t, cảm thấy tình thế hơi nghiêm trọng, "Tại sao chúng ta và anh ta lại là người một nhà?"
Vu Phân ấn trán cô, "Con với nó sắp cưới rồi mà".
Thư Sướng cắn môi vô lực. Cô phất tay chạy lên tầng, không còn hứng thú cơm nước gì.
Mở cửa ra, cô đặt túi máy tính xuống ghế, cúi xuống lấy chiếc hộp gấm trong ngăn kéo tủ đầu giường ra cho vào túi xách.
Lúc Ninh Trí đưa nhẫn cho cô đã bảo cô suy nghĩ cho kĩ, cô chưa hề nhận lời anh ta. Bây giờ Vu Phân coi công ty Trí Viễn như công ty nhà mình không khác gì tẩu hỏa nhập ma, cô cảm thấy mình cần phải nói chuyện với Ninh Trí tử tế.
Cô gọi điện thoại cho Ninh Trí với vẻ mặt ngưng trọng, Ninh Trí nghe máy rất nhanh, âm lượng hạ xuống rất thấp, "Thư Thư, anh đang họp, lát nữa về nhà em".
Cô lấy áo khoác trong tủ ra, sau mấy trận mưa thu, nhiệt độ trong ngày bắt đầu chênh lệch rất cao. Cô đi xuống cầu thang, đột nhiên nhìn thấy trong phòng Thần Thần sáng đèn.
Cô đẩy cửa ra xem, Thư Tổ Khang ngồi trong phòng, bên cạnh đặt một cái thùng các tông, đang từ từ nhặt các loại đồ chơi của Thần Thần trên bàn cho vào thùng.
"Bố, bố đang làm gì thế?"
Thư Tổ Khang hiền từ cười với con gái, "Sắp di dời rồi mà. Chúng ta phải làm tốt vai trò đi đầu. Đến lúc đó mới chuẩn bị thì không kịp, bây giờ phải thu xếp trước".
Hai mắt cay cay, Thư Sướng ngồi xuống trước mặt Thư Tổ Khang, nắm tay ông, "Bố, bố nỡ lòng rời khỏi nơi này sao?"
"Cái gọi là nhà chính là nơi có người nhà của mình, chỉ cần nhìn thấy mẹ con và con thì ở đâu cũng không quan tâm. Xướng Xướng, hạnh phúc của con là quan trọng nhất".
"Bố, tại sao bố lại cho rằng chuyển khỏi chỗ này thì con sẽ hạnh phúc?" Thư Sướng hỏi.
Thư Tổ Khang xoa đầu Thư Sướng, "Chẳng lẽ con không muốn công ty Trí Viễn trúng thầu sao? Ninh Trí nói nếu trúng thầu thì mấy năm không cần nhận thêm công trình. Bố nghĩ như vậy nó sẽ có nhiều thời gian ở bên con. Xướng Xướng, dạo này con rất ít cười".
Thư Sướng nghẹn lời, cảm thấy mình sống thật thất bại. Một tình cảm chân thành vì sao còn phải có trao đổi?
"Bố, con đến sân bay đón Thắng Nam, bố đừng mệt quá!" Cô đứng dậy vội vã đi ra ngoài.
Nếu đi chậm một chút, cô sợ nước mắt cô sẽ tràn mi mà ra.
Trên đường đi, Thư Sướng lái xe rất nhanh. Lúc tới sân bay chuyến bay của Thắng Nam vẫn còn chưa tới. Cô không thể đỗ xe trên đường được nên lái xe đến bãi đỗ xe.
Rút chìa khóa, mở cửa xe, một chiếc xe khác dừng lại cách đó một đoạn.
Cô còn chưa nhìn lên đã nghe thấy một tiếng reo vui mừng, "Thư Sướng, không ngờ chị lại đi tiễn bọn em. Anh cả, đây là điều bất ngờ anh dành cho em đúng không?"
Đầu Thư Sướng ong ong trống rỗng, chân vừa chạm đất cả người cô đã bị một đôi tay ôm chặt lấy.
Thế giới đúng là nhỏ đến mức đáng thương, xem ra loài người nên chuyển đến hệ ngân hà mênh mông thì mới có khả năng không còn cơ hội gặp lại người mình không muốn gặp.
Thư Sướng cười tự giễu, ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt tinh quái và vui mừng của Bùi Địch Văn.
Trữ Ái Lâm cũng hơi bất ngờ, Ngũ Doanh Doanh bế Bùi Hân Nhi lạnh lùng đánh giá cô rồi thu ánh mắt lại. Hai người hầu đang bận lấy hành lí, chỉ có Bùi Lạc Lạc là hưng phấn nhất, cô ta bám lên người cô như một con gấu túi.
"Sao không cùng ăn tối?" Trữ Ái Lâm hỏi nhẹ nhàng.
Khóe miệng Thư Sướng co giật, không tiện nói thực ra mình đến đón người chứ không phải đưa bọn họ về. Cô thật sự sợ làm Bùi Lạc Lạc không vui, đành phải miễn cưỡng trả lời, "Tòa soạn có chút việc".
"Địch Văn, thế con đưa Thư Sướng đến phòng ăn ăn một chút đi, đừng để đói quá không tốt cho dạ dày".
"Không... Không cần, cháu không đói". Thư Sướng vội đáp.
"Mẹ, đưa mọi người lên máy bay rồi con đưa Xướng Xướng đi ăn sau".
Mi mắt Thư Sướng run run, cánh tay nổi da gà.
"Oa, anh ấy gọi chị là Xướng Xướng, xưng hô thân mật quá!" Bùi Lạc Lạc thì thầm với cô.
Thư Sướng cười như đang khóc.
Cả đám người xách túi lớn túi nhỏ đi đến đại sảnh sân bay.
"Thư Sướng, lẽ ra em với mọi người đã đi từ hôm kia nhưng mẹ cả bị viêm khí quản nên hôm nay mới đi. Em còn đang buồn vì không gặp được chị, không ngờ chị lại đột nhiên từ trên trời giáng xuống. Bao giờ chị đến Hồng Kông?" Bùi Lạc Lạc khoác tay Thư Sướng, hỏi.
Thư Sướng đau đầu, "Tôi... dạo này có nhiều vụ cần phỏng vấn". Cô nhẹ nhàng trả lời.
"Không phải ngày mùng một tháng mười đại lục được nghỉ dài hạn sao?" Trữ Ái Lâm tiếp lời, "Tranh thủ mấy ngày đến Hồng Kông chơi!"
Thư Sướng cười gượng không dám nói tiếp, khóe mắt liếc thấy Bùi Địch Văn nhìn mình dịu dàng, cô lườm anh, nụ cười bên khóe miệng Bùi Địch Văn càng rõ hơn.
Mấy người đi vào đại sảnh sân bay, hai người hầu đi gửi hành lí. Điện thoại của Thư Sướng đổ chuông, là Thắng Nam gọi, "Xướng Xướng, tớ xuống máy bay rồi, lấy hành lí xong sẽ đợi bạn bên ngoài sân bay".
Như bắt được cọng rơm cứu mạng, Thư Sướng quay sang định chào tạm biệt.
"Thư Sướng, cháu đến xem giúp cô một chút xem trên mặt cô dính cái gì?" Đột nhiên Trữ Ái Lâm nói.
Thư Sướng kinh ngạc, hơi ngỡ ngàng bước tới. Cách đó không xa, một bóng dáng cao ráo xuất hiện trong tấm mắt cô.
"Có phải dính son không?" Trữ Ái Lâm bước tới mấy bước.
"Ơ?" Thư Sướng quay lại nhìn một chút rồi nhặt một sợi tóc, "Là tóc ạ!"
"Thảo nào ngứa ngứa", Trữ Ái Lâm cười, ánh mắt vui vẻ, "Đi cùng cô đến cửa kiểm tra an ninh sau đó về cùng Địch Văn, trên đường lái xe cẩn thận".
Thư Sướng gần như bị bắt buộc khoác cánh tay Trữ Ái Lâm đi đến cửa an ninh.
Bùi Địch Văn lạnh nhạt gật đầu với bóng người đang đứng sững, Bùi Lạc Lạc đón Bùi Hân Nhi trong tay Ngũ Doanh Doanh, than một tiếng, "Mẹ, mẹ còn phải học mẹ cả nhiều". Mẹ cả không cần làm gì cũng có thể đè bẹp kiêu ngạo của đối phương. Nhìn vẻ thân mật của mẹ cả với Thư Sướng, chắc Tống Dĩnh đang hận cực kì. Để anh cả hồi tâm chuyển ý, Tống Dĩnh đã tốn rất nhiều công sức để lấy lòng mẹ cả nhưng mẹ cả vẫn keo kiệt không cho cô ta lấy một nụ cười. Mà Thư Sướng mới gặp mẹ cả mấy lần mà đã được bà thương như vậy.
Nhìn vẻ mặt giận dữ và ngẩn ngơ của Tống Dĩnh, Bùi Lạc Lạc nhịn cười đến đau bụng.
Bùi Hân Nhi nằm sấp trên vai Bùi Lạc Lạc, nhìn thấy Tống Dĩnh, cô bé cười chảy dãi.
Tống Dĩnh xấu hổ tức giận nắm chặt nắm đấm, tại sao hôm nay lại đến sân bay đưa Tống Tư Viễn làm gì? Nếu không đến thì đã không phải nhìn thấy cảnh tượng buồn nôn này!
Sân bay Tân Giang không rộng, chỉ có mấy chuyến bay nội địa. Trữ Ái Lâm đi chuyến bay đến Thượng Hải, rất đông khách, hành khách xếp một hàng dài trước cửa an ninh.
Bùi Địch Văn vẫn đi bên cạnh bọn họ, khi thì nói vài câu với Trữ Ái Lâm, khi thì dặn dò người hầu vài câu.
Anh cũng xoa đầu Bùi Hân Nhi, nói chuyện với Ngũ Doanh Doanh, nhìn Bùi Lạc Lạc làm nũng với vẻ mặt dung túng.
Thư Sướng đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn, Bùi Địch Văn quả thật là một người lãnh đạo kiệt xuất, ngay cả xử lí quan hệ gia đình phức tạp như vậy anh cũng có thể quan tâm đến tất cả mọi người một cách thản nhiên.
Cô nhớ một bài báo trên số báo hôm qua, bài báo viết thái độ của một người đàn ông đối với mẹ có thể phản ánh mức tôn trọng, chăm sóc, chung thủy của anh ta đối với phụ nữ. Bây giờ anh đối với mẹ anh như vậy, ngày sau đối với bà xã tự nhiên sẽ không kém nửa phần.
Làm vợ anh là chuyện rất hạnh phúc, cô lén lút đánh giá bên mặt anh, đường nét mềm mại, tươi sáng, hấp dẫn vô số ánh mắt ngoài cửa an ninh.
Có điều người đàn ông đó và cô có duyên mà không có phận.