Chuông cửa vang lên rất không đúng thời điểm, khiến cả hai người đều cụt hứng.
Vân Hạ Sơ hơi sững người, rồi cô đặt ly rượu xuống, cười tỏ ý biết lỗi: “Chắc là Đào Đào đến.” Nói rồi liền ra mở cửa.
Ngoài cửa, Tống Hàm nhìn cô, miệng hơi há ra vì sửng sốt.
Cả hai người đều đứng ngây tại trận.
“Ai vậy?” Cảnh Thần tò mò thò đầu ra.
Vân Hạ Sơ gật đầu, mời Tống Hàm vào nhà, bật đèn phòng khách lên, quay vào bàn ăn, hỏi nhỏ Cảnh Thần đang chống tay vào bàn đứng dậy: “Khách của anh tìm đến nhà rồi, có chuyện gì vậy? Anh bán rượu giả à?”
Dường như Cảnh Thần cũng sững lại, sau đó lại lộ rõ vẻ bối rối.
Tống Hàm ngồi trong phòng khách lạnh lùng liếc ánh nến, rượu vang, bít tết trên bàn ăn và Vân Hạ Sơ với mái tóc búi cao sau gáy, nhìn rất dịu dàng, duyên dáng.
“Sao em lại đến đây?” Cảnh Thần cúi người thổi nến để giấu đi vẻ bối rối, lúc ngẩng đầu lên nét mặt đã bình tĩnh trở lại.
Tống Hàm lạnh lùng nói: “Không đến làm sao biết anh giấu người đẹp trong nhà?”
“Ra ngoài nói chuyện nhé.” Cảnh Thần sầm mặt xuống, bước đến định kéo Tống Hàm đi.
“Sao phải ra ngoài? Nói chuyện ở đây cũng tốt mà. Xin lỗi nhé, vừa nãy gặp hai vị ở bãi đỗ xe, tôi thấy tò mò nên theo về đây. Xem ra tôi đã phá bĩnh bữa tối lãng mạn của hai người rồi.” Tống Hàm hất tay Cảnh Thần ra, ngồi xuống sofa, cười khẩy tỏ vẻ khinh miệt.
Vân Hạ Sơ không hiểu chuyện này là thế nào, chỉ nghĩ hóa ra chủ nhân của chiếc Porsche là Tống Hàm.
“Chị Hạ Sơ, em vẫn chưa giới thiệu về mình đúng không nhỉ?” Nói rồi, Tống Hàm liền mỉm cười, để lộ ra hàm răng đều đặn: “Chào chị, em là Tống Hàm, có thể coi là...” cô ngừng một lát rồi liếc Cảnh Thần
Với nét mặt bình thản, sau đó từ từ cao giọng: “Là bạn gái của Cảnh Thần. Vì nếu không có gì thay đổi thì thứ tư hàng tuần, theo yêu cầu của ông nội anh ấy, em và anh ấy sẽ về nhà anh ấy ăn cơm trưa, và tuần trước vừa mới bàn đến chuyện tổ chức đám cưới. Cảnh Thần, em không nhớ nhầm chứ? Lúc đó hình như anh cũng không phản đối gì. Em còn nhớ hôm qua hẹn anh đi đặt đồ trang sức, hình như anh nói dạo này không có thời gian đúng không, thế nên em đã tự đi, không ngờ lại gặp hai người. Đúng lúc thật!”
Cảnh Thần sầm mặt xuống, định nói gì xong lại thôi.
Vân Hạ Sơ sững sờ, theo phản xạ, cô đưa mắt nhìn Cảnh Thần. Nhưng chỉ nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt anh. Cô ngừng lại một lát, cố gắng giữ bình tĩnh: “Hai người cứ nói chuyện nhé, tôi về phòng đây.”
“Hạ Sơ, em đừng đi.” Cảnh Thần vội vàng bỏ Tống Hàm lại, đuổi theo túm chặt tay Hạ Sơ, giọng gấp gáp: “Hạ Sơ, chuyện không phải như những gì em nghĩ đâu.”
Khó khăn lắm Hạ Sơ mới ngộ ra được một chút vấn đề, có lẽ cô ta là vợ chưa cưới của người ta mò đến nhà để bắt quả tang cô là người thứ ba chăng? Hơn nữa lại là người thứ ba hợp pháp đã có giấy đăng ký kết hôn! Cô cúi đầu, cố gắng kìm chế không để nước mắt rơi xuống. Cô không nên khóc trong hoàn cảnh này, như thế dường như ủy mị quá. Nghĩ vậy, cô liền mỉm cười tự mỉa mai mình.
“Tạm thời anh chưa phải giải thích gì với tôi, hãy tiếp bạn gái của anh đi. Chúng ta sẽ nói chuyện với nhau sau.”
Tống Hàm ngồi trên sofa nhìn hai người với ánh mắt lạnh lùng, Cảnh Thần vẫn không chịu buông tay ra. Hạ Sơ vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, cô liền đứng lại một lúc, nhưng vẫn không thấy một lời giải thích tin cậy nào. Cô ngoái đầu lại nhìn anh, trái tim dần dần tê tái, nét mặt lại lộ rỗ vẻ xa cách, ánh mắt cô thờ ơ, lạnh lùng. Cô hất mạnh tay Cảnh Thần ra, về phòng chốt chặt cửa lại, một hồi lâu mới thả lỏng tấm lưng cứng đờ. Cô tựa vào cửa phòng ngủ dần dần ngồi thụp xuống sàn nhà, đầu óc trống rỗng. Đã có lúc cô thậm chí còn cố gắng phân tích vấn đề, rốt cục chuyện bị cô người yêu chính thức của anh ta tìm đến nhà là cơn ác mộng hay niềm hạnh phúc ngọt ngào vừa qua chỉ là một giấc mơ đẹp. Cô thẫn thờ đưa tay ra vỗ lên má mình, lòng bàn tay lạnh ngắt. Bên ngoài cô nghe rất rõ Tống Hàm đang chất vấn Cảnh Thần, nghe rất chói tai.
Hạ Sơ chống chân lên, gục đầu xuống hai tay, nhớ đến lời anh nói: “Hạ Sơ, khi nào mình già, hàng sáng đi tập thể dục về, anh sẽ mua cho em bánh rán ở đầu ngõ, sẽ mua thêm cho em hai quả trứng để em tẩm bổ.”
Nước mắt cô đã kìm chế rất lâu bỗng dưng trào ra. Cô tưởng rằng anh và cô sống chung với nhau dưới một mái nhà lâu ngày nên có tình cảm với nhau. Ai ngờ anh vẫn chỉ là chiếc kẹo hoa quả trong giấc mơ của cô! Những hạnh phúc ngọt ngào đó dù chân thực đến đâu, tỉnh dậy vẫn chỉ là ảo ảnh.
Sai lầm nằm ở chỗ, đáng lẽ cô không nên mở cửa trái tim mình để vội vàng say sưa ngất ngây trong men say giả dối đó.
Một điều nực cười hơn là gần như cô tin rằng đó là ma lực của chiếc kèn bạc!
Hạ Sơ ngồi dưới sàn nhà rất lâu, mãi cho đến khi đôi chân tê cứng, nước mắt làm ướt hết phần váy phủ trên đầu gối, dần dần trong lòng cô cảm thấy vô cùng hẫng hụt và lẻ loi.
Màn đêm buông xuống, hình như bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa.
Hạ Sơ chống tay vào khung cửa đứng dậy, cô cau mày xoa xoa bắp chân đã tê cứng, lúc này cô mới cảm nhận được máu đã lưu thông, nhịp thở cũng đã thoải mái hơn. Cô cầm ổ khóa, ngần ngừ một lát mới mở cửa ra, chỉ thấy phòng khách vắng tanh. Bên ngoài, trời đã tối tiết trời se se lạnh, ánh đèn lờ mờ, không biết Cảnh Thần và Tống Hàm đã đi ra ngoài từ lúc nào.
Vân Hạ Sơ rửa mặt, sau đó cô trang điểm, mặc thêm một chiếc áo mỏng quay về bàn ăn châm lại nến. Một mình cô lặng lẽ uống rượu vang và ăn hết số bít tết đã nguội lạnh trên đĩa. Sau đó cô gọi điện thoại cho Đào Đào: “Đào Đào, tớ muốn quay về phòng 806 ở mấy ngày.”
“Có chuyện gì vậy, hai đứa cậu cãi nhau à? Tớ đang làm thêm giờ để cuối tháng quyết toán sổ sách, đợi tớ về rồi tính sau.” Đầu bên kia điện thoại vọng lại tiếng gõ bàn phím máy tính vội vã.
Cúp máy, nhìn thấy đôi nến hình hoa mười giờ đang cháy lơ lửng trên mặt nước, tỏa ra hương cam thoang thoảng rất dễ chịu, nhưng lại khiến lòng cô chua chát. Chủ cửa hàng bán nến nói rằng, cái này cũng được gọi là hoa hạnh phúc. Hạ Sơ hít thở thật sâu, cố không để nước mắt rơi xuống lần nữa, đứng dậy lặng lẽ thu dọn bát đũa.
Thôi cứ để như vậy, chỉ là một mối tình ngắn ngủi đã kết thúc, còn chuyện ai chân tình đến đâu, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa. Hạ Sơ vốn là người không có nhiều niềm tin vào tình yêu và hôn nhân, giây phút này ý nghĩ trong đầu cô là hãy trốn đi thật xa!
Đã lâu lắm rồi không vào bếp, Hạ Sơ rửa hết bát đĩa rồi cho vào trong tủ. Đột nhiên phát phát hiện ra trên tủ có dán rất nhiều giấy nhớ, cô ghé vào đọc, canh cá mè đậu phụ: hai đầu cá mè, khoảng sáu lạng; hai lạng đậu phụ; hai nụ hoa hòe; hạt tiêu trắng, muối...
Đậu Hà Lan xào bầu dục...
Vân Hạ Sơ nhìn đám giấy nhớ xanh xanh đỏ đỏ đó một hồi lâu.
Thật hiếm có người giúp việc nào cẩn thận như vậy. Vừa nghĩ, Hạ Sơ vừa mỉm cười, mắt ngân ngấn nước.
Lúc Cảnh Thần về, Vân Hạ Sơ đã thu dọn đồ đạc của mình xong xuôi, đang cố gắng chuyển hết ra phòng khách. Cô cúi người kéo va li, trán lấm tấm mồ hôi.
Cảnh Thần bước đến chặn trước chiếc va li: “Hạ Sơ, em phải tin anh.”
“Tin anh cái gì? Tin rằng Tống Hàm không có quan hệ gì với anh, hai người chưa hề bàn chuyện tổ chức đám cưới, và tin rằng từ đầu đến cuối anh không lừa tôi chuyện gì ư?” Hạ Sơ lạnh lùng.
Cảnh Thần sững người một lát rồi nói: “Hạ Sơ, cho dù thế nào anh vẫn luôn thật lòng với em.”
“Nếu anh bị người ta lừa như một kẻ ngốc, anh có còn niềm tin vào cái gọi là thật lòng không?” Hạ Sơ cười mỉa mai.
“Hạ Sơ, em đừng làm như vậy, anh và Tống Hàm...” Cảnh Thần vội vàng định giải thích.
Hạ Sơ ngửa mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Cảnh Thần: “Tôi không muốn nghe gì nữa cả. Tôi không muốn nghĩ gì nữa. Có thật là chỉ vì muốn tiếp thị rượu mà anh mới đến lừa tôi không? Lẽ nào hoàn cảnh của tôi hấp dẫn hơn Tống Hàm hay sao? Anh định giải thích điều này ư?”
Theo phản xạ, Cảnh Thần vội né tránh ánh mắt của Hạ Sơ. Anh há miệng, mấy lần đã cố gắng, nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được lời nào.
Hạ Sơ cố gắng nở một nụ cười: “Thôi, chuyện của chúng ta chấm dứt ở đây.”
“Hạ Sơ, em quyết định sẽ chuyển đi thật ư?”
“Ừhm, lát nữa Đào Đào sẽ đến chuyển đồ giúp tôi.”
Tia sáng duy nhất còn sót lại trong mắt Cảnh Thần đã tắt ngấm, anh sầm mặt xuống, nói: “Nhưng em đừng quên chúng ta vẫn còn hợp đồng.”
Vân Hạ Sơ bèn cười phá lên, lườm Cảnh Thần một cái, giọng lạnh lùng, xa cách: “Thời gian qua đã gây bao phiền hà cho anh, tôi rất xin lỗi. Chuyện hợp đồng, đề nghị anh cũng đừng coi là thật, hoặc là anh cho tôi ít thời gian, hiện nay số tiền trong tay tôi vẫn còn thiếu một ít.”
Cảnh Thần không nói gì mà chỉ ngồi lặng lẽ trong phòng khách tối lờ mờ, nhìn Hạ Sơ ra ra vào vào thu dọn đồ đạc. Căn phòng yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Hạ Sơ. Lúc Đào Đào đến gõ cửa, Vân Hạ Sơ thầm thở phào một tiếng.
Nhìn thấy vẻ mặt khác thường của hai người, Đào Đào liền ngồi phịch xuống sofa: “Này, hai người định bày trò gì vậy? Ngần này tuổi đầu rồi có phải là trẻ con nữa đâu. Hai hôm trước còn dính nhau như keo, sao bây giờ lại trở mặt nhanh vậy hả?”
Hạ Sơ luống cuống bước đến, ngắt lời Đào Đào, giọng mệt mỏi: “Đào Đào, không phải như cậu nghĩ đâu, giúp tớ chuyển đồ lên trước đã, về phòng tớ sẽ giải thích cho cậu.”
Đồ đạc cũng không có nhiều, hai người đi mấy chuyến là chuyển hết. Vân Hạ Sơ đưa chìa khóa và chiếc hộp đựng ba hạt ngọc trai cho Cảnh Thần, cười nói: “Món quà này đắt tiền quá, tôi không dám nhận, đành gửi lại anh vậy! Đồng thời cũng rất cảm ơn sự chăm sóc của anh trong thời gian qua!”
“Hạ Sơ, không phải anh cố tình lừa em chuyện Tống Hàm đâu.” Cảnh Thần bình thản nói.
“Vâng, tôi không muốn trách anh vì tôi cũng có trách nhiệm trong chuyện này.” Vân Hạ Sơ cố gắng kìm chế cảm giác hẫng hụt trào dâng trong lòng, thầm nhủ: “Đáng lẽ tôi không nên để mình rung động.” Rồi cô ngửa mặt lên cười, đút tay vào túi vô tình chạm ngay vào một vật cứng, nghĩ một lát rồi trả lại cho Cảnh Thần: “Cũng trả lại anh chiếc nhẫn luôn.”
Một chút lẻ loi thoáng qua trong đáy mắt Cảnh Thần, khi anh lên tiếng giọng đã có phần bực bội: “Không cần đâu, đằng nào cũng mua bằng tiền của em mà.”
Nhìn vẻ trẻ con trên khuôn mặt Cảnh Thần, Vân Hạ Sơ mỉm cười: “Đừng lừa tôi, một người thiết kế đồ trang sức làm sao không biết giá của chiếc nhẫn kim cương này.”
Cô xách túi lên, bước đến tủ giày thay đôi giày khác, nhìn thấy phía trên chiếc tủ treo khung ảnh là bức ảnh mới chụp chung của hai người. Họ mặc bộ quần áo đôi, nở nụ cười rạng rỡ, tựa sát vào nhau, nhìn rất hạnh phúc. Hạ Sơ thấy sống mũi mình cay cay, cô liền đưa tay tháo ngay khung ảnh xuống.
Mở cửa ra, ánh đèn ngoài hàng lang leo lét, cô ngoảnh đầu lại nhìn Cảnh Thần đang đứng trong bóng tối và mỉm cười, trong màn đêm ẩm ướt có một luồng sáng, cô nói: “Còn phải cảm ơn anh vì đã cho tôi một đám cưới thật tuyệt vời.”
Và cả mối tình như thật đó.
Cánh cửa lặng lẽ khép lại, anh và cô bỗng trở nên xa lạ và cách trở vô cùng.