Không khí có chút bưc nối, nhưng sự nhiệt tình của bọn họ lại không hề giảm. Lục Tình Xuyên nới caravat, kéo tay áo sơmi lên, dưới sự hiệp trợ của Lam Vũ Khiết bắt đầu lắp ráp.
Từ nhỏ ở trong những món đồ chơi của anh, đã không thể thiếu xe đạp đồ chơi, tất cả kết cấu đã sớm khắc sâu tồn tại trong óc của anh, chỉ thấy anh cực kỳ nhanh lấy cái giá ra, sử dụng dụng cụ lắp ráp xe của công nhân, vốn tưởng rằng sẽ rất tốn thời gian, nhưng nhờ sự thông thạo của anh, xe đạp thành hình cực kỳ nhanh.
“Anh rất thông thạo!”
“Đây là lời khen ngợi hay là nhục nhã? Tôi là Lục Tình Xuyên của máy móc Phong Tấn, nếu như ngay cả thứ nhà mình sản xuất ra cũng không thạo, truyền đi chẳng phải người khác sẽ cười rụng răng sao?”
“Vậy cũng không nhất định, rất nhiều con cái nhà giàu sống an nhàn sung sướng, đừng nói đối với sản nghiệp nhà mình, có người thậm chí ngay cả những kỹ năng đơn giản trong cuộc sống cũng không biết làm.”
“Cô có thành kiến với con cháu nhà giàu.” Lục Tình Xuyên liếc cô một cái cười nói.
“Đây là kinh nghiệm, ở Ngải Liệt Hi bốn năm, những bạn học cắn thìa bạc như các người, không ai không khiến tôi mở rộng tầm mắt, nhất là anh.”
“Tôi?” Anh hoàn toàn không biết mình làm chuyện xấu gì.
“Anh đã quên? Lúc huấn luyện học sinh mới, đại thiếu gia anh khoan thai đến muộn thì thôi đi, còn lộ liễu đáp trực thăng đến trường học, hành vi cực kì kiêu ngạo.”
Lúc này anh mới chợt hiểu ra. “Tôi muốn chống án.”
“Mời.” Cô chớp chớp đôi mắt thông minh.
“Chuyện này thật sự là bất đắc dĩ. Toàn bộ kỳ nghỉ hè tôi đều ở nước Mỹ bổ túc chương trình học quản lý, kết quả dự định về nước thì chuyến bay lúc đó xảy ra vấn đề, tôi nhịn mười mấy giờ bay không thể ngủ ngon, lại sợ không kịp thời gian đến trường học trong lòng gấp cực độ, ai biết thư ký của ba tôi, lại có ý nghĩ kỳ lạ để một phi cơ trực thăng tới đón tôi, nhìn thấy cảnh đó, đừng nói cô chấn động, ngay cả tôi đều giận đến thiếu chút nữa hộc máu. Đáng thương tôi hiếu học như vậy, lại phải mang tiếng xấu.”
“Bổ túc chương trình học quản lý?”
“Mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè đều như vậy, tôi có rất nhiều khóa học bổ sung, công việc bận muốn chết, cô nghĩ môi kỳ nghỉ thì tôi làm gì? Làm sâu ngủ, tán gái?”
“Đúng a!” Lam Vũ Khiết không e dè thừa nhận.
“Lam Vũ Khiết, cô có tin không, tôi thật sự sẽ bóp chết cô!”
Lam Vũ Khiết bị lời kháng nghị của Lục Tình Xuyên cười khúc khích.
“Cô đối với tôi còn có thành kiến gì, muốn một lần giải thích tất cả hay không?”
“Được thôi!”
“Trước kia chúng ta lại không thường giao tiếp, vì sao tôi lại khiến cô chán ghét đến như vậy?”
“Anh rất đãng trí. Anh suy nghĩ lại một chút đi, lớp học năm tư một tuần chỉ mấy buổi, anh lại có thể lẫn lộn nhiều lần đến vậy.”
“Giờ học ở Ngải Liệt Hi thật sự là rất ít, nhưng thời khóa biểu mỗi ngày của tôi đều dày đặc a! Thường không rõ học cái gì ở đâu, tôi cũng rất thống khổ.”
“Dày đặc?” Cô khó hiểu.
“Tôi trường học khác học thêm một khoá học quản lý kinh doanh, hành trình mỗi ngày đều chật kín đến muốn nổ, muốn ngủ đủ một giấc cũng khó, chạy sai chỗ học cũng là chuyện dễ dàng xảy ra.” Anh cố gắng bào chữa cho mình, không muốn làm cho cô hiểu lầm.
“Tại sao anh lại sắp xếp thời gian của mình bận rộn như vậy?”
“Bởi vì tôi là Lục Tình Xuyên, người thừa kế duy nhất của Lục gia, ngộ nhỡ tôi không ra gì, không hay ho không chỉ là Lục gia chúng tôi, cô cho rằng, tôi có thể ngồi mát ăn bát vàng sao?” Anh tự giễu cười cười.
Lam Vũ Khiết lâm vào trầm mặc.
Thì ra đây mới là cuộc sống của Lục Tình Xuyên.
Cô cứ nghĩ con cháu nhà giàu giống Lục Tình Xuyên, mỗi ngày đều thảnh thơi ở nhà khiêu chân bắt chéo, chờ người hầu hầu hạ, nghỉ thì ra nước ngoài du sơn ngoạn thủy, cuộc sống vô cùng sung sướng.
Hoàn toàn không biết, anh thậm chí ngay cả nghỉ đông, nghỉ hè cũng phải ra nước ngoài bổ túc.
Cô đã hiểu lầm anh rồi...
Khi cô sững sờ, Lục Tình Xuyên đã lắp ráp xe đạp xong.
Chiếc xe thật hoàn mỹ, kỹ thuật chế tạo tỉ mỉ, lại trải qua vô số lần thí nghiệm, sẽ là một chiếc xe đạp thịnh hành trênthị trường.
Sau khi điều chỉnh độ cao, Lục Tình Xuyên vòng chân thon dài qua, dạng chân ở trên chiếc xe đạp mới tinh, chuyên tâm thử độ cao của nó, đo đo đường cong tay nắm của nó còn có độ thoải mái của ghế dựa, tưởng tượng chính mình rong ruổi ở trên con đường dài không thấy điểm kết.
Cô bị Lục Tình Xuyên lúc này mê hoặc, bắt đầu hoài nghi Lục Tình Xuyên trước kia quen biết rốt cuộc là ai? Anh trước mắt, mới là anh thật sự, hay là giả?
“Muốn ngồi thử một chút hay không?” Con ngươi mê người của anh phát ra sóng điện về hướng cô.
Một chút đỏ bừng dâng lên hai má, cô ngây ngốc gật đầu.
Lục Tình Xuyên điều chỉnh nệm ghế tới độ cao thích hợp với cô, lôi kéo tay cô, cẩn thận nhìn cô ngồi trên ghế.
Cô yêu thích không buông tay vuốt ve những đường cong mỹ lệ, chân khó nhịn khát vọng chạy thử, nhiều lần đều đạp bàn đạp ở trong thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá.
Nếu không có Lục Tình Xuyên kịp thời giữ chặt cô, chỉ sợ cô đã đánh lên tường đồng vách sắt bốn phía.
Bỗng nhiên, ngọn đèn bãi công lâu ngày bỗng dưng nở rộ, nguồn điện yên lặng một lần nữa lại vận hành, bọn họ nhìn nhau, cửa của thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá cũng mở ra.
Lục Tình Xuyên thuận thế đẩy, Lam Vũ Khiết giẫm bàn đạp, xe đạp cực kỳ nhanh từ trong thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá xuất hiện.
“Lục Tình Xuyên, xe rất tuyệt nha!” Cô cười vui vẻ, hoàn toàn không thấy ánh mắt nhìn chăm chú của đám nhân viên bị hù chấn kinh bên ngoài.
Anh khom người nắm áo khoác trên mắt đất lên, không quên thuận thế cầm giày cao gót cô đặt bên cạnh lên, chậm rãi đi ra thang máy chuyên vận chuyển hàng hoá bị hư một thời gian dài, gương mặt bị chỉ trích là ngạo mạn, vào lúc này lại dịu dàng làm cho tim người khác đổ rầm rầm.
Anh phát hiện, anh muốn yêu thương cô.
Hơn nữa, kỳ hạn sẽ là cả đời.
“Ngày mai anh phải ra ngoài làm việc?”
Trong phòng ăn, cách bàn dài nhỏ, Lam Vũ Khiết lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Bữa ăn tối hôm nay là cô đột nhiên yếu lòng.
Sau khi tan ca, cô theo con đường nhỏ bình thường, chậm rãi đi về phía trạm xe điện ngầm, chuẩn bị về nhà. Đột nhiên phía sau vang lên một trận tiếng kèn dồn dập dị thường, thúc đẩy cô khó hiểu quay đầu lại, khi cửa kính xe kéo xuống, Lục Tình Xuyên trên ghế lại lộ ra nụ cười thân thiện với cô... Hmm, có thể nói là nụ cười lấy lòng.
Bởi vì, ban ngày ở công ty, hai người bọn họ mới lại ầm ĩ một trận.
Đều là do Lục Tình Xuyên thích tức giận lung tung, cô bất quá là hàn huyên nhiều vài câu với hai người trợ lý nam vào công ty cùng đợt, anh ta liền lập tức phát hỏa nhảy ra lên án cô không có chăm chỉ làm việc, tiếp theo lại ác ý sai cô chạy việc vặt, khiến cô tức giận đến thiếu chút nữa cầm báo cáo hội nghị trong tay nện lên trên đầu anh ta.
Thực không hiểu nổi người đàn ông này đang suy nghĩ gì, bọn họ căn bản không có đang kết giao, nhưng tính tình tràn ngập ý đồ giữ lấy kia lại mãnh liệt đến như vậy, khiến có đôi khi cô không khỏi lâm vào một loại ảo giác, cho rằng anh đang yêu cô.
Cô không thể giáp mặt hỏi anh, chỉ có thể buồn bực ở trong lòng.
Bất quá, cô cũng không phải là người nhỏ mọn như vậy, nếu anh cũng có thể hào phóng lấy lòng, cô đương nhiên cũng có thể.
Lục Tình Xuyên hỏi cô muốn đi đâu.
Có thể đi đâu sao? Tan ca, đương nhiên là về nhà.
Ở trong thành phố này, bạn bè của cô đều là quen sơ, không tốt đến có thể cùng nhau đi ăn cơm, đi dạo phố hoặc vui đùa sau khi tan ca.
“Đáp xe điện ngầm về nhà.”
“Ăn cơm không? Chúng ta cùng đi ăn bữa tối được không? Tôi sắp chết đói rồi.” Lông mày của đại thiếu gia không vui nhíu thành một đoàn.
Cũng không biết có phải là sự đói khát của Lục Tình Xuyên lây nhiễm sang cô, hay là chính cô thật sự cũng đói bụng, cô đột nhiên hoài nghi không biết mình đủ có khí lực chống chọi để về nhà đến hay không.
“Được.” Còn chưa kịp ý thức, lời đáp ứng cứ như vậy thốt ra.
Lục Tình Xuyên vui vẻ đẩy cửa xe ra, mời cô lên xe. Lam Vũ Khiết giống như bị trúng ma pháp, hoảng hốt ngồi trên ghế lái phụ, thẳng đến khi bọn họ đi vào nhà hàng này.
Anh hiển nhiên là khách quen, khách quý chật nhà hàng, nhân viên phục vụ ở quầy vừa nhìn thấy là anh, lập tức nhiệt tình đón chào, không có hẹn trước cũng không cần chờ, nhanh chóng giúp anh an bài căn phòng vô cùng ẩn mật này.
“Bà chủ là bạn bè hai mươi ba mươi năm của bà nội, cho nên chúng tôi thường tới nơi này ăn cơm.” Lục Tình Xuyên từ trong mắt cô nhìn đến sự nghi hoặc, chủ động giải thích.
Lam Vũ Khiết nhìn đồ ăn trước mặt một cái, đồ sứ đơn giản trắng thuần rất là lịch sự tao nhã, khó tưởng tượng nhất, chính là khăn ăn, ở trên có in dấu hoa mài màu mực, nở ra trong tuyết, có một phen hương vị khác lạ.
“Món ăn ở đây kiểu gia đình, hương vị cũng rất ngon.”
Lam Vũ Khiết không quen đến những chỗ này, công việc gọi món ăn đơn giản liền toàn quyền giao cho Lục Tình Xuyên.
Thật sự rất không tồi! Bất kể là nhĩ ti xanh nhạt[1] , quả hương tôm cầu[2] , lòng đỏ trứng thịt kim sa [3] , măng non xào[4] ... Độ lửa, độ tươi, mỗi một thứ đều rất tốt, kỹ thuật xắt rau của đầu bếp cũng kỹ càng làm cho người khác tán thưởng.
Vừa dùng cơm, bọn họ vừa nói chuyện phiếm.
“Ngày mai không phải thứ Bảy sao? Tại sao đột nhiên phải đi công tác?”
“Ngày mai có một hoạt động xe đạp tham quan, là công ty chúng ta phối hợp chính phủ địa phương tổ chức chúc mừng tiết văn hóa, hoạt động tham quan là một vòng thành phố, tôi phải cùng tổng tài —— theo cha tôi cùng đi tham gia, chờ sau khi hoạt động kết thúc mỗi người đi một ngả, tôi còn có việc.”
“Còn có việc?”
“Ông nội có một người bạn lâu năm mở một cửa hàng xe đạp truyền thống, bởi vì lớn tuổi, không cách nào tiếp tục kinh doanh nữa. Cô cũng biết rồi đất, người già trọng tình cảm, ông nội hi vọng tôi đi qua chào hỏi, sau đó an bài nhân viên kinh doanh đánh giá, có khả năng trở thành cửa hàng bán xe đạp của công ty chúng ta hay không. Vừa vặn phong cảnh quanh đây cũng không tồi, cho nên tôi đang tự hỏi có thể kết hợp đi thăm thúc phong cảnh địa phương hay không, làm chút gì đó để mở rộng hoạt động kinh doanh.”
“Hành trình của anh thật đúng là phong phú, ngay cả ngày nghỉ cũng chật kín.”
“Còn cô? Ngày mai nghỉ cô muốn làm cái gì?”
Cô lắc đầu. Ngoại trừ đi làm, cô cũng không biết khi mình nghỉ có thể làm gì.
Linh quang của Lục Tình Xuyên chợt lóe, “Có… hứng thú cùng đi dạo một vòng quang thành phố hay không?”
“Nhưng không phải anh đi cùng tổng tài sao?”
“Chúng tôi đều tự xuất phát. Buổi sáng ba tôi còn có một vài hành trình riêng, đến lúc đó sẽ trực tiếp đáp máy bay đi qua, còn tôi là tự mình lái xe đi qua. Tuy rằng kém hơn sự long trọng của thi đấu xe đạp, bất quá loại hoạt động văn hóa kết hợp này, cũng rất có ý nghĩa.”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1] Nhĩ ti xanh nhạt: là lỗ tai heo xào hẹ thì phải, giống hình dưới, nhưng thay mấy cái màu trắng thành hẹ xanh xanh