soi rọi khuôn mặt điển trai của cậu ấy. Im lặng một lúc lâu, Lâm Nguyên Nhất đột nhiên quay đầu lại nói với tôi: “Đã đến rồi sao lại về sớm như vậy, đợi chút nữa còn có pháo hoa đấy”. Khuôn mặt cậu ấy nửa hư nửa thực.
Tôi bĩu môi: “Mình có hẹn rồi”.
Lâm Nguyên Nhất nở nụ cười đau khổ: “Là Trình Chân phải không, người trong ảnh cũng là cậu ấy phải không?”
Tôi bất ngờ nhìn Lâm Nguyên Nhất: “Sao cậu biết?”
Lâm Nguyên Nhất nhún vai: “Khi cậu quan tâm một ai đó thì nhất cử nhất động của người ấy cậu cũng sẽ để ý, cho dù là chi tiết nhỏ cũng không thể bỏ qua”, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt bí hiểm, “Vừa nhắc đến Trình Chân đã căng thẳng như vậy rồi, chắc hẳn cậu rất thích cậu ấy đúng không?”
Dưới ánh nến, bóng dáng cao lớn lạnh lẽo của Lâm Nguyên Nhất lại càng trở nên rõ ràng hơn, cả thế giới ồn ào náo nhiệt xung quanh dường như cũng chỉ làm nền cho cậu ấy mà thôi.
“Cậu muốn nói gì?”
Một điệu nhạc kết thúc, trong sảnh vang lên tiếng cười nói rộn rã.
“Tiểu Vi” Lâm Nguyên Nhất dựa sát vào tôi, chăm chú nhìn tôi và nói: “Không phải là cậu thích Trình Chân thật đấy chứ?”
Tôi hoảng hốt lúng túng nhìn Lâm Nguyên Nhất, tất cả những hành động ấy đã tố cáo chính tôi, tôi chẳng hề có suy nghĩ gì đối với Trình Chân, nhưng tôi cảm nhận rất rõ nỗi nhớ nhung cứ mỗi ngày một nhiều thêm. Liệu đó có phải chỉ là tình cảm yêu thương của một người chị gái dành cho em trai mình hay không? Tôi không thể khẳng định được.
Không muốn phải đối mặt với sự thật trong thoáng chốc đã bị Lâm Nguyên Nhất khơi ra, lòng tôi đau nhói, có một chút cảm giác lo lắng, và hơn thế nữa đó là sự hoang mang không biết phải làm thế nào.
Tôi muốn trốn chạy, không muốn giải quyết vấn đề này, nhưng rốt cuộc vẫn không né tránh được tình cảm thực sự của bản thân. Tôi ngẩn người hồi lâu, cố dùng hết sức đẩy Lâm Nguyên Nhất ra, quay người chạy như bay, như đang trốn một điều gì đó.
Tôi đã thực sự thích Trình Chân rồi sao? Hi vọng khi đối mặt với cậu ấy, trái tim tôi có thể đưa ra câu trả lời rõ ràng nhất cho chính bản thân mình. Tôi muốn đi tìm Trình Chân, tôi muốn một đáp án chính xác.
Rõ ràng biết trước mặt là vực sâu nhưng tôi vẫn muốn bước tiếp, quyết định như vậy có lẽ bản thân tôi cũng trở nên u mê rồi.
Những bông tuyết lưa thưa bay một cách vô tư lự trên bầu trời, nền trời đã chuyển hoàn toàn sang màu tối sẫm. Trong bầu không khí huyên náo ồn ã của ngày lẽ giáng sinh, tôi lại cố gắng che giấu sự lo lắng, sốt ruột trong lòng mình.
Chưa tám rưỡi tôi đã đến quảng trường trung tâm thành phố và gọi điện cho Trình Chân.
“Alo, Trình Chân à, chị đã đến rồi đây, bây giờ em đang ở đâu?”
Phía bên kia tiếng Trình Chân vang lên một cách do dự: “Em còn có chút việc, có thể sẽ qua muộn một chút, chị đã ăn cơm chưa?”
Tôi thở ra lòng bàn tay một hơi dài rồi nói: “Ăn rồi. Ngoài đường đang có tuyết, em cẩn thận chút, còn nữa, chị đợi em. Lại…”. Không đợi tôi nói hết câu, Trình Chân đã ngắt máy. Tiếng tút tút kéo dài bên tai, khiến tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Trước khi nghi thức bật đèn diễn ra, trên quảng trường cử một người đi phát thiệp, người chủ trì những hoạt động này đang cầm micro nói: “Mọi người hãy viết mong muốn của mình lên tấm thiệp, sau đó treo lên cây thông Noel, nhất định ước muốn sẽ trở thành sự thật”.
Tôi cầm tấm thiệp trên tay, hỏi mượn chiếc bút từ một nhân viên làm việc tại đó và viết lên trên một dòng chữ: “Hi vọng vào thời khắc đèn trên cây thông vụt sáng, tôi và Trình Chân có thể ở bên cạnh nhau, cùng cậu ấy đón một Giáng sinh đáng nhớ”.
Tôi ngồi trên bậc thềm phía trước quảng trường, ngắm những đôi tình nhân đang đi qua trước mắt, thời gian trôi qua từng giây, người đổ về quảng trường mỗi lúc một đông. Chỉ còn một phút nữa là đến chín giờ, vẫn chưa thấy Trình Chân xuất hiện, tôi giận dữ gọi điện thoại cho cậu ấy.
Vừa nghe bên kia nhấc điện thoại, tôi đã mắng xối xả: “Đồ chết tiệt này, không đến thì đừng hòng nhận quà nữa!”
Phía bên kia im lặng một lúc, sau đó một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên: “Xin lỗi, mình là bạn học của Trình Chân, bây giờ cậu ấy không tiện nghe điện thoại, bạn có thể đợi chút nữa rồi gọi lại được không?”
“Vậy hả, xin lỗi làm phiền bạn”.
Cô gái này là ai? Tại sao điện thoại của Trình Chân lại có con gái bắt máy? Trình Chân vì cô ta mà không đến sao? Đầu tôi tràn ngập những suy nghĩ bất an.
Tôi rất muốn tự nhủ mình hãy bình tĩnh, thế nhưng thời gian cứ trôi qua, sự đau khổ trong lòng tôi dần chuyển thành nỗi tức giận.
Mọi hoạt động trong đêm Giáng sinh đang ở thời khắc náo nhiệt nhất, Ông già Noel xuất hiện trong đám đông, mọi người xung quanh cũng đang hân hoan đếm ngược: “5, 4, 3, 2, 1…”
Tôi đứng thẫn thờ dưới cây thông Noel.
Cây thông được trang hoàng lộng lẫy, rực rỡ, đám đông xung quanh đang chúc mừng lẫn nhau khiến tôi càng cảm thấy dường như chỉ có mình tôi là bị gạt ra khỏi cái thế giới này.
Nhưng trùm pháo hoa tan dần trên không trung làm bầu trời dần chuyển màu, và trong không khí hỗn loạn ấy, tôi dường như nghe thấy tiếng lòng mình đang tan nát.
Tôi đứng trước cây thông Noel, nhìn ngắm những vật trang trí lộng lẫy trên cây, hét thật to: “Tất cả chỉ là dối trá mà thôi!”. Giọng nói của tôi nhanh chóng chìm nghỉm trong đám đông huyên náo.
Tôi đứng bất động như vậy trong một tiếng đồng hồ, trò vui trên quảng trường đang đi đến hồi cao trào cuối cùng. Tôi cảm thấy chân bắt đầu tê mỏi, đột nhiên từ đằng sau tôi có một bé trai xô vào tôi, làm tôi ngã dúi xuống đất. Mẹ cậu bé chạy đuổi kịp, quay đầu lại nhìn tôi, rồi xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, cháu có bị đau ở đâu không?”. Nói dứt lời đã quay sang đứa trẻ trừng mắt nhìn, quát lớn: “Đã bảo không được chạy lung tung rồi, sao con lại cứ không nghe lời thế hả!”.
Tôi liền xua tay: “Không sao ạ, thật là không sao đâu ạ, do cháu không cẩn thận thôi”.
Đứa bé vừa nói xin lỗi xong liền bị mẹ tóm cổ lôi đi. Khi đi nó còn hỏi thầm mẹ: “Mẹ, sao chị ấy lại khóc thế?”
“Chị ấy chắc là bị ngã đau lắm”.
Mãi nhìn theo hai bóng người một cao một thấp ấy cho đến khi khuất hẳn, lâu sau tôi mới định thần trở lại, đưa tay lên lau mặt, những giọt nước mắt trên khuôn mặt tôi đã thấm đẫm hai bên má.
Cho dù nghi thức thắp đèn đã kết thúc, tôi vẫn không muốn rời khỏi nơi này, cứ cố chấp níu giữ sợi dây hạnh phúc cuối cùng đang dần trôi đi.
Lau hết những giọt nước mắt trên mặt, tôi không tin Trình Chân thật sư quên ngày sinh nhật mình, không tin cậu ấy có thể quên mất buổi hẹn với tôi. Tôi cầm điện thoại lien tiếp gọi vào số cậu ấy, nhưng dù gọi thế nào, cũng đều không có người bắt máy, kèm theo đó là những tiếng tút dài báo hiệu máy bận, tôi dần rơi vào trạng thái vô cảm.
Trở về trung tâm quảng trừơng, đứng dưới cây thông Noel được chăng đèn nhấp nháy rực rỡ, tôi vẫn không thể cảm nhận được một sự ấm áp nào trong ngày lễ này.
Tay cầm chặt điện thoại di động, tôi mở danh bạ, muốn tìm một người để nói chuyện, nhưng sau khi lật qua danh bạ một lượt, ngón tay nhấn phím cũng dần dần dừng lại.
Ngây người ra vài giây, tôi đột nhiên mỉm cười.
Tôi chợt nhận ra rằng, trong thành phố này, tôi không có cha mẹ, không có người thân, không có bạn trai và cũng chẳng muốn làm phiền đến hạnh phúc của người khác.
Tôi không ngăn được việc tự chế giễu chính bản thân mình. Thật là một đêm Giáng sinh đau khổ, tôi khẽ mỉm cười. Nước mắt vừa bắt đầu trực trào ra trên khóe mắt, đã bị tôi ngoan cố kìm lại.
Đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại lại vang lên một cách gấp gáp.
Từng hồi một không ngừng nghỉ. Lúc này tôi vừa đau lòng vừa tức giận, trong lòng đã định sẽ không tha thứ cho Trình Chân. Tôi mở điện thoại rồi quát to: “ Trình Chân, nếu em muốn xin lỗi chị cũng không nhận đâu”.
Đầu bên kia không có tiếng trả lời.
“Trình Chân, nói đi”.
Thời gian chầm chậm trôi qua trong cảm giác chờ đợi nặng nề.
Im lặng giây lát, đầu bên kia vang lên tiếng hỏi: “Có phải đã làm cậu thất vọng rồi không?”. Thì ra người gọi là Lâm Nguyên Nhất.
Sự chờ đợi trong lòng tôi bỗng chốc được thay bằng sự thất vọng ghê gớm, tôi chẳng còn cách nào đành ngoan cố, lau hàng nước mắt đang không ngừng rơi xuống, siết chặt lấy chiếc điện thoại và hỏi: “Có việc gì thế?”
Cậu ấy nói: “Mình gọi điện thoại để bảo với cậu, không qua đây chơi quả thật đáng tiếc. Bọn mình mua rất nhiều quà tặng, đang chuẩn bị phát đây”.
Tôi ngẩng mặt nhìn bầu trời đêm, lúc này tuyết đã ngừng rơi, loáng thoáng bên tai tiếng nói trong điện thoại bị tiếng pháo hoa làm đứt quãng.
Tôi thở dài rồi nói: “Cậu muốn gọi điện để nói với mình chuyện này à?”
Máy bên kia bắt đầu nghe thấy tiếng pháo nổ đì đùng, nhưng cũng không che giấu được âm thanh ấm áp trong câu nói của Lâm Nguyên Nhất.
“Và…mình muốn gặp cậu”.
Lúc này, lời nói dịu dàng của Lâm Nguyên Nhất đã chạm đến trái tim giá lạnh của tôi, những giọt nước mắt lại bắt đầu rơi như thể đang muốn trêu tức tôi. Có lẽ trái tim giá lạnh này đang cần được sưởi ấm, tôi nhắm nghiền mắt nghĩ ngợi: Hoặc là tôi có thể thử đi ra ngoài xem sao.
Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi: “Các cậu đang ở đâu?”
Đầu bên kia vang lên tiếng cười: “Vẫn đang ở quán bar, cậu có muốn qua đây chơi không?”
Đêm đã khuya như vậy, tôi rốt cuộc cũng không thể chống đỡ lại với sự cô đơn, đành quay về với đám người đang tụ tập ồn ã đó.
“Được, mình sẽ đến ngay”. Lau khô nước mắt, tôi quay đầu rời xa quảng trường tràn ngập sự đau khổ này.
Vẫn là sảnh Karaoke khi tôi rời đi. Khi tôi đẩy cửa bước vào, đã nhìn thấy Liễu Đình hào hứng quay trở về chỗ ngay sau khi vừa hát xong, nhìn thấy tôi mặt cậu ấy lộ rõ sự ngạc nhiên: “Tiểu Vi?”
Tôi gật gật đầu, nhìn một lúc trong phòng cũng không thấy bóng dáng của Lâm Nguyên Nhất, tôi quay sang hỏi Liễu Đình: “Lâm Nguyên Nhất đâu?”
“Cậu ấy vừa đi ra ngoài mua đồ”. Vừa nói Liễu Đình vừa nhìn tôi với vẻ khó hiểu: “Kì lạ, không phải hôm nay cậu có hẹn sao, sao lại quay về?”
Tôi cảm thấy khó có thể giải thích ngắn gọn trong một câu nên chỉ thở dài: “Mình bị cho leo cây rồi”.
Liễu Đình tiến đến gần tôi, tò mò hỏi: “Thật quá đáng, ai để cậu phải leo cây vậy? Mình sẽ giúp cậu dạy cho hắn ta một bài học”.
“Không cần đâu”. Tôi lắc lắc đầu, cũng là do tôi tự suy diễn, cho rằng Trình Chân thích mình, cho dù khi đứng dưới cây thông Noel nghe mọi người đồng thanh đếm ngược, trong lòng tôi vẫn mong chờ cậu ấy có thể xuất hiện trong những thời khắc cuối cùng. Cho đến khi nghe điện thoại của Lâm Nguyên Nhất, tôi mới chợt bừng tỉnh, hi vọng liền biến thành nỗi thất vọng, trong lòng lại đau khổ nh