c nhảy bật dậy đòi xuống phòng 706 tìm Cảnh Thần để tính sổ. Hạ Sơ vội giơ tay ngăn bạn lại, nét mặt mệt mỏi: “Để tớ nghĩ đã, đừng đi tìm anh ấy, nếu Ngô Mạt có hỏi thì cứ nói là chúng tớ đang cãi nhau nhé.”
Hạ Sơ trở về căn phòng quen thuộc của mình mà không tài nào chợp mắt được. Đột nhiên cô chợt hiểu ra rằng, tại sao khi đồng ý nhượng lại quyền sở hữu nửa căn phòng 806 cho Đào Đào, ít nhiều cô vẫn cảm thấy có gì đó không yên tâm. Xét cho cùng là trong tiềm thức của cô, có lẽ vẫn còn một phần trăm chưa tin tưởng vào Cảnh Thần. Ai ngờ một phần trăm này lại biến thành sự thật. Anh vừa nói đã yêu cô, vừa có một vị hôn thê xuất thân trong một gia đình danh giá và đã tính đến chuyện cưới xin. Nghĩ đến đây Hạ Sơ lại cảm thấy trái tim thắt lại, đau đớn, tê tái, cô liền nằm nghiêng người, cố kìm nén nỗi đau.
Cô nghĩ bản thân mình vẫn phải nhanh chóng tìm nhà để chuyển đi. Cho dù Đào Đào vui vẻ nhưng ngày ngày chỉ cần nghĩ đến việc mình đang ở cạnh Cảnh Thần, cô sẽ lăn tăn không biết người đó đang làm gì ở dưới, đang ăn cơm hay đang chơi game?
Thôi, tốt nhất là cô vẫn nên chuyển đi thật xa, dù gì thì vẫn còn tránh được.
Hạ Sơ suy nghĩ liên miên rất lâu mới bắt đầu có cảm giác buồn ngủ, trong lúc mơ màng cô lại thấy bụng mình bắt đầu đau nhói. Thế là cô nằm sấp xuống.
Nửa đêm, tiếng chuông cửa của phòng 706 đột ngột vang lên. Cảnh Thần đang nằm trên sofa ngoài phòng khách, cũng trằn trọc không sao ngủ được. Khi anh nghe thấy tiếng chuông, liền bật ngay dậy ra mở cửa. Ngoài cửa, nét mặt Đào Đào lộ rõ vẻ hoảng hốt: “Cảnh Thần, mau lên! Hạ Sơ đau bụng không chịu nổi nữa, không biết có phải cô ấy bị viêm ruột thừa cấp tính hay không, đúng hôm Ngô Mạt lại không có nhà, em lo quá!”
Trong lúc Đào Đào gấp gáp nói, Cảnh Thần đã đi xong giày, vơ lấy chìa khóa chạy vội lên tầng.
Hạ Sơ đang ôm bụng nằm quằn quại trên giường, trán lấm tấm mồ hôi, nhìn thấy Cảnh Thần bước vào, liền cố gắng gượng cười, nói: “Đào Đào lại xuống làm phiền anh rồi.”
“Đừng nói gì nữa.” Cảnh Thần nói nhỏ và đưa điện thoại di động cho Đào Đào, sau đó vừa cúi xuống bế Hạ Sơ lên vừa nói: “Đào Đào, em tìm hộ anh số điện thoại của Lâm Minh trong máy, bảo anh ấy bố trí cho khám cấp cứu.”
Đào Đào đứng sau vội vàng vâng dạ, luống cuống gọi điện thoại.
Ba người liền đến ngay bệnh viện vào phòng cấp cứu. Hạ Sơ nằm trên giường bệnh, nhìn thấy bác sĩ, y tá vội vã chạy vào phòng. Trước mắt cô là một màu trắng toát. Cô nhắm mắt lại, cuộn tròn người hai tay ôm chặt bụng!
“Hy vọng là không có vấn đề gì nghiêm trọng.” Đào Đào khấn thầm, Cảnh Thần ngồi bên cạnh mặt lầm lì không nói gì.
Sau khi kiểm tra xong xuôi, bác sĩ đi ra nhìn Đào Đào rồi kéo Cảnh Thần sang một bên, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng: “Cảnh Thần, lần này đúng là thật rồi.”
Cảnh Thần ngần ngừ ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Minh đang cười tủm tỉm, ngơ ngác hỏi: “Thật gì cơ?”
“Lần này vợ cậu có bầu thật rồi. Đau bụng thực ra là do vận động quá sức ảnh hưởng đến thai nhi, may mà chưa có vấn đề gì lớn, nằm viện vài hôm để dưỡng thai là ổn thôi.”
“Hả! Hạ Sơ lại có bầu rồi hả, sao hai người tốc độ vậy!” Đào Đào lại gần, đúng lúc nghe được đoạn cuối, cô thở phào rồi kéo Cảnh Thần sang một bên, hỏi nhỏ: “Cảnh Thần, anh nói thật đi, anh có thật lòng với Hạ Sơ không?”
Cảnh Thần trịnh trọng gật đầu: “Anh rất thật lòng!”
“Anh nói vậy thì em yên tâm rồi, tạm thời tin anh vậy! Cảnh Thần, anh cũng biết tính cách của Hạ Sơ rồi đấy, nói một cách khái quát là cô gái tốt nhưng tính tình hơi lạnh lùng. Hạ Sơ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống với ông ngoại, mặc dù được ông cụ rất chiều chuộng, nhưng Hạ Sơ vẫn luôn thiếu cảm giác an toàn. Vì thế cô ấy rất ít khi mở lòng với người khác, phản ứng đầu tiên của cô ấy sau khi bị tổn thương là né tránh. Gần như Hạ Sơ không mơ mộng gì về chuyện tình yêu và lấy chồng, và cô ấy cũng hơi ngờ nghệch. Người đàn ông mà cô ấy muốn lấy làm chồng nhất định phải là người bình thường thậm chí là tầm thường, được sống cuộc sống yên bình đến mức nhàm chán. Chính vì vậy khi cô ấy thừa nhận tình cảm với anh, em thực sự mừng cho cô ấy vì cô ấy đã tìm được cho mình một tình yêu đích thực."
Nói đến đây, Đào Đào cảm thấy khóe mắt ươn ướt, cô nghiêm giọng hỏi Cảnh Thần: “Đến bây giờ anh vẫn chưa chính thức công khai mối quan hệ của anh với Hạ Sơ cho gia đình anh biết, anh định giấu đến bao giờ? Anh phải biết rằng, anh đã gây tổn thương lớn cho Hạ Sơ!”
Cảnh Thần ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của Đào Đào, nói: “Đào Đào, em cứ yên tâm, giữa anh và Tống Hàm thực sự không có tình cảm gì. Chỉ có điều chuyện này cũng khá phức tạp. Anh cần một chút thời gian để giải quyết, nhưng chắc chắn anh sẽ cho Hạ Sơ một lời giải thích xác đáng, anh sẽ không để cô ấy rời xa anh đâu.”
Đào Đào tạm hài lòng “vâng” một tiếng. Cô đứng dậy bước đến cửa phòng bệnh, hé cửa ra nhìn, dưới tác dụng của thuốc, Hạ Sơ đã ngủ yên. Lúc này cô mới quay ra nói: “Anh đã nói như vậy, biểu hiện của anh rất chân thành, xem ra cũng là người đàn ông có thể gửi gắm cả cuộc đời. Vậy thì em sẽ đánh cược một lần thay Hạ Sơ. Hiện giờ cô ấy đã có bầu, anh nên tranh thủ cơ hội sắp xếp mọi việc ổn thỏa cho cô ấy, đưa Hạ Sơ về ra mắt gia đình anh. À, mấy ngày tới anh tranh thủ thời gian chuyển đồ của Hạ Sơ xuống đi, em sẽ không cho cô ấy ở cùng nữa, cho anh một cơ hội, nhớ phục vụ cô ấy cho chu đáo, nếu không anh cẩn thận đấy!”
Cảnh Thần liền gật đầu liên hồi, mặt mày hớn hở.
Lúc Vân Hạ Sơ tỉnh dậy, Đào Đào đang ngồi bên giường liền bê ngay bát canh cá vào, múc một thìa thổi cho hết nóng rồi đưa vào miệng Hạ Sơ, vui vẻ nói: “Hạ Sơ, cậu cố tẩm bổ cho khỏe, đây là món canh ông Cảnh Thần nhà cậu về nhà sớm để nấu đấy, cậu phải giữ gìn sức khỏe. Nếu tính theo ngày thì cậu vừa mới sảy thai được ba tháng thì có bầu lại. May mà bác sĩ bảo không có vấn đề gì. Hình như anh bác sĩ đó là bạn học của Cảnh Thần, anh ấy còn nói vừa mới sảy thai lại có bầu ngay thì phải đặc biệt chú ý.” Nói rồi Đào Đào liền đưa bệnh án cho Hạ Sơ xem.
Nghe Đào Đào nói liến thoắng một hồi, đầu óc Hạ Sơ tạm ngừng suy nghĩ. Cô có bầu rồi! Sao có thể như thế được! Hạ Sơ trợn mắt nhìn Đào Đào với vẻ khó tin, cô thẫn thờ đón lấy bệnh án Đào Đào đưa cho, trong đó ghi rõ có thai sáu tuần.
Hạ Sơ liền cắn chặt môi, bắt đầu suy nghĩ không biết trong này có sai sót gì không. Nếu đúng là thật thì chắc chắn là đêm mưa đó. Nhưng rõ ràng là cô đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp rồi, chẳng lẽ cô lại không may mua phải thuốc giả hay sao? Làm sao có thể thế được?
“Cậu bảo anh bác sĩ nào là bạn học của Cảnh Thần?” Đột nhiên Hạ Sơ hỏi.
Nghe thấy vậy Đào Đào liền sững người ra một lát rồi gật đầu tỏ vẻ khó hiểu: “Ừ, Lâm Minh, bạn học của anh ấy, lần trước anh ấy cũng khám cho cậu, cậu quên rồi à?”
Hạ Sơ trầm tư một lát rồi ghé sát vào tai Đào Đào nói nhỏ: “Đào Đào, cậu ra hiệu thuốc mua hộ tớ que thử thai với.”
“Hả?” Đào Đào thắc mắc: “Mua que thử thai làm gì? Bệnh viện xét nghiệm máu mà còn sai nữa hả? Tại hôm qua cậu bê đồ đạc nên mới bị động thai, đau bụng.”
“Mau lên, đừng để Cảnh Thần nhìn thấy, giúp tớ nhé.” Vừa nói, Hạ Sơ vừa đón lấy bát canh cá trên tay Đào Đào và giục bạn.
Dù chưa hiểu tình hình thế nào, Đào Đào vẫn phải ra hiệu thuốc ở ngoài mua một que thử thai theo lời yêu cầu của Hạ Sơ.
Có que thử thai rồi, Hạ Sơ liền xuống giường vào ngay nhà vệ sinh.
Hai phút sau, hai vạch hồng đậm đã khiến Hạ Sơ không thể không tin đó là sự thật. Lúc này cô mới nhớ đến chuyện tháng này cô cũng đã từng thắc mắc tại sao vẫn chưa xuất hiện kinh nguyệt, ý nghĩ này chỉ lướt qua trong đầu. Cô nghĩ có thể là do dạo này bận quá nên ảnh hưởng đến chu kỳ kinh nguyệt, còn nghĩ bụng rằng phải uống ít thuốc điều kinh.
Ai ngờ, lần này lại là thật! Hạ Sơ thực sự khóc dở mếu dở.
Đào Đào đứng ngoài gõ cửa nhà vệ sinh, an ủi: “Hạ Sơ, cậu đừng nghĩ linh tinh nữa, đừng quan tâm đến tình địch, đằng nào thì cậu và anh ấy cũng đã đăng ký kết hôn, tổ chức đám cưới ở nhà thờ rồi, có Chúa làm chứng. Cậu còn sự gì? Cậu cứ danh chính ngôn thuận theo anh ấy rồi sinh con thôi. Tớ thấy thực ra hai người rất đẹp đôi, thôi đừng hành hạ nhau nữa. Đứa trẻ này là thiên thần của các cậu...”
Hạ Sơ vô cùng chán nản, đây chính là cuộc đời: gập ghềnh trắc trở, biến đổi khó lường!