Cầm sổ ghi chép trọng điểm mình tập trung ghi được, cô giống một đưa bé ôm ấp sự tò mò mãnh liệt, không ngừng đặt câu hỏi nhằm vào vấn đề của xe đạp leo núi.
“Tốt, như vậy đi, dù sao hiện tại đã là thời gian cơm trưa, không bằng chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, vừa ăn vừa nói chuyện.”
“Tốt, cám ơn anh tiểu mập.” Lam Vũ Khiết vui vẻ quả thực muốn bay lên trời, hoàn toàn không chú ý tới có một thân ảnh cao lớn, mang gương mặt thối như mưa gió sắp đến, ở đầu bên kia hành lang dài, đang đằng đằng sát khí nhìn về phía cô.
Cô đầu tiên là chạy tới toilet, tiếp theo chuẩn bị trở về chỗ ngồi lấy túi xách, một cái cánh tay sắt không báo động trước giữ cô lại.
“A, Lục Tình Xuyên, anh đứng ở cửa nhà vệ sinh nữ làm cái gì? Thiếu chút nữa hù chết tôi rồi.” Cô che ngực, đỏ mặt chỉ trích tên đầu sỏ hù cô.
“Cô vừa mới đi đâu? Tôi gọi điện thoại, vì sao không tiếp?” Biểu tình Lục Tình Xuyên xót xa chất vấn, tiếc là cô hoàn toàn không chú ý tới người đàn ông trước mắt mình, rất là giống một kẻ ghen đến phát cuồng.
Miệng của anh, làm cho Lam Vũ Khiết cảm thấy hô hấp cứng lại, giống như cô vốn thuộc về anh, hai người không chỉ có quan hệ cấp trên và cấp dưới mà thôi, nhưng mà lý trí đã ngăn cản không cho cô tiếp tục trầm luân.
“Tôi cũng không phải thư ký của anh, vì sao anh gọi điện thoại tôi phải tiếp ngay?” Cô tránh đi ánh mắt anh, không dám nhìn anh một cái, lại còn muốn cậy mạnh.
Đáng giận, sao anh ta còn không buông tay? Rốt cuộc anh muốn thế nào?
“Cô, đi, đâu?” Anh lạnh mặt, cực kỳ không vui hỏi từng chữ từng chữ.
“Bây giờ là giờ làm việc, tôi có thể đi đâu? Ngành của chúng tôi vừa mới họp, không tin, anh có thể đi hỏi đồng sự cùng ngành của tôi, xem tôi có lừa anh hay không.”
Nghe được lời giải thích của cô, Lục Tình Xuyên hơi nguôi giận. “Không phải tôi không tin cô.”
“Nhưng anh đã hoài nghi. Hiện tại tôi có thể rời khỏi chưa?” Cô giơ cao cánh tay bị anh dây dưa không buông, tức giận hỏi.
“Cùng đi ăn cơm, tôi vừa vặn có chuyện muốn tìm cô.” Thốt ra cũng là ngữ khí mệnh lệnh.
Cô đột nhiên bắt đầu sợ anh ta, sợ nếu mình ở lâu với anh ta thêm một giây, sẽ hoàn toàn vứt bỏ lập trường của mình, mà rơi vào sự thật đáng sợ - yêu anh.
“Không được, tôi đã hẹn với tiền bối cùng ngành, chúng tôi phải cùng nhau ăn cơm, tôi có vài vấn đề cực kỳ quan trọng, phải thỉnh giáo tiền bối.”
Cái gì là nói thật, cái gì là lấy cớ, so với ai khác Lục Tình Xuyên càng rõ ràng hơn. Lam Vũ Khiết căn bản chính là có ý định muốn trốn tránh anh, anh tuyệt đối không cho phép loại chuyện này xảy ra.
Mặc kệ miệng của cô rốt cuộc muốn giải thích cái gì, anh nắm chặt tay cô, liền thẳng tiến đến thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá phía sau.
“Lục Tình Xuyên, buông tay, anh kéo tôi tới nơi này làm cái gì?”
Còn có thể làm cái gì? Đương nhiên là tránh không để cô gặp mặt tiểu béo kia.
“Tiền bối?” Lục Tình Xuyên nhịn không được khinh miệt mỉm cười một cái.
Tiền bối gì? Cô giống như một viên bảo thạch thuần túy không tỳ vết, chỉ cần là người đàn ông có ánh mắt, đều mơ tưởng lấy được cô để trân quý.
Anh cũng không phải người mù, thị lực rất tốt, từ nhỏ đến lớn thủy chung duy trì ở mức 2. 0.
Từ một khắc phát hiện Lam Vũ Khiết và tiểu béo kia, anh tinh tường chú ý tới, người đàn ông gọi là tiểu béo kia, ánh mắt không có một giây nào không tập trung trên người Lam Vũ Khiết.
Chết tiệt… ánh mắt kia, khiến anh tức giận đến hận không thể xông lên phía trước đào tròng mắt đối phương ra.
Anh cũng là đàn ông, rất rõ ràng sự ái mộ và ý đồ trong mắt tên kia.
Lam Vũ Khiết là của anh, là bảo bối Lục Tình Xuyên anh phát hiện trước, ai cũng không được mơ tưởng!
Nếu không biết thì thôi, hiện tại anh tận mắt nhìn thấy, càng không có lý nào cứ để cô đến gần người đàn ông khác như vậy.
Lục Tình Xuyên nặng nề mà bấm nút đóng cửa thang máy, bá đạo ngạo mạn gầm nhẹ: “Tôi nói, tôi có việc tìm cô, tốt nhất là cô đừng có lề mề nữa.”
Lam Vũ Khiết cũng nặng nề mà đè nút mở cửa thang máy xuống, “Tôi cũng đã nói, tôi có hẹn với tiền bối trước.”
Lại đóng cửa lần nữa, lực đạo tăng thêm một thành, “Cái tên kia rắp tâm bất lương.”
Lam Vũ Khiết cũng mở cửa phản kích, “Anh nói bậy! Anh béo đối xử với tôi tốt lắm, đối với câu hỏi của tôi, anh ấy luôn cực kì kiên nhẫn giải thích cho tôi.”
Đóng cửa, “Tôi không cho cô ăn cơm một mình với anh ta.”
Mở cửa, “Tôi cũng không phải đầy tớ của anh, anh dựa vào cái gì mà can thiệp hành động của tôi!”
Chỉ thấy hai người mặt đỏ tai hồng tranh chấp, thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá đáng thương bị bắt hết mở cửa, lại đóng cửa, cũng tự động tăng vọt cảm xúc, lực bấm cũng rõ ràng tăng thêm, càng về sau, bọn họ căn bản là như là đang đánh chuột, “Ầm! Ầm! Ầm!” nện không dứt.
Xôn xao ——
Rốt cục thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá chịu không nổi, phát ra một tiếng chuông báo động sắc bén, khiến hai người đang tranh chấp giật nảy mình.
Một giây sau, thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá kịch liệt lay động vài cái, giận dỗi bãi công.
Ngọn đèn lóe ra, lập tức tắt, chỉ lưu lại ngọn đèn mỏng manh ở mặt trên phím ấn.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Lam Vũ Khiết bất an hỏi.
Lục Tình Xuyên tiến lên nhanh chóng ấn phím, phát hiện hoàn toàn không có phản ứng.
“Đáng chết, thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá hỏng rồi!”
Anh xoa xoa tay nhấc điện thoại phía trên lên, hy vọng trước tiên có thể cầu cứu bên ngoài, ai ngờ, ngay cả một chút tín hiệu cũng không có.
“Như vậy cô vừa lòng chưa?” Nhịn không được liếc cô một cái.
“Cũng không phải lỗi của một mình tôi.” Cái gì nha, người bạo lực với thang máy cũng không phải một mình cô.
“Nếu cô sớm nghe lời của tôi không phải đã không có việc gì rồi sao.” Cho nên, đều là do cô sai.
“Tôi cứ không muốn nghe lời của anh đấy——”con cua tự đại thối này!
Bọn họ trừng đối phương một cái, sau đó giận dỗi quay lưng đi, mỗi người đứng ở một góc, ai cũng không muốn mở miệng nữa.
Thời gian từng phút từng giây đi qua, thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá hiển nhiên là bị quên lãng, căn bản không có người chú ý tới có hai kẻ đáng thương bị nhốt, khổ nỗi bọn họ cũng không có mang di động ở trên người, hoàn toàn chặt đứt đường sống.
Khóe mắt Lục Tình Xuyên liếc thấy Lam Vũ Khiết không ngừng trao đổi trọng tâm hai chân, mượn hành động này để thư giãn lòng bàn chân vì đứng thẳng thời gian dài mà đau nhức.
Cô có một đôi chân cực kỳ đẹp, trước kia ở trường học, quanh năm suốt tháng cô luôn mặc quần bò, áo sơ mi, mộc mạc tới cực điểm, nếu không vì ở cùng công ty, Lục Tình Xuyên căn bản cũng không có cơ hội nhìn thấy cặp đùi đẹp của cô.
Mỗi khi cô mang giày cao gót màu đen, nhìn thân ảnh mỹ lệ kia, luôn làm cho anh nhịn không được ngừng tay làm việc, si ngốc xem hồi lâu.
Lúc trước đi mua cơm trưa, hại giày của cô bị gãy, anh lo lắng từ đó về sau không được nhìn phong cảnh mỹ lệ kia nữa, chờ không được, tan ca một mình vội vàng chạy đến công ty bách hóa, mua một đôi giày cao gót giống như đúc bồi tội với cô, nhưng mà, bây giờ nhìn cô đứng đến hai chân đau nhức, anh chỉ cảm thấy đau lòng.
Mặt nhăn mày nhíu, anh nhịn không được mềm lòng hỏi: “Chân rất đau có phải không?”
“Không liên quan đến anh.” Cô quật cường xoay mặt.
Lần này, Anh không có lập tức nổi bão, mà chỉ cởi áo khoác để trên mặt đất, rồi ngồi lên trên, “Muốn ngồi hay không?”
“Không cần.”
“Cô chán ghét tôi như vậy sao?” Anh nhịn không được nổi trận lôi đình.
Ai bảo anh luôn cố ý chọc giận cô, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để trêu cợt cô, mỗi lần gặp phải anh liền không có chuyện gì tốt, như hiên tại, cô còn bị nhốt ở trong thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá không thể động đậy.
Sau một lúc lâu, Lục Tình Xuyên vẫn không lay chuyển được sự bướng bỉnh của cô, “Tôi xin lỗi. Cô lại đây ngồi xuống được không?”
Tuy mặt Lam Vũ Khiết vẫn thối hoắc, nhưng thấy anh đã xuống nước, hơn nữa, đôi chân mang giày cao gót thật sự là đau đến làm cho da đầu người tarun lên, cô cũng không kiên trì nữa.
Bĩu môi, nắm váy trên người, cẩn thận khom lưng ngồi ở trên áo khoác của anh, “Cám ơn.”
Trong thời gian kế tiếp, bọn họ cũng không có nói chuyện, đều tự im lặng chờ cứu viện.
Thật sự là đói bụng đến choáng váng, Lam Vũ Khiết nhớ tới kẹo trái cây mềm trong túi, cô nhanh chóng lấy kẹo ra, mở mạnh giấy bao, đưa vào miệng.
Trong không khí, lại nổi lên mùi thơm hoa quả.
“Cô đang ăn cái gì?” Anh chú ý tới miệng của cô đang nhấm nuốt thứ gì đó.
“Kẹo trái cây mềm.”
“Không thể cho tôi một viên sao?”
Lam Vũ Khiết quay đầu lại, không thể không kinh ngạc nhìn anh một cái.
Cô nghĩ là đàn ông không thích loại thức ăn vặt này, hơn nữa người này lại là Lục Tình Xuyên, cô càng khó tưởng tượng.
Thấy cô không nhúc nhích, anh đơn giản mặt dày vươn tay ra, hướng cô đòi kẹp.
Cô ngây ngốc lấy ra một viên khác, bỏ vào lòng bàn tay mở ra của anh.
Lục Tình Xuyên đưa kẹo vào miệng, hương vị hoa quả ngọt ngào tan ra trong miệng, điều này làm cho anh không tự chủ được nhớ lại nụ hôn vào 0 giờ hai mươi tám phút ngày hai mươi tháng năm, ở trong phòng học 301 của bọn họ.
Mặc dù chỉ là một cái hôn ngắn ngủi, anh lại nhớ rõ vị ngọt nếm đến ở trong miệng cô, tư vị giống như đúc với kẹo trái cây đang ăn trong miệng.
“Cô rất thích kẹo trái cây mềm?”
“Khi không có tinh thần ăn một viên, có thể ổn định lượng đường trong máu, phấn chấn tinh thần. Nói trước, không ăn được cũng đừng trách tôi, vừa rồi tôi cũng không ép anh ăn.” Cô cho là anh lại muốn nói lời móc mỉa gì, vội vàng báo rõ ràng trước.
“Thật sự ăn rất ngon.” Lục Tình Xuyên đồng ý nói.
Ánh mắt của cô sáng ngời, “Phải! Từ nhỏ tôi đã thích ăn, muốn một viên nữa không?”
“Được!” Anh cũng không cự tuyệt.
Trong thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá, mùi hoa quả thật nồng đậm, không khí giương cung bạt kiếm mới vừa rồi, đột nhiên từng chút từng chút bị hương kẹo tiêu diệt.
Nhìn nét tươi cười của anh, Lam Vũ Khiết lập tức mềm lòng.
Đuổi đi suy nghĩ lung tung về anh, cô giả bộ trấn định hỏi: “Đúng rồi, vừa rồi không phải anh nói có chuyện tìm tôi sao? Là chuyện gì, không phải lại muốn tôi làm công việc nô dịch gì chứ?”
“Có một mẫu xe đạp mới vừa đưa lại đây, muốn tìm cô cùng đi thử xe. Làm một nhân viên thiết kế, nếu có thể tìm ra khuyết điểm hiện tại của sản phẩm, mới có thể biết tương lai nên cải tiến từ phương diện nào chứ?”
“Thì ra là như vậy. Đáng tiếc, bây giờ chúng ta lại bị nhốt ở chỗ này.”
“Có muốn lắp ráp chung không? Huh, công cụ, linh kiện đều ở đó.” Anh chỉ chỉ vào trong góc, “Dù sao nhất thời cũng ra không được, nhanh nhất cũng phải đợi cho công ty vệ sinh đến dọn dẹp, chúng ta mới có thể được phát hiện.”
Trong máy móc Phong Tấn, công ty vệ sinh không đi thang máy của viên chức bình thường, theo hợp đồng quy định, bọn họ phải theo thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá ra vào các tầng trệt.
“Tốt, bất quá ngọn đèn quá mờ nhạt.”
“Không sao.”
Anh đứng dậy, mở hộp giấy ra, hành động cực kỳ nhanh.