Ba phút sau, điện thoại nội bộ lại đổ chuông. Hạ Sơ bực bội nhìn điện thoại, ngập ngừng một lát rồi cô chuyển cuộc gọi vào máy của Tiền Duyệt.
Một lát sau, Tiền Duyệt gọi điện thoại nội bộ, nói: “Hạ Sơ, có cô gái họ Tống tìm chị, chị có nghe máy không để em chuyển?”
Hạ Sơ đồng ý mặc dù bụng vẫn thắc mắc, sau khi điện thoại chuyển vào, có giọng con gái nhẹ nhàng cất lên: “Chào chị Hạ Sơ, em là Tống Hàm.”
“Vâng! Chào chị!” Vì bất ngờ, giọng Hạ Sơ có phần run run.
Hạ Sơ không phát hiện ra Tống Hàm có vẻ như không vui ở đầu bên kia điện thoại, cô nói: “Chị Hạ Sơ, bọn mình gặp nhau một lát nhé, chúng ta hẹn ở quán cà phê dưới công ty của chị là được rồi, chị đi lại cũng không tiện.”
Cúp máy rồi, Hạ Sơ liền thở dài. Cô nghĩ chuyện gì phải đến rồi sẽ đến, việc gì cần phải đối mặt, dù có tránh cũng không tránh được. Trong lòng cô luôn nghĩ rằng, sự tồn tại của cô đã làm tổn thương đến Tống Hàm. Một lát sau, Hạ Sơ đứng dậy chậm rãi tắt máy tính rồi cởi áo chống bức xạ ra, cô đặt tay lên bụng thầm hạ quyết tâm đối mặt với Tống Hàm. Chắc chắn cô sẽ không gây phiền hà cho họ, nhưng cô buộc phải đấu tranh đề giành lại sự sống cho đứa con.
Hạ Sơ xuống dưới, thấy ban quản lý tòa nhà của công ty đã đang chuẩn bị dựng cây thông Noel ở sảnh lớn. Hàng năm, cứ bước sang tháng Mười hai, không khí Noel lại rạo rực. Các nhân viên đang bận rộn trang trí cho cây thông Noel cao phải đến sáu mét. Hạ Sơ cẩn thận đi vòng qua đám đèn màu, vòng hoa, hộp đựng quà dưới đất. Cô than thầm, hôm nay đã là mùng hai tháng Mười hai rồi, thời gian trôi đi nhanh thật!
Cô rẽ trái đi qua sảnh rộng, đến quán cà phê nằm ở tầng một khu A. Lúc cô đứng trước cửa, ngẩng cao đầu để lấy hết can đảm rồi mới nghiến răng đẩy cửa vào, Tống Hàm đang ngồi ở vị trí đối diện với cửa, vẫy tay gọi cô.
“Chào chị Hạ Sơ!” Nét mặt Tống Hàm không tỏ vẻ gì là bực dọc. Cô bình thản dặn nhân viên phục vụ đứng bên cạnh: “Một cốc trà đen, một miếng bánh ngọt pho mát.” Sau đó lại quay sang mỉm cười với Hạ Sơ: “Bà bầu tốt nhất không nên uống cà phê.”
Hạ Sơ gật đầu, tâm trạng căng thẳng cũng đã bớt đi được phần nào vì thái độ của Tống Hàm rất chân thành. Cô cúi đầu nhấp một ngụm trà đen, nắm chặt tay thành nắm đấm thầm khích lệ mình, ưỡn thẳng lưng lên tiếng trước sự im lặng của Tống Hàm: “Tống Hàm, chị rất xin lỗi vì đã gây ra phiền phức cho em. Nhưng em hãy tin rằng, chị cũng mới được biết chuyện của em và chuyện Cảnh Thần là người của nhà họ Tô vì thế chị sẽ nhanh chóng giải quyết dứt điểm chuyện này. Hiện tại chị đang tìm nhà và sẽ nhanh chóng chuyển đi thôi, còn một điều nữa là...” Hạ Sơ cắn môi theo thói quen, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Tống Hàm: “Chị biết mình nói ra chuyện này có thể là không công bằng với em, nhưng chị buộc phải nói, đứa trẻ là vô tội. Hãy cho phép chị giữ lại đứa con, chị chỉ đơn giản là muốn giữ đứa con này mà thôi, về tiền nuôi con hoặc tài sản của nhà họ Tô, em hoàn toàn có thể yên tâm, chị sẽ không đòi hỏi gì đâu.”
Hạ Sơ nhìn Tống Hàm rất chăm chú, giọng rất thành khẩn, thái độ không kiêu căng mà cũng không tự ti. Nói xong, cô cảm thấy trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.
Tống Hàm chậm rãi chia miếng bánh ngọt trên đĩa thành những miếng nhỏ, sau đó lấy dao nhúng vào cốc trà đen rồi mới đưa vào miệng, vẻ rất hưởng thụ. Hạ Sơ không đoán được dụng ý của cô. Cô yên tĩnh chờ đợi, cô đã trình bày quyết định của mình, bất luận Tống Hàm có đồng ý hay không, nhất định cô sẽ giữ lại đứa con.
Tống Hàm lại mỉm cười với cô, nói: “Được thôi! Dĩ nhiên đứa trẻ là vô tội rồi. Chị hãy nghĩ cho thoáng, đừng gây áp lực cho mình!”
Hạ Sơ trợn tròn mắt vì sửng sốt, nhắc lại một lần nữa với vẻ khó tin: “Em không có ý kiến gì hả?”
“Dĩ nhiên rồi, đứa con nằm trong bụng chị, dĩ nhiên là chị phải có quyền quyết định rồi, tại sao còn phải hỏi ý kiến của em?” Tống Hàm lại có phần bực bội. Hạ Sơ không phát hiện ra vẻ mỉa mai hay phẫn nộ gì qua vẻ mặt của cô. Cô ngồi ở đó, cách nói có nét gì đó giống Đào Đào hoặc An Hinh.
“Nhưng tại sao lại thế?” Hạ Sơ hỏi câu hỏi hơi ngớ ngẩn.
Tống Hàm đã giải quyết hết đám bánh ngọt trên đĩa.
Cô cầm giấy ăn lên nhẹ nhàng lau miệng, nói: “Cảnh Thần đã nói chuyện với em rồi, bọn em đã ký được thỏa thuận với nhau. Em không hỏi chị chuyện sinh em bé, nhưng chị Hạ Sơ ạ, nếu chị đồng ý với em một chuyện thì thậm chí em có thể giúp chị làm nhiều hơn.”
Hạ Sơ không biết phải nói gì nữa, lúc đầu cô đã chuẩn bị hết những điều cần nói với nhân vật chính vì cô là người thứ ba nhưng đã có bầu, cô đã chuẩn bị bình thản đón nhận bị sỉ nhục hay chửi rủa! Ai ngờ, nhân vật chính lại ngả bài không theo luật chơi.
Phát hiện ra vẻ thắc mắc của Hạ Sơ, Tống Hàm mỉm cười đề nghị: “Hạ Sơ, hay là chị đến tập đoàn họ Tạ đi, em cảm thấy để chị ở gần em sẽ yên tâm hơn. Chị cũng không cần phải tìm nhà nữa, em sẽ sắp xếp cho chị một chỗ ở, tìm người chăm sóc chị. Dù gì thì Cảnh Thần cũng không dám đến quấy rối chị ngay trước mắt em đúng không? Như thế chị cũng có thể yên tâm mang bầu đợi ngày sinh con. Chị đừng cả nghĩ, em mời chị rất chân thành, không có ý đưa chị vào công ty em để bắt nạt chị đâu, em đã từng nói rồi, em rất thích phong cách thiết kế của chị.”
Đây là lời đề nghị gì vậy! Sắp xếp cho người thứ ba đã mang bầu làm việc cùng với mình! Rốt cục Tống Hàm có ý đồ gì, Hạ Sơ ngần ngừ hỏi: “Lẽ nào bên em cũng muốn thu phục Ân Y sao?”
“Không! Bên em không có nhiều vốn như Phúc Trạch. Em chỉ đơn thuần là có hứng thú với cá nhân chị thôi. Yên tâm, An Hinh dành cho chị chế độ gì, em sẽ trả thêm ba mươi phần trăm.” Tống Hàm hào phóng rút ra hợp đồng gồm hai bản đã được chuẩn bị sẵn từ trước.
Hạ Sơ khẽ đẩy bản hợp đồng lại cho Tống Hàm, lắc đầu với vẻ khó xử: “Rất xin lỗi, chị cũng được nắm hai mươi phần trăm cổ phần của Ân Y. Thế nên chị không thể nhảy việc được, chị không thể làm chuyện có lỗi với An Hinh.”
Tống Hàm có phần bất ngờ, cô ngừng lại một lát mới nói: “Đúng là An Hinh đối xử rất tốt với chị. Giờ thì em đã hiểu rồi, tại sao Phúc Trạch năm lần bảy lượt đến dụ dỗ chị mà không được. Nếu đã như vậy thì em không gây khó dễ cho chị nữa, nhưng chuyện tìm nhà, em vẫn có thể sắp xếp giúp chị.” Tống Hàm vui vẻ cất hợp đồng đi, đứng dậy mỉm cười với Hạ Sơ: “Thôi cứ vậy nhé, em có việc phải về trước, chị nhớ giữ gìn sức khỏe!”
Không hiểu tại sao, Hạ Sơ cảm thấy, trước lúc ra về, nụ cười của Tống Hàm có vẻ gì đó rất ranh mãnh. Chỉ có điều mặc dù đã nghĩ nát óc, cô cũng không biết rốt cục Cảnh Thần và Tống Hàm đã nói với nhau những gì? Thái độ của Tống Hàm trước chuyện cô có thai như thể giữa cô ấy và Cảnh Thần không có tình cảm gì.
Hết giờ làm việc, Cảnh Thần đến đón Hạ Sơ về nhà. Hạ Sơ nhìn anh đang tỏ ra rất vui vẻ, phấn khởi, đột nhiên cô muốn hỏi rốt cục anh và Tống Hàm đã ký kết được thỏa thuận gì? Nhưng cô đã sắp chuyển nhà nên cũng không còn đầu óc nào để quan tâm đến chuyện của bọn họ.
Trên đường đi, Cảnh Thần nổi hứng kể chuyện cười cho Hạ Sơ nghe. Lúc đầu Hạ Sơ cau mày, sau đó cô bị trêu không nhịn được nữa phải cười lén. Về đến nhà, cô vô cùng bất ngờ khi phát hiện ra rằng, Tô Dĩ Huyên đang ngồi trên sofa nói chuyện như pháo ran với bác gái.
Hạ Sơ thầm nghĩ, hôm nay nhiều khách không mời mà đến thật!
Cảnh Thần cũng hỏi với giọng rất sửng sốt: “Dĩ Huyên, sao em lại đến đây?”
“Em đến thăm anh chị mà, nhìn đây này, em còn mua rất nhiều đồ dùng cho trẻ sơ sinh và cả quần áo bà bầu nữa nhé. Hê hê! Nhưng không biết có hợp hay không, đây là baby đầu tiên của gia đình mình, hồi hộp quá!” Nói rồi liền cười tủm tỉm bước đến khoác tay Hạ Sơ. Lúc này, Vân Hạ Sơ mới phát hiện ra rằng, lúc cười, nhìn đầu mày, khóe mắt của Tô Dĩ Huyên và Cảnh Thần giống nhau như tạc, họ đúng là người một nhà! Tại sao cô lại không phát hiện ra sớm nhỉ?
Bác gái vào bếp nấu nướng, Tô Dĩ Huyên nghiêng đầu nhìn Cảnh Thần, sau đó quay sang kéo Hạ Sơ vào phòng ngủ chính, cười như chú hồ li nhỏ: “Chị Hạ Sơ, nhìn những bộ quần áo baby em mua này, trông có dễ thương không!”
Cảnh Thần bước vào theo, nét mặt lộ rõ vẻ hoài nghi.
Và thế là Tô Dĩ Huyên lại bước đến, cau mày nói: “Anh Cảnh Thần, anh vào bếp nấu nướng giúp bác đi, em có chuyện bí mật muốn nói với chị Hạ Sơ. Anh đừng ở đây theo dõi nữa, không tiện cho lắm! Yên tâm, em không nói xấu anh đâu!” Nói rồi liền đẩy Cảnh Thần đi ra, chốt cửa lại.
Hạ Sơ đầu óc loạn hết cả lên, không biết thế nào mà lần.
Tô Dĩ Huyên ghé vào tai cô nói nhỏ: “Chị Hạ Sơ, em nói cho chị biết nhé, anh họ em rất thật lòng với chị đó. Lần này về cơ bản anh ấy đã nói cho tất cả mọi người trong nhà, trừ ông em ra. Mọi người không nói nhất định sẽ giúp anh nhưng ít nhất cũng đã hứa sẽ giữ lập trường trung lập, hê hê! Và thế là hôm qua về nhà anh ấy đã chính thức chơi bài ngửa với ông em. Lúc đó nhìn anh ấy rất cool! Em xúc động quá, lập tức quyết định đứng về phía anh chị.” Tô Dĩ Huyên hào hứng đến mức mắt sáng như hai đèn pha ô tô, tỏ ra rất khoái chí khi sự việc trở nên ầm ĩ như vậy. Vân Hạ Sơ than thầm, thật đúng là giỏ nhà ai, quai nhà nấy!
Vừa nói, Tô Dĩ Huyên vừa ôm lấy cánh tay Hạ Sơ, cúi người ghé sát tai vào bụng cô, cũng không quan tâm đến vẻ mất tự nhiên của cô, lẩm bẩm: “Chị Hạ Sơ, chị đừng trách anh họ em, mặc dù lúc đầu anh ấy đã lừa chị, nhưng sau đó anh ấy đã yêu chị thật lòng. Chuyện này nói ra cũng hơi phức tạp, thôi em nói vắn tắt nhé, đại thể là hồi đầu năm anh trai em có bàn với ông nội, đưa ra kế hoạch sẽ mở rộng thị trường của Phúc Trạch theo hai hướng là đồ trang sức dành cho giới trẻ hạng vừa, hạng thấp và hạng cực sang. Sau đó ông em đã gọi anh Cảnh Thần từ Pháp về. Anh ấy đã tốt nghiệp mấy năm rồi nhưng vẫn đi làm thuê cho một trang trại rượu vang. Sau khi về nước, ông em bảo cho anh ấy một năm để làm quen với cách thức quản lý, hoạt động của Phúc Trạch, nhưng anh Cảnh Thần không chịu. Nguyên nhân chắc chị cũng biết một số, anh ấy muốn thuê một khu đất ở ngoại ô Bắc Kinh để mở một trang trại rượu vang. Anh ấy không có hứng thú gì với chuyện quản lý, kinh doanh đồ trang sức, nhưng anh ấy cũng không dám trái lại lệnh ông em. Trong gia đình em, từ trước đến nay ông em luôn là người nói một là một, hai là hai, hơn nữa anh ấy còn phải năn nỉ ông nội đầu tư cho anh ấy nữa, không còn cách nào khác, anh Cảnh Thần đành phải đi năn nỉ anh trai em. Anh trai em liền gợi ý cho anh ấy một phương án gần như là bất khả thi, đó là thu mua Ân Y của bọn chị. Tốt nhất là kéo cả đội ngũ lãnh đạo và thương hiệu của Ân Y về với Phúc Trạch. Như thế bộ phận đồ trang sức dành cho giới trẻ sẽ được kéo vào quỹ đạo vận hành bình thường, anh Cảnh Thần chỉ việc đứng tên rồi thích làm gì thì làm. Hê hê! Kể ra thì anh trai em cũng hơi thất đức.” Vừa nói, Tô Dĩ Huyên vừa tỏ rõ vẻ khinh bỉ Tô Dĩ Kiều.
Hạ Sơ cười đau khổ, ra hiệu cho Tô Dĩ Huyên tiếp tục nói.
“Anh trai em cũng đã từng dò hỏi chị An Hinh rồi, chị An Hinh không có hứng thú gì. Anh ấy cũng đã cho bên nhân sự đi tìm công ty Săn đầu người để thuyết phục chị. Sau đó, anh ấy đã nhờ người điều tra mối quan hệ trước đây giữa chị và An Hinh, biết rất khó có thể chia rẽ